Bạch Nguyệt Quang Của Bạo Quân Tàn Độc

Chương 17: Thái giám nhỏ, ngày mai đến sa trường cùng ta!



- "Thái giám nhỏ, chuẩn bị đi, ngày mai hãy đến sa trường cùng ta!"

Lúc đó vị hoàng tử đã nói với nàng câu ấy ở hoàn cảnh nào nhỉ?

Vân Mặc chỉ nhớ là khi ấy đã ngẩn ngơ trước mệnh lệnh của hắn.

Thiếu niên mặc áo bào đen, gương mặt tuấn tú lạnh lẽo như những bông tuyết xinh đẹp ngoài kia, trong xương cốt không thể che dấu cảm giác khinh cuồng.

Ái tình chưa kịp nở rộ, đã vội vỡ tan!

Thiếu niên dẫm lên nền tuyết bước tới gần nàng, dưới sắc trời ảm đạm, gương mặt tuấn mỹ của thiếu niên càng trắng thêm mấy phần, kết hợp với môi mỏng nở nụ cười quyến rũ như vầng trăng khuyết.

Đó không phải câu hỏi xin ý kiến của nàng, mà là mệnh lệnh, tuyệt đối không cho phép nàng từ chối.

Nếu như đây là giấc mộng, vậy thì xin đừng bao giờ tỉnh lại!

Đột nhiên những hình ảnh xa lạ, liên tục nhảy múa trong tâm trí Vân Mặc.

Truyền thuyết về vị minh quân biến mất, để lại một vị nữ vương cao quý lãnh diễm, xinh đẹp tuyệt trần nhưng lại là bạo quân tàn nhẫn, độc ác như phù thủy.

Nàng vận áo bào đỏ tươi được dệt bằng muôn ngàn cánh bướm, đội chiếc mũ miện khảm ngọc pha lê quý giá. Một khắc nàng lạnh lùng ngạo mạn ngồi trên ngai vàng, tất cả mọi người đều phải quỳ xuống thần phục trước quyền lực tối cao của nàng.

Hoàng cung mỹ lệ nhưng lạnh lẽo, màn che lay động, ẩn đi ưu thương nhàn nhạt cất giấu nơi khóe mắt.

Người con gái cao quý cô độc trên ngai vàng kia, từ bao giờ hoàn toàn tin vào tình cảm nay lại nghi ngờ mọi tình cảm?

Chỉ là người biết không? Ranh giới giữa phù thủy hay tiên nữ mong manh vô cùng.

Một trận gió thổi tan những mộng ảo, phong cảnh thay đổi, gió mây vần vũ, vẫn người con gái xinh đẹp tuyệt trần vận áo bào đỏ rực độc nhất vô nhị, chỉ là nàng không còn mang thân phận nữ vương cao quý.

Trên tay nàng cầm thanh kiếm được viền những đường vân tím biếc, huyền ảo ma mị, minh chứng cho thân phận tối cao của nàng.

Đối diện với nàng là một nam nhân tuấn tú yêu nghiệt, khí chất đế vương mạnh mẽ, trên tay hắn cầm hắc kiếm chạm trổ một viên ngọc đỏ hồng u ám.

Hai bên đều mang sát khí ngút trời muốn kết liễu đối phương.

Một trận chiến làm rung động cả trời và đất. Một người là biểu tượng của ánh sáng, một kẻ là hiện thân của bóng đêm.



Vốn dĩ ánh sáng và bóng đêm luôn đối lập, không thể dung hòa làm một.

Từ rất lâu, giữa thần tiên và yêu ma luôn có khúc mắc. Kẻ mạnh nhất đại diện cho ánh sáng với kẻ quyền lực nhất đại diện cho bóng đêm, kết cục ai sẽ dành phần thắng đây?

Hay chỉ đổi lại là đau thương đầm đìa, âm dương ly biệt?

Lúc ấy, máu tươi nở rộ, lan ra thành những đóa hoa mạn châu sa hoa.

Tương truyền rằng, khi tiên nữ hay phù thủy rơi nước mắt, mọi pháp lực đều sẽ biến mất....

Vị hoàng tử càng trưởng thành càng lộ nét yêu nghiệt, tâm tư vĩnh viễn chôn giấu trong bóng tối, lại quyến rũ mị hoặc người ta như đóa hoa anh túc có độc, khiến Vân Mặc linh cảm có điều nguy hiểm.

Cảm giác hiểm nguy mà thiếu niên mang đến còn chân thực hơn mộng ảo vạn phần.

Gió lạnh đánh tan những hình ảnh mơ hồ trong tâm trí nàng.

Chỉ là tại sao, dường như thời gian quay ngược lại thời điểm xuất phát, bước ra khỏi ảo mộng, trái tim nàng lại đau đớn đầm đìa, chảy đầy máu tươi, đau đến nhức nhối ngạt thở.

Vị hoàng tử trong trẻo lạnh lùng bước đến trước mặt nàng, giống như đã trôi qua mấy đời, nàng lại tái ngộ hắn.

Nhưng rõ ràng nàng vì một thế lực khó hiểu cuốn vào trang sách, sao có thể đã từng gặp hắn ở thời không khác đây?

Vân Mặc ngẩng đầu nhìn vị hoàng tử, nở nụ cười yếu ớt.

- "Nô tài là người của điện hạ, đương nhiên điện hạ ở đâu, nô tài ở đó!"

Thân phận giữa họ không hề ngang hàng, hoặc luôn đối lập, xa xôi vạn dặm.

Có lẽ nếu thời gian có xoay chuyển, vận mệnh có luân hồi, mối quan hệ giữa họ, vĩnh viễn là như vậy.

Nhưng câu trả lời của nàng, khẳng định hai người không bao giờ tách rời, dường như nên là như thế.

Hài hòa kì lạ.

Nhất Dạ mỉm cười.

Vị hoàng tử lấy ra con dao nhỏ sắc bén, chạm trổ một viên ngọc đỏ hồng mang sắc thái u ám. Đáy mắt Vân Mặc bỗng nổi lên tia kinh sợ, nhất thời không phân biệt được mộng ảo hay hiện thực trước mắt.

Viên ngọc đỏ hồng này, giống hệt như viên ngọc được chạm trổ ở hắc kiếm của nam nhân trong mộng.

- "Điện hạ, con dao này...."

Đuôi mắt thiếu niên cong lên thành hình rẻ quạt, thập phần tà mị. Hắn lại lấy ra một cái dây chuyền bạc mỏng manh tinh xảo, móc con dao nhỏ vào, sau đó dịu dàng đeo vào cổ Vân Mặc.

Động tác mang theo những lưu luyến cố chấp, cẩn thận nâng niu, chỉ tiếc người trong cuộc chẳng hề nhận ra.

Giữa trời tuyết lạnh giá, giây phút thiếu niên ôn nhu đeo dây chuyền vào cổ nàng, theo từng động tác của thiếu niên, Vân Mặc bỗng thấy hắn như đang châm lên trong nàng một ngọn lửa, nóng đến muốn thiêu đốt trái tim nàng.

- "Đây là con dao phòng thân của ta từ khi còn bé, giống như thanh kiếm hộ mệnh của ta."

Giống như bản thân đang lạc vào một trận chiến mơ hồ, Vân Mặc không rõ đối phương có ý gì. Nàng linh cảm thiếu niên đeo vật quan trọng cho nàng nhất định là có thâm ý, nhưng ý nghĩa thế nào, nàng làm sao có thể hiểu được?

Phát ngốc nghĩ ngợi một hồi, Vân Mặc dè dặt cất tiếng.

- "Điện hạ muốn đưa đồ vật này cho nô tài để phòng thân sao? Điện hạ lo lắng cho nô tài ư?"



Một câu "điện hạ lo lắng cho nô tài ư" khiến thiếu niên giật mình. Thời khắc nguy hiểm vây quanh, hắn chỉ là muốn đem vật này trao cho nàng, nhưng mà hình như hắn cũng chưa nghĩ đến lý do, vì sao hắn lại phải trao vật quan trọng này cho nàng?

Vô số những câu hỏi kì lạ nổi lên trong lòng, dù từng được huấn luyện đối mặt với hai mươi sát thủ tàn độc mà đáy lòng hắn vẫn phẳng lặng, vì sao chỉ một câu hỏi bâng quơ của nàng lại khiến hắn dao động?

Tuy vậy thiếu niên vẫn tỏ vẻ thản nhiên.

- "Bản điện hạ cần để ý đến mạng nhỏ của ngươi sao? Chỉ là thấy ngươi đi theo bản điện hạ đã lâu, bản điện hạ muốn ban thưởng cho ngươi thôi."

Vân Mặc vì câu nói của hắn mà thụ sủng nhược kinh. Nàng ngẩng đầu nhìn thiếu niên trước mặt, gương mặt thiếu niên đẹp đẽ nhưng lạnh lùng như ngọc.

Không có gì khác thường.

Vân Mặc chẳng phí tâm tư nghĩ ngợi linh tinh nữa, nàng theo quy củ quỳ xuống cảm ơn vị hoàng tử, sau đó rời đi chuẩn bị đồ đạc.

Phân định rõ ràng, xa cách vạn dặm.

Chỉ là nàng không biết, thiếu niên đối với hành động vô cùng quy củ của nàng, bỗng thấy mơ hồ khó chịu.

Cái cảm giác khó chịu này, dường như cực kì quen thuộc.

Tâm trí hắn bỗng chậm rãi hiện ra hình ảnh người con gái mặc áo bào đỏ được dệt bằng muôn nghìn cánh bướm, phong tư dịu dàng nhưng tàn nhẫn vô tình!

Trời đất xoay chuyển, nam nhân khinh cuồng vì nàng mà tự mình bẻ gãy kiêu ngạo của bản thân, thảm hại thua cuộc, cam tâm tình nguyện bước về phía nàng hàng nghìn bước, trải qua bao nhiêu đau đớn khắc cốt ghi tâm, cố chấp bướng bỉnh đợi cái quay đầu của nàng, dù chỉ một lần.

Mà nàng, vĩnh viễn phớt lờ sự tồn tại của hắn, tuyệt tình đến mức, chẳng bao giờ quay đầu trở lại.

-----------------

Ngày hắn xuất quân, tuyết vẫn rơi. Mùa đông lạnh lẽo.

Cho dù thiếu niên có mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ mới 16 tuổi.

Đáy lòng hắn, liệu có chất chứa bi thương, khi mà phụ hoàng của hắn, cứ thế vô tình đẩy hắn ra sa trường nguy hiểm vạn phần?

Hắn có kiên cường ra sao, nhưng bao người đều hiểu, hắn xuất quân đợt này, là vào tử trận...rất có thể một đi không trở về.

Sắc trời nhuốm màu tang thương ảm đạm, hôm ấy, tuyết phủ trắng xóa, dâng cao hơn ba thước.

Rõ ràng là đặt cả niềm tin số mệnh Đại Yến vào tay hắn, vậy cớ sao phóng tầm mắt nhìn ra xa, chỉ thấy tuyệt vọng trùng trùng?

Thiếu niên trước lúc xuất quân, hoàng thượng đến rót cho hắn chén rượu ly biệt.

Hạ Nhã Tịch cũng có mặt, nàng đứng trên thành cao nhìn hắn, hờ hững cầm sáo ngọc lên thổi, tiếng sáo trong trẻo, nhàn nhạt sát khí, như muốn hòa cùng với muôn nghìn nhịp bước của vó ngựa nơi sa trường.

Nàng ưu nhã diễm lệ đứng nơi thành cao, đưa mắt nhìn theo thiếu niên khinh cuồng kia, mãi cho đến khi thiếu niên khuất bóng.

Đằng sau nàng, nha hoàn đem áo choàng ra.

- "Tiểu thư, hôm nay tuyết rơi nặng quá, tiểu thư mang áo choàng vào kẻo nhiễm phong hàn."

Một con chim bồ câu bay tới, đậu trên vai nàng. Hạ Nhã Tịch bèn mở mật thư nhỏ từ con chim bồ câu đó ra xem.

"Cha đã muốn hành động rồi ư?"



Hạ Nhã Tịch lạnh lùng cười, hỏi nha hoàn bên cạnh.

- "Ngươi nói xem đại hoàng tử đợt này đi, bao nhiêu lâu sẽ chết đây?"

Nha hoàn đột ngột bị hỏi một cây như vậy, lúng túng không biết đối đáp ra sao.

Hạ Nhã Tịch ngước nhìn làn tuyết đang rơi, khẽ thì thầm.

- "Nhưng thật nực cười, ta không muốn hắn dễ dàng cứ thế mà chết..."

Gió đem những lời của nàng thổi tan.

Nàng bỗng cười đến chảy cả nước mắt.

Phải làm sao bây giờ, khi mà giữa giang sơn xinh đẹp và thiếu niên khinh cuồng, chỉ được chọn một mà thôi!

Cha bảo, con người đừng nên quá tham lam, nếu không cái giá phải trả, đắt đến không thể tưởng tượng được!

Nước mắt nhanh chóng đã cạn, đáy mắt nữ nhân hiện ra vẻ quyết tuyệt như cũ.

Chẳng ai phát hiện ra một mặt yếu ớt của nàng. Dường như mọi thứ đơn giản chỉ là gió thoảng mây bay.

Hạ Nhã Tịch ưu nhã bước xuống khỏi tòa thành.

Không ai có niềm tin vào thiếu niên ấy.

Đoàn quân chẳng mấy chốc lẫn trong màn tuyết, vị hoàng tử ấy, nắm được bao nhiêu phần trăm từ tử trận trở về?

Trong xe ngựa, Nhất Dạ an tĩnh nằm dựa vào Vân Mặc, cả người nhàn nhạt tản ra vẻ phong trần mệt mỏi.

Thiếu niên khép hờ mắt, lông mi dài cong giống như muôn nghìn cánh bướm đang chập chờn đậu nơi khóe mắt, tà mị vô song, trên người lại tản nhác lười biếng, rũ xuống mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt.

Vân Mặc như bị thôi miên, nàng không kìm được định rẽ mấy sợi tóc để nhìn rõ đôi mắt đào hoa yêu nghiệt của thiếu niên, chỉ là tay sắp chạm vào, thiếu niên bỗng nhiên mở mắt, khiến Vân Mặc giật mình.

Giọng nói khàn khàn trầm thấp của hắn vang bên tai nàng.

- "Thái giám nhỏ, ngươi định làm gì?"