Ác Ma Chi Sủng

Chương 87



Edit : Phương Thiên Vũ

Kiều Bối Nhi nhìn bóng dáng cô ấy rời đi thì nhăn mũi, buồn bực liếcnhìn Tư Minh Dạ. Tư Minh Dạ nhíu mày, đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ nhắncủa cô,“Làm sao vậy ?”

Kiều Bối Nhi thở dài nói,“Em vốn nghĩ Viên Viên và Nam Cung Liệt sẽ thành một đôi, cuối cùng lại không như vậy a !”

Tư Minh Dạ khẽ cười nói,“Là em tự mình nghĩ lung tung, đi thôi !”

“Diệc, tôi không sao.”

Bùi Diệc nhìn sắc mặt cậu vẫn tái nhợt như cũ, đang muốn lên tiếngNam Cung Liệt lại đột nhiên nói,“Sao cậu lại hung dữ với Viên Viên nhưvậy ?” Đây là vấn đề của anh nhưng Viên Viên không biết.

Bùi Diệc biến sắc,“Cậu cảm thấy tôi xen vào việc của người khác sao ?”

Nam Cung Liệt nhíu mày,“Cậu biết rõ tôi không phải có ý đó !”

“Được ! Sau này tôi sẽ mặc kệ, cậu thích làm gì thì làm !” Lạnh giọng nói xong liền xoay người bước đi.

Nam Cung Liệt trong mắt có chút nghi hoặc, Diệc làm sao vậy ? Nhìnbóng dáng Bùi Diệc rời đi, Nam Cung Liệt có chút do dự, sau đó quay đầutìm Viên Viên, tuy không biết Bùi Diệc đang tức cái gì nhưng chờ cậu ấyhết khó chịu sẽ không sao nữa. [Vũ: nói chung là ghen đó hắc hắc]

Bùi Diệc nghe tiếng bước chân càng ngày càng xa, sắc mặt âm trầm.Danny · Rock đang bị Lena lải nhải muốn phá hủy người máy này thì đảomắt thấy Bùi Diệc sắc mặt âm trầm trở về, không khỏi tò mò hỏi,“BùiDiệc, cậu làm sao vậy ?”

Bùi Diệc rống giận lại,“Liên quan gì anh !”

Danny · Rock chạm nhẹ mũi, cũng có chút tức giận. Lam Tư và Phạm BảoNhi cùng đi ra, đưa tay giữ chặt anh, âm thanh lạnh lùng,“Diệc bị tứcđến hồ đồ rồi !” Cũng thật hiếm khi nhìn thấy Bùi Diệc sắc mặt khó coinhư vậy.

“Bùi Diệc làm sao vậy ?” Thanh âm tò mò của Kiều Bối Nhi truyền đến,anh ta không phải cùng Nam Cung Liệt rời đi sao ? Sao trở về một mình mà biểu tình còn khủng bố như vậy !?

Lam Tư lắc đầu, anh cũng không biết sao lại thế này a !

Tư Minh Dạ lên tiếng,“Về phòng tắm trước đi !” Vì đi qua đường nhỏ lầy lội kia mà trên người hai người đều dính không ít bùn.

Kiều Bối Nhi gật gật đầu theo anh trở về phòng. Lena nhìn thấy đầyđất bùn thì hét lớn,“Không ngờ các người trở nên bẩn như vậy !” Đươngnhiên thanh âm của cô ta vẫn như cũ không hề phập phồng, trong lời nóihẳn là mang theo chút tức giận nhưng không có chút cảm xúc, chỉ là âmlượng cao hơn một ít.

Phạm Bảo Nhi vội vàng lôi kéo Lam Tư trốn đi, Danny · Rock cũng thông minh chuồn mất, anh cũng không muốn tiếp tục nghe người máy này lắmđiều !

*****

“Ba”

Vỏ chai rượu trong tay rơi xuống đất, lăn lộn rồi từ từ dừng lại, Bùi Diệc lại duỗi tay lấy một chai rượu khác.

Anh cũng không hiểu mình xảy ra chuyện gì, anh và Liệt là anh em, anh em tìm được một nửa anh không phải nên cao hứng sao ? Vì sao anh lạicảm thấy giống như mình bị đoạt đi gì đó vậy ?

Khi Nam Cung Liệt mặc kệ anh để đi tìm Viên Viên, trong lòng độtnhiên cảm thấy chua xót khiến anh trở tay không kịp, hoàn toàn khôngbiết làm sao. Từ lúc cứu Nam Cung Liệt trở về, bên cạnh luôn có mộtngười, anh cũng đã quen với sự tồn tại của cậu ta nhưng cậu ta lại độtnhiên muốn đi, anh không cách nào thích ứng được.

Không có gì thay đổi, chỉ là vị trí bên cạnh chỉ còn là một khoảngkhông, ngay cả trong lòng cũng thấy trống rỗng, sao cũng không thể lấpđầy. Rất khó chịu !

Nam Cung Liệt vừa mở cửa ra liền ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc,nhíu mày, nhìn chai rượu đầy mặt đất liền oán giận,“Bùi Diệc, sao cậulại biến căn phòng trở nên như vậy ?!”

Đi qua liền đoạt lấy chai rượu trong tay anh,“Uống nhiều như vậy, cậu muốn say chết sao ?”

Bùi Diệc lắc lắc đứng lên, muốn tìm lại rượu của anh nhưng một chânlại giẫm lên chai rượu trên mặt đất, Nam Cung Liệt vội vàng giữ chặt anh “Bùi Diệc, rốt cuộc cậu đang làm cái gì ?”

“Liệt… khó chịu…”

Nam Cung Liệt xem thường “Uống nhiều như vậy không khó chịu mới là lạ !” Nam Cung Liệt vừa kéo anh về phía giường vừa oán giận,“Người uốngsay quả nhiên nặng thật !”

“Ầm”

Hai người cùng ngã lên giường, Bùi Diệc ôm chặt lấy Nam Cung Liệtkhông buông. Nam Cung Liệt thật vất vả giẫy một tay ra, đưa tay muốn lấy điện thoại, Bùi Diệc lại như đặc biệt chống đối với anh, muốn đem tayanh kéo trở về. Nam Cung Liệt không nói gì trừng mắt nhìn cậu ta,“BùiDiệc, cậu an phận một chút cho tôi, cẩn thận tôi đánh cho cậu tỉnh đó !”

Nhưng Bùi Diệc vốn coi nhẹ lời anh nói, vẫn kéo tay áo của anh nhưcũ. Nam Cung Liệt vẻ mặt bất đắc dĩ, anh sao không biết Bùi Diệc cũng có lúc say khướt ? “Cậu nghiêm chỉnh một chút, tôi bảo Lam Tư tới xem chocậu !” Uống nhiều như vậy, anh lo lắng cậu ta có trúng độc cồn haykhông.

“Không cần… Không cần Lam Tư…”

Nam Cung Liệt nhíu mày, tay thế nào cũng không với tới chỗ điện thoại được, thấy bộ dáng Bùi Diệc cũng giống như không trúng độc cồn nên dodự một chút liền rút tay về. Lúc này, tiếng chuông di động lại đột nhiên vang lên, Nam Cung Liệt lấy di động ra liền nghe,“Viên Viên…”

Bùi Diệc hai tay căng thẳng, Nam Cung Liệt lại dường như không pháthiện, tiếp tục nói điện thoại,“Đau đầu ? Em chờ một chút !” Tắt điệnthoại liền tách tay Bùi Diệc ra nhưng sao cũng không được, Nam Cung Liệt nói thầm, “Hóa ra sau khi uống say khí lực vẫn còn mạnh như vậy !”

“Đừng đi…”

Nam Cung Liệt dừng một chút, nhìn về phía cậu ta hai mắt nhắm chặt,nhíu mày, vẫn còn đang nhớ tới người phụ nữ kia sao ? Nam Cung Liệt thởdài một tiếng, tiếp tục tách tay cậu ta ra, vốn tưởng rằng sẽ tốn chútsức không ngờ Bùi Diệc lại tự mình buông lỏng.

Mơ hồ nghe tiếng bước chân càng lúc càng nhỏ, sau đó lại nghe thấytiếng đóng cửa, Bùi Diệc mở mắt ra nhìn xung quanh liền thấy đầu chángváng, cảm giác cũng tê dại, nhưng ý thức lại rất tỉnh táo, ít nhất anhbiết cậu ta lại bỏ anh mà đi tìm cô gái kia.

Nam Cung Liệt đi vào phòng tắm trực tiếp gọi cho Lam Tư,“Lam Tư, Viên Viên nói đau đầu, cậu tới xem cô ấy có sao không !”

“Cậu không tự mình đi sao ?” Bên kia thanh âm lạnh như băng của Lam Tư truyền đến.

Nam Cung Liệt xem thường,“Tôi cũng không phải bác sĩ, hơn nữa tôi cóviệc không đi được. Đừng quên cậu tới để làm gì, chúng ta có người đauđầu không tìm cậu thì tìm ai ? Lão đại không phải mang cậu đến ăn khôngngồi rồi !”

Lam Tư trực tiếp tắt điện thoại của anh nhưng Nam Cung Liệt biết, cậu ta sẽ đi xem.

“Ầm”

Nghe thanh âm được truyền ra từ phòng ngủ, Nam Cung Liệt vội vàng đira ngoài, vừa đỡ Bùi Diệc ngã trên mặt đất lên giường vừa nói,“Ở đâucũng dám uống đến nỗi say như chết, không sợ Điện chủ U Minh Điện thậtbắt xuống Địa Ngục mà !”

Nam Cung Liệt đem khăn ướt đắp lên trán cậu ta, thở dài,“Tôi thật sự thiếu nợ cậu mà !”… Trên thực tế, anh vốn đã thiếu nợ cậu.

Bùi Diệc mở to mắt lăng lăng nhìn anh, Nam Cung Liệt liếc xem thường, tiếp tục nói,“Nếu cậu thật sự yêu cô gái kia vậy sau khi trở về tìm côta làm lành đi, tuy tôi không thích cô ta nhưng ai bảo cậu không có tiền đồ như vậy chứ ! Yên tâm, tôi là người tốt, sẽ không chê cười cậu…Cậu…”

Nam Cung Liệt mở to đôi mắt tròn, đối với tình huống xảy ra bất ngờkhông kịp phản ứng. Cảm giác được vật gì đó mềm mại tiến vào trongmiệng, sắc mặt Nam Cung Liệt tối sầm. Một tay đẩy Bùi Diệc ra, tiện thểtặng kèm một quyền. [Vũ : bước 3 hắc hắc]

“Khụ khụ…” Khóe miệng Bùi Diệc gợi lên một chút cười khổ.

Nam Cung Liệt đưa tay xoa xoa miệng, sắc mặt tối đen, nhìn bộ dángBùi Diệc lại giống như rất đau khổ, nhịn không được hỏi,“Không có việcgì chứ ?” Một quyền kia của anh cũng không có lưu tình. Được rồi ! Không nên so đo với người say !

Bùi Diệc ho một trận thì không có động tĩnh gì nữa, giống như đã ngủvậy. Nam Cung Liệt nhẹ nhàng thở ra, kéo chăn qua đắp giúp anh rồi đivào phòng tắm.

Nghe thấy tiếng nước chảy Bùi Diệc mới mở mắt ra, lăng lăng nhìn lêntrần nhà, trong đầu một mảnh hỗn loạn, cái gì cũng mơ hồ, rất nhanh liền thật sự thiếp đi.

Nam Cung Liệt nhìn người trong gương, đưa tay sờ môi của mình lại đột nhiên rút mạnh tay về xoay mở vòi nước, hai tay hứng nước lạnh rồi tạtvào mặt mình vài cái. Khiến bản thân tỉnh táo một ít nhưng cảm giác quái dị trong lòng vẫn không ném đi được, sắc mặt khó coi trừng người tronggương, Bùi Diệc nổi điên làm anh cũng không bình thường.

Sáng sớm ngày hôm sau, tám người tụ tập ở nhà ăn, Tư Minh Dạ ôm KiềuBối Nhi vào trong ngực cho cô ăn cháo. Phạm Bảo Nhi nhìn hai người lạinhìn Lam Tư, ai oán nói,“Tiểu Tư, vì sao anh không biết thú tính chứ ?”

“Khụ khụ…” Kiều Bối Nhi thiếu chút nữa bị sặc, Bảo Nhi thật sự khôngbiết rụt rè là gì a, nhưng cũng chỉ có như vậy mới có thể hòa tan ngọnnúi băng sơn Lam Tư kia ! Tư Minh Dạ vội vàng vỗ lưng giúp cô, mắt lạnhđảo qua Phạm Bảo Nhi.

Phạm Bảo Nhi lập tức ngồi ngay ngắn, dũng cảm thừa nhận sai lầm,“Điện chủ thứ tội, tôi không nên nói lung tung…”

Tư Minh Dạ vốn không có để ý tới cô, chỉ lo giúp Kiều Bối Nhi lau miệng rồi tiếp tục đút.

Phạm Bảo Nhi không thú vị bĩu môi, lại ai oán nhìn về phía Lam Tư, Lam Tư âm thanh lạnh lùng,“Tôi và cô không quan hệ !”

Phạm Bảo Nhi hiếm khi không cự nự với anh, buồn bực không lên tiếngmà chỉ vùi đầu vào ăn. Lam Tư nhìn cô một cái, giật giật khóe miệngnhưng không nói gì, đảo mắt nhìn về phía Bùi Diệc và Nam Cung Liệt, cóchút kỳ quái hỏi,“Hai cậu làm sao vậy ?” Hai người này vốn luôn khiếnbầu không khí sinh động, sao có thể còn trầm mặc hơn so với anh ?

“Không có gì”, đồng thanh trả lời nhưng sao có chút cảm giác giấu đầu lòi đuôi, hai người liếc nhau lại tự dời tầm mắt.

Đột nhiên phát hiện một ánh mắt mãnh liệt, Bùi Diệc ngẩng đầu nhìnlại thì khóe miệng run run, thật cẩn thận hỏi,“Chị dâu nhỏ, làm sao vậy?”

Kiều Bối Nhi vô tội nháy mắt mấy cái,“Không có gì, chỉ là đột nhiênphát hiện hai người rất xứng !” Thật sự là thấy thế nào cũng có chút ámmuội a !

“Phốc… Khụ khụ…” Nam Cung Liệt ho không dứt, Bùi Diệc thuận tay kéokhăn giấy đưa cho anh, Nam Cung Liệt cũng thuận tay đón lấy, sau đó liền phát hiện ánh mắt Kiều Bối Nhi càng thêm ái muội.

Kiều Bối Nhi rúc vào lòng Tư Minh Dạ cười như tên trộm, thở dài,“Thật sự là càng nhìn càng có tướng vợ chồng a !”

Nam Cung Liệt vẻ mặt hắc tuyến nhắc nhở, “Chị dâu nhỏ, còn có chính sự !”

Nói đến chính sự Kiều Bối Nhi không trêu chọc bọn họ nữa, nhìn vềphía Danny · Rock hỏi,“Danny, ngày hôm qua anh nói chuyện thế nào ?”

Nói đến đây Danny · Rock liền đen mặt,“Dựa vào cái gì mọi người đềuđi dạo rồi bảo ta đi nói chuyện chứ ? Các người có biết người máy kia cứ lắm điều khiến người ta muốn điên tiết hay không ?”

Kiều Bối Nhi thản nhiên liếc mắt nhìn anh một cái,“Kết quả !”

Danny · Rock càng thêm buồn bực,“Cái gì cũng không moi ra.”

Kiều Bối Nhi nhíu mày, cũng không bất ngờ lắm. Suy cho cùng muốn hỏichuyện từ người máy quả thật có chút khó khăn, hơn nữa Lena cũng khôngchắc biết bao nhiêu.

Hết chương 87