Ác Nhân Thành Đôi

Chương 38: Tiếp tục nghi ngờ



Vội vàng dọn dẹp phòng ở một phen để mời tú nương đến.

Lúc trước không có gặp mặt người ta, Trang Thư Tình cảm thấy còn có chút không yên, là người từ trong cung ra, đối với chủ tử trong cung thìkhúm núm, nhưng khi ra khỏi cung ai cũng được xem trọng hai phần, tưthái đương nhiên sẽ không giống với người ở bên ngoài.

Nàng còn tưởng họ là người khó ở chung nên cũng không lộ diện, đưa bạcra liền xong, là người ai cũng không thể cưỡng lại sự chói loá của bạc,nếu như các nàng thật sự không vừa mắt với số bạc này, cũng sẽ khôngtiếp nhận việc làm này.

Nhưng khi thấy được người, nhìn thái độ của đối phương đối với nàng ônhòa như gió xuân, phản ứng của Trang Thư Tình liền chậm hai nhịp.

Quay qua liền nghiêm mặt dàn xếp bốn người xong xuôi, lại đàm phánchuyện tiền tiêu vặt hàng tháng thỏa đáng, sau đó Trang Thư Tình mới vỗvỗ mặt hỏi Hướng Tả: “Có phải ta có thân phận gì khó lường hay không?”

”A?”

”Nếu không phải như thế, làm sao Đổng gia lại đem người có khả năng nhưvậy an bày đến bên ta? Còn có bốn tú nương này, các nàng là người từtrong cung ra,nhưng thái độ các nàng đối với ta giống như ta là chủ tửcủa các nàng, hay là ta nhớ lầm, các nàng bán mình cho ta sao?”

Hướng Tả nghe được, mí mắt nhảy lên, dù cho thường ngày mồm mép hắn cónhanh nhẹn nhưng việc này một chút cũng không nói tiếp được.

Trang Thư Tình thật sự không thể hiểu, việc này rất bất thường, giốngnhư có một đôi mắt ở nơi mà nàng không biết luôn nhìn chằm chằm nhất cửnhất động của nàng. Nàng cần gì liền đưa cho nàng thứ đó, nhưng lạikhông nói cho nàng biết tại sao, nhưng việc tốt như vậy, nàng cũng không dám tiếp nhận.

Nàng thủy chung tin tưởng trên đời này không có bữa ăn nào mà không phải trả tiền.

Vấn đề là, nàng lăn qua lộn lại cũng không thể nào suy nghĩ được bản thân mình có cái gì mà người khác mơ ước!

Không chừng là người biết nàng từ đâu đến, muốn ở trên người nàng lấy ra một chút đồ của thế giới kia?

Ngẫm lại cũng khiến cho người ta không rét mà run.

Một hồi lâu, Hướng Tả mới thốt ra một câu nói: “Chưởng quầy, người trong cung xuất ra cũng không thể nào tốt như tưởng tượng của ngài đâu, racung, lại là người cũng không còn trẻ, đến nhà cũng không có chỗ dungthân, các nàng cũng cần phải ăn cơm.”

Nhu nhu thái dương, Trang Thư Tình cảm thấy đầu có chút đau: “Tạm thờicứ tiếp thu lí do thoái thác của ngươi, dù sao ta cũng không thể đuổicác nàng đi, trong thời gian này ngươi đã vất vả, sau này khai trươngcửa hàng ngươi mỗi buổi sáng đưa các nàng đến chủ thành, tối lại đưa các nàng trở về.”

”Vâng.”

Để tú nương nghỉ ngơi một ngày, ngày hôm sau, Trang Thư Tình đem mấy bức hoa văn đến tìm các nàng: “Tuy rằng những thứ này là do ta tự vẽ ra, để mọi người tự thêu, nhưng trong cửa hàng cũng phải có vài món xiêm y làm chủ chốt. Các ngươi chọn ở chỗ ta vài bức hoa văn, mỗi người làm mộtkiện, tốt nhất là có thể khiến người khác vừa nhìn mắt liền sáng ngời,dùng màu sắc lớn mật một chút cũng không sao, cũng có thể lấy nét mộcmạc làm sở trường, mai lan trúc cúc, luôn có một dạng có thể vào mắt.”

Bốn người nhìn nhau, không có bất kỳ một lời dư thừa nào, từng người chọn một bức rồi chú tâm làm việc.

Đại tổng quản đã nói, bạc tiêu hàng tháng trong phủ đều tính theo bảnlĩnh, nếu cửa hàng buôn bán thuận lợi, bạc của các nàng tất nhiên cũngtheo đó mà tăng, tương đương là một tháng có thể lĩnh hai phần tiền tiêu vặt hàng tháng, điều kiện quyết định là phải dụng tâm làm việc, công tử đang nhìn vào bọn họ!

Trang Thư Tình lại cảm thấy các nàng nghe lời có chút hơi quá.

Nếu Trần Nguyên biết suy nghĩ trong lòng nàng cũng chỉ có thể thở dài,chỉ cần là chuyện công tử phân phó xuống, dù là hắn thì có đôi khi cũngphải dùng sức mới có thể qua được! Huống chi là những người khác.

Tuy rằng việc trong lòng đè nặng, nhưng chuyện nên làm Trang Thư Tìnhcũng không hàm hồ, tú nương làm đồ may sẵn, còn tất cả nương tử đều mờivào bên trong nhà, vải dệt này do nương tử từ cửa hàng vải của Vu nươngtử đưa tới.

Tự làm ở cửa hàng, nhất thời mọi người sẽ có không thích ứng, xem ra một tháng có thể kiếm hơn bình thường hai lần, thậm chí càng nhiều hơn nữacũng quy củ nhận.

Mặt khác lại thuê một phụ nhân đến nấu cơm quét dọn, bên này do Chu Châu làm quản sự, chuyện bên này tạm thời nàng cũng không cần phải lo lắng.

Trang Thư Tình đem tâm tư đều đặt ở cửa hàng mới bên kia.

Làm xiêm y cho các công tử tiểu thư, loại vải dệt bình thường tất nhiênlà không được. Dùng thời gian hai ngày, Trang Thư Tình mới quyết địnhchọn một xưởng dệt thường nhập vải vào cung, hơn nữa trên giấy trắng mực đen còn viết yêu cầu của nàng và những hậu quả của đối phương, rồitrịnh trọng ấn dấu tay.

Sau đó còn tìm các loại vật phẩm có thể bài trí, không thể quá quý, cũng không thể là phế vật, nhìn đến mắt đều mỏi, lầu trên lầu dưới tính lêntính xuống, qua mấy ngày mới miễn cưỡng chọn đủ.

”Ba mặt trên tường dùng vải dệt xanh da trời, nóc nhà cũng nên phô ra,nhưng tốt nhất là đổi màu sắc khác, vải dệt cũng phải chọn loại vải tốtmột chút. Đến lúc đó ngươi xem xem màu gì là thích hợp nhất, không cầnbố trí tường dày như vậy, để chúng vừa phải, rời rạc một ít, nhẹ nhàngphất phới theo gió sẽ đẹp mắt hơn, phía trên có thể đặt thảm, cảm giácgiống như bên trong cửa hàng ở đâu cũng có thể nhìn thấy...”

Trang Thư Tình càng nói càng cảm thấy đau lòng, thảm thật quý a! Nhữngvật khác cũng đều không phải giá bình thường có thể mua được! Nếu nhưkhông đông khách, nàng phải làm bao nhiêu mới có thể hồi lại vốn chứ?

Điều kiện tiên quyết là phải có khách đến!

Thở ra một hơi, Trang Thư Tình vẫy vẫy tay: “Trước cứ như vậy đi, hôm nay về trước.”

Hướng Tả nhịn cười đi đóng cửa, nhìn chưởng quầy mua những thứ này thậtcó ý tứ, không biết công tử có phải cũng nghĩ như vậy hay không, hắn cónhìn thấy công tử vài lần.

Vào lúc ban đêm, Hướng Tả đã bị công tử triệu trở về.

”Ước chừng khi nào thì giao hàng?”

”Thời gian còn chưa định, chưởng quầy nói đến cuối mới bày trí mấy thứ kia, cho nên xem đồ tốt đều phải đặt tiền cọc.”

Bạch Chiêm duỗi thẳng chân dài, nâng tay tựa đầu lên, tiện tay lấy bạchngọc quan ném lên trên bàn, vài sợi tóc rối tung xuống, rõ ràng là mộtbộ dáng khiến người khác thoạt nhìn nhu hòa nhưng ở trên người BạchChiêm lại càng hiển ra sự sắc bén lãnh liệt: “Tra xem người đứng đầu mấy cửa tiệm kia là ai, biết vậy mà vẫn ra cái giá kia ở trước mặt nàng,tốt nhất là đem người đưa đi.”

Trần Nguyên hít một hơi thật sâu, cảm thấy công tử nhà hắn không nên vừa nhìn liền thích quá nhiều người, nếu như chuyện này xảy ra, tiền a,không biết sẽ thâm hụt đến mức nào.

”Công tử, một nhà trong đó là của ngài.”

”Vậy thì càng tốt, trong phủ có cái gì thích hợp đều đưa qua đi.”

Không biết vì sao, Hướng Tả cảm thấy rất muốn cười, tận lực nhịn xuốngnụ cười chuẩn bị bật ra ở khoé miệng, nói: “Công tử, đây đều là vật phẩm mà chưởng quầy tự mình chọn, dù có thay đổi cũng không có khả năngkhông bị phát hiện. Trước hết không bằng thay đổi hết những thứ có thểthay đổi, còn những thứ khác vẫn cứ đưa đi, việc chọn mua một số thứ lànô tài chọn, sẽ tự mình đi nói với chưởng quầy, trong cửa hàng chỉ cầncó một phần tư trân phẩm cũng đủ rồi.”

”Khó có lúc ngươi thông minh ra một chút.” Không đợi Hướng Tả nhẹ nhàngthở ra, Bạch Chiêm lại nói: “Một phần tư hình như còn thiếu, ngươi tưởng mấy người ở thành này đều là người mù hay sao? Ít nhất phải có ba phầntư trân phẩm, nếu có thể thay đổi toàn bộ là tốt nhất.”

Hướng Tả mang vẻ mặt cầu xin nhìn về phía đại tổng quản, việc này khókhăn quá lớn! Người trong nội thành không phải là người mù, chưởng quầycũng không phải a! Nếu hắn thay đổi hơn phân nửa, chưởng quầy làm sao có thể không nhìn ra được!

Công tử thật chính là muốn để cho chưởng quầy nhìn ra đi! Bằng không thế nào mỗi lần đều khiến hắn làm việc có trăm ngàn chỗ hở!

Trần Nguyên dứt khoát bỏ hắn qua một bên, chuyện công tử quyết định cókhi nào thương lượng mà hắn tìm được đường sống? Lúc này không đem hếtchuyện đổ cho Hướng Tả cũng đã là buông tha cho hắn.

”Làm không được?”

Hắn nếu trả lời làm không được, công tử sẽ như thế nào?

”Đổi người khác đến...”

”Công tử, thuộc hạ nhất định làm được!”

Hướng chiêm vừa lòng, “Tự mình đi khố phòng chọn, thấy cái gì thích hợp thì lấy cái đó.”

”Vâng.”

Trần Nguyên đồng tình liếc mắt nhìn Hướng Tả, nhìn công tử tính toán vội vàng nói chính sự: “Công tử, thuộc hạ có việc bẩm báo.”

”Quyền hạn ta cho chưa đủ lớn hay sao?” Bạch Chiêm đứng dậy, hắn cao hơn Trần Nguyên nửa cái đầu, mặt buông một bộ dáng giống như người ở trêncao nhìn xuống.

Trần Nguyên căng thẳng trong lòng, không giống như vừa rồi rời rạc nhànnhã, mà trịnh mà trọng nói: “Quyền hạn công tử cho thuộc hạ đương nhiênrất lớn, nhưng thuộc hạ lại không phải là công tử.”

Bởi vì không phải hắn, cho nên có một số việc cũngkhông thể tự tiện thay hắn quyết định, Bạch Chiêm lý giải ý tứ trong lời nói của hắn, giận dữcũng dịu đi: “Việc của Võ quốc?”

”Vâng, công tử anh minh, thái sư võ quốc gởi thư tới, từ tháng tư tớinay Võ quốc liên tục gặp thiên tai, mùa đông sợ là phải chịu khổ sở,mong ngài đưa ra chủ ý, dẫn dắt Võ quốc đi qua cửa ải khó khăn này.”

Địa vị Thái sư Võ quốc ở võ quốc tương đương với quốc vương, thậm chíquốc vương còn không bằng, thái sư còn giỏi hơn cả quốc vương. Nhưng từtrước tới nay trong lịch sử của Võ quốc chưa bao giờ có phát sinh việcthái sư soán vị, bọn họ an vị trên vị trí kia tận tụy cẩn trọng làm việc bọn họ nên làm.

Năm đó cũng là ông dẫn đầu tới tìm Bạch Chiêm, muốn Bạch Chiêm phải ngồi trên kia vị trí kia, dù cho sau này Bạch Chiêm biết thân thế của mình,hơn nữa không có nửa phần giấu diếm nói cho hắn biết, thái độ hắn cũngkhông có cải biến.

Trần Nguyên kỳ thực rất bội phục lão nhân kia.

Bạch Chiêm không hiểu: “Việc này có liên quan gì tới ta? Ta không phảiđã sớm nói không cần để ý tới chuyện Võ quốc sao? Chẳng lẽ nói nếu tamặc kệ bọn họ sẽ khiến cho Võ quốc bị diệt vong sao?”

Đương nhiên không có khả năng, Trần Nguyên không thể nói là do mình cómột chút mềm lòng, hàng năm Võ quốc đưa tới cho công tử nhiều hiếu kínhnhư vậy, dù cho ngài ấy không tại vị thì cái tâm ý này không thể xemnhẹ.

Bất quá việc hắn có thể làm cũng chính là nói ra một chút thôi, công tử đã nói không, mặc kệ là ai cũng không thể có biện pháp.

Khoan! Đợi chút!