Yêu Nữ Xin Tự Trọng

Chương 61: Lưỡng đạo luận kiếm(Lưỡng đạo đấu kiếm)



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trong những dãy núi xa xăm, trên một ngọn núi bị mây mù bao phủ, suối nhỏ phun trào, thác nước ầm ầm chảy xuống, để lại bên trên mấy vòng cầu vồng vẫn chưa biến mất, dường như mãi mãi dừng ở chốn này, như một cây cầu vắt ngang nửa vời phân chia trời đất.

Cách thác nước không xa là một khu rừng trúc, mấy con nai con ở ngoài chạy nhảy, mấy con gấu trúc ăn gặm măng tre, thỉnh thoảng lại có tiếng chim kêu vang lên lảnh lót.

Bên ngoài rừng trúc, ở trong một gian phòng.

Một thiếu nữ áo trắng đẹp tựa như tranh đang ngồi bên cửa sổ, nàng giống như tiên tử hạ phàm, cả người không dính nửa hạt bụi trần.

Ánh mắt nàng yên lặng mà sâu xa, thân hình bất động, cũng không biết nàng đang nhìn gì đó, hay là đang suy nghĩ cái gì.

"Oa!"

Một thiếu nữ mười hai mười ba tuổi, ánh mắt tinh nghịch, cho người ta một cảm giác tinh quái ở bên Chấp Nguyệt hô to một tiếng, đánh thức nàng tỉnh dậy.

"Dược Nhi, ngươi lại nghịch ngợm". Chấp Nguyệt nghiêng đầu nhìn cô bé, nhỏ nhẹ nói.

"Sư tỷ, gần đây ngươi thật kỳ quái." Dược Nhi đi vòng quanh Chấp Nguyệt mấy vòng, đầu nhỏ gật gật gù gù như ông lão.

"Ta làm sao cơ?"

"Sau khi từ trận đánh kia trở về, ngươi vẫn luôn ngẩn ngẩn ngơ ngơ... Nhiều khi còn ngồi một mình ở kia nửa ngày trời, ta tới gần nửa giờ mà ngươi cũng không phát hiện". Khuôn mặt non nớt của Dược Nhi mang đầy vẻ suy nghĩ sâu xa.

"A? Có thật không?" Chấp Nguyệt giống như bị nói trúng tim đen, trong đôi mắt phẳng lặng như nước của nàng bỗng lóe lên một tia rung động.

"Không lẽ... "

Chấp Nguyệt cũng không biết tại sao tự dưng trong lòng nàng có chút hốt hoảng.

Vẻ xuất trần như tiên tử nhanh chóng bị tan biến, thay vào đó là những hạt bụi trần.

"Hay là ngươi là bị sư phó cấm túc cho nên mất hứng?" Dược Nhi bỗng như hiểu ra, bừng tỉnh nói.

"Ai nha! Đây là lần đầu tiên ta thấy ngươi bị sư phó trừng phạt, khó trách ngươi không vui như vậy".

"Nhưng mà bên trong tông đang chọn người tham gia Lưỡng Đạo đấu kiếm nha! Kỳ lạ ở chỗ, vốn sư phó không quan tâm loại chuyện này mấy, nhưng lần này chính người lại dẫn đội đi nha".

Nghe vậy, ánh mắt Chấp Nguyệt chớp động, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Ánh mắt giống như vui, lại giống như buồn.

Càng nhìn nàng, càng thấy giống như người trong bức tranh sống lại.

...

Giang Vân Hạc nằm ở trên ghế, tứ ngưỡng bát xoa(1), ngắm nhìn cây hoa đào trước mặt.

Gió đêm nhè nhè thổi qua, những cánh hoa đào rời cành bay xuống.

Giang Vân Hạc duỗi tay, kẹp lại hai cánh hoa đào ném vào trong miệng, cảm nhận được đôi chút hương vị ngọt ngào.

Chờ trong giây lát, không còn ngọn gió đêm nào thổi qua, Giang Vân Hạc đợi không được liền cầm quạt xếp quạt nhẹ lên trên một cái, một trận mưa hoa theo gió cuốn lên không trung, rồi lại nhẹ nhàng bay xuống.

"Hắc, hắc, hắc!" Giang vân hạc đắc ý cười to ba tiếng.

"Đáng tiếc. "

"Ta vẫn rất thích viện tử này". Hắn nhỏ giọng lầm bầm.

"Nhưng nếu chuyển qua Khánh Dương phủ, thật sự là có chút mong đợi!"

Nghĩ cho cùng, Thịnh Châu này cũng chỉ là một góc hẻo lánh nằm ngoài núi Ngũ Dương, quanh năm có thương nhân đi đi về về nên sầm uất, cũng có được hai ba trăm ngàn dân số, cũng coi là Châu thành rất lớn rồi.

Tuy nhiên nếu so sánh với phủ thành, thì chính là khác nhau một trời vực.

Dân số Khánh Dương phủ thành lên tới cả triệu, cao thủ nhiều như mây, cường giả nhiều như mưa.

Mình lại có chỗ dựa, vậy là có thể đi xem một chút về thế gian sầm uất rồi.

"Ta cũng rất mong đợi đấy... " Một âm thanh nữ tử mềm mại vang lên bên tai Giang Vân Hạc.

Giang Vân Hạc giật thót mình, thân thể bỗng chốc cứng đờ, sau đó hắn chậm rãi lấy lại bình tĩnh, lắc đầu cười khổ: "Tỷ tỷ à, tỷ suýt dọa chết ta đó!"

"Làm ta đợi ngươi thật lâu, đang còn lo lắng nếu đi Khánh Dương phủ thì ngươi sẽ không thể tìm được ta đâu. " Giang Vân Hạc biểu cảm tự nhiên quay đầu nhìn lại, không biết từ lúc nào Tô Tiểu Tiểu mặc bộ váy màu xanh đã ngồi ở trên bờ tường, hai chân nàng đung đưa, khuôn mặt rực rỡ.

"Miệng đàn ông, lừa người gạt quỷ, nhất là từ miệng ngươi nói ra, càng không thể tin. Ta còn không biết ngươi là người thế nào?" Tô Tiểu Tiểu cười nhạo, nhưng âm thanh lại rất dịu dàng, rất dễ nghe.

"Ta đã nói sớm, hai ta là một đội. Nếu không ta đã cùng Chấp Nguyệt đi Tử Thần tông hưởng phúc, sao còn phải chờ đợi ngươi như vậy?" Giang Vân Hạc thản nhiên nói.

Nhưng trong lòng thì thầm than, đúng là vẫn tìm tới.

Không biết Kế thống lĩnh có kịp cứu mình hay không... Nhưng hắn còn đang bị thương cơ mà.

Sợ rằng không phải đối thủ của Tô Tiểu Tiểu.

Như vậy nhìn đi nhìn lại một vòng tròn, mình vẫn không chạy thoát... haizz...

"Cái quạt trên tay ngươi sao cứ mở ra lại khép lại, khép lại lại mở ra thế, tay ngươi có bệnh à?" Tô Tiểu Tiểu liếc mắt.

"Ngươi không nhìn ra đây là bảo vật ta mới có sao? Ta đang cùng ngươi chia sẻ sung sướng!" Giang Vân Hạc vung tay một cái, cây quạt xé gió bay qua chỗ Tô Tiểu Tiểu.

"Nửa cây quạt rách, ngươi cũng có thể coi là bảo vật!" Tô Tiểu Tiểu khều nhẹ ngón tay trắng nõn, cây quạt kia lại theo đường cũ bay trở về.

"Mặc dù không có kiến thức, nhưng lại đột phá được đến Dũng Tuyền cảnh, cũng không tệ".

"Tốt lắm, giờ thì đi thôi". Tô Tiểu Tiểu lắc nhẹ thân mình liền đứng ở trên mái hiên, lại một trận gió nhẹ thổi qua, dưới ánh trăng, váy dài phất phơ nhè nhẹ.

"Chờ một chút! Ta còn có một ít đồ cần mang đi". Giang Vân Hạc ba chân bốn cẳng chạy trở về phòng, lôi khúc xương màu hoàng kim ra, hắn đã nghiên cứu khúc xương này một thời gian, phát hiện nó có một số liên quan mật thiết với thần, nhưng cũng không phải hương hỏa thần hay Bảo Gia tiên gì cả, theo suy luận thì cũng có thể liên quan tới Sơn quân hoặc là Hà bá.

Vì thế hắn còn cố ý chạy mấy chuyến khắp cả Châu thành để tìm hán tử bán nạp châu, đáng tiếc đi mấy lần cũng không tìm được hắn, không biết có phải tên đó bị mấy thứ ngoại đạo kia để mắt tới, xử gọn rồi không nữa?

Mi mắt Tô Tiểu Tiểu khẽ khép lại, chỉ một ít ngày không thấy, tiểu tử này thật sự đã lẫn vào phong sinh thủy khởi.

Ánh mắt nàng quét qua người Giang Vân Hạc, pháp khí, túi trữ vật, hồ lô,... Hử? Còn có một ngọc bội pháp khí, có cả xương phong chức thần linh...

A... Lúc này hắn mới tách mình ra không tới hai tháng, vậy mình tu hành mấy năm này để làm gì?

Tài nghệ lừa gạt của tiểu tử này đúng là để cho người xem muốn nổ con mắt.

Tính lại thời gian, từ khi tiểu tử này xuất hiện đến bây giờ tổng cộng không tới tám tháng, chẳng những có được những thứ này, tự hắn còn đột phá đến Dũng Tuyền cảnh, lại còn lừa được Ngũ Uẩn Đồ - trọng bảo Tử Thần Tông.

Mới chỉ tính toán như vậy, mà đã khiến Tô Tiểu Tiểu phải giật mình.

Thấy tiểu tử kia vừa cầm xương vừa nhìn chằm chằm, Tô Tiểu Tiểu hừ lạnh một tiếng, ném một viên nạp châu ra, thu khúc xương đùi kia lại.

"Đa tạ". Giang Vân Hạc đưa tay bắt lấy nạp châu.

Trước đó, hắn cũng đã mua mấy viên, nhưng mà từ đầu tới đều không thu được của nợ này lại, có lẽ là không đúng loại, nạp châu được bán ở địa phương nhỏ thế này không thu được cũng là chuyện thường.

Hôm nay thấy nạp châu của Tô Tiểu Tiểu, chỉ cần dùng ánh mắt đảo qua, hắn liền xác nhận, đúng là khác nhau hoàn toàn.

Xem ra người bỏ mạng trong tuyệt địa lưu lại cái xương đùi này cũng không phải tu sĩ bình thường.

"Đi!" Tô Tiểu Tiểu đưa tay chộp một cái, thân hình Giang Vân Hạc liền không khống chế được, tự rơi vào trong tay nàng.

Nhưng vừa mới bay lên không trung, thân hình Tô Tiểu Tiểu bỗng ngừng lại, một tia sáng màu hồng xoẹt qua, hiện ra một thanh kiếm màu đỏ lơ lửng trên không trung.

"Đạo hữu, cần gì phải vội vã tới, vội vã đi như vậy?" Kế Nguyên giẫm ở trên chuôi kiếm, hai tay chắp ở sau lưng.

Ánh mắt quét về phía Tô Tiểu Tiểu và Giang Vân Hạc, hắn khẽ cau mày.

Giang Vân Hạc nháy nháy mắt, đầu tiên là chớp mắt, sau đó lại làm mặt mày buồn tủi.

Kế Nguyên nhanh chóng hiểu ra vấn đề.

"Ngươi là ai? Ngươi muốn ngăn ta?" Tô Tiểu Tiểu hơi bất ngờ, nụ cười trên mặt nàng càng ngày càng rực rỡ, nhưng sát ý trong mắt lại càng ngày càng nhiều.

"Tô Tiểu Tiểu, Tô đạo hữu, ngươi muốn đi, sẽ không có ai cản. Nhưng người ở trong tay ngươi, là người của Hỏa Nha Quân ta. " Kế nguyên cười cởi mở, không tức giận chút nào.

Ý tứ của hắn cũng rất rõ ràng, người của Hỏa Nha Quân ta, ngươi nói bắt là bắt sao?

Tô Tiểu Tiểu nhếch miệng cười nhẹ, liếc xéo nhìn Giang Vân Hạc một cái, mới mấy ngày không thấy, tiểu tử này đã leo lên tận triều đình!

Giang Vân Hạc đang suy nghĩ mình có nên mở miệng hay không, thì không biết Tô Tiểu Tiểu suy nghĩ như thế nào, lại chủ động đem cái nồi chụp lên đầu hắn.

"Muốn người? Cũng không phải là không thể... " Tô Tiểu Tiểu cười gằn kéo dài âm thanh.

Sau đó sắc mặt nàng trong nháy mắt đảo ngược một trăm tám mươi độ.

Cả khuôn mặt đầy lạnh lẽo: "Nhưng ngươi còn sống được thì hãy nói!"

Tay phải nàng xoè ra, đầu ngón tay phun ra chỉ bạc đầy trời, giống như là thiên la địa võng.

Cho dù là thần tiên, ở trong cái lưới này cũng sẽ bị cắt thành bánh thịt.

Kế Nguyên nhíu mày, thân thể nhanh chóng lùi lại.

"Quy nhất!"

Trong thành sáng lên tầng tầng ngọn lửa.

Từng đàn từng đàn hỏa nha từ phía dưới thành bay lên, dung hợp vào người Kế Nguyên.

Theo đó, khí thế của hắn cũng tăng lên ầm ầm.

"Hí hí, ta chỉ đùa với ngươi một chút mà thôi!" Tô Tiểu Tiểu cười khanh khách như tiếng chuông bạc.

Rồi nàng lắc nhẹ thân hình, hóa thành một luồng khói đen, nắm Giang Vân Hạc chạy về phía xa.

"Tô Tiểu Tiểu... " Kế Nguyên cau mày nhìn phía Tô Tiểu Tiểu chạy.

"Thống lĩnh. " Liễu trạch nhẹ nhàng đáp xuống bên người Kế Nguyên. "Thương thế của ngươi quá nặng, không thể cưỡng ép động thủ. "

Kế Nguyên hừ nhẹ: "Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, muốn bắt người thì bắt người... Ngay cả người dưới tay mình cũng không giữ nổi, sau này sao ta còn có mặt mũi?"

Liễu trạch lo lắng nhìn hắn.

"Lưỡng đạo đấu kiếm... Đến lúc đó tìm lại tiểu yêu nữ phiền toái kia!"

Trong thành, Lưu Ngọc Nhi thấy trên bầu trời có chuyện, nhất là khi thấy Tô Tiểu Tiểu bắt người, sắc mặt nàng đại biến, nhanh chóng đuổi theo luồng khói đen dày đặc kia, nhưng nàng vừa leo lên tới tường thành, luồng khói đen đã không còn tung tích...

— — — — — —

Chú thích:

(1)Tứ ngưỡng bát xoa: là tướng nằm kiểu 4 chân tay dang ngang
chapter content