Bà Xã, Anh Ở Đây!

Chương 67: Tôi đã nói không phải tôi làm rồi mà.



Lăng Y sớm đã nhìn quen dã tâm của bọn họ nên cũng chẳng bao giờ để ý đến, nhưng Lệ Tử Ngôn lại là một trường hợp hoàn toàn khác. Cảm giác anh ta mang lại vừa an toàn vừa ấm áp khiến Lăng Y khó mà quên được. Hình như cũng lâu rồi không còn thấy Lệ Tử Ngôn xuất hiện nữa.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Lăng Y để cô đi trước còn bản thân ra chỗ khác nghe điện thoại.

Đi theo đường sỏi là có thể đến bên một hồ nước nhỏ. Nghe nói hồ nước này là do mẹ của Lăng Mặc lúc còn sống đã cho người làm đề trồng hoa sen. Bà đặc biệt thích mùi thơm của hoa sen nên đã cất công tìm những loại sen thơm nhất mang về đây trông.

"Bum...."

"Oa... mę.... me....um....."

Bông có tiếng kêu vang lên, Thẩm Ninh vội vàng đi nhanh về phía trước. Lăng Viên vốn nên ở trong nhà lúc này lại đang chơi với dưới hộ. Thân hình nhỏ nhăn vùng vẫy khiến Thẩm Ninh lo lắng kêu lên. Nhưng còn chưa kịp làm gì, tiếng hét thất thanh của Nhã Khanh đã vang lên trước.

"Thẩm Ninh, sao cô đây con tôi?"

"Thẩm Ninh, sao cô đây con tôi?"

"Tôi..."

"Người đâu, mau... mau cứu tiểu thư... mau lên...."

Nhã Khanh không đợi cô nói lập tức la lên. Mọi người nghe tiếng hét thì vội vàng chạy tới, Lăng Thiên nhìn thấy Lăng Viên sắp không chịu nối liền lập tức nhảy xuống.

"Lăng Viên.... Lăng Viên, con của tôi. Thẩm Ninh, sao cô lại đây con tôi?"

Lăng Viên vừa được cứu lên, Nhã Khanh đã quay sang cô trách mắng. Thẩm Ninh bị ánh mắt của mọi người xung quanh làm cho họ đỗ theo. Cô không đây con bé, sao Nhã Khanh vừa đến đã khẳng định người hại con bé là cô chứ?

"Tôi không có làm..."

"Không phải cô thì là ai? Lúc tôi chạy đến, ở đây cũng chỉ có mình cô và Lăng Viên, cô còn không thừa nhận? Con bé mới có 2 tuổi, nó có tội tình gì chứ? Cho dù cô không thích tôi thì cũng không nên ra tay với trẻ em như vậy, cô cũng sắp làm mẹ, vậy mà lại có thể ác độc như vậy sao?" Nhã Khanh ôm con gái, vừa khóc vừa oán trách Thẩm Ninh.

"Tôi... tôi đã nói không phải tôi làm rồi mà."

Thẩm Ninh hốt hoảng nói nhưng trong mắt mọi người cô chẳng khác nào làm việc xấu rồi chột dạ. Hiện trường chỉ có 2 người, không phải cô đây thì chẳng lẽ Lăng Viên tự ngã? Nhưng hiên nhiên chẳng có ai nghĩ như vậy, phải biết rằng Lăng Viên chơi ở đây rất nhiều lần, chỉ có lần này gặp Thẩm Ninh mới ngã xuống hồ sen.

"Trên đời này làm gì có ai làm việc xấu rồi tự thừa nhận. Thẩm Ninh, hôm nay Lăng Viên mà bị làm sao, tôi sẽ không tha cho cô."

"Tôi... tôi.... Lăng Mặc..." Thẩm Ninh uất ức đến phát khóc. Cô ngẩng đầu nhìn Lăng Mặc nhưng lại chỉ nhận được ánh mắt lạnh lùng của anh. Ngay cả anh cũng nghĩ là cô đây Lăng Viên sao?

"Lăng Viên cũng đã không sao rồi, đưa con bé về phòng đi." Lăng Quân bóng lên tiếng. Nhìn con gái vừa khóc vừa sợ hãi, trong lòng ông ta cũng có chút khó chịu đối với Thẩm Ninh.

"Nhưng mà..."

"Đủ rồi, tôi sẽ tra kỹ chuyện này, xem xem ai mới là người đây Lăng Viên." Lăng Mặc tiến đến chân trước mặt Thẩm Ninh, giọng nói lạnh lùng đủ để mọi người biết anh đã khó chịu rồi, không muốn tiếp tục vấn đề này nữa.

Nhã Khanh lườm Thẩm Ninh một cái, không cam tâm ôm con gái rời đi. Đây con gái cô ta xuống hồ mà muốn thoát tội dã như vậy sao? Chuyện này chưa dừng lại ở đây đâu.

Lăng Mặc quay lại nhìn cô, thấy mặt Thẩm Ninh đã ngấn lệ, trong lòng vừa tức giận vừa đau xót. Tay đưa lên muốn lau đi giọt nước mắt sắp rơi trên mặt cô lại bị cô gạt ra. Ánh mắt lạnh lùng lúc nãy của Lăng Mặc như con dao đâm vào trái tim cô. Tất cả mọi người đều không tin cô vậy mà ngay cả anh cũng vậy.

"Thẩm Ninh..."