Trong Phim Ngoài Đời

Chương 18: Không sợ bị “làm” sao? Dám cắn anh!!



Quý Hoài Thịnh nhìn cái điện thoại đang kêu lên liên hồi, lại quay đầu nhìn nơi kết hợp chặt chẽ của mình và Lâm Chi.

hoa huy*t đỏ bừng lúc đóng lúc mở cắn lấy quy đầu mẫn cảm của anh, còn tham ăn hút nó vào thêm một chút nữa, đột nhiên từ lỗ niệu đạo phun ra một dòng chất lỏng trong suốt.

Xương cùng tê dại, anh thở dài một tiếng, giọng khàn khàn: “Đúng là yêu tinh!”

Điện thoại có là gì chứ, vào Thủy Liêm Động của cô trước rồi tính sau.

Anh đỡ dương v*t sưng to khai phá hoa môi, mở rộng con đường chặt hẹp, nghiền ép tầng tầng nếp uốn, từng chút từng chút đi vào sâu trong hoa huy*t.

Đi vào được một nửa, anh đột nhiên dùng sức cắm mạnh vào trong, “phụt” một tiếng, dương v*t phá tan tầng tầng thịt mềm ngăn trở, đi vào toàn bộ, thúc mạnh vào hoa tâm kiều nộn của cô.

“A…”

Lâm Chi khẽ kêu lên, lưng ưỡn thẳng, đầu ngẩng cao, đến cái chân đang đặt trên mặt đất cũng run lên, sắp đứng không vững nữa rồi.

Cô mờ mịt nhìn trần nhà, sao lại để tên khốn Quý Hoài Thịnh này “làm” thêm lần nữa cơ chứ. Tại kỹ xảo khiêu khích của anh quá cao siêu, làm cô choáng váng, chảy nước, chẳng còn sức mà phản kháng.

Quý Hoài Thịnh nâng nốt cái chân kia của cô đặt lên eo mình, thấp giọng nói: “Ôm chặt tôi.”

Anh nâng bờ mông đầy đặn của cô, xoay người đi về phía sô pha, vừa đi vừa làm, eo dùng sức, dương v*t đâm thẳng vào trong hoa huy*t đỏ bừng của cô.

Cơ thể Lâm Chi nảy lên theo từng cú thúc mạnh của anh, đến khi người và mông hạ xuống thì lại hút dương v*t vào càng sâu hơn, quy đầu cắm vào đến tận miệng tử cung.

Hơi thở của cô dồn dập, thân thể run rẩy, kêu ê ê a a, vì sợ bị ngã nên hai tay cô bám chặt vào vai anh, hai chân cũng siết lấy hông anh.

Quý Hoài Thịnh ôm cô đi đến ngồi xuống sô pha, cầm lấy di động, nhìn tên Kevin hiển thị trên màn hình, bèn nghe máy.

Anh nâng mông dùng sức đỉnh về phía trước một chút, để dương v*t cắm sâu vào trong huyệt, nghiền ép cửa tử cung của cô, rồi mới trầm giọng hỏi: “Alô, Kevin, sao vậy?”

Kevin: “Chìa khóa xe của tôi có phải để trên bàn cậu không?”

Lâm Chi nhỏ giọng “ưm” một tiếng, cắn chặt môi dưới, ép tiếng rên rỉ sắp tràn ra ngoài lại. Cô trừng mắt lườm anh, anh không thể nghe xong điện thoại rồi làm tiếp được sao?

Quý Hoài Thịnh vừa vuốt tóc cô dỗ dành, vừa nhìn cái bàn trước mặt, hình như có một bộ chìa khóa.

Anh trả lời Kevin: “Đúng vậy”

Quý Hoài Thịnh điều chỉnh tư thế, đặt Lâm Chi trên sô pha, ép người xuống, nằm đè lên người cô, tiếp tục đưa cây gậy của mình từng chút từng chút xâm nhập vào tiểu huyệt.

Lâm Chi nhíu mày, nhỏ giọng nức nở, đôi tay nắm chặt đêm sô pha dưới thân.

Tiếng Kevin trong điện thoại truyền tới: “Cậu rảnh không? Cầm chìa khóa xuống tầng một giúp tôi.”

Quý Hoài Thịnh nhìn hai bầu vú của Lâm Chi lên lên xuống xuống theo từng cú thúc, hầu kết của anh lăn lộn, dương v*t đang cắm huyệt trong tiểu huyệt lại lớn thêm một chút. Anh nghĩ thầm, mình không rảnh, không cầm chìa khóa xuống cho anh ta được.

Anh đáp: “Tôi không rảnh đâu, tự anh lên lấy đi.”

Nói xong liền ngắt điện thoại.

Hai mắt Quý Hoài Thịnh ửng đỏ, chứa đầy dục vọng. Anh vươn bàn tay to xoa nắn hai bầu vú không ngừng đong đưa của Lâm Chi, hạ thân tăng thêm sức thọc vào rút ra.

Mỗi lần anh đều đâm vào nhẹ nhàng vài cái rồi rút ra đến cửa huyệt, sau đó mới cắm mạnh vào trong, chạm đến tận cửa tử cung của cô.

Thân thể Lâm Chi bị thúc mạnh về phía trước, dương v*t theo đó cũng trượt ra ngoài một nửa.

Cô đưa tay đẩy ngực anh, nói đứt quãng: “A… Ngô… Anh ra ngoài đi, có người sắp lên đấy.”

Quý Hoài Thịnh kéo tay cô đè xuống dưới thân, tiếp tục đưa nam căn vào trong hoa huy*t, trấn an: “… Đừng hoảng hốt, làm thêm lúc nữa.”

Lâm Chi nhát gan, sợ bị người ta bắt gặp, sao không hoảng hốt cho được.

Người cô nảy lên, hoa huy*t siết chặt lại, tầng tầng nhục bích tụ lại, kẹp chặt lấy mệnh căn của anh.

Động tác của Quý Hoài Thịnh chợt khựng lại, miệng tràn ra một tiếng ngâm gợi cảm.

Anh vỗ nhẹ mông cô, giọng khàn khàn: “… Yêu tinh, em đừng kẹp nữa, thả lỏng chút.”

Thân thể Lâm Chi vẫn căng lên, hoa huy*t kẹp chặt dương v*t của anh. Cô lắc đầu: “Không… Anh đi ra ngoài, nhanh lên.”

Quý Hoài Thịnh bị kẹp chặt đến mức trán nổi gân xanh. Anh thở hổn hển, đánh mạnh lên mông cô, hung tợn nói: “Thật không nghe lời, làm chết em.”

Anh kéo đùi Lâm Chi ra, hạ thân dùng sức thúc mạnh về phía trước, dương v*t khai phá tầng tầng nếp uốn, đi thẳng vào chỗ sâu nhất trong hoa huy*t.

Anh dùng sức thọc vào rút ra, cho đến khi Lâm Chi phải kêu lên.

Hoa môi dưới thân bị cắm đến sưng đỏ, nhìn thật đáng thương, cửa huyệt chảy ra từng dòng mật dịch.

Sau khi Kevin ngắt điện thoại, liền đi thang máy lên tầng cao nhất.

Đến khi đứng trước phòng nghỉ của Quý Hoài Thịnh, phát hiện cửa phòng đang đóng, anh ta  xoay chốt, mở cửa ra.

Thấy bên trong tối om, Kevin bèn bật đèn lên, trong nháy mắt căn phòng sáng trưng.

Anh ta nhìn Quý Hoài Thịnh đang nằm trên giường, vai để trần, chăn kéo qua ngực, nghi hoặc hỏi: “Vừa rồi cậu đang ngủ à?”

Quý Hoài Thịnh nhìn Kevin, mấp máy môi “ừ” một tiếng, với tay lấy hộp thuốc lá trên tủ đầu giường, rút ra một điếu, bậc lửa, châm thuốc.

Kevin nhìn anh, nói: “Cho tôi một điếu, bật lửa của tôi hỏng rồi, xin chút lửa của cậu.”

Anh ta vừa đi đến mép giường, Quý Hoài Thịnh lại cắn răng kêu lên một tiếng, khói trong miệng nhả ra.

“Sao vậy?” Kevin hỏi.

Quý Hoài Thịnh ho nhẹ một tiếng, khẽ cau mày, quét mắt nhìn chỗ chăn phồng lên, nhàn nhạt nói: “Khụ… Không sao, không cẩn thận bị sặc thôi.”

Nhưng trong lòng anh lại sóng ngầm cuồn cuộn. Không sợ bị “làm” sao? Dám cắn anh!