Ai Nha, Bảo Bối!!!

Chương 98: Bể tan tành



Tác giả: Angelina

Người chuyển ngữ: Liêu Phong

Quả Vân như thế nào cũng không nghĩ tới Quả Tri sẽ lựa chọn như vậy. Nó nên khóc lóc nhận lỗi với mình, nó nên đảm bảo sau này tuyệt đối sẽ khôngtái phạm, nhưng nó chỉ là đứng bên cạnh thằng con trai đó, nắm tay thậtchặt không chịu buông ra. Mình là ba của nó, mình nuôi nó lớn như vậy,lại không sánh bằng một đứa con trai. Cảm giác thất bại khiến cho ôngkhông cách nào dừng tức giận lại: “Con điên rồi sao? Rốt cục đang nghĩgì! Có còn đầu óc hay không!”

“Chửi đi, ba mắng khó nghe hơn nữacon cũng không quan tâm. Con thật không muốn trở về trước kia, chất vấntình cảm của mình, cảm thấy chán ghét chính mình, lừa gạt chính mình vàba mẹ. Con không phải là đặc biệt gì, con cũng là một người bìnhthường.”

“Con nói cái gì, con cũng là một người bình thường? Conđang nắm tay một người đàn ông, con đang yêu đương với một người đànông. Con nói mình là một người bình thường? Ba phải đánh chết ngườikhông biết điều như con!” Quả Vân không kiềm chế được xông lên trước,muốn hung hăng đánh Quả Tri một trận, đánh tới khi nào nó tỉnh ngộ thìngưng.

Thời Tây kéo Quả Tri ra sau lưng mình: “Con sẽ không để cho chú đụng vào cậu ấy, sau này cũng vậy.”

“Nó là con trai của tôi, tôi muốn đánh nó, mắng nó như thế nào đều làchuyện của tôi!” Ánh mắt của ông giống như một con sói phát ra tia lạnhlùng, hung tợn nhìn chằm chằm Thời Tây. Bản thân Thời Tây không có tìnhcảm, làm sao sợ: “Nhưng cậu ấy cũng là người con thương, con muốn bảo vệ cậu ấy, giúp cậu ấy như thế nào cũng là chuyện của con.”

“Buồn cười! Cậu cũng chỉ là một đứa trẻ, cậu có thể làm gì? Chỉ biết nói!”

“Vậy người lớn các người so với một đứa trẻ có thể làm được chuyện gì đây?Các người cũng có thể lựa chọn công việc mình thích? Các người cũng cóthể sống theo ý muốn của mình? Các người chỉ biết ỷ vào tuổi tác củamình để cười nhạo một đứa trẻ. Chúng tôi cái gì cũng không hiểu, cácngười có thể hiểu bao nhiêu?” Thời Tây bình thản nói, cũng giống nhau,người lớn và đứa trẻ, cùng so sánh với xã hội, đều nhỏ bé giống nhau.

“Nói hưu nói vượn. Tôi ăn muối còn nhiều hơn cậu ăn cơm. Cậu nói những thứnày với tôi, vậy cậu có bản lĩnh thì đi thay đổi ánh nhìn của thế giớiđối với hai người đi, cậu làm cho cả thế giới chấp nhận hai người đi,tôi đây cũng liền chấp nhận hai người.”

“Tôi không làm được.”

“Vậy cũng đừng ở đây miệng lưỡi.”

“Nhưng mà, chú à, chú có thể khiến toàn bộ người trên thế giới này không chấpnhận chúng con không?” Hai tròng mắt không có tình cảm của hắn hướng vềphía Quả Vân: “Chú à, đến bước này, chú còn không thấy rõ sao? Chú không cách nào chấp nhận Quả Tri, cho nên phủ nhận tình cảm của chúng con rất dễ dàng. Nhưng còn có rất nhiều người chấp nhận tình cảm của chúngcon.”

“Chấp nhận? Vĩnh viễn không có khả năng này!”

Chu Tuệ kéo tay bọn họ ra: “Chúng tôi mắng cậu, giáo huấn cậu, là bởi vì cậulàm những chuyện sai lầm, muốn thay ba mẹ cậu thay đổi cậu. Đó là muốntốt cho cậu. Người khác cho cậu thấy chỉ là những hình ảnh giả dối thôi, là đang hại hai đứa.”

“Con biết ba mẹ là muốn tốt cho con. Conchưa từng oán hận hai người, nhưng ba mẹ muốn thay đổi con, chính làđang làm khổ con.” Quả Tri nhìn Chu Tuệ, bọn họ lại tiến vào trạng tháigiằng co rất dài, ai cũng không thuyết phục được ai, ai cũng đang vì đối phương mà đau đớn. Không khí đang rất nặng nề.

“Không phải vậy. Trước kia không phải con đã thay đổi rồi sao? Bây giờ con cũng chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi.”

“Mẹ, lời nói dối lớn nhất trong đời con chính là hứa sẽ không thích con trai nữa. Cho tới bây giờ con chưa từng thay đổi, là bởi vì mẹ mà mới liềumình ẩn núp. Con cảm thấy ba mẹ vui vẻ, con sẽ vui vẻ. Con một mực cảmthấy như vậy, vẫn muốn để cho ba mẹ vui vẻ, nhưng mà con lại không thậtsự vui vẻ.”

Nghe được lời của Quả Tri, Quả Vân choáng váng đầu óc, đở cái trán ngồi trên ghế sa lon: “Chỉ cần con dám đi ra khỏi cửa củacái nhà này, cũng đừng nghĩ tới sẽ có một ngày ba tha thứ cho con. Connghĩ thật kĩ cho ba.”

“Đã không cần phải nghĩ.” Quả Tri trả lời,Quả Vân cười lên: “Được, được, cậu thích con trai như vậy, tôi khôngngăn cản cậu. Đừng để tôi thấy mặt cậu, cũng đừng nói cậu là con củatôi. Cậu muốn sống chung với con trai, vậy thì các người cứ sống chungđi, cứ phủi sạch sẽ quan hệ giữa chúng ta.”

“Ba.”

“Đừng gọitôi là ba! Tôi không có đứa con như cậu vậy. Đừng nghĩ là tôi sẽ tiếptục chi tiền cho cậu, cậu ở bên ngoài tự sinh tự diệt đi, cái nhà nàykhông tha thứ cho những người không biết suy nghĩ!” Quả Vân cắn rănghung hăng nói. Chu Tuệ nghe được, không muốn: “Anh nói cái gì vậy, contrai chẳng qua là nhất thời đầu óc không tỉnh táo. Anh không cần contrai, nhưng em cần.”

“Thứ người như thế cần làm gì!”

Đã nghĩ tới kết quả này, lúc thật sự đối mặt, sự thống khổ nó mang lại cònnhiều hơn trong suy nghĩ. Nhìn mình tự tay tổn thương ba mẹ, muốn khôngcó cảm giác thì quá khó khăn. Chưa từng nghĩ tới, hạnh phúc lại nặng nềđến như vậy. Nhưng mình không có cách nào trở thành kiểu người mà bọn họ muốn, nếu không sẽ hành hạ người mình thương nhất.

“Cậu còn ngẩn người tại đó làm gì? Thu dọn đồ đạc cút ra ngoài cho tôi. Tất cả cút hết! Mắt không thấy, tâm không phiền.”

Quả Tri rưng rưng nước mắt. Cậu đi vào phòng, Chu Tuệ vọt tới phòng níu tay của Quả Tri lại: “Quả Tri, con vẫn luôn hiểu chuyện mà, đừng chọc giậnba. Nghe lời của mẹ, mẹ dẫn con đi chữa bệnh, tốn bao nhiều tiền cũngkhông thành vấn đề. Mẹ sẽ trị con khỏi bệnh, như vậy con có thể thíchcon gái. Tin tưởng mẹ, Quả Tri, nhất định sẽ chửi khỏi cho con.” Chu Tuệ nghẹn ngào ôm lấy Quả Tri, không muốn buông tay.

“Mẹ, con khôngcó bệnh. Thật xin lỗi đã làm tổn thương mẹ, thật thật xin lỗi. Con đãnói sẽ không để mẹ khóc, vậy mà… Đã không phải là vấn đề con có nguyện ý hay không, mà là con không có biện pháp; đã không phải là vấn đề thíchcon gái hay con trai, con chỉ có thể thích Thời Tây.”

Chu Tuệ mộtcái lại một cái đánh vào ngực của Quả Tri: “Con, đứa nhỏ này tại sao lại không nghe lời như vậy. Con để mẹ phải làm gì bây giờ?” Tiếng khóc củabà nhanh chóng khiến cho Quả Tri bể tan tành. Cậu không dám nói trongcuộc chiến tranh này cậu đã giành thắng lợi. Linh hồn của cậu chơi vơi,thân thể không còn sức lực, cậu vô cùng khổ sợ. Quả Tri cắn chặt răng,tiếp tục thu dọn đồ đạc. Không bao lâu, cậu xách theo rương hành lý cùng Thời Tây đi tới cửa, cậu xoay người: “Mặc dù con không phải là đứa contrai mà ba mẹ mong muốn. nhưng ba mẹ vẫn là ba mẹ mà con mong muốn. Conđi đây.” Hai người đi ra ngoài, Quả Vân vẫn như cũ mắng không ngừng:“Cút, con mẹ nó, cút xa tôi một chút. Đồ không biết xấu hổ! Cút!”

Quả Tri kéo rương hành lý đi, bờ môi của cậu run rẩy nói không ra lời. Bánh xe của rương hành lý va chạm với nấc thang tạo ra âm thanh. Nơi cầuthang đang rất yên tĩnh, bọn họ ai cũng không lên tiếng.