Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Vượt Tường

Chương 67: Tân pháp thuật



Hai chọi một? Y Y nhíu chặt mi tâm, bất tri bất giác, ánh mắt chuyểntới bên trên khán đài, đối mặt với một đôi mắt màu tím, lúc này trongmắt hắn đã nổi lên lo lắng khiến nàng sửng sốt, lập tức miễn cưỡng hémở tươi cười, hướng hắn vẫy vẫy tay.

Toàn thân y phục tuy hỗn độn, nhưng mà dáng vẻ vẫn xinh đẹp thoáttục, gương mặt trắng nõn, mịn màng như được điêu khắc từ một khối ngọchoàn mỹ phiêu phiêu nụ cười hình bán nguyệt, mái tóc dài đen mượt hơirối loạn, mềm mại bay bay trong gió, hoàn toàn đối lập với hình ảnh yêu mị lạnh lùng của Mẫn Hách.

Phù Vân Khâu Trạch trên mặt không khỏi giơ lên một chút ý cười, thảnnhiên, trong ánh mắt vốn dĩ đang lạnh toát như tuyết sơn hàn băng, rốtcục toát ra một tia ấm áp, ôn nhu như ánh trăng bạc phản chiếu lên mặtnước tĩnh lặng làm cho Mộc Hiệp đứng bên cạnh cũng phải kinh ngạc, đây là biểu tình mà từ trước đến giờ hắn chưa từng nhìn thấy ở Khâu Trạcha.

“Tránh ra, chuyện của chúng ta, không cần ngươi nhúng tay!” Khôngbiết vì sao, nhìn nàng khuôn mặt tươi cười, nhưng lại cảm thấy hết sứcchói mắt, Mẫn Hách dùng khẩu khí như là ra lệnh, nheo lại mi mắt,tầm mắt dừng ở thân ảnh của nàng.

“Vương gia, việc này không phải ngươi có khả năng quyết định, lúctrước không phải đã nói, chỉ cần thắng lợi thì có thể không từ thủ đoạn, giết chóc như thế nào cũng mặc, hiện tại mới bắt đầu, liền luyến tiếc?” Hậu Tu Nam căn bản là không đem lời nói của hắn để vào tai, liếc mắtnhìn Y Y một cái, lại không ngừng cười “Hắc hắc”.

Hai tay tiếp tục khép lại, linh hoạt biến chuyển tạo ra thuật phápkhông giống như vừa rồi, lúc này trong mỗi lòng bàn tay của hắn đều đãxuất hiện vài tia chớp ánh xanh như hững tia điện nho nhỏ, không chút do dự liền bắn đi ra ngoài hướng về thân ảnh kiều nhỏ của Y Y.

Đứng bất động tại chỗ, hai tay đặt ở phía sau, Mẫn Hách lúc này vẫnkhông nhúc nhích, khóe môi giương lên nụ cười châm chọc, nhìn Hậu Tu Nam vọt lên, trong mắt lóe ra tinh quang phức tạp, tầm mắt đăm chiêu chuyển hoán qua lại giữa Phù Vân Khâu Trạch và Y Y.

Né tránh tia chớp tập kích, tuy là không rõ Mẫn Hách vì cái gì khôngcó cùng Hậu Tu Nam hợp lực tấn công mình, nhưng không có thời gian đểnghĩ ngợi nhiều, ngẩng đầu nhìn về hướng mặt trời lặn tìm kiếm đến mộtđiạ điểm thích hợp, nàng điểm nhẹ mũi chân vận dụng khinh công nhảy tới, bóng dáng mờ ảo quỉ dị, thẳng tắp kéo dài trên nền đất.

Hậu Tu Nam khinh miệt cười cười, từng bước chậm chạp duổi theo thânảnh phía trước, trong tay sớm đã chuẩn bị một đạo tia chớp chỉ chờ vậnsức phát động.

“Hoàng phi, thất lễ.” Bạc thần tà nghễ khẽ nhếch mang theo tư vịkhinh bạc, tròng mắt trong thoáng chốc trở nên trắng dã. Nói xong, tiachớp trong tay chuẩn bị xuất kích, ai ngờ, toàn thân hắn không thể độngđậy, hoàn toàn bị chế trụ tại chỗ.

“Xem ra, nên thất lễ là bản phi.” Y Y hạ mi mắt, lãnh đạm nhìn thânảnh đang đứng lặng giữa võ đài, môi đỏ mọng xinh đẹp khẽ nhếch. Khôngbiết từ khi nào, ở bảy ngón tay thon dài đã thắt bảy sợi tơ mảnh, khôngmột tiếng động, vươn dài, quấn quanh trên người đối thủ: hai sợi triềnthắt lưng, hai sợi khóa trụ hai tay, một sợi quấn quanh cần cổ, hai sợicòn lại kiền trụ hai chân.

“Ngươi……” Thân người run run, Hậu Tu Nam nói còn chưa trọn câu, sợitơ đỏ mảnh mai, mềm mại lại lạnh như băng nhè nhẹ xiết chặt tại nơi tiếp xúc da thịt, thật là lạnh tận xương tủy, chỉ sợ nàng dùng lực hơn mộtchút, đầu hắn sẽ rơi xuống đất.

“Ngươi cũng biết sợ sao? Cảm giác thế nào, lạc thú vừa rồi khi sát(giết) Hồng công công đâu mất rồi?” Gương mặt lạnh lùng, nàng nghiêngđầu, tầm mắt hướng về đại hố trên đất, mặt không chút thay đổi quay đầulại.

Khóe mắt thỉnh thoảng cẩn trọng nhìn về yêu nam Mẫn Hách vẫn đangđứng ở cách đó trăm mét thờ ơ lạnh nhạt, trong lòng không khỏi có chútkhó hiểu, chẳng lẽ hắn trơ mắt nhìn đội hữu bị giết?

Hay là, hắn có quỷ kế khác?

“Vương gia, Vương gia cứu ta.” Hậu Tu Nam lớn tiếng kêu gọi, trên mặt mồ hôi túa ra từng giọt. (xí, lúc nãy lớn tiếng lắm mà…mặc kệ cha nàyluôn đi anh!)

Đôi mắt màu nâu lóe ra một tia yêu dã, lạnh băng mà châm chọc, hắn phẩy phẩy y bào, thản nhiên tự đắc, như là đang xem kịch hay.

“Như thế nào, hiện tại biết cầu bổn vương ? Bất quá, đáng tiếc , bổn vương tâm tính hẹp hòi, sẽ không đi cứu một phế vật.”

“Vương gia, ngài cứu ta, khẳng định thực lực đội ngũ tăng mạnh, vôluận như thế nào, đều là vì tốt cho Vương gia.” Lưng áo đã ướt đẫm mồhôi, Hậu Tu Nam lúc này chỉ còn biết trong chờ vào Mẫn Hách, cố gắng“vuốt mông ngựa” (ý là nịnh bợ a^^), thuyết phục hắn ra tay cứu giúp nếu không mạng nhỏ của hắn khó lòng bảo toàn.

“Ha ha, cũng cố nội bộ, tăng vường thực lực?” Nhận thấy được Mẫn Hách yêu nam có chút suy nghĩ nhìn về chính mình, Y Y chỉ cảm thấy da đầurun lên một trận,“Bản phi liền giúp các ngươi một phen.”

Nếu hắn thật sự tấn công lại đây, chỉ sợ chính mình sẽ không thểkhông buông sợi tơ đang siết chặt “con rối”, cứ như vậy, nói không chừng tình thế trước mắt sẽ thay đổi, bất lơi sẽ là chính mình. (đây là suynghĩ trong lòng cua Y Y a)

Ngón trỏ dùng sức kéo căng sợi tơ, đôi mắt Y Y hiện lên một tia hàn quang sắc lạnh.

“A!” Một tiếng kêu thảm thiết vang vọng toàn bộ khu vực thi đấu.

Sợi tơ vòng trên cổ HẬu Tu Nam mang theo lực đạo co rút nhanh chóng,cắt sâu vào da thịt, lộ ra yết hầu. Huyết (máu),phun xuống như sông tuôn về đại hải (biển lớn), ồ ạt rơi xuống mặt đất. Trên nền đất, từng đóahoa máu đỏ thẫm, rực rỡ diễm lệ như tường vi, đua nhau nở rộ…

“Nôn!” diễn biến rõ ràng trước mắt làm các vị đại thần cúi đầu nônkhan, không khí xung quanh nhanh chóng tanh nồng hương vị huyết tinh(mùi máu), lại vang vọng thanh âm đau đớn thảm thiết như đang chịu sựtra tấn tàn khốc từ địa ngục khiến những người này cơ hồ muốn ngất xỉu! ( Vịt : Ta cũng muốn ngất =.= )

Phù Vân Khâu Trạch mặt không chút thay đổi, điềm đạm nâng tách tràthưởng thức, ngẫu nhiên liếc mắt một cái về phía Mẫn Hách Vương gia.

“Xin ngươi, để cho ta chết……” Yết hầu bị bẻ gãy làm thanh âm phát ra khàn khàn không rõ ràng, thậm chí nhỏ như tiếng muỗi bay qua, Hậu TuNam bộ mặt dữ tợn, cổ thống khổ làm cho hắn cầu xin tha thứ mong nàngbuông tha, thầm nghĩ muốn chết, đúng, chỉ có chết, mới có thể thoát khỏi đau đớn dày vò này.

Không tiếp tục gia tăng lực đạo, nàng cúi đầu cười.

“Tử (chết), không khó, bất quá, Bản phi thật ra là muốn nhìn ngươi“máu khô mà chết”, ngươi, đối với bản phi vẫn còn hữu dụng, cho dù làthi thể, cũng tuyệt không buông tha!” (hic. Tỷ làm ta sợ T__T)

Thủ đoạn sát nhân hảo tàn nhẫn!

Nghe qua lời nói, tâm của hắn không khỏi chùng xuống một bậc, thânthể không tự chủ, bất giác run lên. Hắn không muốn, không muốn tiếp tục, cho dù đã chết cũng bị điều khiển, trở thành con rối trong tay kẻ khác mặc người lợi dụng, trở thành bị thịt, chết không toàn thây.

“Vương, Vương gia, ngươi giết ta đi.” Hậu Tu Nam máu tuôn như suối,sắc mặt trắng bệt, vì cố gắng quay đầu về phía Mẫn Hách lớn tiếng cầuxin mà làm cho miệng vết thương càng mở rộng, máu thấm đẫm y phục củahắn, miệng không ngừng phun ra máu tươi. ( Vịt : Ối ối , bà tácgiả đi quá hay sao , ta thấy giống kiếm hiệp quớ à , mặc dùchưa đọc kiếm hiệp bao giờ =[ )

Gió, tản mạn phiêu dật, y bào của Mẫn Hách tung bay trong gió, yêu mị diễm lệ, mà hắn, vẫn không nhúc nhích, ôm tay tà cười, như một loài yêu tinh làm cho người khác run sợ nhưng vẫn không thể di dời tầm mắt. Haimắt hắn phiếm hồng, tràn ngập huyết sắc, tà nghễ nhìn gương mặt khôngcòn chút máu của Hậu Tu Nam.

Khó có dịp xem được vở diễn đặc sắc như vậy, tân thuật mới xuấthiện, chính mình cũng thật muốn nhìn xem, nàng làm như thế nào.

“Triệu tử, giết ngươi, sẽ bẩn hai tay bổn vương.”

Nguyên lai Hậu Tu Nam tên thật là Triệu Tử, Y Y không tránh khỏi trộm liếc mắt nhìn Mẫn Hách yêu nam một cái, hắn tàn nhẫn, ngoan độc, đạikhái chính mình ngay cả một phần mười đều không bằng.

“Con rối chi ti, khống!” Nũng nịu quát lớn khẩu lệnh, thất chỉ (bảyngón tay) của nàng theo trình tự lay chuyễn. Ngón tay thon dài mảnhkhảnh thực hiện động tác bay nhanh mà tuyệt đẹp, quả thực giống như mộtchuỗi trân châu trơn bóng, to tròn làm người ta không khỏi bị hấp dẫn,cứ thế hướng theo đầu ngón tay, nhìn thấy một người chỉ còn nửa cáimạng.

Triệu tử đã muốn không thể đứng thẳng, sắc mặt một mảnh trắng bệch, ngay cả bộ phận duy nhất còn có thể vận động tùy ý là đôi mắt cũngkhông còn chuyển động. Nếu không phải trở thành con rối chịu khống chế,chỉ sợ hắn đã suy sụp rồi ngã xuống.

Nhảy dựng, nhảy dựng, hắn còn chưa chết, lại như cương thi duỗi thẳng hai tay hai chân, nhảy lên ở không trung, hai tay giơ lên lao về phíaMẫn Hách. (tư thế này ai coi phim ma cà tưng nhìu sẽ hỉu hen ^^)