Vạn Vạn Không Được (Tuyệt Đối Không Được)

Chương 37: Cơm rang dưa chua



"Chắc anh uống hơi nhiều rồi." -- Sau khi bình tĩnh lại, Khương Bách Vạn nhắn lại cho anh ta một tin. Đã nhiều năm như vậy, cô cũng đã luyện thành thói quen, mỗi lần Trang Ký Khiếu và bạn gái anh ta cãi cọ hoặc là chia tay thì anh ta sẽ quay lại tìm cô, hoặc là than vãn, hoặc là nói nhảm mấy chuyện không đâu, giống như cô thật sự là một cái lốp dự phòng, kiểu gì chẳng phải lấy ra, chi bằng lấy ra lúc cần thiết.

"Ha ha, làm sao em biết được? Anh đang ở quán bar, đang uống rượu đây này." Anh ta nhanh chóng trả lời, đồng thời gửi kèm một bức ảnh, phông nền cực kỳ tối, ở giữa là một ly rượu màu xanh lơ, dường như bên trong còn có mấy viên đá.

Absinthe*.

* Absinthe là một loại đồ uống có độ cồn cao (45 - 74%), có nguồn gốc từ thực vật, màu xanh lục, có hương tiểu hồi cần, tiểu hồi hương và mùi thơm của một số loài rau khác.

Khương Bách Vạn nhận ra được, trong lòng hơi xao động: "Anh đang ở "Không Bình"?"

Mấy năm nay, rất hiếm khi cô có hẹn với Trang Ký Kiếu, cho dù có thì hơn phân nửa cũng là có mặt bạn bè xung quanh. Có lần một người bạn của Trang Ký Khiếu khai trương quán bar mới tên "Không Bình", anh ta mời cô đến ngồi một chút. Đêm đó có bốn người ngồi vây quanh cái bàn nhỏ, lúc định bắt đầu chơi xếp gỗ thì ông chủ quán bar là A Kiệt nói thua uống bia không có ý nghĩa, liền đặt ở trước mặt mỗi người một ly Absinthe, bên trong bỏ thêm mấy viên đá. Quy tắc của trò chơi xếp gỗ là khối gỗ của người nào bị ngã thì người đó phải uống một ngụm Absinthe. d.đ.l.q.đ

"Absinthe, Absinthe. Ha ha ha." A Kiệt cười khổ nói, lắc lắc đầu. Nghe Trang Ký Khiếu nói, khi đó A Kiệt vừa mới thất tình.

Absinthe có màu xanh lục, nhìn rất đẹp mắt, Khương Bách Vạn uống thử một ngụm, suýt chút nữa bị sặc chết - vừa đắng lại vừa cay, cảm giác như đang nuốt dầu gió vậy!

Khương Bách Vạn vĩnh viễn nhớ rõ cái đêm kia, cô ngồi bên cạnh Trang ký Khiếu mà cô vẫn luôn thầm mến, trong lòng vừa hưng phấn, vui sướng lại vừa khó xử và hồi hộp, mỗi lần xếp thêm một khối gỗ bàn tay cô đều run rẩy, run là bởi vì sợ bị đổ thì sẽ phải uống Absinthe siêu cấp khó uống kia. Bốn người ngồi đây, ngoại trừ A Kiệt ra thì những người còn lại đều là lần đầu tiên uống loại rượu này, ai cũng kêu là khó uống. Qua mấy lượt chơi, trong ly của Khương Bách Vạn chỉ còn chừng nửa ly, mà Trang Ký Khiếu thì lại chỉ vừa mới uống đúng một ngụm.

Absinthe có nồng độ ước chừng khoảng 70 độ, mặc dù đã cho thêm rất nhiều đá thì nồng độ vẫn còn rất cao, tầm 40 độ. Khương Bách Vạn hơi say, đầu óc trở nên choáng váng. Con mèo do A Kiệt nuôi nhảy lên cái bàn giương oai, vì muốn bắt nó nên mọi người rối tinh lên, không biết cô lấy đâu ra gan làm càn, thừa dịp mà sờ loạn lên lỗ tai Trang Ký Khiếu, đó là lần "quấy rầy" táo bạo nhất của cô.

Lúc kể với Nhan Miểu Miểu, cô ấy cười đến suýt chết sặc, nói rằng Khương Bách Vạn không dễ gì mới có một cơ hội, thế mà lại chỉ sờ lỗ tai người ta.

Ngày đó, bọn họ chơi ở "Không Bình" đến hai giờ đêm mới giải tán về nhà, toàn bộ Absinthe còn sót lại, A Kiệt ép Trang Ký Khiếu thay Khương Bách Vạn uống sạch. Anh ta cắn răng, uống hết nửa chén còn lại, quả thực là rất đắng. Về sau mỗi lần nhắc đến Absinthe, Trang Bách Vạn đều có bộ dạng vô cùng đau đớn.

Đồng thời, mỗi lần nhớ tới Absinthe, anh ta cũng sẽ nhớ tới Khương Bách Vạn đã từng "đồng cam cộng khổ".

Về sau, bởi vì nhớ tới Trang Ký Khiếu, cho nên dù uống Absinthe ở chỗ khác thì Khương Bách Vạn cũng sẽ bỏ thêm rất nhiều đá, thậm chí là mật ong, tỷ lệ rượu rất ít, lúc uống vào cũng không có cảm giác quá cay. Có lần cô bị ấm đầu, mua hẳn một chai về bỏ trong tủ lạnh, thế nhưng mãi vẫn không hề uống.

Absinthe, tình yêu cay đắng* - Khương Bách Vạn thở dài cho Trang Ký Khiếu, cũng là thở dài cho A Kiệt đêm đó. Chỉ là không biết dạo này anh với bạn gái thế nào mà lại đi uống Absinthe, rồi lại nhớ tới cô.

* Absinthe (苦艾) trong tiếng Trung phát âm là [kǔ"ài], đồng âm với "khổ ái" (苦爱 - tình yêu đầy cay đắng)

"Anh uống ít thôi, nhanh về nhà sớm đi." Thấy tiệc rượu cũng đã sắp kế thúc, Khương Bách Vạn gửi cho anh một tin, cùng đồng nghiệp đi xuống tầng dưới.

Có vài người, cho dù bạn biết anh ta sẽ không nắm tay bạn đi hết nửa đời sau, thế nhưng bạn vẫn sẽ nhịn không được quan tâm anh ta. Khương Bách Vạn nghĩ, những gì bây giờ cô có thể làm chỉ có như vậy, nói thêm nữa thì lại thành thừa thãi, cô tuân thủ nghiêm ngặt nguyên tắc làm "người ngoài cuộc", tuyệt đối sẽ không chen chân vượt qua giới hạn.

Một chiếc Bentley màu đen chậm rãi dừng trước cửa, Bùi Cảnh Tiêu từ trong thang máy đi ra, khoác thêm một chiếc áo bành tô lông chồn, mỉm cười gật đầu với mấy người Khương Bách Vạn rồi ngồi vào ghế sau xe Bentley. Tiểu Tinh nhìn theo không rời, nói: "Chiếc xe kia tận hơn 400 vạn đấy... Này này, mấy cậu có biết ý nghĩa của logo Bentley không - một vòng tròn với chữ B ở giữa, đây là cái gọi là cho bạn thành cúp B, đưa bạn bay lên đấy! Ha ha ha ha!" diieennddanleequyydonn

Chẳng buồn cười chút nào, có bản lĩnh thì tự cậu mua một cái mà thành cúp B đi.

"Là bố của cô ấy, đôi khi tan làm cũng tới đón cô ấy, tớ đã từng gặp rồi." Thục Viên nháy mắt mấy cái: "Thiên kim nhà giàu, bọn mình đâu thể so được. Đưa mắt nhìn khắp công ty, thật sự cũng chỉ có tổng giám đốc Ninh là môn đăng hộ đối với cô ấy."

"Tổng giám đốc Ninh chưa chắc đã thích cô ấy." Giang Xuân nói: "Theo tớ thì trợ lý Chung còn có khả năng hơn một chút. Thời gian gần đây, nếu tổng giám đốc Ninh không có thời gian tự mình lo liệu việc thu mua nguyên liệu sản xuất Kỳ Hoàng Trọng Cảnh thì đều phân phó cho cô ấy đi làm. Kỳ Hoàng Trọng Cảnh là một nửa giang sơn của Ngự Thông, trước giờ chỉ có nhân tài của chính Ninh thị mới có thể tiếp xúc với chuyện cơ mật này, người ngoài tuyệt đối không thể nhúng tay vào. Nếu như trợ lý Chung và tổng giám đốc Ninh mà thành đôi, vậy thì cô ấy cũng coi như là một thành viên của Ninh thị, nếu như để cô ấy biết thì cũng không sao cả -- Mấy cậu nói xem, có phải tổng giám đốc Ninh nghĩ vậy hay không?"

Khương Bách Vạn dựng đứng lỗ tai, trong đầu âm thầm suy nghĩ, không biết phương thuốc điều chế rốt cuộc là được cất giấu trong két bảo hiểm hoặc trong file hồ sơ bí mật như trong phim truyền hình, hay là chỉ tồn tại trong đầu mấy người nhà họ Ninh.

Thục Viên đương nhiên không đồng ý với Giang Xuân: "Kỳ Hoàng Trọng Cảnh là sản phẩm độc nhất vô nhị của Ngự Thông, không biết bao nhiêu đối thủ đều thèm khát lấy được phương thuốc điều chế, sao tổng giám đốc Ninh có thể tùy tiện trông cậy vào trợ lý Chung? Tớ đoán, anh ấy chỉ bảo trợ lý Chung đi mua mấy cái nguyên liệu gì mà ngưu hoàng, mật rắn, tam thất các kiểu được ghi ở trên vỏ hộp thuốc thôi, còn nguyên liệu "trung tâm" quan trọng nhất và nơi sản xuất nó, chắc chắn anh ấy sẽ không tiết lộ."

Lời này khiến trong lòng Khương Bách Vạn bỗng nhiên lóe lên chút nghi ngờ, lập tức hỏi: "Nếu như phương thuốc điều chế Kỳ Hoàng Trọng Cảnh là được truyền từ trong sách cổ và truyền thuyết dân gian, vậy nếu lỡ may có người nào đó tìm được phương thuốc ở trong sách cổ rồi bán cho công ty khác thì sao?"

Thục Viên giải thích: "Hiện giờ mọi người đều công nhận Ngự Thông là kẻ nắm giữ phương thuốc, mấy năm nay không biết đã có bao nhiêu người tự xưng là mình có phương thuốc, nhưng Ngự Thông của chúng ta chỉ cần nói nó là giả thì nó liền là giả, bởi vì thật ra chẳng ai biết rốt cuộc phương thuốc cụ thể là như thế nào cả, cho nên chỉ có Ngự Thông của chúng ta toàn quyền định đoạt."

Có lẽ đây là nguyên nhân khiến chú Nhan mặc dù có phương thuốc nhưng cũng không thể làm được gì. Ông ta chỉ có cách bán lại phương thuốc cho Ngự Thông thì mới chứng minh được phương thuốc của mình là chính xác. Bây giờ phương thuốc đã bị mất, thật sự là đã rơi vào trong tay Ninh thị sao? Khương Bách Vạn lâm vào thế khó, vào Ngự Thông rồi cô mới biết được, lấy được phương thuốc là chuyện khó khăn cỡ nào, ngay cả bộ phận nghiên cứu phát triển Ninh Hành cũng không cho cô bước vào nửa bước, đừng nói đến chuyện nói phương thuốc ra cho cô nghe. Chuyện này chứng tỏ rằng Ninh Hành vẫn có cảnh giác đối với cô, đây là điểm mấu chốt của anh, anh chắc chắn sẽ không để cho người ngoài dòng họ dễ dàng đụng vào. diễn!đàn%lê~quý$đôn

Rốt cuộc là cô phải làm sao mới có thể lấy được phương thuốc, chứng minh rằng tai nạn xe của Nhan Miểu Miểu không liên quan gì đến Ninh Nhất Kiệm và thậm chí là công ty dược Ngự Thông?

"Mấy cô đang nói chuyện gì mà náo nhiệt thế?" Chung Gia Hủy từ phía sau đi về phía mấy cô nàng, vừa đi vừa thuận miệng hỏi.

"Không có gì..." Tiểu Tinh nhanh chóng cười xòa.

"Xong việc rồi." Chung Gia Hủy cũng chẳng để tâm, chỉ về một chỗ gần đó: "Công ty phái xe đưa mấy cô về nhà, mọi người đều đã vất vả rồi."

Lúc này, Khương Bách Vạn nhìn thấy trên màn hình điện thoại của mình hiện lên mấy chữ, trong lòng kinh ngạc.

Boss bá đạo: Chờ anh ở lối ra của bãi đỗ xe dưới tầng ngầm.

Cái loại đàn ông vừa mới ôm người khác uống rượu khiêu vũ xong lại muốn đưa bạn về nhà thế này, để ý đến anh ta làm gì. Trong lòng Khương Bách Vạn đã định, coi như không phát hiện ra tin nhắn, đi theo mấy cô nàng kia về phía xe do công ty phái tới.

Ninh Hành đứng ở bên ngoài bãi đỗ xe đợi một hồi, xa xa thấy cô rõ ràng đã liếc mắt nhìn qua di động một cái, sau đó lại theo đồng nghiệp lên xe thì không khỏi nhíu mày, nói với lái xe: "Đi theo chiếc xe kia."

Lái xe sửng sốt mất một lúc nhưng vẫn làm theo.

Xe bắt đầu lăn bánh, trong lòng Khương Bách Vạn vô cùng sảng khoái, giống như vừa mới báo thù được Ninh Hành vậy. Giữa đường, cô nhận được tin trả lời của Trang Ký Khiếu.

"Anh độc thân, em không tới uống cùng anh một chén sao?"

Khương Bách Vạn cảm thấy rất buồn cười, bạn gái của anh ta đổi hết người này đến người khác, nhưng chưa bao giờ có cô. Nhan Miểu Miểu đã từng nói với cô, nếu như anh ta có chút ý tứ với cô thì cho dù chỉ là chơi đùa, anh ta cũng sẽ để cho cô làm bạn gái của anh ta một lần. Có lẽ đối với Trang Ký Khiếu, hai người họ tốt nhất chỉ là bạn bè đơn thuần, là cái lốp xe dự phòng, cho dù thay thì cũng không thể dùng để chạy đường dài như lốp xe bình thường, đây gọi là thưởng thức.

Không biết vì sao, cô đã hoàn toàn bỏ hẳn cái hành vi được gọi thì tới liếm như lúc trước: "Công ty của bọn em có tiệc rượu, em không đến chỗ anh được. Chúc mừng anh đã độc thân, cũ không đi thì mới không đến được."

"Được rồi, vậy em bận rộn đi, có rảnh thì mời em đi uống cà phê."

Khương Bách Vạn cười thoải mái, không trả lời lại anh ta. Mấy lời này anh ta đã từng nói không biết bao nhiêu lần, nhưng cô chưa từng được uống qua nửa ly cà phê anh ta mời.

Đây là âm thầm ám chỉ rằng - anh ta không phải ly cà phê của cô.

"Chiếc xe bên cạnh hình như là của tổng giám đốc Ninh. Vẫn luôn đi theo chúng ta." Giang Xuân đưa mắt, phát hiện ra chuyện này: "Không phải nhà anh ấy đi hướng ngược lại sao?"

Tiểu Tinh cười vô cùng gian trá: "Chiếc Bentley của Tiểu Bùi đi ở đằng trước, các cậu biết mà."

Mấy người đều hi hi ha ha cười rộ lên, chỉ có Khương Bách Vạn im lặng dẩu môi một cái.

Lúc Khương Bách Vạn xuống xe thì không nhìn thấy xe của ninh Hành đâu nữa, ngay lúc cô đang nghi ngờ không biết có phải là anh thật sự đuổi theo chiếc Bentley kia không thì lại phát hiện ra cái Pamela của anh đang bá đạo đậu ngay trước cửa nhà mình. Cửa kính xe hạ xuống, Ninh Hành ngồi ở ghế sau. Cô có tật thì giật mình, đồng thời lại có cảm giác như bị ai đó dùng cây cung bắn cho một phát vào ngực: "Tổng giám đốc Ninh..."

"Về đến nhà rồi sao?"

"Ừm."

"Anh đói rồi."

Đơn giản mà trực tiếp.

Khương Bách Vạn và anh nhìn nhau thật lâu, rốt cuộc cũng chịu thua: "Anh chờ em một lát." Dứt lời thì ủ rũ xoay người đi lên lầu. Thì ra cô chỉ là loại người hầu chuyên làm bữa ăn khuya cho anh. Cô lấy ra một gói mì ăn liền, đang định bóc ra thì nghĩ tới chuyện tối nay anh cho cô ăn nhiều món ngon như vậy, cô lại hơi xấu hổ. Gần đây mẹ Khương có muối ít dưa chua, cô gắp ra mấy cây, cắt nhỏ rồi làm cơm rang dưa chua.

Trước khi đưa đồ ăn xuống, Khương Bách Vạn lại rót ra hai chén Absinthe, chén của mình thì bỏ thêm rất nhiều mật ong, còn chén của anh thì là rượu nguyên chất. Sau khi giao cà mèn cho anh, cô nhét ly rượu vào trong tay anh: "Tổng giám đốc Ninh, mừng tiệc rượu ngày hôm nay thành công mỹ mãn, cạn chén!"

Ninh Hành là người cẩn thận cỡ nào kia chứ, khẽ ngửi một cái: "Absinthe?"

Khương Bách Vạn quay sang, thấy anh dường như định từ chối thì tỏ ra hơi khó chịu: "Sao thế, anh sẵn sàng uống rượu với người khác mà lại không muốn uống với em sao? Có phải chê em không mặc lễ phục dạ hội, không đeo túi da, cho nên không có tư cách cụng ly với anh?"

Lời vừa ra khỏi miệng, chính cô cũng giật nảy mình.

Ninh Hành giương mắt, khóe môi cong lên đầy ẩn ý.

Khương Bách Vạn cúi đầu giả bộ làm đà điểu.

Anh nâng nâng tay, khẽ đụng vào ly rượu trong tay cô: "Vô cùng vinh hạnh." Nói xong, một ngụm uống cạn. Rượu cay nồng trôi tuột xuống cổ họng, Absinthe nguyên chất nóng bỏng trôi xuống dạ dày, anh nhắm chặt mắt, một hồi lâu sau không nói gì.

Lái xe chỉ vừa ngửi thấy mùi rượu đã có cảm giác choáng váng, chẳng hiểu tại sao tổng giám đốc Ninh đã uống không ít rượu lại cứ muốn đến đây để bị người ta ép cho uống thế này, anh ta không dám đoán chừng, chỉ cảm thấy người ta nói trong tiệc rượu rằng cậu chủ nhỏ nhà họ Ninh và Bùi thiên kim là một đôi, mấy lời này sai rồi.

"Khương Bách Vạn..." Ninh Hành rốt cuộc cũng mở miệng, giọng nói hơi khàn khàn, không biết là do đã vật lộn cả một buổi tối nên mệt hay là do ly rượu kia làm cho sặc: "Anh cho rằng sau khi bỏ thêm giấm thì sẽ có vị chua, không ngờ vẫn cay như vậy."

Đáng tiếc Khương Bách Vạn đang hoảng loạn trong lòng, không nghe ra ý tứ của anh.

Sau khi Khương Bách Vạn đoạt lại cái chén rồi lên lầu, một hồi lâu sau lái xe vẫn không dám khởi động xe, bởi vì anh ta nhìn qua kính chiếu hậu có thể thấy được Ninh Hành vẫn nhìn về phía dãy hành lang kia.

Một lúc lâu sau, Ninh Hành thu ánh mắt lại, thấp giọng nói: "Đi về thôi."

Lái xe thở phào nhẹ nhõm, mãi đến khi đưa Ninh Hành về tới nhà vẫn chưa thấy Ninh Hành đụng đến hộp cơm kia, trong lòng không khỏi cảm thán - tổng giám đốc Ninh nói đói bụng chỉ là lấy cớ, cả đường đều chỉ yên lặng bưng hộp cơm như vậy, nửa miếng cũng không nỡ ăn.

Mà những gì Ninh Hành nghĩ thì là - đừng nói là thìa, ngay cả một chiếc đũa cũng không có, chẳng lẽ muốn anh lấy tay bốc sao?