A Mạch Tòng Quân

Chương 73: Chạy đi



A Mạch làm như không để ý tới, màngược lại, bước chân lại càng nhanh hơn chút nữa, người nọ không nhữngđuổi sát phía sau nàng, lại còn cao giọng gọi: “Tiểu huynh đệ, xin dừngbước.”

Bên cạnh, đã có người để ý đến, AMạch đành phải dừng lại, quay người nhìn bốn phía, lúc này mới nhìn vềphía công tử loè loẹt kia mà hỏi: “Các hạ gọi ta?”

Vị công tử kia đi ba bước, chạy hai bước đến trước mặt A Mạch, đứng thở hồng hộc nói: “Đúng vậy.”

A Mạch hỏi: “Các hạ gọi ta có chuyện gì?”

Vị công tử kia bình ổn lại hô hấp,liền mở chiết phiến trong tay đánh “Soạt” một tiếng, làm bộ phe phẩy rồi mới cười đáp: “Tiểu huynh đệ đi nhanh thật, khiến cho tại hạ đuổi theothật vất vả.”

Khi chiếc quạt của anh ta vừa mở ra, A Mạch liền ngửi thấy mùi hương xộc đến, chỉ một cái phe phẩy, một trậngió hương thơm lập tức ập vào mặt, mùi hương nồng đến nỗi thiếu chút làm nàng nghẹn thở, nhất thời ngay cả nói cũng không nói nổi.

Vị công tử kia nào biết rằng A Mạchbị mùi hương của anh ta khiến cho không thể mở miệng, lại tưởng là AMạch bị phong tư của mình mê hoặc, liền ra vẻ tiêu sái mà cười nói: “Vừa rồi thấy tiểu huynh đệ thập phần quen thuộc, hình như là đã từng gặpqua.”

“Ta không biết các hạ.” A Mạch nóithật rõ ràng, rồi quay người muốn đi. Người nọ thấy A Mạch phất tay áobước đi, trong lòng khẩn trương, cuối cùng không còn để ý đến cái gì làvăn nhã hay không văn nhã, vội vàng kéo tay áo của A Mạch. A Mạch giậnđến tái mặt nhìn người nọ: “Các hạ muốn làm gì?”

Người nọ lại chắn trước người A Mạch, có chút vô lại nói: “Tiểu huynh đệ du sơn một mình chẳng phải rất không thú vị sao, chi bằng chúng ta kết bạn mà đi, được không?”

A Mạch thấy người này dây dưa nhưthế, không khỏi nhíu mày, tròng mắt nàng vừa chuyển, lại bỗng nhướn màycười nói: “Được, nhưng ta không thích ở nơi huyên náo như thế này, muốnđến sau núi du ngoạn cho yên tĩnh, ngươi có đi cùng ta không?”

Người nọ thấy nụ cười của A Mạch tươi rói như nắng xuân, cả người lập tức trở nên mềm nhũn, thầm nghĩ mỹ nhân quả thật rất nhiệt tình, nên đâu còn lo lắng này nọ nữa, chỉ còn biếtgật đầu nói: “Đi chứ, đi chứ.”

Hai người liền kết bạn đi ra sau núi, người nọ dọc đường đi lải nhải không ngớt, nếu không phải khen tướngmạo của A Mạch thì cũng là khoe mình là con nhà quyền thế, A Mạch mỉmcười không nói, chỉ lẳng lặng dẫn người này theo đường mòn đi đến mộtnơi hẻo lánh. Anh ta thấy A Mạch chỉ cười mà không nói, càng về sau càng to gan lớn mật, muốn động chân động tay, ai ngờ A Mạch cũng không giận, chỉ dùng chiết phiến ngăn bàn tay anh ta đang muốn đặt lên vai nànglại, xoay người đứng đối với mà cười nói: “Ngươi nhắm mắt lại trước đi.”

Người nọ nghe vậy vội vàng nghe lờinhắm mắt lại, miệng thì hỏi: “Hảo huynh đệ, ngươi muốn ta… ai ui!” Người nọ vội vàng ôm lấy bộ hạ mà cúi gập người, A Mạch lại nhấc chân lên,vừa đánh vừa mắng: “Ta cho ngươi làm hảo huynh đệ này, đồ cẩu tặc mắtmù!”

……

Đến hơn nửa ngày sau, A Mạch mới từcon đường mòn quay trở lại, vừa đi vừa dùng tay sửa sang lại quần áo của mình, miệng cũng không tự chủ mà khe khẽ ngâm nga một khúc hát.

Thì ra, mấy loại bạo hành này, bất kể là thế nào, khi ra tay cũng đều rất sảng khoái.

Tâm lý thoải mái, bước chân liền cảmthấy vô cùng nhẹ nhàng. Lúc này, A Mạch lại muốn quay trở lại Phúc Duyên Tự, đang muốn tìm xe ngựa để thuê, chợt thấy đám đông đột nhiên xônxao, một đội binh lính mặc trang phục cấm vệ vừa vung roi quất vào mọingười, vừa lớn tiếng quát mắng: “Ngồi xuống, tất cả đều ngồi hết xuống.”

Ngày thường, dân chúng đâu từng gặpqua tình cảnh như thế này, thế nên nhất thời tiếng khóc, tiếng la vanglên khắp nơi trên đường. A Mạch thấy tình thế như thế, vội vàng ôm đầutheo đám người ven đường ngồi xổm xuống, vụng trộm giương mắt quan sátđám binh lính, thấy bọn họ thỉnh thoảng lại kéo ai đó từ trong đám người lôi ra rồi trói gô lại, trong lòng không khỏi kinh ngạc, không biếtnhững người này phạm vào tội gì mà phải huy động cả cấm vệ quân, liềnchú tâm nhìn kỹ lại, trong lòng càng kinh sợ, chỉ thấy những kẻ bị kéora đều là những nam thanh niên mặc trang phục hoặc xanh đậm hoặc xanhnhạt.

A Mạch không khỏi cúi đầu nhìn lướtqua quần áo trên người mình, sau đó cúi thấp người, chậm rãi lui về phía sau đám đông, chờ đến khi lẩn ra sau đám người rồi, lúc này mới vùngdậy chạy ra sau núi. Chẳng lẽ người vừa rồi đúng thật là cháu trai yêucủa quý phi sao? A Mạch thầm nghĩ, vừa rồi mình đánh anh ta, có lẽ giờnày vẫn còn nằm ở ven rừng, cấm quân đâu thể đến nhanh như vậy được nhỉ? A Mạch càng nghĩ càng thấy không thích hợp, dưới chân cũng chạy chậmlại, xem ra lần này không phải vì mình mà đến, nàng không khỏi bật cười, thầm nghĩ mình đúng là giống như chim sợ cành cong.

A Mạch đang suy nghĩ, lại thình lìnhnghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập, cấm vệ quân đãphát hiện ra nàng, liền quát lớn: “Đứng lại, không được nhúc nhích.”Trong đó, một binh sĩ đưa mắt nhìn A Mạch, rồi lại đối chiếu với bứchọa, kêu lên: “Áo xanh, da trắng, không có râu, khuôn mặt tuấn tú, đúngrồi, chính là người này!”

A Mạch nghe xong, trong lòng kinhhãi, liền nhanh chóng nhấc chân bỏ chạy. Trải qua nhiều năm sống lưu lạc khiến cho A Mạch đã nuôi dưỡng thành một thói quen, đó là hễ cứ cóngười đuổi là chạy, mặc dù không rõ những người này vì sao lại đuổi bắtnàng, cứ chạy trước rồi nói sau. Nàng lại đã quên rằng thân phận củamình lúc này đã sớm khác xưa, vốn dĩ không cần phải chạy, mà một khi đãchạy, lại thành ra hỏng chuyện.

Càng chạy về phía sau núi, đường càng gập ghềnh khó đi, chẳng những không thoát khỏi truy binh phía sau, màngược lại bọn họ càng lúc càng kéo đến đông hơn, bên người thỉnh thoảnglại có mũi tên bay sát qua, xem ra truy binh cũng không nhất thiết phảilưu lại tính mạng của nàng. Trong lòng A Mạch không khỏi cuống lên, mắtthấy phía trước xuất hiện một khối đá lớn, tầm nhìn đột nhiên mở rộng, A Mạch lại thầm kêu một tiếng không tốt, phía trước đột nhiên xuất hiệnmột triền núi rất cao, đường núi đến đây là hết.

A Mạch dừng cước bộ, thấy trước mặtlà một sườn dốc rất sâu, trong đầu nhanh chóng tính toán rằng nếu cứ lăn xuống có lẽ còn kiếm được vài cơ may sống sót. Mắt thấy truy binh sắpđuổi tới nơi, nhưng dù cho A Mạch nghiến chặt răng vẫn không dám mạohiểm nhảy xuống. Nàng đảo mắt nhìn quanh, liền nhanh chóng cởi bỏ áo dài trên người, phủ lên một tảng đá, rồi đẩy xuống dốc núi, còn bản thânthì nhảy vào giữa đám cỏ rậm bên khối đá. A Mạch vốn định mạo hiểm trốntrong bụi cỏ, nào ngờ cả thân thể lại rơi vào hư không, cả người xuyênqua đám cỏ mà rơi xuống càng lúc càng sâu, nàng theo bản năng đưa tayvung loạn ra xung quanh, nhưng vách núi trơn nhẵn, lại có rêu mọc, nênđâu thể nắm được cái gì, cho đến khi ngã xuống, nàng cuối cùng cũng chỉnắm được hai nắm rêu xanh.

Nói đến đây thì đúng là tạo hóa thậtthần kỳ, kề sát khối đá này lại ẩn dấu một khe núi hẹp, ngày thường bịkhối đá và cỏ cây che lấp, trừ phi gạt cỏ dại ra để tìm, nếu không thìđúng là không dễ phát hiện.

A Mạch nhẹ nhàng cử động tay chân,may mắn nơi này cũng không quá sâu, nên chân tay cũng không thương tổngì. Nàng không dám cử động mạnh, chỉ dựa vào vách đá chậm rãi đứng dậy,nghiêng đầu lắng nghe động tĩnh bên trên, quả nhiên truy binh đã đến,liền mơ hồ nghe được có người mắng: “Con mẹ nó, thế nào lại cũng lănxuống đấy chứ? Tưởng mình là thần tiên chắc, rơi xuống vách núi mà không chết sao!”

A Mạch âm thầm cảm thấy kỳ quái,người nọ sao lại dùng chữ “cũng”, chẳng lẽ ngoài nàng ra còn có ngườikhác nữa sao? Lại nghe có người nói lớn: “Kiểm tra hết xung quanh chota, đừng để cho tiểu tử kia trá tử.” A Mạch sợ tới mức vội vàng nín thở, chỉ ngửa đầu nhìn lên trên, thấy thỉnh thoảng có mũi thương dài xuấthiện ở khe đá, vung loạn phía trên khối đá. Cũng may, khe đá này quáhẹp, lại ẩn giấu dưới bụi cỏ, tên lính này dường như nghĩ rằng chỉ trong bụi cỏ mới có người lẩn trốn, nên chỉ lấy trường thương đâm loạn mộthồi bên trên, mà không phát hiện ra kề sát khối đá còn có huyền cơ khác.

Cứ như vậy một lát, âm thanh bên trên dần dần nhỏ lại, A Mạch không khỏi nhẹ nhàng thở ra, quay đầu lại đangmuốn đánh giá hoàn cảnh nơi này, đột nhiên phát hiện bên cạnh thoáng cótiếng gió động qua, nàng trong lòng kinh hãi, theo bản năng vung chânlên, người nọ nghiêng người tránh thoát, thân ảnh nhoáng một đã nắm được yết hầu của A Mạch.

Bị người nọ nắm lấy yết hầu, A Mạchnhất thời không dám cử động, chỉ giương mắt nhìn khuôn mặt của người đó, nhưng vừa rồi do nàng vẫn ngẩng đầu nhìn lên chỗ sáng phía trên, nênlúc này mắt vẫn chưa kịp thích ứng với bóng tối bên dưới, mãi một lúclâu sau, khuôn mặt người này mới từ từ hiện rõ lên trước mắt nàng, không thể nào thốt nên lời, A Mạch chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗisợ hãi đến cùng cực, nếu như không phải cổ họng nàng đang bị anh ta chếngự, sợ là lúc này nàng đã dùng hết sức bình sinh mà nhảy dựng lên!

Áo xanh, da trắng, không có râu, khuôn mặt tuấn tú……

Thì ra vốn không phải là nàng, mà là hắn!

Thường Ngọc Thanh cũng không ngờ AMạch sẽ từ trên trời giáng xuống, hôm nay anh ta ở Phúc Duyên Tự đã nhìn thấy nàng, chẳng qua lúc ấy vì e ngại rất nhiều nguyên nhân nên khôngthể xuất thủ, sau hành tung bại lộ lại bị đuổi giết, ai ngờ ông trời cómắt, đem người này đưa đến trước mặt mình.

Ông trời đúng là đui mù, A Mạch thầm nghĩ. Đưa chuột đến miệng mèo, quả đúng là tự tìm tử lộ!

Yên lặng, chỉ có thể yên lặng, giếtthân vệ của anh ta, đả thương huynh đệ của anh ta, nàng không biết phảinói gì mới có thể làm cho vị sát thần trước mặt này tha cho mình, nếunói cũng vô nghĩa, chi bằng ngậm miệng lại tốt hơn. Thanh chủy thủ vẫncòn dấu ở trong giày, nếu như muốn lấy, hoặc là xoay người, hoặc là nhấc chân, xem ra trước mắt cả hai cách này đều không làm được.

Thường Ngọc Thanh thấy A Mạch khôngnói tiếng nào, nhịn không được châm chọc nói: “Trước kia không phảinhanh mồm nhanh miệng lắm hay sao?”

A Mạch vẫn không nói gì.

Ánh mắt Thường Ngọc Thanh trở nênlạnh lẽo, lực trên tay càng lớn hơn: “Chủ tướng Mạch Tuệ của thất doanhquân Giang Bắc, ngươi không thể ngờ được sẽ chết ở chỗ này phải không?”

“Nếu ta chết, vậy thì ngươi cũng chờ chết ở chỗ này đi!” A Mạch đột nhiên nói.

Thường Ngọc Thanh lỏng tay một chút, lại đột nhiên nở nụ cười, hỏi: “Ngươi cho là ta không thể ra khỏi đây được sao?”

A Mạch bình tĩnh đáp: “Nơi này cáchphía trên ba trượng có thừa, Thường tướng quân lại bị thương một tay,nếu như dựa vào sức của một mình tướng quân, sợ là ra không được.”

Thường Ngọc Thanh không đáp lời, chỉlẳng lặng quan sát A Mạch, sau đó hừ lạnh một tiếng, chậm rãi buông bàntay đang nắm lấy cổ A Mạch ra.

Trái tim vốn đập thình thịch trongngực A Mạch lúc này mới bình phục lại một chút, nàng thấy cánh tay tráicủa Thường Ngọc Thanh vẫn bất động, liền đoán cánh tay này của anh ta có thương tích, không ngờ quả nhiên là đoán đúng. A Mạch thấy Thường NgọcThanh buông tay ra, lúc này mới ngã ngồi trên mặt đất, há miệng thở hổnhển.

Thường Ngọc Thanh lui ra phía sau, nhìn A Mạch cười lạnh không nói gì.

A Mạch cũng không nhìn anh ta, chỉdùng tay ôm gối ngồi dưới đất, thấp giọng thở dài: “Thật đúng là dạo một vòng qua Quỷ Môn Quan…” Nói một nửa lại đột nhiên vùng dậy, hàn quangtrong tay chợt lóe, hướng thẳng về phía Thường Ngọc Thanh.

Thường Ngọc Thanh cười lạnh mộttiếng, cũng đã sớm có phòng bị, nghiêng đầu né khỏi thanh chủy thủ đanglao đến, tay phải đã cầm cổ tay A Mạch, thuận thế đẩy cả người A Mạch áp chế lên trên vách đá, tiến lên dùng vai khống chế lưng A Mạch, quát:“Buông tay!”

A Mạch chỉ cảm thấy cổ tay chợt đau nhức, thanh chủy thủ trong tay không thể cầm được nữa, keng một tiếng rơi trên mặt đất.

Thường Ngọc Thanh cười lạnh nói: “Sớm biết là không thể tin được ngươi mà!”