Váy Hạ Thần

Chương 29: Bắt Cá Hai Tay



Áo sơ mi màu đỏ rượu rất phù hợp với vị thái tử M.K ăn chơi trác táng này. Cái áo sơ mi màu này cũng là do anh ta đấu giá được.

Về những công việc ở tập đoàn anh ta chỉ để tâm hai phần, tám phần còn lại của anh ta dùng để điều khiển phi cơ, sưu tập rượu và tranh vẽ, còn có sở thích uống rượu đỏ thì phải thêm đá.

“Đều đang đợi cậu đó.” Thượng Đổng lấy giọng điệu bề trên quở trách anh ta: “Để nhiều người đợi một mình cậu như vậy, lát nữa tự phạt hai ly đi.”

“Nhất định là như vậy.” Tạ Quân Trình thu hồi vẻ bỡn cợt bắt tay với Tưởng Thành Duật: “Đã lâu không gặp, hôm nay cảm ơn anh đã cổ động buổi đấu giá mùa xuân.”

"Không có gì." Trước đó Tưởng Thành Duật chưa từng hợp tác với Tạ Quân Trình, chỉ là có trùng một vài người bạn rồi nghe nói về nhau mà thôi.

Những người khác cũng lần lượt chào hỏi Tạ Quân Trình, bây giờ bọn họ hứng thú hơn với việc Thẩm Đường khi gặp Thái tử này rồi, tiếp đó sẽ xấu hổ hóa giải thế nào.

Lục Tri Phi nhìn Thẩm Đường, cô vẫn rất bình tĩnh vững vàng như núi Thái Sơn, dáng vẻ xem nhẹ như không có gì.

Mặc kệ vừa rồi cô ta đi vào cùng Tưởng Thành Duật hay là bây giờ Tạ Quân Trình đang ở đây, cô cũng không hề đứng lên chào hỏi.

Nghe nói cô ỷ lại vào sắc đẹp rồi tự cho mình là thanh cao, còn nghe nói ai cô cũng tỏ vẻ hững hờ.

Thói quen là thứ rất đáng sợ, không biết bắt đầu từ khi nào, tác phong của cô làm sao thì cứ như vậy, tất cả đàn ông đều ngầm đồng ý, cũng chấp nhận.

Lục Tri Phi nói nhỏ với Tưởng Thành Duật: "Anh nói Thẩm Đường sẽ giải thích việc này như thế nào?"

Tưởng Thành Duật nói: "Nên nói như thế nào thì nói như thế đấy."

Anh không nghĩ Thẩm Đường lại cho mình vào danh sách đen.

Anh có tức giận không?

Tức giận chứ.

Nhưng vẫn là không đành lòng nhìn lát nữa cô bị người nhiều xem là trò cười như vậy.

Tưởng Thành Duật gửi tin lên nhóm chat: [Ai có số Tạ Quân Trình thì gửi cho tôi.]

Rất nhanh, hai ba người cùng lúc chia sẻ số điện thoại của Tạ Quân Trình cho anh.

Tưởng Thành Duật đành phải nhắn tin nhờ Tạ Quân Trình: [phiền Chủ tịch Tạ một việc, lát nữa giúp Thẩm Đường nói dối, Chủ tịch Cát muốn làm khó cô ấy nên cô ấy đã nói anh là bạn trai của mình, cô ấy cũng...] không biết tối nay anh cũng sẽ đến đây.

Tin nhắn vẫn chưa được soạn xong, Chủ tịch Cát đã lên tiếng: "Anh Tạ, hai ly tự phạt tối nay là không đủ. Anh suýt nữa đã làm cho cô Thẩm chờ mỏi mắt rồi kìa."

Ảnh hậu cái nỗi gì, còn không qua được cái giải thưởng Hàm Kim Lượng.

Chủ tịch Cát vừa nói ra, mọi người trong phòng đều nhìn Tạ Quân Trình, sau đó ánh mắt của họ đổ dồn vào giữa anh ta và Thẩm Đường. Một giây này, có bao nhiêu suy nghĩ muốn xem náo nhiệt.

Thẩm Đường đong đưa ly rượu vang đỏ trong tay còn chưa uống xong, không cho Chủ tịch Cát cơ hội hả hê, cô nói với Tạ Quân Trình: "Tại sao đến Bắc Kinh mà anh không nói cho em biết?"

Tạ Quân Trình đã thấy Thẩm Đường từ lâu, nhưng anh ta chưa có thời gian để nói chuyện với cô.

Thẩm Đường nói: "Vừa rồi bọn họ hỏi có phải em đang độc thân không, em chờ anh nói cho bọn họ biết."

Tạ Quân Trình quen biết Thẩm Đường đã mười năm, biết ánh mắt của cô là muốn anh ta giúp, đêm nay cô không dám đắc tội những người này, bây giờ cô lại một thân một mình.

Nếu không phải bất đắc dĩ, cô sẽ không phiền hà Tạ Quân Trình.

“Anh biết tối nay em ở đây, nên anh muốn làm cho em bất ngờ đó.” Anh ta phối hợp không chê vào đâu được.

Đoạn tin nhắn mà Tưởng Thành Duật vừa soạn đã ấn một nút xóa đi. Cô phát triển một mối quan hệ mới với tốc độ của tên lửa sao?

Tạ Quân Trình không về chỗ ngồi của mình, anh ta đổi chỗ ngồi với ông chủ nhãn hàng A.

“Sao em lại gầy như vậy?” Giọng điệu của anh ta rất tự nhiên, ngồi xuống bên cạnh Thẩm Đường.

Thẩm Đường nhìn anh ta: "Không ốm thì sao ảnh hưởng được anh."

Hai người trò chuyện như thể xung quanh không có người.

Tình thế đảo ngược, tất cả mọi người đều bất ngờ.

Thượng Đổng buồn bực, Tạ Quân Trình một năm rưỡi mới về nước một lần, có khi nghỉ ngơi một hai ngày thì vội vàng quay về New York, cách chỗ Thẩm Đường xa như vậy, sao lại quen biết nhau được?

Thượng Đổng muốn nhanh chóng hỏi rõ chuyện này: "Quân Trình, tôi phải nói cậu rất không hiểu chuyện, cũng không giới thiệu Thẩm Đường cho chúng tôi biết sớm một chút."

Hiểu lầm tối nay suýt chút nữa đã gây ra ầm ĩ lớn.

Tạ Quân Trình ứng phó cục diện rất thành thạo: "Đường đường không cho tôi nói, tôi cũng không thể công khai tình cảm, người ta nói dưới ánh đèn sân khấu thì mỗi một cử động cũng bị nhìn chằm chằm, không thoải mái."

Trước mặt Thẩm Đường có một ly nước trắng, anh ta cầm lên uống hết sạch, giả vờ như chợt nhớ ra: "Có ai muốn biết tôi ở cùng với Thẩm Đường từ lúc nào không?"

Những ánh mắt của những tên hóng hớt dừng lại tại chỗ Tạ Quân Trình.

Tưởng Thành Duật để điện thoại lên bàn, liếc mắt nhìn Thẩm Đường .

Tạ Quân Trình không nhanh không chậm uống mấy ngụm nước, lúc người khác bắt đầu hứng thú anh ta mới nói: "Chúng tôi đã ở bên nhau hơn chín năm. Vào sinh nhật mười sáu tuổi của Thẩm Đường, tôi trốn học và chạy đến trường cô ấy để tỏ tình, còn loại bỏ rất nhiều tình địch, đến sinh nhật lần thứ hai mươi sáu của cô ấy thì chúng tôi chính thức quen biết nhau tròn mười năm.”

Những người khác sợ hãi một phen.

Thẩm Đường: ". . ."

Tay cô vịn lấy trán.

Không nghĩ đến anh ta có thể bịa chuyện như thế, còn cái gì mà tròn mười năm.

Mười năm này, không biết anh ta đã lang thang đến biết bao nhiêu chiếc giường khác.

Trời sinh Tạ Quân Trình có tài năng làm biên kịch, chỉnh sửa cốt truyện đỉnh cao, có vẻ là thật, anh ta nói: "Thật ra cũng không thể nói trải qua cùng nhau chín năm, lúc ấy tôi tuổi trẻ tính tình ương ngạnh, sau khi cãi nhau thì cũng không ai chịu nhường ai, thế là chia tay, nhưng vì nhớ mãi không quên, tôi đã cố gắng để quay lại với cô ấy.”

Anh ta tỏ ra dáng vẻ đang nhớ lại: "Lần chia tay lâu nhất cũng phải là một năm mười tám ngày, chúng tôi vừa mới tái hợp vào đầu năm nay. Bây giờ cuối cùng tôi cũng vững vàng hơn rồi, cũng biết kiềm chế mình, nhất định tôi sẽ đi cùng với cô ấy lâu dài.”

Anh ta nghiêng đầu nhìn Thẩm Đường: "Ảnh hậu Thẩm, mau nhanh chóng lấy phần thưởng nha, rồi cầm phần thưởng đó kết hôn với anh."

Thẩm Đường lấy cánh tay nhẹ nhàng đụng anh ta một cái, ý bảo anh ta câm mồm vào, nói ít lại thôi.

Nhưng hành động của cô khi lọt vào mắt người khác thì lại là sự thân mật giữa những cặp tình nhân.

Thượng Đổng nửa tin nửa ngờ, lúc trước ông ta ở trụ sở chính của New York, mới đến Bắc Kinh được hai năm, cho đến bây giờ chưa từng nghe Tạ Quân Trình nói mình có mối tình đầu là Thẩm Đường.

"Hai người quen nhau nhiều năm như vậy sao?"

Tạ Quân Trình: "Đúng vậy Đổng sự trưởng Thượng, bác có nhớ năm năm trước, tôi phải đi công tác và không có thời gian để đến buổi đấu giá không? Bác đã mua cho tôi một cây đàn piano."

Thượng Đổng rất có ấn tượng: "Còn khắc lên một đóa hoa hải đường..." nói đến đoạn này, chính ông ta nở nụ cười: "Thì ra là như vậy."

Tạ Quân Trình: "Đó là quà sinh nhật hai mươi tuổi dành cho Đường đường."

Mọi người yên lặng nghe hai người này nói.

Cái đàn piano kia Tưởng Thành Duật cũng đã nhìn thấy, chính là cây piano nhập khẩu làm theo yêu cầu đặt ở phòng khách nhà cô ở thôn Hải Đường.

Cây đàn piano đã được vài năm tuổi, anh còn nghĩ cô đã mua nó khi còn nhỏ, hóa ra là Tạ Quân Trình đã lấy cây đàn trong buổi đấu giá và khắc lên đó một bông hoa hải đường.

Còn đang tiếp tục nói chuyện, Thượng Đổng lại nhìn về phía Thẩm Đường: “Lúc trước cô Thẩm ở nước ngoài sao?”

Thẩm Đường gật đầu: "Đúng vậy, năm mười lăm tuổi tôi học ở London."

Thượng Đổng không còn nghi ngờ gì nữa, dù sao ông ta đã xử lý xong cây đàn, lúc trước thật sự đã gửi đến London, còn tốn không ít công sức của ông ta.”

Ông ta vẫn nghĩ là do Tạ Quân Trình làm quà đưa cho con gái của đối tác làm ăn, không nghĩ lại là đưa cho Thẩm Đường.

Tạ Quân Trình không thể ngừng nói dối: "Tôi còn mua một hòn đảo coi như một món quà tốt nghiệp cho cô ấy."

Thẩm Đường: ". . ."

Suýt chút nữa cô bị sặc.

Trùng hợp khi anh ta mua hòn đảo tư nhân, lại đúng lúc năm đó cô tốt nghiệp đại học.

Đến tận lúc này, Chủ tịch Cát mới nhận định Tạ Quân Trình và Thẩm Đường là một đôi, ông ta bảo nhân viên phục vụ rót bốn ly rượu đỏ, chai rượu cạn sạch không còn giọt nào.

Điều này còn đau lòng hơn đánh mất năm trăm tỷ.

“Cô giáo Thẩm Đường.” Ông ta nâng ly rượu lên, uống cạn một hơi.

Trước mặt ông ta còn ba ly rượu.

Uống hết bốn ly rượu đó, người bình thường không thể chịu nổi.

Thẩm Đường cho Thượng Đổng mặt mũi, nhìn về phía Chủ tịch Cát nói: "Chủ tịch Cát, ngài thực sự định không say không về sao? Ngài muốn tỷ suất người xem phim truyền hình tối nay giảm à?"

Những người khác cười, Chủ tịch Cát cũng cười cười.

Có đôi khi tình cảm con người chỉ là nói một câu chừa lại mặt mũi này.

Trong câu chuyện do Tạ Quân Trình sáng tác này, chỉ có cây đàn piano là sự thật, lúc đó cô buộc phải từ bỏ việc học piano vì nhà họ Tiêu không thích cô bị chú ý trên sân khấu.

Sau khi anh ta và Hà Sở Nghiêu biết chuyện gì đã xảy ra với cô, họ đã cùng nhau tặng cho cô một cây đàn piano giá trên trời.

Cô định rằng sau khi tốt nghiệp đại học có thể chuyển sang con đường âm nhạc mà mình yêu thích.

Ngay cả khi không chuyên nghiệp, thì cũng có thể chơi nó như một sở thích.

Sau đó, cô không học lên cao nữa mà tốt nghiệp xong thì tiến thẳng vào showbiz.

Dù đúng hay sai, những người khác đều xem tình yêu của anh ta với Thẩm Đường là sự thật.

Đang chuẩn bị mời rượu, Tạ Quân Trình bảo phục vụ mang đến hai miếng bánh phomai, anh ta cần ăn một chút gì đó trước khi uống.

Nhắc tới bánh phomai, Tưởng Thành Duật nhìn về phía Tạ Quân Trình, đây là bánh Thẩm Đường thích nhất, anh đã mua cho cô mấy lần.

Hai cái bánh phomai, Tạ Quân Trình giữ một cái cho mình còn cái kia đưa cho Thẩm Đường. Trong suốt thời gian đó anh ta không nói lời nào, đặt đĩa ngay trước mặt cô một cách tự nhiên và ăn ý.

Tưởng Thành Duật nắm chặt chân ly, chưa bắt đầu mời rượu mà anh đã uống trước một ngụm.

Cô và Tạ Quân Trình đã ở bên nhau chín năm, còn chia tay vào năm ngoái và tái hợp vào đầu năm nay. Vậy ba năm của anh với cô là cái gì?

Khăng khăng muốn chia tay, thẳng thừng chặn anh.

Rõ ràng lại dứt khoát như vậy.

Thì ra là mối tình đầu của cô sắp về nước, phải ở trong nước một thời gian, cô sợ nói dối không được vì vậy mới mượn chuyện của Ôn Địch và Nghiêm Hạ Vũ, tiện để hai người có thể chia tay.

Cũng may, vừa rồi tốc độ đánh chữ của anh không đủ nhanh, nếu như tin nhắn kia kịp gửi cho Tạ Quân Trình, chính anh cũng không biết làm sao để giải quyết việc này.

Lục Tri Phi ghé mắt sang, vừa đúng lúc nhìn anh hơi ngửa đầu, yết hầu vì nuốt rượu mà trượt lên trượt xuống.

Thứ anh nuốt không chỉ là rượu, mà còn là phiền muộn.

Không hiểu sao, tâm trạng cô ta lại cảm thấy thoải mái.

Có lẽ cô ta biết Thẩm Đường là người nổi tiếng đào hoa, nhìn Thẩm Đường cũng thấy thoải mái hơn rất nhiều. Trước đây cô ta không nhìn kỹ nét mặt của Thẩm Đường, so với trên TV thực sự rất khác nhau.

Tất cả các nét đều khiến người ta không thể rời mắt.

Người phụ nữ như vậy nên mới cậy nhan sắc mà lộng hành.

Ngắm nhìn Thẩm Đường, Lục Tri Phi hơi nhíu mi, cảm thấy giống như đã từng quen biết, loại quen thuộc này không phải là quen thuộc vì nhìn thấy trên TV.

"Cô Thẩm, hình như tôi đã gặp cô ở Anh Quốc."

Cô ta chủ động bắt chuyện, nói ra có khi chính cô ta cũng giật mình.

Thẩm Đường nhìn sang, cố gắng tránh Tưởng Thành Duật, cô cười nói: "Thật sao?"

Lục Tri Phi không quan tâm đến giọng điệu không dễ nghe chút nào của cô, bây giờ ngay cả cô ta cũng đã bắt đầu quen với sự thờ ơ của Thẩm Đường.

Cô ta kiên nhẫn quay lại nói với Thẩm Đường: “Đúng vậy, ở trường học có tham gia một hoạt động xã hội, lúc ấy cách khá xa, không chắc đó có phải là cô hay không, nhưng chắc là vậy, dù sao tôi cũng không gặp nhiều người đẹp lắm.”

Thẩm Đường: "Không biết cô Lục nhìn thấy tôi ở chỗ nào trong trường học vậy?"

Ông chủ nhãn hàng thể thao A tiếp lời: "Cô Lục là một trong những sinh viên xuất sắc của trường đại học Oxford."

Lục Tri Phi mỉm cười: "Quá khen, tôi cố gắng hết sức mới lấy được bằng Thạc sĩ."

Những người đang ngồi ở đây, kể cả người ngồi im không nói gì, đều cũng là người tài trong người tài.

Đối với kiểu khen ngợi khách sáo này, cô ta không bao giờ quan tâm, thật ra ông chủ nhãn hàng thể thao A chỉ muốn gián tiếp khen ngợi Thẩm Đường mà thôi.

Cho nên, người mà Lục Tri Phi nhìn thấy kia có phải Thẩm Đường hay không mọi người cũng rất tò mò.

Tưởng Thành Duật nhẹ nhàng ngả người ra phía sau, anh phát hiện mình hoàn toàn không hiểu Thẩm Đường.

Không có tin tức nào về kinh nghiệm học đại học của cô trên Internet, còn nghĩ rằng nếu cô không nộp đơn vào một trường đại học tốt nên công ty đã không nâng cô lên.

Bây giờ nhìn lại, là Tạ Trình Quân cố ý xóa đi một chút tin tức.

Về trường đại học của Thẩm Đường, Tạ Trình Quân là người rõ nhất.

Cô bất đắc dĩ nộp hồ sơ đi học ở Oxford cũng không phải là vì cảm thấy hứng thú, ở lứa tuổi của cô, so với đại đa số mọi người thì cô có tư chất thông minh hơn, có thể là do di truyền từ Tiêu Chân.

Mặc dù cô không thích chuyên ngành này, nhưng cô vẫn kiên trì được, thành tích mấy môn chính trong chương trình học cũng không tệ lắm.

Vào năm cuối đại học, bà của cô qua đời mà không được điều trị, điều này đã giáng một đòn mạnh vào cô và ảnh hưởng đến một số bài tập trong học kỳ đó.

Tạ Quân Trình thay Thẩm Đường trả lời câu hỏi của Lục Tri Phi: "Lúc ấy Đường Đường yêu đương với tôi, không tập trung tâm trí vào chuyện học hành, thành tích cũng không có gì nổi bật, không đề cập đến chuyện này cũng là bình thường thôi."

Đây là thừa nhận Thẩm Đường và Lục Tri Phi không học cùng trường.

Mặc kệ có phải tốt nghiệp loại giỏi hay không, ít nhất cô đã nộp đơn cho trường đại học này, điều này chứng tỏ cô là người có thực lực.

Đối với ly rượu hôm nay, Thượng Đổng đề nghị mọi người cùng nhau nâng ly với Thẩm Đường, cô xứng đáng với danh hiệu tài sắc vẹn toàn.

Tưởng Thành Duật ngửa đầu uống rượu, mắt vẫn luôn nhìn về phía Thẩm Đường.

Lúc ở thôn Hải Đường năm ngoái anh đã hỏi cô tốt nghiệp đại học nào, cô còn nói quên mất.

Đã thế còn giả vờ như không biết gì, hỏi anh trường đại học Oxford có phải rất khó vào hay không.

Trường đại học mà cô theo học là trường top cao, so với trường của anh thì không kém nhiều lắm.

Bữa cơm tối nay như mắc ở cổ họng.

Mười giờ, hội nghị mới bắt đầu kết thúc.

Tạ Quân Trình và Thẩm Đường cùng đi ở phía trước, vừa rồi họ vừa uống rượu vừa nói chuyện, anh ta với Thẩm Đường còn chưa nói chuyện với nhau được vài câu: “Hôm nay đã mua gì vậy?”

Thẩm Đường: “Mua mấy bức tranh với Ôn Địch.”

Tạ Quân Trình nhìn cô, cười nói: "Tặng cho anh sao?"

Thẩm Đường nhìn anh ta bằng ánh mắt ghét bỏ: “Anh thực sự rất nhàm chán, không đợi được em tặng cho anh, anh rất kinh ngạc sao?”

Tưởng Thành Duật đi ngay phía sau bọn họ, hai người nói chuyện liếc mắt đưa tình với nhau, anh nghe không bỏ sót chữ nào.

Hôm nay ở hiện trường buổi đấu giá, bức tranh tĩnh vật rẻ nhất cũng được bán với giá bảy tám tỷ đồng.

Cô tặng cho Tạ Trình Quân bức tranh quý giá như vậy, mà lại tặng cho anh một bộ quần áo thể thao không đến bốn triệu. Còn đưa cho anh một hộp tương lạt điều ba trăm năm mươi nghìn.

Anh không quan tâm món quà đó có đắt tiền hay không, nhưng đôi khi giá cả của món quà đã thể hiện được vị trí của nó trong lòng một người.

Đột nhiên Tưởng Thành Duật cười nhạo chính mình, anh bắt đầu quan tâm chuyện này từ khi nào thế?

Anh xoay người đi về hướng phòng vệ sinh.

Đi được vài bước, Tạ Quân Trình đưa áo vest cho Thẩm Đường: "Chờ mình cùng xuống, mình đi hút một điếu thuốc, đỡ phải đi thang máy với đám người Thượng Đổng."

Thẩm Đường đợi Tạ Quân Trình ở hành lang trước cửa thang máy, Lục Tri Phi và Thượng Đổng nói chuyện vui vẻ đi đến, cô ta xoay mặt không nhìn thấy cô, chậm rãi đi đến thang máy.

Không nghĩ cũng biết, là đang chờ Tưởng Thành Duật.

Cô thu lại ánh mắt rồi nhìn bức tranh sơn dầu trên tường hành lang.

Bên ngoài ánh đèn, một bóng đen từ từ tiến đến.

Thẩm Đường khẽ quay đầu lại, bất ngờ bắt gặp ánh mắt của Tưởng Thành Duật.

Tưởng Thành Duật đi chậm lại, khi nhìn thấy áo của Tạ Quân Trình trong tay cô, mọi suy nghĩ đều bị loại bỏ.

Thẩm Đường cũng không có gì để nói với anh về việc ‘ở chung’ với Tạ Quân Trình nhiều năm như vậy, chờ ngày mai cả anh và cô đều tỉnh táo, bảo Tạ Quân Trình giải thích với anh, như vậy bọn họ sẽ không vì hiểu lầm mà ảnh hưởng đến việc kinh doanh của nhau về sau.

Một mùi rượu nồng nặc lướt qua cô.

Khoảng thời gian bên nhau ba năm với anh, đã hoàn toàn chấm dứt.

Thứ không bỏ xuống được có lẽ là khoảng thời gian sống chung ở thôn Hải Hường, giống như một giấc mơ.

Trong lòng cô tính xem anh còn cách thang máy bao xa, cố nhịn để mình không quay đầu lại.

Ba năm nay cô sẽ coi như là muốn cuốn phim, cảm lòng và đã yêu thật lòng.

Vai diễn sớm muộn gì cũng kết thúc, cô cũng muốn trở lại cuộc sống của chính mình.

Sau nỗi đau, việc buông bỏ sẽ trở nên dễ dàng hơn trước kia.

"Cậu muốn nhét bức tranh vào trong mắt à?" Tạ Quân Trình trở lại từ khu hút thuốc, trên người vẫn còn nồng nặc mùi thuốc lá.

Thẩm Đường không phản bác, đưa áo cho anh ta.

Tạ Quân Trình nhìn cô: "Người đàn ông cậu mơ kết hôn trên đảo của mình trước đây, là Tưởng Thành Duật sao?"

Thẩm Đường không phủ nhận.

Tạ Quân Trình mặc áo vào: "Mình phải hoàn thành mấy hạng mục ở trong nước, chờ hạng mục kết thúc, hãy rời showbiz theo mình trở về đi.”

Thẩm Đường lắc đầu: "Tạm thời mình không nghĩ đến."

Tạ Quân Trình khuyên nhủ: “Không vội, suy nghĩ cho kỹ đi, cái giới giải trí này không thích hợp với cậu.”

Thích hợp hay không thích hợp đều đã đi từng bước đến thời điểm này rồi.

...

Ở tầng dưới của khách sạn, xe của Lục Tri Phi và xe của Tưởng Thành Duật đỗ cạnh nhau.

Cô ta dựa vào cửa xe mình nhìn Tưởng Thành Duật như người thắng cuộc: "Nhiều năm rồi tôi không có vui vẻ thế này. Sau khi bị anh từ chối tôi đã rơi vòng luẩn quẩn hoài nghi bản thân một khoảng thời gian dài.”

Phải mất hơn một năm mới có thể thoát ra.

Nói về loại tình cảm này, rất khó buông bỏ.

Nếu không có được thì cứ rối loạn mãi.

"Anh có biết tối nay mình đã uống bao nhiêu rượu rồi không? Bản thân thì uống như nước lọc. Đáng tiếc, rượu của Thẩm Đường đã bị Tạ Quân Trình chặn lại."

Dựa vào kính, cô ta nói không thành tiếng: “Không ngờ rằng cậu hai nhà họ Tưởng lại bị đá.”

Thật không thể ngờ người đàn ông không ai bì nổi này lại trở thành người qua đường của người khác.

Nhìn không ra nét mặt Tưởng Thành Duật là vui hay buồn, phong độ của anh vẫn như vậy, mặc cho cô ta chế giễu.

Lục Tri Phi cũng không biết loại vui sướng này có thể tồn tại được bao lâu, lòng người là thứ dễ ganh đua so sánh nhất, một khi đã thích anh, thì cứ muốn tìm một người khác giống như anh. Nhưng sao lại khó khăn quá.

Nếu không tìm được người đàn ông nào như anh, vậy chẳng khác gì sự chênh lệch của mực nước của sông với biển vậy, quá lớn, cái loại cảm giác đó sẽ giết chết cô ta.

Bẵng đi vài năm, ngoại trừ sự nghiệp thì cô ta chẳng có gì cả.

Cô ta không muốn thừa nhận trong lòng còn yêu anh.

Lục Tri Phi mỉm cười, tận hưởng niềm hạnh phúc hiếm có lúc này: "Vậy thì tôi chúc anh đêm nay không mất ngủ, tạm biệt, ngủ ngon."

Tưởng Thành Duật kéo cửa xe ngồi vào.

Trong nhóm chat đều đang nhắc đến tên anh: [Có phải cậu định hợp tác với Tạ Trình Quân không vậy?]

Sau vài tiếng, Tưởng Thành Duật mới trả lời: [Không phải, một người bạn muốn tìm số điện thoại của anh ta.]

Đêm nay Tưởng Thành Duật uống rất nhiều rượu đỏ, còn có không ít rượu trắng, anh lấy tay day trán nhắm mắt lại.

Trong đầu anh giống như xuất hiện một đoạn video hỗn loạn, mà tất cả hình ảnh đều là Thẩm Đường.

Cứ như vậy cho đến khi xe vào đến bên trong biệt thự.

Ban đêm kèm theo sương mù và trời nhiều mây.

Gần đây trời ấm hơn rồi, có tiếng những con côn trùng trong vườn hoa.

Tưởng Thành Duật đứng trong sân hút thuốc, còn sót lại chút hơi men.

Đối mặt với sự châm chọc của Lục Tri Phi, anh không hề bận tâm.

Tưởng tượng đến thái độ của Thẩm Đường đối với anh, chút phong độ nhỏ nhoi còn sót lại của anh cũng không còn.

Dưới ảnh hưởng của rượu, cho dù đã muộn hay chưa, mặc kệ có quấy rầy cô và Tạ Quân Trình hay không, anh vẫn mượn điện thoại quản gia gọi cho Thẩm Đường.

Thẩm Đường cầm quần áo ngủ đang định đi tắm, đến cửa phòng tắm thì điện thoại reo lên, cô quay lại đầu giường lấy điện thoại trả lời.

Là một dãy số xa lạ.

“Alo, cho hỏi ai vậy?”

“Là anh.”

Thẩm Đường cầm bộ đồ ngủ trên tay, cô không muốn hôm sau bị Lục Tri Phi gọi điện làm phiền, nói móc một câu: "Đừng liên lạc lại với tôi, tôi nhất định sẽ trả ơn mà tôi đã nợ anh. Còn chuyện kia, Tạ Quân Trình sẽ giải thích với anh vào ngày mai.”

Câu hỏi của Tưởng Thành Duật vừa định nói đến cổ họng thì đã chuyển thành: "Tôi không có liên quan gì đến Lục Tri Phi, hơn nữa tôi cũng không có bạn gái, chỉ là ngẫu nhiên hôm nay cô ta mặc một chiếc váy cùng màu. Bây giờ tôi muốn nói chuyện với em thì có tiện không, nếu không tiện thì thôi vậy.”

Thì ra không phải là bạn gái anh.

Thẩm Đường không có gì không tiện, chỉ là nước trong bồn tắm một lúc sẽ lạnh, bồn tắm trong phòng trọ cũng không có chức năng tự động làm nóng.

Nói chuyện năm phút, chắc nhiệt độ nước không thay đổi quá lớn.

"Năm phút đủ không?" Cô hỏi.

Tưởng Thành Duật không ngờ có một ngày đến thời gian gọi điện cho cô cũng bị hạn chế.

Anh im lặng trên điện thoại một lúc.

Thẩm Đường hỏi anh: "Anh muốn nói chuyện gì?"

Tưởng Thành Duật không biết nói thế nào, muốn đợi cô cho anh một lời giải thích.

Trên điện thoại quá yên tĩnh, tiếng thở của từng người truyền qua tai nhau.

"Nếu không có gì nói, vậy tôi cúp máy đây."

“Còn chưa hết năm phút.” Ngồi trên ghế sô pha ngoài trời, anh ném tàn thuốc vào thùng rác, đêm nay uống quá nhiều rượu, sau khi hết rượu thì dây thần kinh cũng tê dại thế.

Lý trí và suy nghĩ đều không thể khống chế được.

Dường như anh không thể khống chế được bản thân mình: "Biết là chân em dài, nhưng dang chân cũng lợi hại thật, không ngờ chân em dài đến mức có thể đứng lên hai chiếc thuyền cùng lúc, một chiếc trong nước, một chiếc ở nước ngoài.”

Thẩm Đường: ". . ."

Tưởng Thành Duật dùng sức day thái dương: “Đường Đường, tôi có điểm nào kém hơn Tạ Quân Trình hả? Em dây dưa với anh ta mười năm, chúng ta mới ba năm thôi. Vì anh ta mà em chia tay với tôi ư.”

Thẩm Đường xác định anh đã say rồi, vốn tính tình anh rất cao ngạo, bình thường sẽ không có chuyện tâm trạng bất ổn như vậy.

“Tôi và Tạ Quân Trình chỉ là bạn bè, tối nay anh ta nói như vậy là vì giúp tôi giải vây. Chuyện cụ thể, ngày mai Tạ Quân Trình sẽ giải thích với anh. Anh uống say rồi, nghỉ ngơi sớm chút đi.”

“Tôi không say, chỉ là uống một chút rượu thôi, uống nhiều hơn nữa tôi vẫn chịu được.” Lời giải thích vừa rồi của cô, Tưởng Thành Duật không tin, thần kinh không chấp nhận những lời cô nói: “Đường Đường, rốt cuộc tôi với em là gì của nhau? Em đã có bạn trai còn yêu tôi ba năm sao?”

Thẩm Đường bất lực, cô vẫn nghĩ đến nước trong bồn tắm: "Đừng nói nữa, ngủ ngon."

"Chờ một chút."

"Chờ bao lần cũng vô ích, tôi đã nói rồi, ngày mai anh sẽ không nhớ gì nữa."

Đầu Tưởng Thành Duật quay như chong chóng, anh dùng tay nhấn ghi âm cuộc gọi, nói như vậy cho dù ngày mai có quên anh cũng có thể nghe lại, anh vẫn luôn hỏi một vấn đề: “Đường Đường, ba năm của chúng ta em xem là gì, em muốn thế nào đây?”

Thẩm Đường nói với anh vài lời rồi cúp điện thoại.

Bảy giờ sáng ngày hôm sau.

Tưởng Thành Duật dậy muộn hơn bình thường một tiếng, đầu vẫn đau vì say rượu tối qua.

Anh đi tắm nước nóng, uống một cốc nước ấm mới cảm thấy tỉnh táo thoải mái.

Anh chỉ nhớ là rạng sáng hôm nay đã gọi điện cho Thẩm Đường, về phần anh đã nói gì và kết thúc cuộc gọi như thế nào, cuối cùng không thể ghép chi tiết lại với nhau.

Không biết lúc đó có nói gì quá đáng không.

Tưởng Thành Duật mặc quần áo vào rồi đi lấy điện thoại, đang suy nghĩ sẽ gọi hỏi Thẩm Đường thế nào. Mới bảy giờ rưỡi, có lẽ cô và Tạ Quân Trình vẫn chưa dậy.

Anh ngây người nhìn vào màn hình trong giây lát.

Có một đoạn ghi âm quản gia gửi vào trên điện thoại.

Anh nhớ ngày hôm qua có mượn điện thoại của quản gia dùng, có lẽ anh đã ghi âm.

Đoạn âm thanh ngắn ngủi, chỉ vài chục giây, anh mở nó ra.

Giọng nói của anh vang lên trước: " Đường Đường, ba năm của chúng ta em xem là gì, em muốn thế nào đây?"

Thẩm Đường đáp: "Hay là, để tôi bù đắp chi phí ba năm tuổi xuân đã hao tổn cho anh.”