Ảnh Đế Khó Theo Đuổi

Chương 48: Tống Tuyền




Thói quen thật đáng sợ, trước kia chia xa năm năm vẫn chịu đựng được, hôm nay tách nhau mới được một phần ba thời gian mà Phương Niên đã cảm thấy sống một ngày như cả năm, hay nói đúng hơn là một giây như một năm.

Ăn đồ ăn ngon sẽ nghĩ đến anh, xem một bộ phim hay sẽ chia sẻ cho anh đầu tiên, ngay cả chăm được cây nguyệt quý nở hoa cũng phải chụp gửi cho anh.

Mà Giang Ngộ thì hẳn đang bề bộn công việc.

Cảnh cuối phim rất kịch tính.

Giai đoạn đầu rất nhiều nhân vật đã lần lượt rời sân, còn lại chỉ có nhân vật chính.

Phương Niên cũng đã xem qua kịch bản đoạn sau, mấy phân cảnh đều phải lao lực.

Tuy nói là phim truyền hình nhưng Thạch Nham luôn lấy tiêu chuẩn phim điện ảnh để quay chụp. Người nghiêm túc như Giang Ngộ dĩ nhiên sẽ xử lý thận trọng.

Mấy ngày trước, mỗi đêm anh đều gọi video với cô, dụ dỗ cô mặc những thứ quần áo kia vào cho anh xem, lần nào cũng chờ cô mệt mỏi ngủ gục mới tắt đi.

Mà hai ngày gần đây, lúc anh quay phim xong cô đã sớm ngủ mất, sáng sớm cô còn chưa tỉnh thì anh đã bắt đầu làm việc.

Ở phim trường không tiện gọi video, chỉ có thể gửi gắm thương nhớ vào những tấm hình Kevin chụp.

Nhìn bọng mắt xanh của anh, cô đau lòng muốn chết, chỉ có thể không ngừng nhờ vả Kevin chăm sóc anh nhiều hơn.

Hôm nay là cuối tuần, tủ lạnh đã trống rỗng, Phương Niên làm tổ trong nhà một tuần quyết định ra ngoài mua đồ.

Cô ra khỏi nhà, đi tới trung tâm thương mại gần đó mua ít vật dụng hàng ngày và nguyên liệu nấu ăn trong siêu thị.

Lúc xuống thang máy để tới bãi đậu xe, đi qua một cửa hàng thời trang nam, nghĩ một lát, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đi vào.

Cửa hàng này là thương hiệu trong nước mới phất lên vài năm gần đây. Trước đây Phương Niên đã thấy ở tạp chí thời trang, nhà thiết kế của thương hiệu này là một người phụ nữ rất có thưởng thức, phong cách quần áo cô cực kỳ thích.

Lúc ấy cô đã cảm thấy những thứ quần áo này rất thích hợp với Giang Ngộ, khiêm tốn, kín đáo, khéo léo tinh tế.

Thái độ của nhân viên cửa hàng rất tốt, giới thiệu mấy mẫu năm nay cũng được.

Cuối cùng cô mua một bộ âu phục, một chiếc áo sơ mi, một chiếc áo lông và hai cái cà vạt.

Đi vào bãi đậu xe, cô vui vẻ nhắn wechat cho anh: "Thầy Giang, bao giờ anh trở lại? Em mua quà cho anh."

Từ sau đêm chơi trò cosplay, cách xưng hô thầy Giang lại có thêm chút ái muội.

Đợi vài phút mà anh còn chưa nhắn lại. Phương Niên biết anh bận, khởi động xe chạy về nhà.

Đi được nửa đường, điện thoại đột nhiên vang lên.

"A lô."

"Sư tỷ."

Giọng nói của người con trai ngập tràn hương vị thanh xuân, Phương Niên vừa nghe đã nhớ.

"Tống Tuyền?"

"Là em. Chị ở thành phố B à? Hôm qua em mới đóng máy, buổi tối cùng ăn cơm đi."

Phương Niên trầm mặc một lát, sau đó mới trả lời: "Không đi được."

"Chị bận à?"

"Không, nhưng chúng ta..."

"Không có việc gì thì tốt, có người tìm em, em cúp trước nhé sư tỷ. Chờ lát nữa em gửi địa chỉ cho chị."

"A lô?"

Phương Niên bất đắc dĩ tháo tai nghe xuống.

Người trẻ tuổi có phải đều như vậy hay không? Nói gió chính là mưa.

Hơn mười phút sau, Tống Tuyền đã gửi địa chỉ một khách sạn tới.

Phương Niên chờ đến khi dừng đèn đỏ lại uyển chuyển từ chối một phen, nhưng đối phương cực kỳ nhiệt tình, chỉ nói là bạn bè tụ tập, khiến cô cũng không thể chuyện bé xé ra to.

Có thể là cô nghĩ nhiều, có lẽ cậu ta không có ý đó?

Không còn cách nào, đời này cô chỉ có mỗi một người bạn trai là Giang Ngộ. Hai bọn họ đã quen biết từ lâu rồi nước chảy thành sông, đối với chuyện tình cảm của người khác cô thật sự khó mà phát hiện.

Nội thành cuối tuần hơi kẹt xe, nghĩ một lát, Phương Niên vẫn quyết định tới quán ăn đã hẹn.

Vừa đỗ xe xong, Tống Tuyền đã tiến lên đón.

"Sư tỷ." Cậu ta tặng cô gương mặt tươi cười hớn hở.

"Hi," Phương Niên chào hỏi, sau khi quét mắt nhìn lối ăn mặc toàn thân của cậu, cô lặng lẽ nhíu mày: "Em cứ mặc như vậy à?"

"Như vậy không được?" Cậu ngạc nhiên hỏi ngược lại.

"..."

Không phải là không được, chỉ có chút hơi cao cấp quá, ngay cả khẩu trang cũng không đeo.

Hiện giờ cậu đang hồng, weibo cũng tăng lượt theo dõi, tuy lưu lượng chưa bằng được nam thần Giang Ngộ nhưng lượng truy cập cũng không ít, mỗi ngày đều có hàng chục nghìn người gọi cậu là "chồng".

"Chúng ta vào thôi." Cô nói, dẫn đầu đi vào trong.

Khách sạn này trước kia đi công tác Phương Niên đã từng tới nhưng chưa có cơ hội ăn một bữa cơm tử tế. Lần này Tống Tuyền đã gọi đồ ăn trước, hương vị thật ra không tồi.

Quá trình ăn cơm diễn ra rất nhẹ nhàng, họ nói một ít chuyện của đoàn phim và công việc tiếp theo của cậu.

"Sư tỷ, em nghe nói chị giải ước rồi?"

"Ừ, vừa lúc đến thời hạn hợp đồng."

Đều ở trong giới, cậu biết cũng rất bình thường.

"Chị có muốn cân nhắc tới công ty bọn em không? Bộ phim "Lệ phi truyện" các lãnh đạo bên em đều đã xem, khen chị không dứt miệng."

"Chuyện này..."

Phương Niên không quen nói dối với bạn bè, nhất thời liền ngập ngừng, không biết nên lấy cớ gì.

Vậy mà Tống Tuyền lại hiểu nhầm.

"Chị đừng lo, em có một người chú là thành viên ban giám đốc công ty. Em có thể nói giúp chị vài câu, sau này đãi ngộ và phát triển tương lai nhất định sẽ khiến chị hài lòng."

Trên mặt cậu lộ vẻ chân thành, Phương Niên bất chợt thấy cảm động nên cười nói: "Cảm ơn, nhưng chị đã ký hợp đồng xong với công ty mới rồi."

"Thật ạ? Là nhà nào vậy?" Tống Tuyền rõ ràng hơi bất ngờ.

"Studio Ngộ Kiến."

"Ngộ Kiến..." Cậu lẩm bẩm một mình, rất nhanh đã nhớ ra, "Là công ty thầy Giang mở ạ?"

"Ừ."

"Chỗ đó đích xác không tệ, nhưng họ đã ký với nữ nghệ sĩ rồi, nếu sư tỷ qua chỉ sợ không có tài nguyên gì tốt. Hay là tới công ty em đi, chuyện giải ước chị không cần lo lắng, em có thể tìm người nói giúp chị."

Phương Niên nghĩ thầm, gần đây cô đổi vận thật rồi.

Một người hai người đều tranh nhau giúp cô giải ước.

Cô cười từ chối cậu: "Cảm ơn em, nhưng chị đã nói chuyện xong với bên kia, không muốn thay đổi nữa."

Lại ăn một lát, sắc trời hơi tối, Phương Niên liền nói muốn về.

"Sư tỷ, em đưa chị đi."

"Không cần, chị lái xe cũng được."

"Vậy chị đưa em đi, em đánh xe lại đây."

Lý do này thì Phương Niên thật sự không thể từ chối.

Lên xe, Tống Tuyền chủ động ngồi ghế lái.

Tiếp đó, cậu ta hỏi địa chỉ nhà Phương Niên rồi rất nhanh đã đưa cô đến cửa.

Phương Niên vừa tháo dây an toàn vừa ngạc nhiên hỏi: "Không phải đưa em về trước sao?"

"Ưu tiên phụ nữ, đưa chị về trước, rồi mới đến em."

"..."

Đây là hành động quỷ quái nào vậy?

"Ha ha, nói đùa với chị thôi, em tự lái xe về được."

Nói rồi cậu ta giúp cô xách đồ xuống, đưa đến dưới lầu.

Dưới màn đêm, con người cậu thanh niên sáng lấp lánh.

"Sư tỷ, không mời em lên ngồi chút sao?"

"À... Trễ lắm rồi, lần sau đi."

Cô thẹn thùng khiến Tống Tuyền không nhịn được mỉm cười.

Thật ra thì chưa muộn nhưng vẫn để lần sau đi, không gấp được.

Cậu đưa túi xách cho cô: "Sư tỷ ngủ ngon."

"Ngủ ngon."

Đang lúc hai người nói chuyện, không hề chú ý cách đó không xa trong một chiếc xe, có người đang cầm máy ảnh không ngừng chụp hình bọn họ.