80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay

Chương 6



Editor: Mèo Tai Cụp (@DiepThienThanh085)

“Thập Thất, cậu tranh thủ về sớm một chút đi.”

Cô không biết hắn đi đi lại lại khắp ngõ ngách của thôn trang này rốt cuộc là muốn làm cái gì? Cũng biết hắn chắc chắn sẽ không nói cho cô biết, nên chỉ có thể dặn dò hắn về nhà sớm...

“Lần sau nếu đói bụng thì đến tìm tôi.” Hôm nay coi như là tiếp cận mục tiêu thành công, Tống Thiển cảm thấy mỹ mãn mà đi về, thỉnh thoảng quay đầu nhìn hắn rời đi hay chưa...

Hạng Loan Thành trong lòng cười lạnh, không biết trong lòng cô đang tính toán điều gì?!! Nhưng chuyện đưa thức ăn cũng đủ để hắn tiếp nhận cô!

Đâu dễ tùy tiện tìm được người như cô. Đầu năm nay khó khăn, người hảo tâm đã ít, chi tiền phung phí đưa đồ ăn cho người khác lại càng ít hơn!!

Dưới ánh trăng, thiếu nữ bước chân nhẹ nhàng rời đi, bóng đen in trên mặt đất.

Ngẫu nhiên bên tai vang lên tiếng chó sủa, ngoài ra trong không gian yên tĩnh không còn bất kì thanh âm nào khác.

Hắn sửa sang lại tư thế, hai tay chống trên nền đất đứng dậy, nhanh nhẹn trèo qua hàng rào rời đi.

Tống Thiển chân tay nhẹ nhàng đẩy cửa, đi về phòng!

Nằm ở trên giường, xuyên thấu qua cửa sổ, cô có thể cảm nhận được tinh quang kiều diễm, lập loè ở trong trời đêm, cùng trăng non làm bạn.

Ngày mai khẳng định là một ngày đẹp trời!!

Tống Thiển an ổn tiến vào mộng đẹp, khóe môi treo nụ cười ngọt ngào.

Cùng lúc đó Hạng Loan Thành vừa mới về đến nhà, đẩy cửa mang hương vị ẩm ướt móc meo ra...

Hắn ngồi ở bếp nhanh nhẹn nấu nước sôi, đem phần bánh ăn đêm nay xé bỏ vào trong chén...

Một chén cháo làm bữa tối, hắn bưng chén đến bên mép giường của bà nội Hạng, nhẹ giọng gọi: “Bà, ăn cơm.”

Lão nhân ngủ say mơ màng, thời điểm mở mắt ra liền không nhận thức được Hạng Loan Thành là ai?!!

Truyện được đăng tải chính thức tại wattpad @DiepThienThanh085

Đến khi ăn xong chén cháo, lão nhân mới nhớ tới đây là cháu trai của mình!

"Thập Thất a... Cháu sao lại cao lên rồi..? Còn gầy như vậy?.” Lão nhân giọng nói đứt quãng, còn mang theo tia hữu khí vô lực (1).

(1) Hiểu nôm na là bất lực.

“Mẹ cháu có phải cũng chưa ăn gì hay không? Cũng tại thân thể vô dụng của bà mà không thể xuống bếp làm cơm cho mọi người a.”

Nói được một nửa, lão nhân giống như ngủ thiếp đi, không nhúc nhích.

Thiếu niên khóe mắt phiếm hồng không khống chế nước mắt rơi xuống, hắn vội vàng đi sát lại kiểm tra hơi thở, xác nhận là ngủ rồi mới đỡ bà nằm ngay ngắn xuống giường...

Lão nhân bỗng nhiên bừng tỉnh lại mở mắt, muốn ngồi dậy cùng hắn trò chuyện.

Hạng Loan Thành không chịu, kêu bà mau đi ngủ!

Bà nội Hạng khi trẻ tính tình cố chấp, già rồi cũng không ngoại lệ, liên tục giằng co. Hạng Loan Thành chịu thua đem gối nằm nâng cao để bà ngồi dựa vào.

Bà biết mình thời gian thanh tĩnh không nhiều, thừa dịp này nói nhiều hơn một chút.

Cháu trai nhà bà đúng là đáng thương, chưa học xong tiểu học đã nghỉ vì bà cùng bạn già sinh bệnh.

Cho rằng bệnh có thể tốt hơn, kết quả một ngày không bằng một ngày, trụ cột trong nhà cũng không thể chống đỡ, bất động nằm trên giường.

Còn người vợ mua về kia tâm tàn nhẫn a, con trai của mình mà cũng không cần.

“Thập Thất” Bà nội Hạng lại kêu một tiếng, tay da nhăn khô khốc sờ sờ khuôn mặt anh, như là muốn nhớ kĩ gương mặt của cháu trai.

Mài giũa như giấy ráp, một chút cũng không đau, mang theo ấm áp mà Hạng Loan Thành mơ ước lâu nay...

Hạng Loan Thành nghẹn ngào đáp lại.

Lão nhân lại trầm mặc trong chốc lát, không lên tiếng, đầu óc cũng dần mơ hồ!

Tay anh vuốt ve túi, tìm được khối kẹo đường mà Tống Thiển đưa cho.

Truyện được đăng tải chính thức tại wattpad @DiepThienThanh085

Thật cẩn thận xé mở giấy đóng gói, đưa cho bà nội cười nói: “Ngọt, ăn ngon!”

Đầu ngón tay còn dính nhóp một chút nước đường, anh duỗi đầu lưỡi liếm liếm, vị ngọt liền phủ khắp vị giác!!

Sửa sang lại chăn gối cho bà, đắp chăn đàng hoàng rồi chính mình mới đi ngủ.

Tay gối lên sau đầu, xuyên qua mái nhà nhìn ánh trăng cùng sao trời bên ngoài suy nghĩ không ngừng, nghiêng người cưỡng chế chính mình nhanh đi ngủ.

Bên tai lão nhân trong miệng nói mớ: “Nuôi dưỡng cháu trắng trẻo mập mạp...”

Hạng Loan Thành mất ngủ, giãy giụa hồi lâu mới từ từ nhắm mắt chìm vào giấc ngủ...

Ý nghĩ cuối cùng trước khi ngủ chính là...

Ngày mai đại khái là ngày đẹp trời!

- - - - - -

Tác giả có chuyện nói:

A Thiển: Ngày mai đẹp trời?

Thập Thất: Tuyết phiêu phiêu hạ, khá tốt!

- - - - -

Hôm nay đẹp trời không? Mèo không biết, nhưng chương này chắc chắn hố người..! Chương này chỉ có chương 800 từ, chắc chắn 99,9% chương sau dài gần 4000 từ... Giống như đợt chương 2 dài 2800 từ, thì chương 3 lại đến 3200 từ??!! Tác giả hố người aaaaa >.<