Xuyên Qua Chi Khí Tử Hoành Hành

Chương 14: Tuyệt thế cao nhân



Diệp Phàm gõ gõ bàn, nghiêm trang nhìn Chu Cẩn Chi: “Lão bản, ngươi nhất định phải giúp ta đưa thư với ngọc phật này cho Vân Hy a! Nếu ngươi đánh mất thư của ta, ta liền làm phù ác mộng dán lên ót ngươi, làm ngươi suốt đêm ngủ không được.”

Chu Cẩn Chi tràn đầy kinh ngạc: “Ngươi còn hiểu vẽ phù.”

Diệp Phàm vẻ mặt cao thâm khó dò cười cười: “Ta không phải đã nói rồi sao? Ta từ nhỏ đọc nhiều sách vở, đã gặp qua là không quên được, trí tuệ siêu phàm, thiên hạ vô song, chỉ là vẽ phù mà thôi, không có gì đáng nói.”

“Ngươi thật ghê gớm!”

“Không dám, không dám!”

Chu Cẩn Chi: “……” Tiểu tử này cố ý đến gây sự a!

Diệp Phàm thanh toán tiền, xoay người rời đi.

Chu Cẩn Chi nhìn bóng dáng Diệp Phàm, trầm ngâm một lát, nối liên lạc với điện thoại Bạch lão gia tử, “Bạch lão đầu a, là ta, lão Chu, ta vừa mới lấy được một phương thuốc từ một vị tuyệt thế cao nhân, trong đó ghi cần những thảo dược này…… Ngươi tìm Hoa lão y sư nhìn một cái, xem phương thuốc này có thể có hiệu quả với bệnh của Bạch tam thiếu hay không.”

(dreamhouse2255)

Diệp Phàm về đến chung cư không bao lâu, cửa đã bị gõ vang lên.

“Biểu ca, sao ngươi lại tới đây?” Diệp Phàm hỏi.

Võ Tư Hàm nhìn Diệp Phàm: “Ngươi đùa giỡn Bạch tam thiếu?”

“Bạch tam thiếu? Ngươi nói đại soái ca kia sao?”

Võ Tư Hàm gật đầu: “Bạch tam thiếu đúng là rất tuấn tú.”

“Ta không có đùa giỡn hắn, ta chỉ là muốn theo đuổi hắn.” Diệp Phàm nói.

Võ Tư Hàm nhìn Diệp Phàm, tức giận mắng: “Đó chính là Bạch tam thiếu! Ngươi không sợ bị đánh sao?”

Diệp Phàm khó hiểu nhìn Võ Tư Hàm: “Ta vì sao lại bị đánh?”

Võ Tư Hàm: “……” Biểu đệ này của hắn từ sau khi bị Diệp gia trục xuất khỏi gia môn, đầu óc liền không được bình thường!

“Ngươi từ khi nào thì yêu thích nam nhân, trước kia ngươi không phải rất thích Liêu Đình Đình sao?”

Diệp Phàm vẫy vẫy tay, vẻ mặt ghét bỏ: “Không cần nói đến Liêu Đình Đình với ta, cái loại dung chi tục phấn đó sao có thể xứng đôi với ta. Ta cũng không thích nam nhân, ta chỉ là vừa lúc nhất kiến chung tình với Bạch tam thiếu!”

(dreamhouse2255)

Tu chân giới nam nhiều nữ thiếu, rất nhiều nam tu đều sẽ hai hai kết đôi.

Tu giả bế quan một lần thường thường chính là mấy chục năm, mấy trăm năm, thỉnh thoảng có vài đại tu sĩ bế quan trăm năm ra khỏi cửa, tôn tử đời sau đã đi đầu thai hết, tu giả thường theo đuổi trường sinh, không quá coi trọng con nối dõi, thường sẽ tìm một bạn lữ hợp ý cùng tiến cùng lui, nâng đỡ lẫn nhau.

Võ Tư Hàm xoa xoa trán, không khỏi kinh ngạc, Diệp Phàm thế nhưng nói Liêu Đình Đình là dung chi tục phấn.

“Ngươi không đến lúc thì nên dừng cương trước bờ vực! Bạch tam thiếu, ngươi theo đuổi không được.” Võ Tư Hàm nói.

“Biểu ca, ta thấy trêи tạp chí tài chính và kinh tế đánh giá ngươi là một thương nhân có tinh thần mạo hiểm a, sao ngươi lại nhát gan như vậy! Biên đạo tạp chí tài chính kinh tế kia đúng là nhìn lầm người.” Diệp Phàm cực kỳ bất mãn.

Võ Tư Hàm trợn trắng mắt: “Ta là vì tốt cho ngươi!”

Diệp Phàm vẫy vẫy tay: “Yên tâm đi, ta còn chưa tính toán xuất kϊƈɦ đâu, nếu ta chính thức xuất kϊƈɦ, trong tay nhất định phải có 10 tỷ, nhưng ta làm thế nào mới có thể có 10 tỷ bây giờ?”

Võ Tư Hàm: “……” Vấn đề này hỏi rất hay, hắn cũng muốn biết a!

“A Phàm, làm buôn bán phải đến nơi đến chốn, phải đi từng bước một!” Võ Tư Hàm nói.

(dreamhouse2255)

Diệp Phàm rầu rĩ: “Nói như vậy ta đây phải đợi đến thời điểm nào mới có thể cưới được tức phụ a?”

Võ Tư Hàm: “……” Ngươi đời này cũng đừng trông mong làm cái gì!

“Ngươi còn trẻ, có rất nhiều thời gian, có thể từ từ tới, từ từ suy nghĩ……” Võ Tư Hàm nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Diệp Phàm thở dài: “Vậy được rồi……”

Võ Tư Hàm âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, từ sau khi Diệp Phàm bị trục xuất ra khỏi Diệp gia liền không suy nghĩ theo lẽ thường, Võ Tư Hàm cả tâm hồn và thể xác đều muốn mệt mỏi.

“Giang thiếu không có tới tìm ngươi gây phiền toái đi?” Võ Tư Hàm hỏi.

“Hắn vì sao lại muốn tìm ta gây phiền toái, hắn còn tôn kính ta như vậy?” Diệp Phàm khó hiểu nhìn Võ Tư Hàm.

Võ Tư Hàm: “……”

“Quà tặng cho lão gia tử đã chuẩn bị tốt chưa?” Võ Tư Hàm hỏi.

Diệp Phàm gật đầu: “Đã chuẩn bị tốt.”

“Khối ngọc bội năm ngàn kia?” Võ Tư Hàm hỏi.

Diệp Phàm gật đầu: “Đúng vậy.”

Võ Tư Hàm nhìn Diệp Phàm, thầm nghĩ: Tiểu tử thối, tặng Bạch tam thiếu ngọc phật ba trăm vạn, lão gia tử lại chỉ đưa khối ngọc bội năm ngàn, không thấy khó coi sao?

(dreamhouse2255)

……….