Vì Tôi Là Tiên Nữ

Chương 39: Mặt nạ dạ hội



Chuyển ngữ: Puny

Vào buổi sáng ngày 31, ba chị em phòng ký túc đến Carrefour [1] mua hai túi trái cây lớn, chuẩn bị buổi tối đến câu lạc bộ X cùng nhau bước qua năm.

[1] Carrefour: Chuỗi siêu thị Pháp

A Hoành nói mời được rất nhiều hoạt náo viên trò chơi cùng đoàn hội hậu viên fans hâm mộ, mọi người cùng nhau chơi, chủ đề là hóa trang dạ tiệc, cho nên lối ăn mặc cố gắng khoa trương một chút, để cho mọi người cũng không nhận ra là tốt nhất.

Ba chị em mua quần áo trở về, ở phòng ngủ trêu ghẹo đến trưa, trang điểm thử quần áo, trang điểm thật đẹp, tuyệt đối không thể để cho những người nữ hoạt náo viên đó xinh đẹp hơn.

Lúc Lục Mạn Mạn nhận được tin nhắn của Nguyên Tu, mới vừa thay quần da nhỏ màu đen xinh xắn, đeo lỗ tai lông lá ác quỷ lên.

"Lúc tới nhớ đem pizza ở chỗ gác cổng vào, tối nay bước qua năm mới, quản nghiêm, giao hàng không vào được."

Lục Mạn Mạn bĩu môi, trong lòng tự nhủ nào có ai để cho khách cầm đồ bán bên ngoài hộ anh, từ biệt thự đi ra đến cổng lớn cũng chỉ mất mười phút, lười thành cái bộ dạng này sao.

Cô gửi cho anh biểu cảm "Đầu heo".

Nguyên Tu ngược lại nghe lời bất ngờ, gửi cho cô ba biểu cảm "Đáng thương": "Chờ Mạn Mạn cho ăn."

Lục Mạn Mạn bị vuốt lông, vui rạo rực gửi lại biểu cảm "Sờ đầu": "Ngoan nhé, sẽ giúp cậu cầm."

Ngẩng đầu lên, thấy Trình Ngộ mặc áo da mèo đen nhỏ, sau mông có một cái đuôi mèo mềm mại thẳng đứng.

"Vô cùng sexy!" Lục Mạn Mạn tóm lấy đuôi mèo của Trình Ngộ: "Tiểu tỷ tỷ em muốn chị."

Trình Ngộ gỡ tay Lục Mạn Mạn ra: "Chờ em trổ mã ra đại chít chít, chị sẽ gả cho em."

Lục Mạn Mạn nắm quyền: "Sẽ cố gắng!"

Hạ Thiên mặc váy người hầu gái Nhật Bản, đứng trước gương trái xem phải xem, lo lắng nói: "Nếu để cho mẹ tôi biết tôi mặc như thế, khẳng định đánh chết tôi."

Trình Ngộ vừa bôi kem tay, vừa hỏi cô: "Đúng rồi Hạ Thiên, tối nay bước qua năm, cậu không đi tìm anh Chu đẹp trai sao?"

Nói tới Chu Diễn, tâm tình Hạ Thiên trong nháy mắt trầm xuống, tối hôm qua sau khi Chu Diễn say rượu nói lời kia, cùng với chuyện xảy ra sau đó, cô không muốn nhớ lại.

Sáng nay Chu Diễn tỉnh táo lại, gửi cho cô một cái tin nhắn chia tay.

Không dám để cho bạn cùng phòng biết, ảnh hưởng đến hứng thú của các cô, buổi sáng đi dạo phố, cô mượn cớ đến phòng vệ sinh, núp trong nhà vệ sinh Carrefour mà gào khóc, trên đường Lục Mạn Mạn tới tìm cô, cô gắt gao che miệng, nước mắt theo kẽ ngón tay tràn ra, cũng không dám phát ra âm thanh.

Lý do chia tay rất đơn giản, cũng là bởi vì mẹ của cô.

Hạ Thiên không biết mẹ uy hiếp cảnh cáo Chu Diễn như thế nào, lại khiến cho anh cách xa con gái nhà mình, nhưng thái độ của mẹ cường thế trước sau như một, cô cũng có thể tưởng tượng ra.

Càng nghĩ, càng lo lắng.

Đúng lúc này, điện thoại Hạ Thiên reo lên, thông báo cuộc gọi: "Bà Phương Thành Thục."

Cô cầm điện thoại đi tới ban công, thấp giọng nhận điện thoại: "Mẹ."

"Thu dọn một chút, xuống lầu."

"Sao?"

"Về nhà bước qua năm."

"Nhưng mà, nhưng mà con cùng các bạn cùng phòng đã hẹn xong.."

"Mẹ nói con thu dọn một chút, xuống lầu, tối này về nhà cùng cha mẹ bước qua năm mới."

Thái độ của mẹ vẫn cường thế như trước đây.

"Nhưng mà chúng con đã hẹn xong..."

"Bạn quan trọng hay là cha mẹ quan trọng."

Hạ Thiên vốn còn muốn tranh luận, nhưng những lời này trực tiếp cắt đứt tia hy vọng xa vời cuối cùng của cô, mẹ cho tới bây giờ nói một là một, bất luận là làm ăn hay ở nhà, đều là như vậy.

Hạ Thiên đi trở về phòng ngủ, im lặng không lên tiếng mặc lại quần áo vũ nhung.

Lục Mạn Mạn không hiểu: "Câu làm sao..."

"Tôi phải về nhà, mẹ ở dưới lầu đón tôi."

Lục Mạn Mạn còn chút không nỡ: "Thật sự không được cùng chúng tôi chơi đùa sao."

"Tôi cũng muốn, nhưng mà không có biện pháp, cậu biết mẹ tôi mà."

Trình Ngộ nói: "Nếu không chúng tôi cùng cậu xuống lầu, nói chuyện với bác gái một chút."

"Ngàn vạn lần không được." Hạ Thiên nói: "Mẹ tôi rất cố chấp, hơn nữa..."

Chuyện của Chu Diễn, mẹ nhất định sẽ hỏi cô, không trốn thoát được.

Trình Ngộ và Lục Mạn Mạn vừa vặn cũng đã thu dọn ổn thỏa xong, bên ngoài khoác áo khoác lông, cùng Hạ Thiên đi xuống lầu, xa xa có thể thấy xe Mercedes của mẹ Hạ Thiên dừng ở bên đường.

"Bye bye."

"Bye bye, năm mới vui vẻ."

Sau khi tạm biệt Hạ Thiên chạy tới xe Mercedes.

Lục Mạn Mạn dùng cùi chỏ chọc chọc Trình Ngộ: "Chiếc Mercedes kia, ít nhất năm triệu."

Trình Ngộ thở dài một tiếng: "Bạn cùng phòng đều là ba ba giàu có."

***

Hạ Thiên mang theo cái lạnh thấu xương mùa đông rùng mình, ngồi lên xe.

Chú Lý lái xe điều chỉnh hệ thống sưởi, đưa xe chạy ra đường chính. Mẹ thành thục ngay ngắn ngồi ở vị trí kế bên tài xế, nhắm mắt dưỡng thần, vẻ mặt lãnh đạm, tựa như bức tượng Bồ Tát.

Hạ Thiên cởi bỏ áo khoác đặt xuống bên cạnh, sau đó ngoan ngoãn lấy sách từ đơn trong túi ra.

Phương Thành chậm rãi mở mắt ra, xuyên qua kính chiếu hậu quan sát cô, thờ ơ hỏi: "Trang điểm sao?"

Trong lòng Hạ Thiên giật mình, nhưng ngay sau đó bình tĩnh nói: "Ban đầu chuẩn bị cùng bạn cùng phòng đi ra ngoài bước qua năm, mọi người đều trang điểm."

"Hai bạn cùng phòng kia của con, một người không làm việc gì đàng hoàng mà đánh tranh giải cái gì, một người trước kia ở quán bar bán rượu, mẹ không hy vọng con tiếp xúc nhiều với mấy đứa đó, học kỳ sau mẹ sẽ cùng người hướng dẫn của con nói chuyện một chút, cho con đổi một ký túc xá có không khí học tập tốt một chút."

Hạ Thiên đột nhiên ngẩng đầu: "Mẹ... mẹ điều tra bạn con?"

"Không thể nói là điều tra." Phương Thành Thục nhàn nhạt nói: "Đều là chuyện ai ai cũng biết."

Tay cô nắm chặc thành nắm đấm, nắm chặt vạt áo.

"Con yêu đương rồi."

Ma xui quỳ khiến cô đột nhiên nói ra những lời này.

Trong xe, không khí bỗng nhiên đọng lại, hồi lâu, Phương Thành Thục mới nhàn nhạt mở miệng: "Cha con nói nghỉ đông năm nay dẫn con đến thành phố Boston Cambridge, ở nửa tháng, làm quen với không khí học thuật bên kia một chút, rất hữu ích với cuộc thi của con."

"Con nói con yêu đương rồi."

"Xuất ngoại du học, học tập tại một trường đại học đẳng cấp thế giới, phóng tầm mắt ra, con sẽ biết con đang an phận ở góc nào và hiện tại con nhỏ bé bao nhiêu."

Hạ Thiên hô hấp dồn dập, hô to với Phương Thành Thục: "Con nói con yêu đương rồi mẹ có nghe hay không, con yêu đương rồi!"

Ngay cả chú tài xế Lú cũng không nhịn được liếc kính chiếu hậu một cái.

"Không phải chia tay rồi sao." Phương Thành Thục biểu hiện dáng vẻ rất không thèm để ý: "Hạ Thiên, mẹ không đề cập tới chuyện này, nói rõ không trách con, chuyện này cứ như vậy, đều không nói."

"Không nói." Hạ Thiên giận đến tay phát run: "Con có vui vẻ hay không, có khó chịu hay không, những thứ này mẹ đều không quan tâm sao?"

"Cảm xúc tự mình có thể khống chế." Phương Thành Thục bình tĩnh nói: "Tình cảm có thể phong phú nhưng mà không được tràn lan, lại càng không được đắm mình vào trong đó không thể tự kiềm chế."

"Đợi tương lai con công thành danh toại rồi, đứng ở độ cao nhất định nhìn lại bây giờ thì sẽ biết, trên thế giới này ngoại trừ tình cảm còn có rất nhiều rất nhiều thứ đáng giá để theo đuổi, Hạ Thiên, mẹ hy vọng con không phụ chỉ số thông mình của mình."

"Chỉ số thông minh chó má."

Trong lòng Hạ Thiên mặc niệm những chữ này, nhưng mà cuối cùng cô cũng không dám nói ra.

Cô tưởng tượng mình được thoải mái như Lục Mạn Mạn, muốn nói cái gì thì nói cái đó, cũng muốn không cố kỵ gì giống như Trình Ngộ, một nhát dao găm tùy tiện vạch mặt mình.

Tráng sĩ chặt tay [2].

[2] Tráng sĩ chặt tay (壮士断腕): truyện kể vị tráng sĩ nọ bị rắn độc cắn vào cổ tay liền dứt khoát chặt cả bàn tay tránh chất độc lan toàn thân, dùng để hình dung cách làm việc quyết đoán, không chần chừ.

Nhưng mà cô không làm được, cô là Hạ Thiên, cô gái ngoan ngoãn nghe lời, Hạ Thiên.

Buồng xe chật hẹp khép kín, hệ thống sưởi mở rất cao, Hạ Thiên có loại cảm giác không thở nổi, một mực lấy tay kéo cổ áo, lại mở cửa sổ ra.

"Sẽ cảm mạo." Phương Thành Thục nói.

"Con nóng." Cô thở hổn hển nói: "Hít thở không khí."

"Bây giờ là mùa đông, nếu như bị cảm, gián đoạn tốn rất nhiều ngày." Phương Thành Thục nói: "Sẽ trễ nãi việc học."

Hạ Thiên nắm chặt tay, đột nhiên buông lỏng ra.

"Chú Lý, phía trước có Biaons [3], con muốn đi mua một chai kem dưỡng da, mới nãy đi gấp quên mang."

[3] Biaons là chuỗi cửa hàng chăm sóc sức khỏe và chăm sóc sắc đẹp lớn nhất châu Á. Nó là một công ty con của và thương hiệu chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp hàng đầu của A.S. Watson Group, phần lớn thuộc sở hữu của CK Hutchison Holdings.

"Được." Chú Lý dừng xe ven đường.

Phương Thành Thục lại không nhịn được nói: "Đi theo đám bạn cùng phòng lẳng lơ kia trái lại học coi trọng làm đẹp, tâm tư không đặt ở chuyện chính đáng."

Hạ Thiên không nói một lời đẩy cửa xe ra, hai bên đường rất náo nhiệt, không ít người trẻ tuổi đang ở trong đêm đông chờ đợi bước qua năm mới.

Hạ Thiên không có đến Biaons, mà là hướng đường cái đối diện chạy như điên.

Chú Lý từ kính chiếu hậu thấy Hạ Thiên chạy nhanh, anh vội vàng báo cho Phương Thành Thục.

Phương Thành Thục vội vàng xuống xe, đuổi theo mấy bước, nhưng giày cao gót quả thực không chạy nổi, bà hướng phía bóng lưng của Hạ Thiên hô to:

"Hạ Thiên, con chạy cái gì! Trờ lại!"

Hạ Thiên chạy xa, quay đầu nhìn bà.

Hai mẹ con cách nhau dòng xe chạy như thoi đưa, đứng song song xa xa, một người ánh mắt trợn tròn, một người co rúm trong áo khoác lông, thân hình run rẩy.

Nhìn Phương Thành Thục giận đến mặt trắng bệch, trong lòng Hạ Thiên đã không còn sợ hãi như vậy nữa.

"Con đi."

"Con đi đâu!"

"Con đi tìm người con muốn, làm chuyện con muốn làm."

"Hạ Thiên, con trở lại, hơn nửa đêm đừng nổi điên!"

Giọng Phương Thành Thục cũng run rẩy, hiển nhiên không nghĩ tới con gái bình thường khôn khéo sẽ lại có một mặt phản nghịch như vậy.

Mà lúc này, chuyện càng không tới tới đã xảy ra, chỉ thấy Hạ Thiên kéo giây khóa kéo áo khoác lông xuống, lộ ra váy người hầu nữ đen trắng!

Phương Thành Thục trợn mắt há miệng.

Mà cô cười một tiếng với Phương Thành Thục, vứt bỏ áo khoác nhung, sau đó xoay người chạy như điên.

Không lạnh, một chút cũng không lạnh.

Máu toàn thân của cô đều đã sôi trào lên, cưỡi gió, cô giống như một chiếc lá, thoát khỏi sự trói buộc của cây đại thụ, bay về phương xa không biết.

Kích động, điên cuồng, kích thích.

Cô không bao giờ muốn làm cô gái Hạ Thiên ngoan ngoãn nữa, cô muốn trở về làm chính mình!

***

Trong biệt thự đã có không ít trai gái trẻ tuổi tới, thật náo nhiệt, còn chưa vào nhà cũng đã có thể nghe được âm thanh huyên náo.

Lục Mạn Mạn vốn cảm thấy mình hóa trang thành ma nữ hơi có vẻ khoa trương, nhưng nhìn hiện trường lại có một cô gái hóa trang mình thành một con chuột trắng nhỏ, mặc áo khoác nhung trắng, mang cái mũ miệng con chuột, trong nháy mắt cô cảm thấy mình quá bình thường.

Cố Chiết Phong mặc đồ ngủ hình mèo tai cụp [4] lông xù, cuộn tròn trên ghế salon ngủ ngon.

[4] Hình mèo tai cụp bao đáng yêu

A Hoành mặc quần áo Spider Man, ngồi bên cạnh cậu ta hỏi: "Cậu sao còn chưa đi thay quần áo, khách cũng đã lục tục tới rồi."

Cố Chiết Phong sờ sờ tai mèo của mình, mở đôi mắt lim dim buồn ngủ ra, lười biếng nói: "Em đã thay xong."

"Không phải chứ, cậu mặc đồ ngủ?"

Cậu ta kéo cái mũ che kín mặt, lại chắp tay lên ghế salon, kêu một tiếng "Meow".

Cậu đóng vai một con mèo khổng lồ ngủ gà ngủ gật.

A Hoành tháo mũ đội đầu xuống, nhìn cậu ta lẩm bẩm ngủ, có chút không nói nổi.

Vừa nghiêng đầu, liền thấy Nhâm Tường đẹp trai bức người đi xuống bậc thang, anh khoác áo choàng màu đỏ, mặc một bộ tuxedo cổ điển thời trung cổ, trước cổ áo còn có gấp đường sọc, sắc mặt anh tái nhợt, vẻ mặt nhạt nhẽo, trong tay lắc lắc ly rượu chát bỏ tươi nhu máu.

"Nhâm Tường, cậu hóa trang thành ma cà rồng sao?" Có nữ sinh hỏi.

"Trả lời đúng." Ly rượu chát trong tay Nhâm Tượng cụng ly với nước trái cây của cô gái kia, mười phần lãng tử: "Có thể đoán chỉ có vậy sao?"

Cô gái cúi đầu trầm tư chốc lát, nói: "Là vai nam chính trong《 Nhật ký Ma cà rồng 》[5]?"

[5] The Vampire Diaries là bộ phim truyền hình Mỹ được Kevin Williamson và Julie Plec phát triển dựa trên bộ sách cùng tên được J Smith viết. Bộ phim phát sóng trên The CW từ ngày 10 tháng 9 năm 2009 và kết thúc vào ngày 10 tháng 3 năm 2017, tổng cộng 171 tập qua 8 mùa.

Nhâm Tường lắc đầu, cười nói: "Đoán sai rồi phải bị trừng phạt nha."

Trên mặt cô gái đỏ ửng: "Trừng phạt cái gì."

"Trừng phạt chính là..." Nhâm Tường cúi đầu chậm rãi nhích tới gần cô ấy.

"Bá tước Dracula [6]." Giọng nói ngọt ngào trong trẻo.

[6] Bá tước Dracula là một ma cà rồng hư cấu nổi tiếng; một nhân vật phản diện và nhân vật chính của cuốn tiểu thuyết kinh dị Dracula do Bram Stoker sáng tác vào năm 1897.

"Ôi, em gái này biết hàng rồi." Nhâm Tường vừa quay người, liền thấy Lục Mạn Mạn mặc áo da đen bó sát người bên ngoài mặc áo cộc tay nối lông mềm mại.

"Tiểu tiên nữ à."

Lục Mạn Mạn khẽ mỉm cười: "Là tiểu ma nữ."

Nhâm Tường nói: "Lão đại vẫn còn thay quần áo, cậu ta rất chú trọng, làm không tốt không gặp cậu, cậu chờ một lát nữa, đừng nóng vội."

"Tôi lại không chờ cậu ta."

"Đúng rồi đúng rồi, không thấy bạn cùng phòng của cậu đâu?" Nhâm Tường nhìn đám người trong phòng khách một chút.

"Chị Trình, này, con mèo đen kia chính là cậu ấy."

"Không đúng không đúng, một người khác, người ngoan ngoãn kia."

"Hạ Thiên à." Lục Mạn Mạn nói: "Cậu ấy không tới, về nhà."

"Như vậy à." Trên mặt Nhâm Tường có chút vẻ thất vọng: "Cô ấy không phải tâm tình không tốt sao, vốn muốn gọi cô ấy tới vui vui vẻ vẻ, mua rất nhiều đồ ăn vặt."

"Cậu làm sao biết Hạ Thiên tâm tình không tốt?"

"Chuyện tối hôm qua cô ấy không..."

Nhìn sắc mặt mờ mịt của Lục Mạn Mạn, Nhâm Tường ngậm miệng: "Không có gì, thuận miệng hỏi một chút."

Nói xong anh bưng ly rượu đi nơi khác, Lục Mạn Mạn cũng không truy hỏi.

Lúc này, cô nghe được tiếng hít hơi của mấy cô gái xung quanh: "Nguyên Tu xuống!"

Lục Mạn Mạn ngẩng đầu, lúc anh mới từ cầu thang đi xuống, đập vào mắt chính là một thân đồ vest đen trắng, phát họa thân eo thẳng tắp của anh, cổ áo hơi dựng lên, trên mặt mang một cái mặt nạ bạc, che khuất nửa bên trái khuôn mặt, tăng thêm chút khí chất thần bí.

Bước chân anh vững vàng, phong thái ung dung.

Đẹp trai đến mức không phải lẽ trời.

"Là Dương Qúa sao?" Cô gái bên cạnh suy đoán.

"Cậu thấy Dương Qúa mặt vest lúc nào."

"Cũng đúng nha."

"Không đoán ra được."

"Tôi cũng không đoán ra được."

Nhâm Tường tranh thủ kịp thời cơ đi tới bên người Nguyên Tu, vỗ bả vai anh nói: "Fans nữ fans nữ, như vậy, nếu ai có thể đoán ra hôm nay đội trưởng hóa trang ai, thưởng cho hôn đội trưởng một cái!"

"Thiệt hay giả!"

"Nếu mà giả, thì dùng sức hôn, cái loại đưa đầu lưỡi đó."

"Kích thích!"

"Không dễ đoán, âu phục là hóa trang bình thường nha."

"Nếu dễ dàng để cho mọi người đoán như vậy, cái miệng nhỏ của đội trưởng hôm nay chẳng phải sẽ hôn đến sưng sao."

"Ha ha ha, tôi kiếm một chút, hẳn là người phương Tây."

Thật sự có em gái lấy điện thoại bắt đầu tìm tòi.

Mặt Lục Mạn Mạn đỏ tới mang tai tim đập rộn lên.

Cô ngẩng đầu, vừa thấy Nguyên Tu cười mà giống như không cười nhìn sang.

Nhìn cô làm gì, cho dù biết rõ đáp án... cô cũng sẽ không nói!

Đôi lời tâm tình của editor: Chúc toàn thể chị em bạn dì xinh đẹp không chỉ riêng ngày 8/3 mà còn là cả năm vui vẻ, hạnh phúc. <3 <3