Trong Bụng Tên Khốn Kiếp Này Có Con Của Hắn

Chương 43



Đoàn Tình lúc về, thì thấy Hàn Dũ đẽ đến, thấy cậu bước vào nên thật cao hứng:”Ấu Đường, ăn cơm không? Muốn ăn cái gì? Tôi đi kêu?” Hai người đã quen thuộc với nhau rồi, Hàn Dũ ngay cả tên đó cũng kêu, tên này so Đoàn Tình nghe tốt hơn nhiều, trong miệng ấm nhuyễn ngọt ý. Ấu Đường Ấu Đường, ân so Đoàn Tình có tình vị, ba cậu rốt cuộc lấy mấy tên này từ đâu, Đoàn Tình, vừa thấy liền biết bất công, một người khác kêu Đoàn Huyên. Ý tứ ấm áp, như thế nào lại đặt tên cho cậu nghe muốn đoạn tuyệt, một lạnh một nóng, Đoàn Tĩnh Viễn cũng thật sự là biết đặt tên! Hàn Dũ trong lòng bày tỏ nỗi lòng một phen.

Đoàn Tình cùng y quan hệ cũng không tốt như y nghĩ, cho nên khách khí một chút:”Tôi ăn rồi, bác sĩ Hàn, anh ăn đi” Hàn Dũ lúc này suy sụp xụ mặt:”Tôi chờ cậu về ăn cơm mà.” Đoàn Tình lúng túng:”Tôi ăn bên ngoài rồi.” Hàn Dũ vẫn là uể oải:”Cậu ăn cái gì, tôi cũng phải báo cáo, thật sự giờ không biết ăn cái gì, tôi về sau tìm vợ phải tìm người biết nấu ăn mới được.” Đoàn Tình nhìn y lầm bầm lầu bầu, không muốn để ý đến mấy lời nói của y, Đoàn Tình đành phải nói:”Hôm nay tôi ăn ở một quán mì Tứ Xuyên.”

Hàn Dũ lập tức lên tinh thần:”Ăn ngon sao, còn bán không?” Đoàn Tình nghĩ nghĩ:”bán. Bên ngoài trường học có nhiều nơi để ăn cơm. Tiệm mì này vị chính tông Tứ Xuyên.” Hàn Dũ đưa ngón tay lên:”Đợi đãkhẩu vị Tứ Xuyên?” Đoàn Tình gật đầu:”Ân, thực chính tông.” Hàn Dũ ngồi bên cạnh cậu:”Thực chính tông,vậy rấtcay đi?” Đoàn Tình không hiểu ánh mắt của y tại sao lại quái dị như vậy:”Đúng vậy.” Hàn Dũ nhìn hắn:”Ấu Đường, không thể ăn cay.” Đoàn Tình trừng mắt, Hàn Dũ thở dài:”Ăn tiêu sẽ không tốt với cơ thể. Dễ hỏa, mùa thu đến, dễ dàng khô ráo thượng hoả, nên ăn nhiều hoa quả, ăn thanh đạm và mấy đồ ăn dinh dưỡng. Hạt tiêu không thể ăn nữa.”

Đoàn Tình đứng lên liền muốn đi lên lầu, Hàn Dũ đột nhiên nói:”Tôi muốn Tần Thiệu quay lại nấu cơm!” Đoàn Tình quay đầu nhìn y:”Anh ta có đến hay không không liên quan tới tôi!” Hàn Dũ cười khổ:”Ấu Đường, mấy lời tôi nói muốn tốt cho cậu.” Nhìn thấy cậu cước bộ lên lầu, Hàn Dũ tiếp cười:”Về sau về nhà ăn cơm đi, tôi không biết ăn cái gì. Nếu thấy đồ đó ngon, lần sau mang tôi theo được không?”

Đoàn Tình nhìn thấy bộ dáng y cầu xin chỉ nhấp miệng rồi đi, cậu cũng phải không phải con người không có lý lẽ, Hàn Dũ kỳ thật hoàn toàn không cần ủy khuất như vậy, y đường đường là một thầy thuốc giỏi, nếu so với bác sĩ Trần có thể nói là ngang tài ngang sức. Tuổi của Hàn Dũ rất trẻ mà đã tự mở cho mình phòng khám, mỗi ngày người đến đông như trẩy hội, bây giờ vì Tần Thiệu nên đối cửa với cậu rất tốt, Đoàn Tình nghĩ đến đây liển gật gật đầu:”Hảo. Buổi chiều lúc tan học cứ gọi cho tôi, tôi sẽ về.” Như vậy cũng đang tốt, cậu sẽ không cần cùng Nguyên Dịch ăn cơm! Dù sao bây giờ cậu ăn cái g2i cũng được.

Hàn Dũ nhìn cậu đáp ứng quả nhiên cao hứng, lập tức gọi điện thoại đặt cơm! đính Vẫn là món ở quán Tứ Xuyến đó!!! Y còn có thể cùng mấy tiểu cô nương trò chuyện! Đoàn Tình thở phào chạy lên lầu, tên này đang thèm bạn gái dữ dội!

Đầu tháng mười, trong trường học cho nghỉ, đa số học sinh không có về nhà, vì nàh họ xa về cũng không tiện, tóm lại trong trường học rất náo nhiệt. Đoàn Tình cũng không có về nhà chính ở, nên đành về đó một ngày, là ngày tết Trung Thu. Cậu muốn về nhà, muốn cùng ba mình Đoàn Tình Viễn chạy bộ mỗi ngày, nhưng hiện tại không tểh được, thấy Đoàn Tĩnh Viễn cậu cũng muốn hỏi ông một câu, mẹ cậu rốt cuộc là ai? Cậu rốt cuộc có mẹ hay không. Có phải chăng, cậu cũng là do nam nhân sinh sinh ra, cũng giống như cậu bây giờ? Những lời này nghẹn ở trong lòng làm cho cậu sắp điên lên rồi. Cậu không thể hỏi, thậm chí nói cũng không dám. E sợ là Đoàn Tĩnh Viễn sẽ nói ra những thứ àm cậu cho rằng mình không thể tiếp thu được.

Đoàn Tình ở nhà đợi không được, thấy người nào đến cũng không thuận mắt, thấy chính mình càng thêm không vừa mắt, bụng mình phồng lên nữa rồi, mặc quần áo rộng như vậy mới có thể che đi, nhưng là cả ngày cũng rất mệt, từ xa không thấy Tần Thiệu, Đoàn Tình cắn răng, biểu tình tàn nhẫn vô cùng. Nếu Tần Thiệu ở đó nhất định sẽ đem hắn ăn sống nuốt tươi.

Đoàn Tình cắn chặt răng, hướng về phía trường học đi. Cậu mới vừa cùng Đoàn Tình Viễn cãi một trận, vì ban sáng cậu vào thư phòng của ông lục tung lên, cứ nghĩ sẽ mò ra ní mật, kết quả không có gì mà còn bị ông bắt, trong lúc hoảng loạn lỡ làm vỡ bộ bình trà cổ yêu thích nhất của ông. Đoàn Tĩnh Viễn lửa giận phùng phùng, muốn dạy dỗ cậu, cầm chổi lông gà, Đoàn Tình cũng không phải ngốc tử, không đợi cho ông đánh đã chạy tới chạy lui, đem cả căn phòng phá banh chành. Vô tình một bình hao rơi xuống, bình hao rất lớn cho nên tiếng động không hề bình thường, cả nhà lớn nhỏ đều chạy đến, Đoàn gia lại bị cậu làm nháo một phen, Đoàn Huyên đi ra can ngăn cũng bị cậu đẩy ngã xuống đất, thiếu chút nữa là ngã trúng chỗ mấy mảnh vỡ. Đoàn phu nhân sốt ruột nên hét lên:”Đoàn Tình, chúng ta Đoàn gia rốt cuộc thiếu con cái gì, nếu có thì mẹ thay mặt cả gia đình xin lỗi con, con xem đi, Trung Thu bị phá cho tan tành rồi! Bị con phá đó! Sao con mãi không chịu nói lý vậy!Sao lại không gia giáo như vậy!” Đoàn Tình miệng lưỡi lanh lợi nên đáp trả:”Tôi chính là người không nói lý, không gia giáo, cũng kh6ong phải là người Đoàn gia! Tôi chính là không muốn mấy người không thể vuyi vẻ đón Trung thu!!!!Tôi không phải người Đoàn gia, bà cũng không phải!”

Đoàn phu nhân bị cậu chọc cho tức bne6n ngã ngửa, may àm đám gia nhân đỡ lại, dì Tẩu còn chen vào nói móc làm cậu thêm sinh khí:”Phu nhân, đừng nóng giận, không đáng đâu!” Đoàn Tình biểu hung tợn, bây giờ chỉ muốn đánh người, cho nên cậu bị Đoàn Tĩnh Viễn dùng sức kéo lại, cầm chổi lông gà hung hăng đánh vài cái, mắng một trận:”Con đi ra ngoàii cho ta, Đoàn gia không muốn thì không cần ở, con đi đi, khi nào suy nghĩ cẩn thận rồi về!” Đoàn Tình nghe xong mấy lời này chạy đi. Tiểu Hồng muốn kêu cậu chủ lại nhưng bị Đoàn Tĩnh Viễn hung hăng quát lớn nên đành im lặng. Đoàn Tình ra khỏi Đoàn gia.

Đoàn Tình đi rất lâu mới chịu dừng lại, ngồi ở ven đường công viên nghỉ ngơi một hồi, cậu không thấy đau chỉ thấy mệt mỏi, Đoàn Tĩnh Viễn đánh cũng không đau, phỏng chừng là cậu thấy đau ở trong lòng, ba cậu rất thích bộ ấm trà kia, là bộ ấm vết rạn Tống Triều. Nó có màu lam rất xinh đẹp, dùng để phao trà Phổ Nhị. Đoàn Tĩnh Viễn không có việc gì đều lấy ra thưởng thức! hừ, Đoàn Tình bĩu môi, xứng đáng, ai bảo ba cậu không chịu lót thảm cơ chứ!Nếu lót thảm sẽ không bị vỡ!

Đoàn Tình ngồi ở công viên lý tìm các loại lý do, kỳ thật không có giận lắm, nhưng cảm thấy là khó chịu. Vốn không phải muốn sự việc thành như vậy, cậu cũng không cố ý đẩy ngã Đoàn Huyên, ai nghĩ y sẽ chạy lại can ngăn đâu. Buổi sáng không ở trong phòng ngủ, chạy đến làm gì! Đoàn Tình tại công viên ngồi một hồi, hiện tại vẫn còn đám người đánh Thái Cực. Đoàn Tình ngồi xem,cảm thấy vẫn là Đoàn Huyên đánh dễ nhìn nhất. Đoàn Tình bĩu môi, chắc anh mình không sao, không chết được. Đoàn Tình rối rắm xem di động. Đoàn Huyên quả nhiên gọi điện thoại đến, Đoàn Tình nhìn nhìn bốn phía khụ tiếp:”Chuyện gì!” Khẩu khí không lớn mấy, Đoàn Huyên ở bên kia nở nụ cười:”Còn sinh khí hả?” Đoàn Tình hừ một tiếng, Đoàn Huyên xem ra không có việc gì cho nên Đoàn Tình khẩu khí lập tức ác liệt như trước:”Em không về!”

Đoàn Huyên nhẹ nhàng đáp:”Hảo, không nên giận a, ba đang ngồi trong thư phòng khóc kìa. Em quả nhiên lợi hại. Đem bình hoa ấm trà ba thích nhất đập nát, nga, đúng rồi ba đang dán chúng lại. Em về nhìn thử xem? “Đoàn Tình ở bên cạnh muốn cười, Đoàn Huyên miêu tả cảnh tượng rất buồn cười, không biết ba mình khóc sẽ thành ra cái dạng gì. Đoàn Huyên như là nghe được hắn trong lòng có phần thả lỏng cười nói:”Hảo, trở về đi, em còn chưa ăn sáng.”! Đây là lúc nhà nhà đoàn viên! Đoàn Tình trong mắt có chút chua xót, cậu dùng sức nắm di động nói:”Em không về, ân, em sẽ ở trường. Về sau cũng không trở về!” Không có cho cơ hội Đoàn Huyên nói chuyện, Đoàn Tình cắn răng hung hăng nói:”Em không phải người Đoàn gia! Em một chút đều không thíc các người, không thích anh, không thích bà ta nữa! Cũng không thích Đoàn Tĩnh Viễn! Về sau anh cũng không cần tái giả mù sa mưa. Em về sau ở trường, đừng đến làm phiền em!”

Đoàn Tình dùng sức tắt điện thoại, bắt đầu đi về trường. Cãi một trận cũng tốt, phá bình phá suất, có thể có lý do để khỏi quay về, bụng cậu rốt cuộc cũng không thể giấu mãi. Đoàn Tĩnh Viễn nhất định lại càng không thích cậu, nhưng cậu càng nguyện ý như vậy. Về phần Đoàn Huyên, tính y lại hiếm lạ! Y lúc trước đối xử không tốt với cậu, bây giờ đối xử cũng có ích lợi gì, chỉ mang lại khó chịu cho nên cứ như trước đi! Giống như trước đi, cả hai là tình địch!

Đoàn Tình cũng thôi xót thương cho mình, cậu giỏi về tiến công nhưng không tốt về phòng vệ, nên bù trừ lẫn nhau thôi.

Nếu cậu muốn thuận ra khỏi nhà, cậu liền quyết định đi trường học, tham gia một học xã. Bên trong có mấy người rất kì lạ cộng thêm mấy ngự tỷ sư tỷ! nếu không phải vì trốn người, cậu muốn ở trong nhà một đời không mở cửa. Đáng tiếc, Nguyên Dịch cũng giống cậu chỉ về sau đêm Trung thu, qua sẽ trở lại,! Đoàn Tình một thân nổi da gà! Nguyên Dịch quả nhiên điên rồi. Cậu chưa bao giờ thích y, bây giờ còn thêm cái bụng nữa! Đoàn Tình cúi đầu nhìn bụng mình, dừng cước bộ.

Tần Thiệu ở trong xe đi theo sau cậu, không dám xuống dưới, cũng không dám đi gần quá, Đoàn Tình dừng, Tần Thiệu cách một cái phố cũng dừng. Tần Thiệu theo bản năng nhìn thân hình cậu. Cậu đứng thẳng tắp, hiện tại thì không nhìn ra cái gì. Đoàn Tình không mập nhưng cũng không phải gầy, cho nên thoạt nhìn vẫn là thực bình thường. Nhưng một ngày nào đó sẽ nhìn ra. Tần Thiệu xuống xe, cách một cái phố nhìn cậu. Chung quanh trường học thực phồn hoa,quả nhiên là đại học A, chung quanh đều là cửa hàng Thời điểm lễ vẫn còn rất nhiều học sinh. Cho nên, Đoàn Tình nếu không quay đầu lại sẽ không phát hiện. Đoàn Tình liền đi qua cửa hàng quần áo rồi tiếp tục đi nữa. Tần Thiệu nhớ cậu định mua y phục, hình như là mua size lớn một chút?

Đoàn Tình không có nhìn thấy Tần Thiệu rình coi hắn, đứng trước cửa hàng cảm thấy sỉ nhục chính mình vô cùng! Mua cái này có khác gì mau đồ cho phụ nữ có thai! Đoàn Tình cắn chặt răng cũng không quay đầu lại. Đi vẫn là rất nhanh, bụng có một chút vướng bận, nhưng càng vướng cậu càng phóng đi nhanh hơn. Tần Thiệu nhìn bộ dáng hiện giờ có chút buồn cười, nở nụ cười nhưng lại cảm giác xót xa. Hắn không thể tới gần cậu, cho nên chỉ có thể vì cậu mà làm chuyện này.