Anh Lính Cưng Vợ

Chương 7



“Ôn Uyển à?” Người phụ nữ cười sang sảng, “Chị là người nhà chính ủy trung đoàn, không có chuyện gì thì tới đây chơi.”

Trong bộ đội quân tẩu đặc biệt thành thật chất phác, đối với chị dâu này, Ôn Uyển vẫn rất kính trọng.

Giản Dung từng nói, trong bộ đội lắm việc, chính ủy phải lo lắng cũng nhiều, mà cho tới bây giờ tính tình chị dâu rất dễ chịu, không nổi giận với người khác, chiến sĩ trong quân đều rất thích cô ấy, dĩ nhiên, đây là chuyện sau này.

“Được, chị dâu.” Ôn Uyển cười ngọt ngào, nhìn ánh mặt trời phía xa rơi trên sân, nông thôn chính là nông thôn, nhưng so với thành phố thì ít đi ồn ào, thêm yên tĩnh.

Chị dâu chính ủy bên kia cười cười, ngược lại nói với con trai mình: “Được rồi, tiểu Thiên, theo chú đi học đi.”

Nói xong nhân viên cảnh vệ đưa tiểu lqd Thiên rời đi, tiểu Thiên mang cặp sách, xoay người chạy ra, lúc đi qua bên cạnh Ôn Uyển la lớn: “Chị thật xinh đẹp, hẹn gặp lại chị!”

Một câu nói chọc vui mọi người, ngược lại tiểu Thiên có chút ngượng ngùng, chạy thật nhanh.

“Vai vế xưng hô đâu rồi, cẩn thận kẻo con bị chú Giản giam giữ!” Chị dâu chính ủy hô to với tiểu Thiên.

Ôn Uyển cười nhìn bóng lưng đứa bé rời đi, xoay người trở về nhà, không bao lâu, Giản Dung từ sân huấn luyện trở lại, mở cửa vào phòng, cầm bữa ăn sáng trong tay.

“Tiểu Uyển, anh đã về.” Giản Dung nhìn Ôn Uyển đang ngồi trên ghế sa lon nghịch nghịch điện thoại di động, bưng cơm trong tay qua.

Ôn Uyển nhìn Giản Dung trở lại, trên mặt cũng lộ ra nụ cười, “Oh” một tiếng, Giản Dung kêu Ôn Uyển ăn cơm, cháo trắng rau dưa, bữa ăn sáng rất nhạt nhẽo, quả thật đây là món ăn sáng duy nhất của quân đội.

Cơm nước xong, rửa chén, Ôn Uyển vào phòng thay đồ rằn ri ra ngoài, đưa tay chỉnh lại nón lính, đi tới trước mặt Giản Dung: “Bây giờ chúng ta đi đội y tế báo cáo sao?” Nói thật, cô vẫn còn rất mong đợi, đội y tế cùng bệnh viện hoàn toàn là hai khái niệm.

Giản Dung ừ một tiếng, nhìn Ôn Uyển, vẻ mặt lqd rất nghiêm túc: “Tiểu Uyển, tại nơi công tác, em là chị dâu, lại đã công tác trong quân khu tổng viện, trình độ học vấn tốt, kinh nghiệm thực chiến phong phú, kỹ năng vững vàng, nhưng anh hy vọng em có thể chỉ dạy cho mọi người, mọi người học tập lẫn nhau, đừng làm bộ, hiểu chưa?”

Đội y tế đều là vài đứa con nít, vừa tốt nghiệp liền được phân phối đến đây công tác, trước kia có người từ bệnh viện lớn tới, làm ra vẻ tài trí hơn người, làm cho người ta rất không thoải mái.

Chuyện này dù sao cũng huyên náo rất không thoải mái, về sau hòa giải thành công, cô gái kia vẫn dời đi, nói không khác là chủ yếu ghét bỏ điều kiện bộ đội gian khổ, uất ức cô ta… 

“Rõ, phó đoàn Giản.” Ôn Uyển làm một thế chào theo nghi thức quân đội tiêu chuẩn, cô biết Giản Dung không có ý gì khác, chính là vì lính của mình mà suy nghĩ, cũng là chức trách bổn phận.

Giản Dung nhìn Ôn Uyển, gương mặt nghiêm túc lộ ra nụ cười: “Anh biết rõ em là cô bé lương thiện.” Điểm này, Giản Dung rõ ràng, nói như vậy cũng chỉ là gõ chuông báo động mà thôi.

Nói xong, Giản Dung rời đi trước, Ôn Uyển lqd vội vàng đi theo, tiến tới bên cạnh Giản Dung: “Vậy anh vừa mới nói em là chị dâu, có phải đã thừa nhận em là vợ anh rồi không hả?” Gương mặt mong đợi nhìn Giản Dung, trong ánh mắt trong veo lộ ra tia ranh mãnh. 

“Đừng quấy rối, đây là bên ngoài, để cho người ta nghe thấy lại thành chuyện cười.” Gương mặt Giản Dung bình tĩnh, nhỏ giọng cảnh cáo, cô nhóc này, thật đúng là nắm vào trọng điểm.

Ôn Uyển sưng mặt lên, liếc Giản Dung một cái, đi lên nắm lấy cánh tay Giản Dung: “Vậy cũng là thừa nhận, còn không thừa nhận sao?” Có gì đặc biệt hơn người, thừa nhận một chút, có thể chết sao?

“Thừa nhận cái gì? Anh có nói gì sao? Anh không nhớ vừa rồi anh nói cái gì.” Nhìn con đường phía trước, khóe miệng Giản Dung không giấu được nụ cười, vết sẹo nơi khóe mắt kia hơi phai nhạt một chút, là điệu bộ chết cũng không thừa nhận.

Kiêu binh kiêu binh *, nhìn Giản Dung là người thật sự nghiêm túc, cũng không tránh khỏi việc này.

(*) Kiêu binh: Binh sĩ ngang ngạnh, tự phụ về những thành tích của mình mà làm càn, bất chấp kỷ luật.

Ôn Uyển buông cánh tay Giản Dung ra, đẩy Giản Dung một cái, tức giận không dứt: “Thừa nhận em là vợ anh, mới vừa rồi chính anh nói, em là chị dâu.”

Không dính vào liền như vậy, nói xong cũng quên, trí nhớ quá kém đi? Vốn là cố ý.

Một câu nói khiến các chị dâu đang phơi quần áo bên kia đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó, tiếng cười truyền đến.

Ôn Uyển quay đầu mới phát hiện trong sân, mấy lqd chị dâu đang bận rộn công việc, vừa rồi chỉ lo thảo luận chuyện vừa rồi cùng Giản Dung, ngược lại không chú ý đến mấy chị dâu này, mất mặt quá, nhất thời, đỏ mặt không dứt.

“Phó đoàn Giản, vợ cậu nhỏ nhưng xinh đẹp.” Một chị dâu hô lớn với Giản Dung, trong đội vẫn truyền miệng đến phó đoàn Giản muốn ly hôn với vợ mình, bây giờ lời đồn đại truyền miệng này tự phá vỡ rồi.

Giản Dung vẫn giữ bộ mặt trăm năm không đổi như cũ: “Chị dâu, về sau mong các chị dâu chiếu cố tiểu Uyển.”

Ôn Uyển vẫn còn con nít, anh không thể lo lắng cho mỗi việc, trong sinh hoạt có rất nhiều chuyện, cần các chị dâu hỗ trợ nhiều lắm.

“Yên tâm đi, đều là người một nhà, không cần khách khí.” Chị dâu vắt bớt nước quần áo trên sợi dây phơi, cười lăn cười bò với mấy người quân tẩu khác, lúc nào thì nhìn thấy phó đoàn Giản là người đàn ông tư tưởng lớn vậy, cẩn thận như vậy?

Ngược lại Giản Dung không để ý, nhìn các chị dâu cười cười: “Vậy được, chúng em đi trước, hẹn gặp lại chị dâu.”

Nói xong, Giản Dung dẫn Ôn Uyển đi, ngược lại mặt Ôn Uyển nóng lên, lúc này đã thành trò cười trong quân đội, không thể giấu được.

Hai người đến đội y tế, Ôn Uyển nhìn nhà cửa trước mắt, đội y tế có mấy căn phòng, vào trong phòng y tế, hai quân y mặc áo blue trắng trong phòng thấy Giản Dung lập tức đứng dậy, làm một tư thế chào theo nghi thức quân đội: “Chào phó đoàn Giản.”

Bởi vì là đội y tế của quân đội, cũng không có mấy quân y, tầm hai ba người không có hơn.

“Chào hai người, hôm nay dẫn chị dâu lqd hai người tới đây, về sau làm việc cùng nhau rồi.” Giản Dung nhìn hai quân y, ngược lại chỉ vào Ôn Uyển: “Cô ấy tên là Ôn Uyển, về sau làm phiền các cậu chăm sóc một chút.”

Từ trước tới nay trong quân đội, Giản Dung không làm bộ, điều này được mọi người công nhận, bởi vì Giản Dung chưa bao giờ cảm thấy anh cùng những chiến sỹ này có điều gì khác biệt.

Hai người vừa nghe, đây là chị dâu được phó đoàn Giản tự mình đưa đến, còn dặn chăm sóc, có thể nói là thật quan tâm.

“Vâng!” Hai quân y đồng thanh đáp, ngược lại nhìn Ôn Uyển: “Xin chào chị dâu!” Trước khi Ôn Uyển đến, chính ủy đã nói với bọn họ, vốn còn nghĩ từ bệnh viện lớn tới, vừa nhìn điều kiện ở đây nhất định không thoải mái, nào ngờ chị dâu còn rất vui mừng.

“Xin chào hai người, gọi tôi Ôn Uyển là được.” Ôn Uyển nhìn hai quân y, hai chàng trai to con, tuổi xấp xỉ bằng mình.

“Dạ, chị dâu!” Hai người đồng thanh nói, hai hàm răng trắng như tuyết, khuôn mặt dưới nón lính đặc biệt chất phác nhìn Ôn Uyển, vừa nhìn đã thấy chị dâu này bình dị gần gũi, là người dễ sống chung

Ôn Uyển cười ngọt ngào, được, nghe giọng điệu này, là không đổi được rồi, gọi là gì cô cũng không quan tâm.

Ôn Uyển vẫn cho rằng quân y trong doanh trại quân đội giỏi lắm là tốt nghiệp khoa chính quy được phân đến cơ sở.

Khiến cho Ôn Uyển tuyệt đối không thể tưởng tượng được hai đứa nhỏ này, một là nghiên cứu sinh, một bác sỹ, cô cũng chỉ từ khoa chính quy mà thôi.

Hai đứa nhỏ này nói với cô, trong quân đội trình độ học vấn cao nhiều lắm, giống như rau cải trắng vậy, không đáng tiền, phần lớn là rèn luyện tại cơ sở, chức vị khác nhau, họ có niềm vui của họ, dĩ nhiên đây là nói sau.

“Được rồi, mọi người làm việc đi, tôi ra sân huấn luyện.” Giản Dung nhìn hai người này rất thích Ôn Uyển, cũng yên lòng, thật ra thì chỉ cần mình không làm dáng, đám lính trong quân đội này đều rất dễ sống chung, không có tư tưởng gì xấu.

Nói xong, Giản Dung liền rời khỏi phòng y tế, bên trong tiểu Mục lấy áo blue trắng cho Ôn Uyển, bắt đầu đưa Ôn Uyển đi làm quen với đội y tế.

Truyện được đăng chính thức tại diễn đàn Lê Quý Đôn.