Vợ Ơi Theo Anh Về Nhà

Chương 12



Mấy ngày này sốngcùng Giang Ly vẫn coi là yên bình, nhưng chúng tôi sắp phải nghênh đónnhững ngày tháng chẳng yên bình gì. Tuần trăng mật của chúng tôi sắp bắt đầu rồi.

Bởi vì tôi tương đối bình thường cho nên đối vớiviệc đi hưởng tuần trăng mật với một người không bình thường, tôi ítnhiều cũng có chút cảm xúc mâu thuẫn, đặc biệt là với một người đàn ôngmà tôi không thể đánh lại, cũng không thể nói lại được, hơn nữa cònkhông tôn trọng phụ nữ. Nhưng chuyến du lịch Maldives miễn phí bảy ngàyít nhiều cũng không nỡ bỏ, thế là tôi đành nghĩ tích cực một chút, coinhư đi du lịch.

Tôi chưa từng tới Maldives, chỉ nghe nói ởđó rất đẹp, trời rất xanh, nước rất trong, trên bãi cát khắp nơi đều làtrai xinh gái đẹp, khi hai mươi tuổi tôi từng hy vọng có thể ở trên mộthòn đảo nào đó của Maldives bán chuối tiêu, cũng coi như là đã ở đó rồi. Đương nhiên giấc mộng này tan biến rất nhanh chóng. Sau này, tôi có rất nhiều ước mơ, đương nhiên không có cái nào có thể duy trì hơn ba tháng. Tục ngữ nói, người có chí lập được chí bền, người không có chí thườngxuyên lập chí, nửa câu sau chính là nói tôi. Nhưng mà tôi vẫn cảm thấyngười không có lý tưởng, không có hoài bão lớn lao, sống sẽ tương đốithoải mái và vui vẻ, hơn nữa, trên thế giới có mấy tỷ người, nếu nhưngười người đều thành thủ tướng, tổng thống, chủ tịch nước, vậy chẳngphải sẽ loạn sao?

Cho nên, những người vĩ đại kia, nếu nhưkhông có những cành củi thừa nhỏ bé như chúng tôi đây âm thầm bổ sungvào, tôi xem anh còn vĩ đại nổi không!

Ngại quá, ngại quá,không chú ý một chút lại rời xa chủ để rồi, bây giờ chúng ta quay lạivấn đề tuần trăng mật. Tuy tôi chỉ coi tuần trăng mật này như một đợt du lịch Maldives bảy ngày không cần trả tiền, nhưng Giang Ly rõ ràng không nghĩ như vậy. Anh ta đến du lịch cũng không định đi, chỉ đưa vé máy bay cho tôi, bảo tôi đi một mình là được rồi.

Tôi do dự nhận lấy tấm vé, hỏi: “Vậy còn anh?”

Giang Ly trả lời: “Công ty còn có việc, tôi phải quay lại.”

Tiểu tử này, cuối cùng cũng nhớ ra công ty của anh ta. Nhưng tôi vẫn có chút không tình nguyện, nuốt nước bọt hồi lâu, cuối cùng nói: “Vậy ai ngủcùng tôi?”

Giang Ly cau mày lại nói: “Cô tự tìm ai đó là được rồi.”

Quá đáng rồi đấy, tôi giống như một người tùy tiện như vậy sao? Thế là tôitức giận nói: “Vậy tôi vừa hay có thể quan hệ nam nữ bừa bãi.”

Giang Ly hiển nhiên không ngờ rằng tôi sẽ trả lời như vậy, anh ta chằm chằmnhìn tôi một chút, cuối cùng nói: “Tùy cô, đừng đem bệnh HIV về làđược.”

Tôi gãi gãi đầu, vẫn có chút do dự, muốn nói nhưng lại thôi. Giang Ly có chút không kiên nhẫn, nói: “Cô lại làm sao vậy?”

Tôi đành mặt dày nói: “Anh không đi, ai giúp tôi trả tiền chứ…”

Giang Ly thở phào một cái, rút một chiếc thẻ visa ra giao cho tôi, nói: “Quẹt thẻ này là được rồi.”

Tôi nhận lấy chiếc thẻ, đột nhiên thấy vui tươi.

Buổi tối vừa mơ mơ màng màng ngủ, Giang Ly đột nhiên đập gối lên đầu tôi,mát mẻ nói: “Quan Tiểu Yến, cô ở đó tốt nhất tự giữ mình một chút.”

Tôi lật người đối diện với anh ta, thấy kỳ lạ, khó hiểu: “Liên quan gì đến anh?”

Anh ta nhắm mắt, giọng điệu vẫn chẳng tốt hơn chút nào: “Tôi chỉ không quen nhìn phụ nữ lẳng lơ, sớm nắng chiều mưa.”

Còn nhớ khi học tiểu học, thầy giáo thường bắt chúng tôi luyện tập xác định thành phần chính của câu, điều này cũng là một trong số ít những kỹnăng ngữ văn tôi nắm chắc. Bây giờ lấy lời của Giang Ly để xác địnhthành phần chính của câu, vậy chính là: Tôi,nhìn không quen, phụ nữ. Rất tốt, rất lớn mạnh, câu này có thể khái quát được nội tâm đen tối lúcnày của Giang Ly.

Nghĩ đến đây, tôi tà ác nhếch khóe môi, cười nói:“Thật đáng tiếc, tôi vừa hay chính là một phụ nữ lẳng lơ hay sớm nắngchiều mưa.”

Giang Ly đột nhiên mở mắt, mạnh mẽ nhìn tôi. Tôi hơisợ hãi, lập tức áp chế sự bất an trong lòng, nhắm mắt, không để ý đếnanh ta. Giang Ly đáng chết, một ánh mắt đã có thể khiến người ta sợ đếnsống dở chết dở rồi.

Giang Ly nhơn nhơn nói: “Nếu như cô dám làm chuyện gì quá đà, tôi đương nhiên sẽ có biện pháp xử lý cô.”

Tôi nhắm mắt, thầm nghĩ, cứ coi như tôi làm chuyện gì đó quá đà, anh cũng sẽ không biết được!

Buổi sáng hôm sau, khi tôi ngủ dậy thì Giang Ly đã đi tập thể dục quay vềrồi. Khi tôi đi qua phòng khách, phát hiện ở giữa phòng có một chiếc vali du lịch cỡ lớn. Chiếc va li du lịch đó không phải là của tôi, cái của tôi đang đặt trong phòng. Vậy thì chính là của Giang Ly rồi?

Tôi thấy nghi hoặc, hỏi Giang Ly: “Anh phải rời nhà đi à?”

Giang Ly không mặn không nhạt giải thích: “Tôi muốn đi lặn, hay là cùng nhau đi Maldives nhé?”

Quyết định của Giang Ly khiến tôi lần nữa mất đi cơ hội thất thân.

Nhưng tôi vẫn có một vấn đề chưa rõ, hành lý của anh ta thu dọn khi nào vậy?Lẽ nào là anh ta ủ mưu lâu rồi? Vậy anh ta còn giả vờ không đi làm gì,người đàn ông lạnh lùng này!

Giang Ly nhìn ra thắc mắc trong lòng tôi, nói: “Tối qua tôi thu dọn đó.”

Tôi: “Vậy sao tôi không biết?”

Giang Ly: “Cô ngủ say như lợn chết, làm sao mà biết chứ.”

Tôi: “…”

Maldives rất đẹp, nhưng quá trình đi Maldives rất đau khổ. May mà chúng tôi điđúng lúc trái vụ du lịch, vé máy bay và khách sạn đều dễ đặt hơn mộtchút, nhưng hành trình gần mười giờ đồng hồ vẫn khiến tôi có chút khóchịu, huống hồ giữa đường còn phải chuyển máy bay. Cả đoạn đường tôi cơbản vừa nghe nhạc vừa ngủ, ngủ đến mức hỗn loạn tối tăm mù mịt, dùng lời của Giang Ly để nói thì chính là tôi không phải heo đúng là đáng tiếc.

Buổi tối khi đến sân bay Male, đã hơn mười giờ tối rồi, còn phải kiểm tra an ninh. Chúng tôi đặt khách sạn trên một hòn đảo khác, may mà cách Malekhông xa lắm, sau khi thông quan, ngồi thuyền nhanh một lát là có thểđến. Bận rộn một lúc đến khi chúng tôi tới được khách sạn cũng đã gầnmười hai giờ. Hai người thu dọn qua loa một chút rồi tắm rửa đi ngủ.Giang Ly trước khi ngủ còn không quên bới vào nỗi khổ của tôi: “Cô đãngủ cả một ngày rồi, sao vẫn có thể ngủ nữa?”

Tôi chẳng thèm để ý đến chuyện này, thầm nghĩ anh ta đang đố kỵ, đố kỵ tôi ăn được ngủ được, còn vui vẻ hơn cả heo!

Tôi cảm thấy Giang Ly thực sự điện rồi, đi du lịch vẫn không quên tập thểdục buổi sáng, sáng sớm anh ta đã chạy được quanh hòn đảo cả vòng rồimới quay về ăn sáng, điều này càng làm tăng thêm sự khinh bỉ của tôi đối với anh ta.

Bữa sáng của khách sạn là đồ tự chọn, rất phong phú, nhưng hầu hết là đồ ăn Tây, không có thứ gì hợp khẩu vị của tôi. Nhưnghoa quả ở đây cũng không tồi, tôi chỉ ăn chút hoa quả và bánh ngọt, uống chút đồ uống linh tinh, giải quyết xong bữa sáng.

Sau bữa sáng,chúng tôi đến cảng biển, cùng mấy người khác đi tham quan quần đảo rồiđến mấy đảo nhỏ của thổ dân lân cận, tìm hiểu phong tục tập quán địaphương.

Biển của Maldives thực sự đẹp, bờ biển rất bình yên,hướng mắt nhìn ra xa khiến lòng người rộng mở. Thảm thực vật, bờ biển,biệt thự và các căn nhà gỗ được xây dựng trên mặt nước phối hợp với mặtnước biển trong xanh lấp lánh, trong giống một bức tranh vậy, tĩnh lặngmà mỹ lệ. Tôi giơ máy ảnh lên, cố sức chụp tách tách, cảnh đẹp như thếnày không thể bỏ lỡ.

Hôm nay mới biết, hóa ra cư dân gốc của Maldives cũng rất biết làm ăn. Ở đây có nhiều cửa tiệm nhỏ bán đồ lưu niệm củanhững người dân địa phương. Với rất nhiều đồ thú vị, ví dụ như hộp gỗsơn, móc đeo làm từ răng cá và vỏ sò. Chủ tiệm rất nhiệt tình, tôi ngạikhông thể từ chối nên chọn mấy cái … dù gì cũng có người trả tiền mà.

Đi dạo cả buổi sáng ở các hòn đảo, tôi cũng hơi mệt. Nhưng tiết mục saubữa ăn trưa lại khiến người ta khá động lòng, đó chính là đi lặn.

Trong chiếc va li hành lý cỡ lớn kia của Giang Ly có đặt một bộ thiết bị lặnsâu phải gọi là hoàn mỹ, còn có máy chụp ảnh dưới nước, nhìn vô cùngchuyên nghiệp. Sau khi chuẩn bị xong, anh ta cầm máy chụp ảnh lặn xuốngdưới, mặc kệ sự sống chết của tôi.

Bóng dáng của Giang Ly mất hút rất nhanh vào trong làn nước. Nước biển ở đây rất trong xanh, những thứ dưới mặt nước cách gần chục mét đều có thể nhìn rõ. Vì vậy, Giang Lylặn rất sâu. Hừ, kệ xác anh ta đi, muốn lặn bao nhiêu mét thì bao, tôicũng chẳng ngưỡng một chút nào! Tốt nhất là anh ta lặn thật sâu cho cámập ăn, mãi mãi không trở lại nữa.

So với Giang Ly, trang phụccủa tôi phải gọi là tồi tàn. Áo cứu sinh, đồ để lặn, thêm vào đó là mộtchiếc máy ảnh chụp ở chỗ nước nông thuê của khách sạn, đó là toàn bộ đạo cụ của tôi.

Lặn là một việc rất đơn giản, cũng rất an toàn, đươngnhiên phong cảnh có thể nhìn thấy cũng có chút giới hạn. Sau khi chuẩnbị xong, tôi lặn xuống nước, chầm chậm bơi ra xa. Phong cảnh dưới nướcrất đẹp, khiến người ta có cảm giác tim đập nhanh hơn. Đây là vùng nướcbiển trong xanh nhất mà tôi từng nhìn thấy, ngâm mình trong nước thế này khiến người ta cảm thấy bản thân tinh khiết và thanh thản hơn rấtnhiều.

Ở dưới nước thỉnh thoảng có những đàn cá bơi qua, tôi cũng chẳng biết là cá gì, bọn chúng đa số có màu sắc sặc sỡ, rất đẹp mắt. Có vài con cá còn rất to gan, dám bơi qua người tôi, nhìn thẳng vào mắttôi rồi ngoảnh mặt làm ngơ. Tôi giơ ngón tay muốn chạm vào da bụng nónhưng nó lại tránh đi rất nhanh, thật là một đám sinh vật đáng yêu. Lòng ham chơi của tôi tăng thêm, muốn bơi đến chỗ xa hơn.

Bơi mộtlát, liền nhìn thấy rạn san hô có nhiều màu sắc lạ lẫm, vô vàn hình dạng khiến người ta nhìn thấy phải thốt lên. Thế giới tự nhiên thật là kỳdiệu.

Bởi trong rạn sân hô chơi một lúc, đoán là sắp đến giờ nước triều rút, tôi mới quyến luyến không nỡ rời đi. Ngày mai nhất định cònđến chơi, rạn san hô này tôi vẫn chưa xem đủ.

Khi tôi quay lại kháchsạn, Giang Ly đã quay lại rồi, anh ta đang ở trong phòng lên mạng. Cảmthấy anh ta chắc chắn là đi lặn đến mức chán ngấy, cho nên sớm đã thubinh rồi. Nghĩ đến đây, tôi đắc ý, thế là lấy máy tính ra, nhét thẻ nhớmáy ảnh vào, khoe những tấm ảnh vừa mới chụp dưới nước với anh ta.

Giang Ly nhìn máy tính của tôi một cái, giống như nhìn cà rốt, cải thảo vậy, mặt không chút cảm xúc.

Tôi cười: “Ngưỡng mộ thì nói thẳng ra đi, tôi rất hiếu kỳ không biết anh đã làm gì dưới nước?”

“Làm cái này.” Giang Ly nói rồi, chọn ra một tấm ảnh cho tôi xem. “Rạn sanhô này đẹp quá, dường như phát sáng! Còn có con cá này, đẹp.

Giang Ly ngồi bên cạnh giải thích: “Loại san hô này biết cử động.”

???

Giang Ly đẩy đầu của tôi ra, để tránh nước miếng của tôi chảy xuống bàn phímmáy tính của anh ta, sau đó nói: “Đây là san hô mềm, biết cử động.”

Kinh ngạc quá, lần đầu tiên tôi nghe nói trên thế giới này còn có san hô mềm, thật muốn tự mình đi xem xem!

Giang Ly đọc được suy nghĩ của tôi, nói một câu dập hết ý niệm: “Với tư chấtcủa cô, thì lấy chứng chỉ lăn vào chỗ nước sâu e là có khó khăn mộtchút.”

Tôi bĩu môi, gạt bàn tay đang ấn chuột của anh ta ra, sau đó điều khiển chuột, xem anh ta có chụp được thứ gì đẹp nữa không.

Sau năm phút.

“Giang Ly, anh chỉ chụp mấy bức này thôi ư?” Tìm đi tìm lại, trong máy tínhcủa Giang Ly chỉ có mấy bức ảnh liên quan đến san hô mềm, chỉ chụp cáccụm san hô có hình dáng đẹp đẽ, đẹp thì đẹp thật, nhưng mà … ít quá!

Giang Ly gật đầu thừa nhân: “Những thứ khác đều không có gì đáng chụp.”

Tôi: “Đùa gì chứ, trong chỗ nước sâu nhất định có rất nhiều thứ hay, khó khăn lắm mới đến được một lần, cơ hội hiếm có”.

Giang Ly lại nhìn lướt qua màn hình máy tính của tôi, nói: “Chụp ảnh quý hồtinh bất quý hồ đa, làm một đống rác mang về thì có ý nghĩa gì chứ.”

Tôi phẫn nộ, anh mới là rác rưởi!