Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa

Chương 89



Ban đêm, một đám thủ vệ đi lại tuần tra trong cung.

Đi ngang qua thư phòng, thấy thân ảnh lén lút trong chỗ tối, tiến lên kiểm tra, phát hiện là Thẩm Lưu Hưởng, kinh ngạc hỏi: “Thiếu Quân đây là?”

Thẩm Lưu Hưởng dò đầu ra, nhìn phía cửa phòng đóng chặt: “Không có việc gì, làm việc của các ngươi đi, không cần quản ta.”

Y bảo Chu Huyền Lan về trước phòng, mình tới thăm dò thật giả. Trực giác lần này không thể chết được đồ đệ bất tử sư phụ, nếu không người khả năng thật không còn.

Nhóm thủ vệ đi rồi, Thẩm Lưu Hưởng nhẹ hít một hơi, chạy đến trước cửa gõ gõ, “Đế phụ, con tới đón Nguyên Anh.”

Cửa phòng mở ra, ánh sáng bên trong chiếu lên người y, tiếng thét to “hắc hưu, hắc hưu” truyền vào trong tai.

Thẩm Lưu Hưởng nghe tiếng nhìn lại. Giữa án thư to rộng tinh mỹ, Nguyên Anh to bằng bàn tay mặc bạch y kim quan, thắt đai eo thêu phượng văn bằng tơ vàng, đôi tay ôm thỏi mực, xoay tròn quanh nghiên mực, tà áo lắc lư trái phải theo động tác.

Trước án, Đế Vân Vũ phục sức tương tự cầm quyển trục trong tay, ánh mắt buông xuống, biểu tình như suy tư điều gì, “Đây là giả. Hai quyển trục còn lại cùng ở Yêu Đều. Cách nhau rất gần.”

Thẩm Lưu Hưởng thở phào nhẹ nhõm, liếc mắt nhìn tiểu Nguyên Anh có quần áo mới hãy còn vui sướng, nói: “Lần trước còn ở Bát Hoang, chẳng lẽ theo người đến Yêu Đều?”

Đế Vân Vũ nói: “Quyển trục ghi lại nơi phong ấn thật, đều ở Yêu Đều. Người nọ đến Bát Hoang, hẳn là căn cứ theo quyển trục giả mà đi. Phát hiện không thích hợp, lại đến Yêu Đều.”

Thẩm Lưu Hưởng cúi sát vào xem. Quyển trục giả có pháp thuật Đế Vân Vũ thi triển trên đó, có thể cảm ứng được phương vị của hai cái khác, quả thật cách nhau rất gần.

Nguyên Anh ở một bên thấy thế, muốn nhón chân nhìn. Phát hiện hơi lùn nhìn không tới, hắn thở dài, ôm thỏi mực tiếp tục mài, động tác rất là cẩn thận, sợ mực nước lại dính lên quần áo.

Đế Vân Vũ giao quyển trục cho Thẩm Lưu Hưởng: “Cầm nó đến Yêu Đều.”

Thẩm Lưu Hưởng gật đầu, nhớ tới Từ Tinh Liên, liền nói: “Tinh Liên vẫn luôn muốn đi ra ngoài nhìn một cái, sao Đế phụ không cho nàng ra ngoài cung?”

Đế Vân Vũ: “Thể chất của nó đặc thù, đi ra ngoài sẽ có nguy hiểm. Đặc biệt là Yêu giới.”

Thẩm Lưu Hưởng biểu tình khẽ biến: “Thể chất làm sao?”

Nguyên tác có đề cập đến Từ Tinh Liên, mất tích ở Yêu giới, thời gian là lúc Đế Vân Vũ ngã xuống không lâu. Từ Tinh Thần phái rất nhiều người tới tìm, cuối cùng không có kết quả.

Đế Vân Vũ: “Linh hoạt kỳ ảo.”

Thẩm Lưu Hưởng sửng sốt, đang muốn nói chưa từng nghe qua, liền nghe Đế Vân Vũ nói: “Tên ta đặt.”

Thẩm Lưu Hưởng: “......” Xem ra không phải tại y kiến thức hạn hẹp.

Đế Vân Vũ giải thích nói: “Khi nó còn nhỏ bị mất tích ở Yêu giới, sau khi được ta tìm về, trong cơ thể có một con yêu thú.”

Thẩm Lưu Hưởng trừng lớn mắt. Lỗ tai tiểu Nguyên Anh đang đảo quanh nghiên mực khẽ nhúc nhích, nghe vậy tuy không hiểu, nhưng phối hợp với Thẩm Lưu Hưởng nỗ lực há to miệng. Phát hiện Đế Vân Vũ hướng tầm mắt tới, mới hậm hực thu hồi biểu tình kinh ngạc đến ngây người.

Đế Vân Vũ: “Ngươi có biết thế gian có một tà thuật luyện hóa yêu thú?”

Thẩm Lưu Hưởng lắc đầu, lại suy nghĩ đến ngày ở Kỳ Lân Thành không ít người coi Tố Bạch Triệt như Chu Yếm, liền bừng tỉnh đại ngộ. Hơn phân nửa là gã đã luyện hóa Chu Yếm, thu về cho mình dùng. Nhưng, “Lấy thân thể phàm nhân, sao có thể chịu được sức lực yêu thú?”

“Vậy mới là tà thuật. Người thành công rất ít. Cho dù thành công, sau đó cũng sẽ bị yêu thú phản phệ,” Ngữ khí của Đế Vân Vũ hơi trầm xuống, “Nhưng Tinh Liên sẽ không như thế, thân thể nó giống một cái nhà giam tự nhiên, có thể nhốt yêu thú, bản thân lại bình yên vô sự.”

Thẩm Lưu Hưởng kinh ngạc một chút. Nói như thế, nếu dùng Từ Tinh Liên luyện hóa yêu thú cường đại, lại khống chế nàng, tương đương với việc có thêm một đại trợ lực, “Người nào làm việc này?”

Đế Vân Vũ nói: “Lúc ta chạy tới, những người đó đã bỏ chạy, không phát hiện được ai. Cũng may yêu thú trong cơ thể nó không khó đối phó, ta mới có thể bảo vệ nó bình an.”

Thẩm Lưu Hưởng trầm ngâm một lát: “Tinh Liên không nhớ rõ việc này, Đế phụ nên nói cho nàng, bằng không cứ thế mãi, trong lòng nàng ít nhiều sẽ có phẫn uất.”

Đế Vân Vũ lại nói: “Không phải chuyện tốt, muốn nó nhớ kỹ làm gì?”

Thẩm Lưu Hưởng đang muốn trả lời, bàn tay đặt trên án thư bị một bàn chân nhỏ khẽ chạm vào, “Mài xong mực rồi. Ô. Có chút mệt, muốn về nhà.”

Nhà trong miệng hắn, chính là đan điền.

Đế Vân Vũ lấy thỏi mực trong ngực Nguyên Anh ra, xoa xoa đầu, ngón tay thon dài chạm nhẹ nhàng lên tiểu thân ảnh, đưa về đan điền Thẩm Lưu Hưởng, sau đó hỏi: “Hôm nay tu hành pháp thuật gì?”

Thẩm Lưu Hưởng: “Vật Đổi Sao Dời.”

Đế Vân Vũ tháo ngọc bội bên hông xuống, giơ tay ném qua, Thẩm Lưu Hưởng theo bản năng giơ tay đón được. Ngọc bội trong lòng bàn tay tỏa nhiệt ấm áp, trên này có khắc chữ Đế lóe ánh vàng nhỏ vụn, rất là lộng lẫy.

Thẩm Lưu Hưởng kinh ngạc cảm thán rất nhiều, nghe thấy Đế Vân Vũ nói: “Một khi đã như vậy, đổi với ta một chút.”

Thẩm Lưu Hưởng: “A?”

Làm sao y làm được nhanh như vậy? Đứng tại chỗ do dự một lát, căng da đầu vận linh lực thi pháp.

Trong nhà yên tĩnh một khắc, lại một khắc nữa

Đế Vân Vũ trầm mặc, trong lòng cảm thấy qua mấy canh giờ còn không học được, có chút ngốc.

Nếu Từ Tinh Thần với Từ Tinh Liên như thế, hắn chỉ nghĩ nhẹ giọng an ủi. Nhưng đối mặt với Thẩm Lưu Hưởng, không chỉ không nghĩ an ủi, thậm chí còn có ý muốn đả kích cười nhạo.

Nhưng hắn khống chế được, mang theo suy nghĩ xử lý sự việc công bằng, đứng dậy lấy ngọc bội về, vỗ một cái lên bả vai Thẩm Lưu Hưởng, “Tu hành không vội nhất thời, trở về nghỉ ngơi sớm chút, ngày mai đi Yêu Đều.”

Hắn đi tới cửa, thay đổi vị trí với thân ảnh trước án thư, biểu thị một lần, “Cũng có chút khó khăn, một chốc một lát không học được là bình thường, chớ có nhụt chí.”

Giọng nói ngừng, cửa liền khép lại.

Thẩm Lưu Hưởng sửng sốt, không nghĩ tới Đế Vân Vũ sẽ lên tiếng an ủi. Đang lúc dâng lên một mạt cảm động, liền nghe thấy trong nhà bay ra một tiếng cười nhẹ, “Có chút khó khăn? Ha.”

Thẩm Lưu Hưởng: “......”

Y nghiến răng, đi về chỗ ở, nửa đường lại rẽ đến cửa phòng Chu Huyền Lan. Bên trong sáng đèn, không để y kịp gõ, cửa phòng đã mở ra.

Chu Huyền Lan cầm trong tay Ngọc Giản thường dùng nói chuyện với đám người Ngao Nguyệt, thần sắc thoạt nhìn rất nghiêm trọng. Thẩm Lưu Hưởng liền hỏi ngay: “Xảy ra chuyện gì?”

Chu Huyền Lan buông Ngọc Giản: “Vừa nhận được tin tức, Tông chủ Thanh Lăng Tông hiện thân ở Yêu Đều, đấu pháp với Hành Cửu Âm.”

Sắc mặt Thẩm Lưu Hưởng biến đổi: “Sư huynh sao rồi?!”

Hành Cửu Âm là lão yêu quái đã sống mấy trăm năm, cho dù Lăng Dạ tu vi có cao, cũng không có khả năng dùng tu vi mấy chục năm ngắn ngủi chống lại hắn.

Lăng Dạ không phải người tranh cường háo thắng, thích giết chóc, đột nhiên làm mấy chuyện kỳ kỳ quái quái. Lúc thì tìm Đại Yêu Vương phiền toái, lúc lại ba lần bốn lượt muốn dồn Chu Huyền Lan vào chỗ chết. Mấy hành động này, Thẩm Lưu Hưởng nghĩ trăm lần cũng không ra. Nhưng nghe nghe tin tức, vẫn theo bản năng mà lo lắng.

Chu Huyền Lan nói: “Bị thương, không biết hành tung.”

Nói xong, hắn nhìn thấy thần sắc Thẩm Lưu Hưởng hơi hoảng, “Sư tôn không cần lo lắng quá mức. Theo lời Ngao Nguyệt, Hành Cửu Âm cũng bị thương, không chiếm được bao nhiêu tiện nghi trong tay Lăng Dạ.”

Thẩm Lưu Hưởng thở phào nhẹ nhõm, nhìn Chu Huyền Lan, gục đầu xuống than nhỏ: “Sư huynh liên tiếp muốn giết ngươi, ta......”

“Đây là chuyện của ta và Lăng tông chủ,” Chu Huyền Lan đánh gãy, nghiêm túc nói: “Đệ tử còn muốn biết lý do hắn khăng khăng muốn giết ta.”

Lúc ở Kỳ Lân Thành, hắn gấp gáp về Bát Hoang, là vì Lăng Dạ ở Bát Hoang phá phách khắp nơi, cho rằng đối phương muốn ép hắn xuất hiện. Không nghĩ tới trở về lại phát hiện, Lăng Dạ không phải vì nhằm vào hắn mà đến, mà giống như đang tìm thứ gì đó, không tiếc lật ngược mọi chỗ hắn dừng chân.

Nhưng, điều này không ảnh hưởng đến việc Lăng Dạ vừa nhìn thấy hắn liền lộ ra sát ý.

Thẩm Lưu Hưởng xoa xoa mi tâm, mong chờ đến Yêu Đều tốt nhất có thể gặp Lăng Dạ một lần, hỏi rõ ràng, thấy đồ đệ y không vừa mắt chỗ nào, mà một hai phải sống chết với một con rồng?

Lần nói chuyện này làm tâm tư vốn có của Thẩm Lưu Hưởng phai nhạt. Y trở lại phòng, rửa mặt xong lên giường ngủ, dưỡng tinh thần.

Hừng đông ngày hôm sau rời giường, thu thập mọi thứ xong liền chuẩn bị xuất phát.

Yêu Đều không giống Kỳ Lân Thành. Ở Yêu Đều, Đế Cung có địa bàn chiêu cáo thiên hạ, bên trong không thiếu đế sư cùng tướng lĩnh Đế Cung tọa trấn, đám người Thẩm Lưu Hưởng đến rất tiện tiếp ứng.

Hơn nữa thời cơ trùng hợp, đúng dịp công chúa Yêu tộc đại hôn, chỉ cần chuẩn bị một phần lễ mọn, hai người hoàn toàn có thể lấy thân phận Thiếu Quân Đế Cung quang minh chính đại xuất hiện.

Trước khi bước vào Truyền Tống Trận, Thẩm Lưu Hưởng nhìn Từ Tinh Liên đang miễn cưỡng cười với y. Đang muốn tiến lên, Từ Tinh Thần đã nhanh hơn một bước, vẻ mặt tan nát cõi lòng đem muội muội kéo đến bên cạnh thấp giọng an ủi. Không biết nói cái gì, làm Từ Tinh Liên cười ra tiếng: “Ta ở trong cung chờ ca ca.”

Ánh mắt Thẩm Lưu Hưởng chuyển qua, dừng trên người Đế Vân Vũ tay chắp sau lưng, sắc mặt đạm nhiên, hắn hơi gật đầu, "Đi đi".

Truyền Tống Trận chợt lóe sáng, ba thân ảnh biến mất tại chỗ, lại xuất hiện bên trong Yêu Đều.

Cảnh tượng trước mắt thay đổi, có mấy người đứng trước Truyền Tống Trận, cầm đầu là Trương Hoài Võ cung kính hành lễ. Thẩm Lưu Hưởng thấy là lão người quen thường xuyên đi theo bên cạnh Đế phụ, bước ra Truyền Tống Trận khẽ cười nói: “Ta ra bên ngoài dạo một vòng trước.”

Từ Tinh Thần hừ một tiếng: “Đưa quyển trục cho ta, ta đi tìm người.”

Thẩm Lưu Hưởng đưa cho hắn: “Một chốc một lát không gấp được, không bằng làm quen Yêu Đều một chút.”

Từ Tinh Thần không nghe y, thề phải làm tiểu ong mật cần cù, một khắc cũng không chậm trễ tìm quyển trục. Thẩm Lưu Hưởng thấy thế không hề khuyên, chớp chớp mắt với Chu Huyền Lan, lôi kéo người rời khỏi chỗ ở.

Nhưng đi đến cổng lớn, Chu Huyền Lan dừng lại bước chân.

Hắn là Cửu Yêu Vương, tùy tiện xuất hiện ở lãnh địa của Hành Cửu Âm tất nhiên không ổn. Cũng may Yêu Mộng Nguyệt đại hôn, những Yêu Vương khác nể mặt mũi Đại Yêu Vương, phần lớn đều tự mang hạ lễ tới Yêu Đều. Chu Huyền Lan lấy lý do này danh chính ngôn thuận xuất hiện.

Nhưng đầu tiên, phải mang hạ lễ đến Yêu Quật của Hành Cửu Âm trước, “Đệ tử đi Yêu Quật một chuyến rồi lại hội hợp với sư tôn.”

Thẩm Lưu Hưởng quên mất việc này, lập tức xua xua tay, “Đi đi, ta tự mình chơi.”

Hai người tách ra ở đầu phố. Thẩm Lưu Hưởng đi lên phía trước hai bước, đột nhiên bị một mùi hương như từng quen bay trong không trung hấp dẫn. Y ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng hình xinh đẹp quen thuộc, trong miệng la hét: “Thiên hạ nơi nào chẳng có cỏ, đừng để ý tên phụ lòng kia. Ta mang ngươi đi tiểu quan quán sung sướng.”

Nữ tử bên cạnh nàng tư dung cực đẹp, chỉ là khóe môi hơi nhếch, vô cớ lộ ra một mạt tư vị ương ngạnh.

Nữ tử này chưa trả lời, người theo sát phía sau lập tức nói: “Công chúa không thể, Đại Yêu Vương mà biết nhất định sẽ không cao hứng.”

Yêu Mộng Nguyệt tức giận nói: “Cút! Hắn còn bị thương đấy, ngươi đi cáo trạng a!”

Giọng nói rơi xuống, nàng lôi kéo Nam Hương rời đi, chập rãi nói: “Ngươi với Tam Yêu Vương vừa đến, làm sao đã biết chỗ kia?”

Nam Hương: “Biểu ca nói cho ta. Hùng Du không ở đây, hắn sợ ta gây sóng gió trêu chọc sự tình, không bằng đề cử cho ta mấy thú vui.”

Yêu Mộng Nguyệt cười khẽ: “Một khi đã như vậy thì đi thôi, vừa lúc ta giấu một người bên trong.”

Nam Hương kinh ngạc: “Chẳng lẽ là người nọ?”

Yêu Mộng Nguyệt hừ một tiếng: “Là thế thân của hắn, bộ dáng giống bảy tám phần. Ta tốn chút công phu mới tìm thấy, tính toán sai người thêm mắm thêm muối đem tin tức truyền ra, kích thích người nọ một chút. Bằng không hắn sẽ không tới tìm ta! Để ta gả cho người khác!”

Nam Hương: “Thật là diệu kế.”

Yêu Mộng Nguyệt: “Như nhau thôi.”

Phía sau hai người không xa, Thẩm Lưu Hưởng đổi phương hướng, tìm cửa hàng, mua một con chim đưa tin bay nhanh nhất.

Thế thân cũng tới rồi, y gửi tin nhắn báo trước đến Thanh Lăng Tông, để tránh đối phương trên đường tới lại tức đến lộn trở lại.