Trọn Kiếp Yêu

Chương 30



Thím Lâm quay đầu, quên mất đang nói chuyện điện thoại, vội vàng nói với Tưởng Duy Thành: "Thiếu phu nhân... thiếu phu nhân đã thu dọn hành lý. Thiếu gia mau lên xem đi".

Người ở đầu kia điện thoại trầm mặc, nhưng cũng không cúp máy.

Tưởng Duy Thành không bất ngờ trước thông báo của thím Lâm. Anh nhìn chằm chằm ống nghe trong tay bà, đột nhiên hỏi: "Muộn như vậy rồi còn ai gọi đến?".

"Hả? Đúng rồi... Người này..." Bây giờ thím Lâm mới chợt nhớ ra mình còn đang nghe điện thoại, bà liền hỏi đối phương là ai.

Người ở đầu kia cười khẽ một tiếng, cất giọng trầm trầm: "Bà hãy bảo Tưởng Duy Thành nghe mấy".

Thím Lâm ngây ra, người này nói một câu như thể ra lệnh, giọng điệu bức người. Bà có chút không vui, đưa ống nghe cho Tưởng Duy Thành: "Thiếu gia, là một người đàn ông, tôi không rõ là ai".(minchi - diễn đàn )

Tưởng Duy Thành chau mày, giơ tay nhận điện thoại rồi nói luôn: "Cô ấy ngủ rồi".

Ngữ khí của Hoa Thiệu Đình không một chút xao động: "Hãy giúp tôi chuyển lời với cô ấy, A Hi bị ốm rồi".

"Sau này, anh đừng gọi điện đến nhà muộn như vậy." Tưởng Duy Thành cố gắng kiềm chế, "Anh cả, tôi gọi anh theo Bùi Bùi, anh không để ý chứ?".

Hoa Thiệu Đình cười:"Tùy Tưởng thiếu. So với cách gọi đó, tôi càng để ý đến chuyện cậu gọi cô ấy là Bùi Bùi hơn. Chỉ người trong nhà của cô ấy mới có thể gọi như vậy."

Nghe thấy động tĩnh, người ở trên gác đã đi ra ngoài.

Bùi Hoan khoác áo ngủ, hỏi Tưởng Duy Thành: "Anh về rồi à... Ai gọi điện thế?".

"Không có gì." Tưởng Duy Thành lắc đầu, nói rất lễ phép với người ở đầu bên kia điện thoại: "Sức khỏe của anh cả không tốt, anh hãy nghỉ ngơi sớm đi. Tôi và Bùi Bùi đi ngủ đây, có gì ngày mai nói sau".

Tưởng Duy Thành dứt lời liền cúp điện thoại. Bùi Hoan từ trên gác đi xuống: "Anh ấy gọi à?"".(minchi - diễn đàn )

Tưởng Duy Thành ngăn không cho Bùi Hoan tiến lại gần điện thoại bàn. Cô không muốn tranh cãi với anh trước mặt người giúp việc nên quay lên cầu thang, đi về phòng ngủ chính. Tưởng Duy Thành đi theo vào trong. Bùi Hoan khép cửa, hỏi anh: "Xảy ra chuyện gì vậy?".

"Xem em sốt ruột chưa kìa. Lão hồ ly còn rãnh rỗi gọi điện thoại thì chưa chết ngay được."

Tưởng Duy Thành nới lỏng cà vạt, ngồi xuống sofa: "Thím Lâm nói em đợi tôi mấy ngày liền... Rốt cuộc em đợi tôi hay đợi điện thoại của anh ta?".

"Bây giờ em không muốn cãi nhau với anh, rốt cuộc anh ấy nói gì vậy?"

"A Hi bị ốm rồi".

Bùi Hoan đột nhiên chạy xuống chỗ đặt máy điện thoại rồi bấm số. Tưởng Duy Thành đi tới giằng ống nghe trong tay cô ném xuống đất. Bùi Hoan giật mình, anh túm tay cô: "Tôi là chồng em, bây giờ tôi không hy vọng em gọi cho người đàn ông khác, em nghe rõ chưa?".(minchi - )

Bùi Hoan nhìn vào mắt Tưởng Duy Thành. Anh đang rất tức giận nhưng cố đè nén. Cô biết bây giờ nói gì cũng bằng thừa nên giằng khỏi tay anh, cầm tờ đơn xin ly hôn đã ký sẵn tên đưa cho anh: "Tưởng Duy Thành, em biết anh trách em, nhưng em không muốn tiếp tục nữa. Anh còn có Alice hoặc người khác... Anh thích ai đều có thể dẫn về nhà, muốn cưới ai đều được. Chúng ta đừng phí công vô ích nữa".

Tưởng Duy Thành muốn cười nhưng không cười nổi. Anh cầm tờ giấy, chẳng thèm liếc qua mà siết chặt trong tay.

"Tôi không thể để em quay về tìm Hoa Thiệu Đình."

"Tôi chịu đựng đủ rồi." Bùi Hoan cất cao giọng, ""Chắc anh rất hài lòng nhưng tôi không chịu nổi. Anh làm gì tôi cũng được, nhưng tôi đã từng nói, bây giờ tôi chẳng còn gì cả, chỉ có chút lòng tự trọng đáng thương, vậy mà anh cũng không giữ cho tôi. Tôi đê tiện, nhưng không đến mức bán thân".

Cô càng nói càng kích động. Nghĩ tới bữa cơm tối hôm đó, cô không nhịn được, vung tay: "Sao anh có thể đưa tôi đi gặp loại người đó, anh...".

Tưởng Duy Thành không né tránh, để Bùi Hoan tát bốp vào mặt mình, mạnh đến mức khiến cô ngẩn người, hít một hơi sâu: "Tôi xin lỗi".

Tưởng Duy Thành giơ hai tay giữ vai Bùi Hoan, ép cô đối diện mình. Anh có đôi mắt anh đào cuốn hút, nhưng bây giờ ánh mắt đó lại khiến cô không thở nổi: "Kể từ hôm cứu em, tôi biết mình coi như xong".( Diễn~đàn~Lê~Quý~Đôn)

Bùi Hoan định ngoảnh mặt đi chỗ khác nhưng cô bất chợt phát hiện khóe mắt Tưởng Duy Thành ươn ướt.

Bùi Hoan kinh ngạc há hốc miệng.

Tưởng Duy Thành lên tiếng: "Tôi sẽ không ly hôn, không bao giờ. Anh ta dùng chị gái để ép em quay về, tôi cũng có lá bài của mình".

Bùi Hoan hiểu ý Tưởng Duy Thành, lập tức hất tay anh: " Không... anh không thể...".

"Bùi Hoan, em hãy nghĩ đến Sênh Sênh trước khi đòi ly hôn với tôi".

Cổ họng Bùi Hoan khô khốc. Cô hoàn toànsuy sụp, không ngừng lùi lại phía sau cho đến khi chạm vào bờ tường.

Cô ngồi xổm xuống đất, ôm chặt bản thân, sau đó cất giọng khản đặc: "Tại sao anh ép tôi? Anh vỗn không phải là người như vậy".

Tưởng Duy Thành mỉm cười, ủ rũ tựa vào thành ghế sofa: "Rốt cuộc là ai đang ép ai? Bùi Hoan, em hãy tự hỏi lương tâm mình, giữa tôi và anh ta, ai đối xử thật lòng với em hơn?".()

Anh châm điếu thuốc, thuận tay cầm tờ đơn ly hôn lên đốt. Bùi Hoan lao tới định giằng lại nhưng anh không cho. Cô gần như phát điên, đấm thùm thụp vào người anh: "Tại sao anh không chịu buông tha tôi? Sáu năm qua... tôi luôn nghe lời anh, anh bảo tôi gả cho anh, tôi liền đồng ý... Vẫn còn chưa đủ sao?".

Tội gì phải tiếp tục những tháng ngày làm tổn thương nhau, đồng sàn dị mộng, quay lưng về phía nhau như vậy? Anh quay lại làm "con ông trời", cô trở về làm người không am hiểu thế sự, chẳng phải tốt hơn sao.

Tưởng Duy Thành ném tờ giấy đang cháy dở xuống đất, túm tay Bùi Hoan rồi cúi đầu hôn cô. Bùi Hoan ra sức giãy giụa. Cô cảm thấy trên mặt mình có thứ gì ươn ướt, nhưng không rõ là nước mắt của ai. Cô bị Tưởng Duy Thành cưỡng hôn, dần trở nên thiếu dưỡng khí. Cuối cùng, cô bất chấp tất cả cắn anh.

Ngọn lửa cháy hết, trên nền nhà chỉ còn lại tro tàn, căn phòng nồng nặc mùi khói.

Bùi Hoan đẩy người Tưởng Duy Thành, lảo đảo đi về phòng mình. Cô tựa vào cánh cửa hít một hơi sâu, không còn sức lực để đứng. Bỗng trước mắt tối đen, cô bị ngất xỉu ngay tại chỗ.

Bùi Hoam năm mơ, một giấc mơ hỗn loạn, không có trật tự, hình ảnh đan xen lẫn nhau như một bộ phim câm dài.

Trên hành lang ở Lan Phường, người đàn ông đó cầm sợi dây phỉ thúy, anh nói cô là sinh mệnh của anh, anh ôm cô đọc sách, tô son cho cô. Trước bao nhiêu hiểm nguy anh cũng không chớp mắt, mà chỉ sợ cô khóc.**

Tiếp theo, trời đột nhiên đổ cơn mưa bão, sấm chớp đùng đùng. Tiếng sấm khiến cô run rẩy. Con phố đó là nhà của cô, những nhười chứng kiến cô trưởng thành đều là người thân của cô. Vậy mà họ đều nhìn cô bằng ánh mắt chế giễu, như một sự phán quyết.

"Hoa tiên sinh sẽ không giữ lại đứa bé này. Cô ngoan ngoãn nghe lời sẽ đỡ khổ hơn."

Cô nghe thấy tiếng thét xe ruột xé gan của mình, sau đó là cuộc đối thoại lộn xộn:

"Tôi muốn giành được em."

"Đừng sợ, tôi sẽ giúp em giữ đứa bé."

"Tôi không chuẩn bị nhẫn cưới vì dù sao em cũng không cần."

"Bùi tiểu thư kính nghiệp thật đấy."

Giấc mơ không xuất hiện con người, chỉ có tiếng nói khô khốc. Bùi Hoan cảm thấy rất buồn, những lời nói này khiến cô buồn đến mức không thở nổi. Trong lòng cô đau đớn, cô muốn bật khóc nhưng đột nhiên giật mình tỉnh giấc.

Bùi Hoan mở mắt, ánh nắng trong lành của ngày mùa đông chiếu vào phòng. Bùi Hoan phát hiện mình đang nằm trên giường, giống như cô thức dậy rửa mặt, thay quần áo là có thể đi làm bình thường.#Diễn~đàn~Lê~Quý~Đôn#

Bùi Hoan ngồi dậy một lúc, thấy vị trí bên cạnh hơi lõm xuống. Viền mắt bỗng dưng cay cay, cô giơ tay vuốt nhẹ ga trải giường, để nó bằng phẳng như cũ.

Cô đã không kịp trở thành người tốt vì Tưởng Duy Thành.

Một điều đáng tiếc là, Bùi Hoan không gặp lại Tưởng Duy Thành và bản thân cô năm xưa ở trong giấc mơ.

Nhìn đống hồ mới phát hiện, bây giờ đã là buổi trưa. Cô lập tức đi vào nhà tắm đánh răng rửa mặt. Hai mắt sưng húp trông rất khó coi, cô đành đeo kính râm mới xuống dưới nhà.( minchi - )

Hôm nay, toàn nhà phía nam yên tĩnh hơn thường ngày. Không biết có phải Tưởng Duy Thành dặn dò mọi người, ngay cả thím Lâm cũng không lên tiếng. Thấy Bùi Hoan đeo kính râm đi ra ngoài như mọi bữa mà không xách theo hành lý, thím Lâm thở phào nhẹ nhõm.

"Thiếu phu nhân có cần tài xế không?"

"Không cần." Cô có vẻ vội đi quay phim, người giúp việc đã quen với điều này, Bùi Hoan không bao giờ để thiên hạ nhìn thấy xe của Tưởng gia đưa đón cô. Bình thường đều là chị Kính đợi ở ngoài đường, đón cô đi trường quay.

Nhưng hôm này Bùi Hoan không đi làm. Cô đi bộ một đoạn khá xa, tới bức tường cổ ở trước khu số Tám rồi thuận theo lối nhỏ đi ra ngoài đường cái.

Cô không nói bất cứ ai, cũng không cáo cho chị Kính. Cô định một mình đến trại trẻ mồ côi, nghĩ cách đón Sênh Sênh rồi tiến hành thương lượng với Tưởng Duy Thành

Truyện được đăng chương mới nhất tại Diễn đàn

Editor