Trùng Sinh Lại Làm Độc Phụ

Chương 33: Bức bách phượng hoàng (ba)



Edit: Diệp Nhược Giai​

Mắt thấy mặt trời dần lặn về hướng tây, thế nhưng cổng Liên Viên vẫn đóng im ỉm. Dân chúng ngồi canh ngoài cửa đã hơn nửa ngày, phơi nắng đến mức cả người toàn là nhiệt khí, tiếng nghị luận cũng càng lúc càng lớn hơn, nhưng lại không một ai dám nhảy ra gây náo động.

không lâu sau, có hai đội cấm vệ quân đi tới mở đường, đứng thành hai hàng, cầm trường thương trong tay, ngăn quần chúng ở đằng sau.

Lúc này, cổng Liên Viên cũng được mở ra, một người ăn mặc nhìn như quản sự cung kính đứng chờ ở một bên, hai tay chắp trước bụng.

Đây là Thánh thượng muốn giá lâm phải không?!

Trong nháy mắt cả con đường lặng ngắt như tờ.

Ai ngờ đâu, người đến cũng chả phải là Thánh thượng gì, mà là mấy lão nhân cùng trưởng sương phường trong kinh đô, ai nấy đều có danh vọng đức hạnh trong sương phường, được người người tôn trọng, là người chính phái. Mỗi một vị lão nhân đều mang theo lão thê nhà mình, lão thê của ai qua đời thì ấn theo quy tắc, mang theo con dâu trưởng.

Dân chúng quỳ gối hai bên đường đều ngẩng đầu lên hóng chuyện, có người nho nhỏ nói thầm: “Ai da, phường trưởng phường chúng ta kìa.”

"Ồ, kia không phải là lão nhân phường chúng ta sao?"

Sau khi mấy lão nhân này yên tĩnh quy củ đi vào trong Liên Viên, lại có ba chiếc xe ngựa mộc mạc chạy tới. Xe ngựa đi đến đầu đường thì dừng lại, sau đó có ba cặp vợ chồng từ trên xe bước xuống. Nam mặc quan phục, nữ mặc cáo mệnh phục, nam uy nghiêm có khí chất, nữ đoan trang quý khí.

Trong số dân chúng đang quỳ nơi đó cũng có người có kiến thức, nhận ra bổ tử (1) trên quan phục, quan nhất phẩm nhị phẩm là sư tử, tam phẩm tứ phẩm là hổ báo, trong ba nam nhân này thì có hai người mang bổ tử là sư tử, một người là hổ báo, chẳng lẽ đây là trưởng quan của Tam pháp ty, Hình bộ Thượng thư, Đại Lý Tự khanh cùng Đô ngự sử?

(1) Bổ tử: Bổ tử hay bố tử là một mảnh vải hình vuông đính ở ngực và lưng áo trên phẩm phục của các quan trong triều thời phong kiến, trên đó thêu cấp hiệu phẩm hàm của vị quan ấy. Tấm vải vuông này trước thế kỷ 16 còn có tên là hung bối và hoa dạng.

Lúc đó, ba cặp vợ chồng đến gần Liên Viên, quản sự Liên Viên cất giọng nói: "Hình bộ Thượng thư Thích Văn Tú Thích đại nhân đến - - "

"Đại Lý Tự khanh Xương Tích Chi Xương đại nhân đến - - "

"Tả Đô ngự sử Đặng Khinh Hầu Đặng đại nhân đến - - "

Quả thật là Tam pháp ty hội thẩm.

Chẳng lẽ Thánh thượng muốn đại nghĩa diệt thân?

Dân chúng thoáng cái cảm thấy hưng phấn hơn hẳn.

Thánh thượng quả thật có thể đại nghĩa diệt thân, làm được ‘thiên tử phạm pháp, tội như thứ dân’, Thánh thượng chính là minh quân đó.

Nhưng mà, Thánh thượng đâu?

Đám dân chúng lại lén nâng đầu lên, nhìn qua mấy chiếc xe ngựa lui tới đầu ngõ, lại nhìn thấy ba chiếc xe ngựa có gắn huy hiệu gia tộc của Trường Ninh Hầu phủ chạy tới.

Trong Liên Viên, trước Tấn Vân Lâu, cây phượng hoàng che khuất bầu trời, dưới tán cây đã sắp xếp chỗ ngồi xong đâu vào đấy, từng lão nhân sương phường được an bài ngồi thành nửa vòng tròn, tạo thành đội ngũ hình cung, chia thành hai bên trái phải phía dưới Tam pháp ty, ở giữa là chỗ ngồi của Tam pháp ty. Bên trái Mộ Khanh Hoàng là một ông lão có tướng mạo hòa ái dễ gần, ông lão này mặc một bộ trường sam bằng vải bố màu xám, trên búi tóc bọc khăn trùm đầu, trông không khác gì mấy lão nhân sương phường kia. Ở đằng sau ông lão là một cặp vợ chồng trung niên cùng một thiếu niên có dáng vẻ thanh tú, cũng ăn mặc giản dị không khác nhóm sương phường trưởng.

Trưởng quan Tam pháp ty vừa thấy ông lão ngồi ở hàng thứ nhất bên cạnh Triều Dương quận chúa, khuôn mặt liền biến sắc, vội vàng dẫn vợ đi lên chắp tay, chuẩn bị quỳ xuống thỉnh an.

Kiến Nguyên Đế mặc như dân chúng bình thường cười nói: “Trước khi vụ án còn chưa được tra xét rõ ràng, trẫm sẽ chỉ là một tổ phụ bình thường mà thôi. Các ngươi lên phía trước ngồi đi, cần phải công bằng chính trực không thiên vị, thẩm tra xử lí án này theo lý theo bằng chứng. Nếu thẩm tra ra, đích xác là cháu gái ta có hành vi không ngay thẳng, xâm phạm luật pháp, vậy thì trẫm tất nhiên sẽ hạ chỉ nghiêm khắc trừng phạt, mặc kệ con bé là ai, trẫm tuyệt đối không vì tình riêng mà làm trái pháp luật."

Mấy trưởng lão sương phường nào còn ngồi yên được, sớm đã quỳ đầy đất, đợi nghe xong lời vàng ngọc của Thánh thượng, ai nấy đều trăm miệng một lời, "Thánh thượng anh minh, Thánh thượng vạn tuế vạn vạn tuế".

Trong số các trưởng lão sương phường cũng không thiếu quyền quý hoàng thân, chẳng hạn như ngồi ở hàng trước nhất chính là Lâm An công chúa, vợ chồng Ngụy quốc Công, trưởng công chúa, đại trưởng công chúa... đều đứng trong hàng cùng với trưởng lão của phường nơi mình ở.

thật ra, lời đồn đãi trong vụ án của Triều Dương quận chúa đã gây nguy hại đến danh dự của đám nữ nhân trong hoàng tộc bọn họ. Nếu tra rõ chân tướng thật sự là Triều Dương sai, nhóm hoàng cô, hoàng cô nãi nãi đều phải bắt tay hành động.

Quyết không cho phép một cục cứt chuột gây hỗn loạn.

Lâm An công chúa nhìn Mộ Khanh Hoàng ngồi bên cạnh Kiến Nguyên Đế, nở nụ cười lạnh lùng.

Kiến Nguyên Đế như có cảm giác, nghiêng đầu sang, vừa vặn đụng phải ánh mắt của Lâm An công chúa, Lâm An công chúa cả kinh cúi thấp đầu xuống.

Mộ Khanh Hoàng theo ánh mắt Kiến Nguyên Đế nhìn sang, thấy hoàng tổ phụ đang nhìn đại hoàng cô, ánh mắt phức tạp, không có lên tiếng.

trên công đường, Hình bộ Thượng thư, Đại Lý Tự khanh, Tả Đô ngự sử khiêm nhượng với nhau một phen, nhường cho Hình bộ Thượng thư lớn tuổi hơn một chút ngồi ngay chính giữa, Đại Lý Tự khanh ngồi bên trái, Tả Đô ngự sử ngồi bên phải.

Hình bộ Thượng thư Thích Văn Tú chắp tay với Kiến Nguyên Đế trước rồi mới ngồi vào chỗ của mình, gõ kinh đường mộc, tiếng như chuông đồng, "Tuyên nguyên cáo Lục Từ Thị, Lục Văn, tiểu Từ thị lên công đường.”

Nghe thông báo, Lục Bỉnh đang dìu Lục Từ Thị liền muốn buông tay, giao Lục Từ Thị cho Lục Văn, nhưng Lục Từ Thị lại bỗng dưng nắm chặt lấy Lục Bỉnh, "Lão đại, con đỡ mẹ đi qua."

Đều là người có phẩm cấp, không phải là mệnh phụ thì chính là quan viên triều đình, trước khi chưa bị định tội chưa cần quỳ.

Lục Bỉnh im lặng gật đầu, quay đầu lại nhìn Lục Cửu một cái, thấy đôi mắt phượng của con trai mình lạnh như băng, âm thầm thở dài.

Nhưng rốt cuộc người mà ông đang đỡ trên tay chính là mẹ ruột có ơn sinh thành với ông, Lục Bỉnh không nhịn được nói: “Mẹ à, cái gì bỏ qua được thì cứ bỏ qua đi, tha cho người cũng là tha cho mình.”

“Sao thế, mày sợ à? Sợ Mộ Khanh Hoàng thú nhận gian phu sẽ liên lụy đến con trai mày?” Lục Từ Thị liếc xéo Lục Bỉnh một cái.

“Ngài còn biết đó là con trai của con, là cháu trai ruột của mẹ sao. Nếu đó là sự thật, vậy chẳng phải là mẹ đã hại Tiểu Cửu à? Mẹ, trong lòng mẹ thật sự tuyệt không lo lắng gì cho Cửu Nhi?"

Lục Từ Thị suy nghĩ một chút, nhân từ nói: "Lão đại, không phải là mẹ không thương Cửu Nhi, nhưng mẹ ngoại trừ là mẹ ruột của con, là bà nội ruột của Lục Cửu, còn là lão nhân của phường chúng ta. Hàng xóm trong phường cũng biết nhân cách của mẹ, mẹ phải làm gương tốt, không thì kẻ dưới sao phục tùng được đây?”

Nhìn mẹ ruột mình đến bây giờ vẫn mang bộ dáng chính khí lẫm liệt, Lục Bỉnh không phản bác được.

Tiếng hai mẹ con bọn họ đối thoại rất nhỏ, nhỏ đến mức người khác không ai nghe thấy được. Lục Từ Thị trấn an vỗ vỗ mu bàn tay Lục Bỉnh, “Con chỉ có một thằng con trai là Lục Cửu, nếu hôm nay Lục Cửu gặp chuyện không may, mẹ sẽ bảo Tam đệ của con đưa Trác Nhi cho con để con nhận làm con thừa tự, đợi sau khi con qua đời cũng có người tế bái, được không?”

Lục Bỉnh thử nhe răng, miễn cưỡng nở một nụ cười cứng ngắc, “Ngài thương con thật đấy.”

"Biết mẹ thương con là được rồi. Thôi, đừng nói chuyện nữa, gọi chúng ta kìa.” Lục Từ Thị hắng giọng một cái, mang theo Lục Văn, tiểu Từ thị, ngẩng đầu ưỡn ngực đi tới.

"Tuyên Triều Dương quận chúa lên công đường.”

Kiến Nguyên Đế vỗ vỗ tay Mộ Khanh Hoàng, "đi đi, đừng sợ."

Mộ Khanh Hoàng gật đầu, cười một cái, "Từ đầu đến cuối cháu gái chưa từng sợ gì hết.”

Kiến Nguyên Đế vuốt râu cười.

Khi Mộ Khanh Hoàng đứng trước mặt đối diện với đám người Lục Từ Thị, Lục Từ Thị thương cảm nhìn Mộ Khanh Hoàng, nói: "Ta biết quận chúa chỉ là một ý nghĩ sai lầm liền dẫn đến hậu quả nghiêm trọng. nói cho cùng, là Mạo Nhi của bọn ta rất có lỗi với quận chúa, nhưng vì cớ gì mà quận chúa lại còn muốn giết chết đôi uyên ương số khổ bọn họ chứ.”

"Lão phu nhân, mặc dù nơi này không phải là công đường nhưng cũng là công đường chân chính, xin lão phu nhân đừng nói mấy câu lấp lửng như thế nữa, dễ khiến người khác hiểu lầm. Chúng ta đối mặt trên công đường là muốn nhìn thấy chứng cớ, không phải là ngươi nói gì thì chính là như thế. Mượn ‘danh ngôn’ của ngài, "Công đạo tự ở trong lòng người, lòng dân chúng sáng như tuyết, trong mắt không chứa nổi một hạt cát’, bây giờ ngài là nguyên cáo, mời ngài nói chuyện với ba vị quan viên ngồi phía trên kia.”

“Nếu đã vậy, ta chỉ có thể xin lỗi.” Khi Lục Từ Thị biết hoàng đế ngồi ngay bên cạnh Mộ Khanh Hoàng, bà có hơi kinh hoảng. Nhưng khi nghe thấy mấy lời của Kiến Nguyên Đế, Lục Từ Thị đã cảm thấy Kiến Nguyên Đế cũng giống như bà, đều là người công bằng chính trực vô tư. Nếu Kiến Nguyên Đế có thể đơn độc triệu kiến bà thì tốt rồi, bọn họ khẳng định có rất nhiều lời để tán gẫu.

Quả nhiên, niềm tin của bà rất tốt;

Quả nhiên, tên thợ giết heo có thể làm hoàng đế này không phải là người bình thường;

Lục Từ Thị thật lòng bái lạy Kiến Nguyên Đế, cũng không dám ngẩng đầu nhìn. Bà bóp cánh tay Lục Bỉnh, dựa nửa người vào Lục Bỉnh, dùng sức nuốt một ngụm nước miếng xuống rồi mới nói: "Bệ hạ, xin ngài tin tưởng, thần phụ chỉ vì bất đắc dĩ mới cáo trạng quận chúa, xin ngài nhất định phải tin tưởng, thần phụ là thật tâm phục tùng ngài, kính nể ngài, xem ngài là chân long thiên tử. Thần phụ tuyệt đối không dám coi rẻ hoàng quyền, cũng không có tư tâm gì cả, tất cả cũng chỉ vì muốn khiến cho nề nếp của Đại Tấn chúng ta được trong sạch, đánh bay những thứ không tốt kia đi. Thần phụ may mắn được đề cử làm phường lão, dùng thiện tâm để cảm hóa dân chúng, làm sạch bầu không khí nước nhà cũng là bổn phận của thần phụ.

Thần phụ vốn xuất thân thôn quê, không được đọc sách gì nhiều, cũng không biết được mấy chữ. Nhưng thần phụ hiểu sơ sơ được vài đạo lý, một cái cây cao lớn, khó tránh khỏi có một vài cành lá sẽ bị sâu bệnh, khi ấy phải nhẫn tâm chặt đứt, vì nếu không chặt bỏ nó đi, sớm muộn gì sâu bệnh này cũng sẽ gieo họa cho cả cái cây kia. Chỉ có chặt đứa những cành lá bị hư hỏng, cây này mới có thể sinh trưởng tươi tốt hơn. Bệ hạ, ngài nói có đúng không?"

Lục Từ Thị cúi đầu thấp vô cùng, Kiến Nguyên Đế ngồi cũng không thấy rõ lão phụ nhân này có tướng mạo thế nào, vẻ mặt ra sao, nhưng nghe bà nói năng rõ ràng mạch lạc, trật tự phân minh, nếu không phải ông đã nắm giữ toàn bộ chân tướng sự thật, có lẽ ông sẽ thật sự nghĩ rằng Triều Dương đã làm sai gì đó.

Nhìn cử chỉ của bà ta, hẳn là sợ ông, nhưng lại dám cáo trạng Triều Dương, bà ta là ngốc một cách dũng cảm hay là thật sự ngu ngốc đây?

"Ngươi nói rất đúng." Kiến Nguyên Đế cười gật đầu.

Lục Văn lén liếc nhìn Kiến Nguyên Đế một cái, thấy vẻ mặt ông tươi cười, lại mở miệng khích lệ mẹ ông, thấp thỏm trong lòng ông đột nhiên giảm đi một nửa, cũng bội phục trí tuệ can đảm của mẹ ông tự đáy lòng.

Lục Từ Thị kích động đến mức cả người phát run, đầu cúi càng thêm thấp, lực tay nắm lấy Lục Bỉnh càng lớn. Lục Bỉnh không nói tiếng nào, chỉ trầm mặc.

Kiến Nguyên Đế liếc Lục Bỉnh một cái, cười nói với Lục Từ Thị: “Trẫm bảo đảm trẫm tuyệt đối sẽ không làm việc thiên vị, tuyệt không cho phép bất luận kẻ nào dùng kim thư thiết khoán (1) để xin miễn tội, trẫm cũng sẽ không đặc xá ai. Ngươi cảm thấy, như vậy đã đủ công bằng chính trực chưa?”

(1) Kim thư thiết khoán: một dạng giống kim bài miễn tử.

Lục Từ Thị liền vội vàng gật đầu, "Công bằng chính trực." Quả thực là quá tốt, bà chỉ sợ hoàng đế thiên vị, nói đặc xá gì gì đó. Đây chính là chỗ khiến bà sầu lo.

"Ngài quả thật là minh quân, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế." Lục Từ Thị vội vàng quỳ xuống đất, cung kính, trung thành dập đầu với Kiến Nguyên Đế.

Kiến Nguyên Đế cười ha ha, "Ngươi mau mau nói ‘oan tình’ của ngươi cho trẫm nghe một chút xem, trẫm sẽ làm chủ cho ngươi."

"Bệ hạ anh minh!" Lục Từ Thị hưng phấn dị thường, cái trán đè sát mặt đất, nằm rạp xuống bái lạy lần nữa.