Xuyên Thành Nam Chính Trong Cẩu Huyết Ngược Văn

Chương 9: Làm nũng



Bất luận là một nam nhân thể xác và tinh thần khỏe mạnh cùng một nữ nhân xinh đẹp ngủ trong cùng một cái chăn, cũng sẽ phải có phản ứng. Điều buồn nhất chính là Trang Hàn cái gì cũng không thể làm, thân thể như muốn thiêu đốt, linh hồn lại muốn bảo trì thanh tỉnh.

Vì thế Trang Hàn thành công mất ngủ...

Bởi vì mỗi ngày đều phải làm bữa sáng, cho dù ngày hôm qua xảy ra nhiều chuyện như vậy, Cố Tư mới sáng sớm đã tỉnh lại.

Thời điểm tỉnh dậy của Cố Tư mỗi ngày cũng không ổn định lắm, không phải bởi vì cô lo lắng chồng mình cùng nữ nhân khác ở trên giường, mà là vì lăn lộn với chồng cả đêm. Sáng hôm nay cô theo thói quen tỉnh lại, nằm ở trên giường nhìn trần nhà một hồi lâu, ký ức ngày hôm qua mới chậm rãi khôi phục.

Cô duỗi tay che lại ngực, nhẹ nhàng thở ra, A Hàn đã thay đổi rồi, sẽ không biến thành như trước kia, mình cũng không cần lại phải lo lắng, sợ hãi.

Cố Tư hít sâu một hơi, quay đầu nhìn về phía vị trí bên người. Nơi đó không có ai nằm, trong lòng Cố Tư lập tức có từng trận chua xót.

Trang Hàn thật vất vả thức đến hừng đông, tinh thần hoảng hốt bò xuống giường, mặc xong quần áo liền đi xuống dưới lầu gọi điện thoại.

Thư ký rắn rết đang ngủ ngon, bị một chiếc điện thoại gọi dậy, cả người dị thường táo bạo. Vừa thấy cái tên hiển thị trên màn hình, tính tình cô lại giống như mùa xuân, tuyết tan rã biến mất không còn một mảnh. Không chỉ có như thế, thanh âm cũng thay đổi thành gợi cảm xa lạ trong vòng một giây, “Trang tổng ~ sao lúc này lại gọi điện cho người ta? Anh quấy rầy giấc ngủ đẹp của người ta, anh muốn phụ trách như thế nào?”

Trang Hàn trước kia tuy rằng không gọi facetime, nhưng ngẫu nhiên thấy người khác phát video làm nũng cũng không cảm thấy chán ghét. Không biết vì sao khi nghe thấy giọng của thư ký, hắn liền nhịn không được muốn run rẩy.

Trang Hàn nói: “Cô giúp tôi tìm một người bảo mẫu, tốt nhất là buổi sáng có thể tới làm việc.”

“Bảo mẫu?” Thư ký rắn rết sửng sốt, lúc sau không biết nhớ tới cái gì, cười một tiếng nói: "Trang tổng muốn loại bảo mẫu như nào?"

Trang Hàn nghĩ nghĩ nói: “Muốn loại làm việc nhanh nhẹn, trù nghệ OK, là người trung hậu thành thật... Tiền không thành vấn đề, hiện tại tôi vội vã muốn có người như vậy.”

“Nói như vậy thì em đây cũng có thể đảm nhiệm a.” Thư ký nói: “Trù nghệ của người ta rất tốt ~”

“...” Nhưng cô cùng trung hậu, thành thật không có dính dáng gì đến nhau.

Trang Hàn thở sâu nói: “Tôi bảo cô làm việc thì cô làm tốt cho tôi, tin tôi đổi thư ký khác hay không?”

Nghe Trang Hàn nói xong thư ký chán nản một trận, thật là thay đổi thất thường, nam nhân quả nhiên đều là đại móng heo. Cô ủy ủy khuất khuất nói: "Được rồi, em lập tức liền đi tìm người. Nhưng mà Trang tổng, anh nói như vậy em thật sự rất thương tâm."

Trong lòng Trang Hàn mệt mỏi dựa vào tường, chỉ muốn cô mau mau chóng chóng đi làm việc, hắn nói: “Vậy cô muốn thế nào?”

Thư ký nói: “Vậy anh nói với người ta là bảo bảo thật xin lỗi, em liền tha thứ cho anh.”

Trang Hàn: “Không nói!”

“Vậy thì thôi.” Thư ký: “Tuy rằng em chỉ là một người làm công nhưng em cũng có tôn nghiêm của mình, ngài thích thì đổi thư ký khác đi.”

Nếu không phải là vì đổi thư ký chậm trễ thời gian thì tôi thật sự muốn đuổi cô đi! Trang Hàn đối với trời cao hung hăng trợn trắng mắt.

Cố Tư rời giường nhìn thời gian, bình thường lúc này Trang Hàn đang ngủ, trong chốc lát cô không phát hiện ra Trang Hàn liền hoảng hốt đến lợi hại. Lúc sau mở cửa phòng ra nghe thấy ở phòng khách dưới lầu có thanh âm, cô đứng ở trên lầu đi xuống xem, thì thấy Trang Hàn đang gọi điện thoại.

Khóe miệng bất tri bất giác nổi lên ý cười, lúc cô đang ảo não tay bị thương không có cách nào làm bữa sáng cho Trang Hàn, liền nghe thấy Trang Hàn tựa hồ đặc biệt bất đắc dĩ nhẹ giọng nói: “Được được được... Bảo bảo thật xin lỗi, được chưa?”

Trong nháy mắt kia Cố Tư chỉ cảm thấy như rơi vào hầm băng, dáng vẻ bất đắc dĩ như vậy, lời nói sủng nịch như vậy, mình còn chưa từng có được...

Lúc cúp điện thoại Trang Hàn rối rắm thở dài, trong lòng nói phải nhanh chóng tìm một cơ hội rồi đem thư ký này sa thải luôn. Bằng không có một người như vậy luôn đi theo mình, hắn cảm thấy mình sớm muộn gì cũng sẽ sầu đến mức trái tim héo rút mà chết. Nghĩ như vậy, hắn đã chuẩn bị tốt lát nữa đến công ty phải để cho bộ phận nhân sự tìm cho hắn một vị thư ký mới, thư ký này tiếp tục lưu lại sớm muộn gì cũng sẽ là một cái tai họa.

Trang Hàn lúc buông điện thoại ra hình như nghe thấy phía sau có động tĩnh gì, xoay người nhìn thì cái gì cũng không thấy. Hắn duỗi tay vỗ vỗ đầu, xem ra là một đêm không ngủ đã xuất hiện ra ảo giác rồi.

Sau khi rửa mặt xong hắn cảm giác mình thanh tỉnh hơn rất nhiều, tay Cố Tư bị thương cũng không thể làm cơm sáng, cầm chiếc đũa cũng không xong. Trang Hàn nhẹ nhàng đẩy cửa vào phòng, tính toán tìm cái áo khoác mặc vào rồi đi ra ngoài mua chút đồ ăn trở về.

Đẩy cửa ra thì thấy Cố Tư ngồi ở mép giường, Trang Hàn không hiểu sao cảm thấy có chút xấu hổ, hắn nói: "Tỉnh a?"

Tầm mắt Cố Tư dừng ở trên mặt Trang Hàn, một lát sau cô nhẹ nhàng trả lời: “Dạ.” . truyện kiếm hiệp hay

“Ừm... Em có đói bụng không? Tôi đi ra ngoài mua đồ ăn sáng rồi về, em đi rửa mặt trước đi.”

Cứ như vậy nhìn Trang Hàn, Cố Tư bỗng nhiên mỉm cười, nâng đôi tay lên nói: “A Hàn, tay của em không thể dính nước, như thế nào rửa mặt được a?”

Đây là đang làm nũng sao? Có chút dễ thương...

Trên mặt Trang Hàn lại không có biểu tình gì, trong lòng lại tự nói với mình, đây là lão bà của người khác đây là lão bà của người khác... Hắn không phải là cầm thú hắn không phải là cầm thú...

Hắn nghe thấy mình bất đắc dĩ nói: “Vậy... Để tôi giúp em.”

“Vâng!” Cố Tư cao hứng lộ ra một nụ cười rạng rỡ, dùng sức gật đầu một cái với hắn.

Vì thế lúc này Trang Hàn đang ở trên mặt Cố Tư xoa xoa sữa rửa mặt, thời điểm xoa tới xoa đi, cả người cảm giác có chút không tốt lắm. Khuôn mặt trắng mịn phấn nộn, đáng tiếc lại không phải là lão bà của mình...

Lúc rửa mặt xong còn muốn thoa chút đồ dưỡng da lên mặt, đây vẫn là mặt mộc không có trang điểm. Trang Hàn quả thật không có cách nào tưởng tượng nữ nhân trang điểm đến tột cùng có bao nhiêu phiền toái, làm nữ nhân thật sự rất không dễ dàng. Hắn trước kia cảm thấy thời gian đi làm đã rất mệt rồi, nhưng khi đó nhìn thấy những nữ đồng nghiệp bên cạnh đã trang dung tinh xảo ngồi ở trên vị trí của mình. Như vậy thì thời gian các cô rời giường là lúc nào a? Hơn nữa còn duy trì từ năm này sang năm nọ, nghị lực này thật là đáng sợ.

Cứ tưởng rằng rửa mặt xong là cơ bản cũng đã xong, Trang Hàn quả thật là quá ngây thơ rồi, lúc sau hắn còn phải giúp đỡ đi chải đầu, chải xong đầu là lúc Cố Tư tỏ vẻ trên người mặc cái váy này ngủ một đêm, không thể mặc đi ra ngoài.

Trang Hàn nhìn cái váy trên người cô chỉ là bị nhăn một chút, nghiêm túc hỏi: “Thật sự là bộ dáng này không thể đi ra bên ngoài sao?”

Cố Tư không nói gì, chỉ là thong thả mà kiên định lắc lắc đầu.

Tủ quần áo của Cố Tư không phải là có rất nhiều, bất quá mỗi một bộ đều rất thích hợp với cô. Tất cả đều có màu sắc tương đối thanh nhã, mặc ở trên người cô sẽ có một loại khí chất dịu dàng. Dùng câu trong lòng mà nói, đây đúng là kiểu nữ sinh mà trước kia Trang Hàn thích nhất. Cho nên lúc giúp Cố Tư thay quần áo, hắn có cảm giác dị thường chịu tàn phá.

Vốn tưởng rằng đêm qua cũng đã là đỉnh điểm của sự tàn phá, hôm nay hiện thực nói cho hắn, tối hôm qua chỉ là khai vị của bữa cơm ăn sáng, vở kịch lớn còn ở phía sau. Cũng không biết là như thế nào kiên trì đổi quần áo xong, Trang Hàn đầu nặng chân nhẹ bước ra cửa lên xe.

Lúc sau lên xe hắn đột nhiên liền thanh tỉnh trở lại, một cái tát vỗ vào trên đùi mình. Quần áo trên người không thể ra khỏi cửa vậy thì không cần ra cửa nữa, mình có thể mua cơm trở về nhà mà!

Quả nhiên là do tiểu thuyết thiểu năng trí tuệ, sau khi mình xuyên qua trí lực rõ ràng đã giảm xuống.

Sau khi Cố Tư lên xe Trang Hàn hỏi cô muốn ăn cái gì, Cố Tư nói: “Cái gì cũng được, nghe anh hết.”

Trang Hàn đối với cửa hàng gần đây cũng không quá quen thuộc, liền tính toán thấy cái gì thì ăn cái đó.

Cố Tư có chút xin lỗi nói: “Hôm nay có phải lại gây phiền phức đến anh hay không? Chậm trễ công việc của anh.”

“Không có việc gì.” Trang Hàn nói: “Trong công việc nếu có việc gấp thì sẽ có người thông báo cho tôi biết, không cần nóng nảy. Phía trước kia có một cửa hàng thoạt nhìn không tồi, em muốn ăn không?”

“Anh ăn thì em ăn.”

Nhà hàng này tuy rằng trang hoàng cũng tạm ổn, nhưng rõ ràng không phải là loại địa phương mà bá đạo tổng tài Trang Hàn sẽ tới. Trang Hàn ở bên ngoài ăn đã nhiều năm, kinh nghiệm nói cho hắn, loại cửa hàng bên đường này, hương vị của thức ăn bên trong hẳn là không tồi. Muốn ăn thì ăn đi, ai quy định bá đạo tổng tài không thể ăn hơn hai mươi mốt chén?

Hai người tìm một vị trí trong góc ngồi xuống, trong tiệm lúc này không nhiều người lắm. Bên trong cũng không tồi, so ra thì kém với khách sạn năm sao, nhưng có một cái cửa hàng như vậy đã là rất tốt rồi.

Sau khi gọi đồ ăn chính mình thích, Trang Hàn nói: “Tôi đã bảo thư ký đi tìm bảo mẫu, hẳn là giữa trưa sẽ đến nơi. Em có việc nào không làm được, thì nói với bảo mẫu làm giúp em.”

Trang Hàn tự nhận là mình đã rất săn sóc, Cố Tư nghe xong một chút cảm giác cao hứng cũng không có, cô thậm chí còn không muốn cùng Trang Hàn nói về cái này. Mì sợi tới rất nhanh, canh cốt gà ở trước mặt Cố Tư tản ra mùi hương mê người, nước canh trong vắt cùng sợi mì thanh mảnh khiến cho người ta cảm thấy rất muốn ăn.

Cố Tư lộ ra một nụ cười thẹn thùng, nói với Trang Hàn: "A Hàn, tay em không tiện lắm, anh đút em ăn đi."