Trở Về Trước Khi Phu Quân Chết Trận

Chương 54



Nhưng còn chưa nói tới việc của Võ Tích, Ông Cảnh Vũ đã đem Tạ Quyết đuổi đi.

Nàng dù ở trong phòng hai ngày, nhưng lại không được nghỉ ngơi.

Bây giờ nói ra, nội tâm nàng cũng nhẹ nhõm đôi chút, tự nhiên là muốn nghỉ ngơi tốt lại nói sau.

Nhưng trước khi đi, Tạ Quyết quay người nhìn về phía nàng: “ Ta buổi chiều liền chuyển về ”

Ông Cảnh Vũ ngồi tại nhuyễn tháp quay đầu, nhíu mày nhìn hắn: “ Không sợ ta nghĩ linh tinh nửa đêm cầm gối đè chết chàng? ”

Tạ Quyết trố mắt nhìn.

Nàng lúc trước sẽ nhẹ nhàng nói với hắn vài câu, nhưng chưa bao giờ giống như hiện tại, trên mặt chỉ kém chút không có viết câu “ta không vui vẻ”.

Nàng bỗng nhiên nói chuyện với hắn kiểu này, có chút mới lạ.

Thu lại tia ý nghĩ dị thường, Tạ Quyết nói tiếp: “ Nếu nàng làm như vậy, ta chắc chắn sẽ phát giác ra, ngược lại cũng không sợ ”

Ông Cảnh Vũ: ...

Hắn không biết nàng là đang nói nhảm à, hắn vẫn mà lại thản nhiên vô tư muốn về?

Tạ Quyết có được câu trả lời vừa ý, cũng theo đó nói một tiếng “nàng nghỉ ngơi cho tốt” sau liền cũng mở cửa phòng rời đi.

Cửa phòng đóng lại, Ông Cảnh Vũ bưng tách trà đã lạnh lên uống một hơi cạn sạch.

Nói rõ ngọn nguồn với Tạ Quyết, đem những lời nói giấu ở đáy lòng nói ra, trong lòng khoan khoái hơn hẳn.

...

Tạ Quyết rời phòng, trở về đông sương phòng.

Tuy hắn biết hiện tại bản thân không làm những chuyện kia, nhưng lại biết được tương lai hắn sẽ làm.

Nếu không có những giấc mơ kia, nàng cũng không quay trở về, Tạ Quyết cũng không dám đảm bảo mình có giẫm lên vết xe đổ hay không.

Ngồi yên trong phòng, cẩn thận nhớ lại lời thê tử vừa mới nói trong phòng.

Nàng nói, tình cảm nàng dành cho hắn sớm đã không còn.

Nhớ tới câu nói này, mi tâm Tạ Quyết nhíu chặt lại.

Đáy lòng một có mảnh phiền muộn, không thoải mái.

Tình cảm sớm đã không còn...

Thê tử còn nói, hắn đối với nàng chỉ là trách nhiệm, cũng không quá thích.

Cái từ thích này với hắn mà nói quá mức xa lạ.

Cho nên hắn chưa hề suy nghĩ sâu xa về cái thứ tình cảm gọi là “thích” này.

Tạ Quyết hắn đây đến cả vấn đề ăn uống cũng chưa từng bắt bẻ kén chọn, không có cái gì thích hay không thích ăn, càng chưa hề nghĩ tới việc bản thân mình thích ai.

Tình cảm của hắn gần như đều chôn giấu ở đáy lòng, chỉ một lòng vì triều đình, vì hầu phủ mà cẩn trọng, nhưng cuối cùng lại rơi vào cảnh chết trận.

Nghĩ lại quá mức không đáng.

Chẳng biết lúc nào bỗng nhiên sẽ chết, hắn còn không bằng sống sao cho giống người bình thường.

Lại nói thê tử hôm nay lên án hắn.

Tạ Quyết không phân biệt ra được.

Nàng từng nói muốn chờ đợi hắn thích nàng, nhưng nàng chờ không được.

Tạ Quyết giơ tay lên bóp cái trán, theo đó mà đi ra ngoài phòng, đứng ở dưới mái hiên nhìn ra ngoài sân.

Ánh nắng rực rỡ bao trùm toàn bộ sân viện, trong viện cây cối tươi tốt, ánh nắng len lỏi từ cành lá sum xuê chiếu rọi xuống mặt đất tạo thành những hình thù đa dạng.

Tạ Quyết chợt phát hiện, hắn hình như rất lâu chưa từng thưởng thức qua cảnh vật chung quanh mình.

Cũng bởi vì mộng cảnh, hắn mới dần dần lo lắng tất cả người bên cạnh mình.

Nếu lại tiếp tục xem nhẹ cảnh vật, xem nhẹ người bên cạnh, đợi đến khi lại nghĩ muốn ngắm nhìn sông núi, lại nghĩ muốn cùng người bên cạnh nói thêm mấy câu, chỉ sợ cũng không còn kịp.

Nghĩ đến đây, Tạ Quyết ngược lại nhìn về phía nhà chính, âm thầm suy nghĩ thích đến cùng là loại cảm giác như thế nào?

*

Buổi chiều Tạ Quyết đẩy cửa vào phòng chính.

Ông Cảnh Vũ ngồi ở trên giường đang chơi đùa với Lan ca nhi, mắt cũng đều không thèm nhìn, Tạ Quyết đi tới ngồi xuống giường êm.

Tận đến khi hắn ngồi xuống, thê tử bỗng nhiên ôm lấy Lan ca nhi trở về phòng trong.

...

Tạ Quyết quay đầu, nhìn vào bên trong, cách bình phong chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy thân ảnh hai người.

Hắn đứng lên, cũng đi vào phòng trong, ngồi xuống cuối giường.

Thấy thê tử ôm Lan ca nhi muốn rời đi, Tạ Quyết bỗng nhiên nói: “ Chúng ta không phải đã nói xong rồi sao, nàng đến cùng vì sao còn tránh né ta? ”

Ông Cảnh Vũ liếc mắt nhìn hắn, thanh âm không nhẹ không nặng: “ Ồ, chỉ có chàng có quyền lạnh nhạt ta, còn ta thì không có quyền lạnh nhạt với chàng? ”

Thu lại ánh mắt, ôm Lan ca nhi lại đi ra gian ngoài.

Tạ Quyết: ...

Chẳng biết tại sao đáy lòng nổi lên một trận buồn bực.

Lúc này hắn không tiếp tục đứng lên đi ra ngoài nữa.

Vẫn như cũ cách một tầng bình phong nhìn qua bên ngoài, nghe Lan ca nhi “ha ha ha” cười ra tiếng.

Ông Cảnh Vũ liếc nhìn phòng trong, không thấy hắn đi theo ra, cũng thu lại ánh mắt, thơm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nhi tử.

Ở bên tai Lan ca nhi thấp giọng nỉ non: “ Cũng không nên giống phụ thân con lớn lên anh tuấn như vậy ”

Lời nói vừa thốt ra, phòng trong liền truyền ra thanh âm Tạ Quyết.

“ Ta cũng không phải là cố ý lạnh nhạt nàng ”

Ông Cảnh Vũ yên lặng một lúc, mở miệng: “ Đúng nha, chàng cũng không phải là cố ý lạnh nhạt ta, chàng chỉ là đối xử với bất kỳ người nào cũng đều như thế ”

Nói đến đây, nàng tiếp tục nói: “ Cho nên chàng muốn ta hiểu cho chàng sao? ”

Nàng hừ nhẹ một tiếng: “ Ta không quan tâm ”

Nói cũng đã nói rồi, nàng tất nhiên là sẽ không tiếp tục kìm nén nữa.

Tạ Quyết mặc dù trong lòng buồn bực, nhưng một lát sau lại bình thường như cũ.

Mặc dù nàng không cho hắn sắc mặt tốt, nhưng tối thiểu hắn có thể nhìn ra được nàng vui sướng hay giận dỗi.

“ Về sau ta sẽ sửa ”. Hắn nói.

“ Sửa liền sửa, nói với ta làm cái gì? ”

Ông Cảnh Vũ không mặn không nhạt trả lời một câu.

Tạ Quyết lại đứng lên lần nữa, vòng qua bình phong, đứng ở nguyệt cửa, cũng không đi qua.

“ Chúng ta không ngại nói chuyện chính sự trước ”

Ánh mắt Ông Cảnh Vũ lúc này mới dời khỏi người Lan ca nhi, ngồi thẳng người lại, quay đầu nhìn thoáng qua hắn, sau đó tay chỉ hướng nhuyễn tháp, ý tứ vô cùng rõ ràng.

Tạ Quyết lúc này mới từ nguyệt cửa đi ra, đi đến bên cạnh giường ngồi xuống.

Ông Cảnh Vũ đem Lan ca nhi nhét vào trong ngực của hắn, nói: “ Việc của Lan ca nhi, chàng nếu muốn biết vậy ta liền nói. Nếu không muốn biết, ta cũng sẽ không nói, ta không nghĩ muốn nhắc lại chuyện xúi quẩy một lần nữa ”

Tạ Quyết biết nàng muốn nói là cái gì, cúi đầu nhìn Lan ca nhi đang cười ngây ngô.

Hắn thấp giọng nói: “ Ta sớm đã biết ”

Ông Cảnh Vũ âm thầm thở ra một hơi, mở miệng: “ Nếu đã sớm biết, vậy chàng cũng phải biết rõ, hắn tới đây cũng không dễ dàng gì, về sau đối xử với hắn thật tốt ”

Suy nghĩ lại cảm thấy lời này không đúng, giải thích: “ Ý của ta không phải là để chàng chiều hư hắn, chỉ là lúc nên nghiêm khắc thì vẫn phải nghiêm khắc ”

Tạ Quyết ngước mắt, cùng nàng nhìn nhau một chút, đáp một tiếng “được”.

Lại nói về chính sự, Ông Cảnh Vũ hỏi hắn: “ Chàng đối với việc của Võ Tích, mơ thấy được bao nhiêu? ”

Tạ Quyết nhẹ xoa cái đầu nhỏ mền mại của nhi tử, lắc đầu: “ Ta cũng không mơ tới hắn, chỉ là cứ mỗi lần nhìn thấy hắn sẽ sinh ra cảm giác chán ghét, cho nên ta suy đoán hắn mai sau sẽ làm ra chuyện gì đó ảnh hưởng tới ta, tới mọi người trong hầu phủ, hoặc là với Kiêu Kỵ binh ”

Nghe vậy, Ông Cảnh Vũ buồn bực nói: “ Chàng không nằm mộng thấy, sao lại có cảm giác chán ghét rồi? ”

Tạ Quyết chần chờ một chút, lại nói: “ Không chỉ là nằm mộng, ngày bình thường lúc thất thần cũng ngẫu nhiên thoáng hiện một chút cảnh tượng ”

Nghe hắn nói như vậy, Ông Cảnh Vũ nhướng mày, ánh mắt trở nên hoài nghi: “ Chàng thật không phải là cùng ta trở về đấy chứ? ”

Tạ Quyết than nhẹ một tiếng: “ Nếu là thật, nàng có phải đến cả nửa lời cũng đều không muốn cùng ta? ”

“ Cũng không hẳn là như thế ”. Sau đó giọng lại hơi run lên: “ Sẽ lựa chọn điều đầu tiên mới nói hôm nay ”

Chỉ tồn tại quan hệ phu thê trên danh nghĩa, chứ không còn quan hệ phu thê thật sự.

Tạ Quyết trầm mặc, sau một lúc lâu mở miệng: “ Ta không phải hắn ”

Nhìn hắn lạnh nhạt ở chuyện phòng the, tạm thời còn chưa nói tới đời trước, liền cũng biết hắn không phải Tạ Quyết đời trước.

Ông Cảnh Vũ cũng không lãng phí thời gian, liền nói: “ Võ Tích người này, ta cũng chỉ gặp qua vài lần, nhưng chàng có biết lúc chàng mang quân đi Ung Châu dẹp loạn, lúc trở về chỉ còn bao nhiêu người không? ”

Ánh mắt Tạ Quyết bình tĩnh nhìn nàng, nàng giơ ba ngón tay lên: “ Chỉ còn lại hơn ba trăm người, mà trong số hơn ba trăm người, mà phần đa đều là người dưới trướng của Võ Tích, nghe nói bọn hắn trấn thủ ở địa doanh, bởi vậy mới không lâm trận ”

Nói đến đây, nàng hỏi: “ Nếu chàng ra ngoài đánh trận, chàng sẽ an bài Võ Tích trấn thủ địa doanh sao? ”

Tạ Quyết híp mắt một cái, cẩn thận suy nghĩ.

Sau một lúc lâu, hắn nói: “ Phải xem tình huống ”

Nói xong suy đoán: “ Nhưng bình định loạn tặc ở Ung Châu, không nhất thiết phải sử dụng quân mạnh nhất, còn có đội quân liên kết khắp nơi, nếu Kiêu Kỵ binh có gì bất trắc, sẽ có thám tử quan chiến đi cầu viện binh... ”

Nói đến đây, hắn ngước mắt hỏi nàng: “ Ung Châu sẽ loạn? ”

Nàng gật đầu, thuật nói ra: “ Thứ sử Ung Châu bị cường đạo giết chết, có một số bộ phận phản quân đứng về phe cường đạo. Trong triều phái Kiêu Kỵ binh cùng Thần Võ quân cùng nhau bình định, Kiêu Kỵ binh thương vong thảm hại, đến cả Thần Võ quân cũng thương vong nghiêm trọng ”

“ Về sau chỉ nửa năm, không chờ triều đình phái binh lại, thủ lĩnh cường đạo bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử*, phản quân Ung Châu đổi thủ lĩnh, triều đình nhân cơ hội này phái binh xuất chinh. Võ Tích tự động xin đi giết giặc, nói là vì huynh đệ Kiêu Kỵ binh chết thảm, hắn lần này đi đánh một trận liền chém hạ đầu cường đạo ”

(*bất đắc kỳ tử: đột nhiên chết không có nguyên do ).

Nàng tiếp tục nhớ lại nói: “ Lần bình loạn kia, mặc dù không triệt để diệt phản quân Ung Châu, nhưng cũng làm nguyên khí đại thương, bởi vì Võ Tích lập xuống công danh, được thăng làm phó tướng Kiêu Kỵ binh, từ đó một đường thăng quan, đến năm thứ tư liền được thăng làm tướng quân ”

Nghe nàng nói, Võ Tích giống như không có nửa điểm khả nghi.

Tạ Quyết hỏi: “ Theo lời này nàng cũng không đủ chứng cứ, nàng đến cùng vì sao cảm thấy Võ Tích có vấn đề, chẳng lẽ là cảm thấy hắn là người may mắn sống sót trở về? ”

Ánh mắt Ông Cảnh Vũ liếc nhìn đi nơi khác, trầm mặc mấy giây sau mới nói: “ Chàng tuổi trẻ tài cao, chỉ mới hai mươi tuổi liền ngồi lên vị trí tướng quân Kiêu Kỵ binh, ta không tin chàng dễ dàng chết trận như vậy ”

Ánh mắt Tạ Quyết khẽ động, chẳng biết tại sao cả ngày hôm nay buồn bực, lại bởi vì hai câu này mà biến mất.

Hai phu thê im lặng mấy giây, Lan ca nhi bỗng nhiên “y a y a”, phá vỡ bầu không khí yên tĩnh ngắn ngủi.

Tạ Quyết hoàn hồn, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu nhi tử, Lan ca nhi lúc này mới yên tĩnh trở lại.

Ông Cảnh Vũ thu lại ánh mắt, nhìn về phía hắn: “ Chàng đối với Võ Tích có cảm giác chán ghét, không phải cũng đã chứng minh ta hoài nghi đúng? ”

Nàng còn nói: “ Ta cũng không phải không có bất kỳ căn cứ gì liền muốn hãm hại Võ Tích. Ta lúc trước nhờ a huynh đi một chuyến đến Ung Châu, đi đến làng của Võ Tích. A huynh lúc đó giả trang thành phú thương đi ngang qua thôn kia, mới rời làng không lâu liền gặp phải cường đạo cản đường cướp bóc ”

“ A huynh liền âm thầm tra một chút những vụ cướp bóc mấy năm gần đây ở Ung Châu, mười vụ thì bốn vụ đến từ thôn làng này, cho nên thôn này tất có mờ ám, mặc kệ là bình loạn Ung Châu, hay là Võ Tích may mắn sống sót, vẫn là a huynh lần này đi Ung Châu một chuyến, thôn làng của Võ Tích quá mức kì lạ, những việc kia cũng trùng hợp đến quá mức ”

Nói đến cuối, sắc mặt nàng ngưng trọng: “ Trùng hợp nhiều như vậy liền có khả năng là sự thật ”

Tạ Quyết nhìn nàng đem những điểm đáng ngờ liệt kê rõ ràng ra, đột nhiên cảm thấy được mình vẫn hiểu nàng chưa đủ.

Không thể nghi ngờ được nàng rất thông minh, nhưng làm hắn bất ngờ là nàng lại thông minh như vậy.

Ông Cảnh Vũ rũ mắt tiếp tục nói: “ Ta hôm trước động thủ, chỉ là muốn để chàng bởi vì Võ Tích đức hạnh không tốt mà không còn trọng dụng hắn, ta cũng dự định tốt, nếu chàng vẫn tin tưởng Võ Tích, ta liền kêu Uyển nương treo cổ tự tử giả chết, sau đó để nàng ta rời xa Kim Đô, đem mọi tội lỗi ném lên người Võ Tích ”

Ngước mắt nhìn về phía Tạ Quyết, chỉ bắt gặp hắn đang chăm chú nhìn mình.

Nàng nhăn mi, không vui nói: “ Đừng nhìn chằm chằm vào ta như thế ”

Tạ Quyết “ừ”một tiếng, sau đó cúi đầu nhìn nhi tử: “ Ta chỉ là không hề nghĩ rằng nàng lại thông minh như vậy ”

Ông Cảnh Vũ nhíu mày một chút.

Lời này, là đang khen nàng sao?

Làm sao nghe được lại thấy kỳ quái?

Chẳng lẽ nàng trước kia không thông minh?