Tổng Tài, Phu Nhân Có Thai Rồi

Chương 313: Quãng thời gian yên bình tại Hoàng An (6)



Ngày tháng cứ bình yên trôi qua, đơn giản đều là cơm áo gạo tiền. Trước kia tôi vẫn luôn nghĩ rằng nếu tôi có phúc phận được sống một đời với Phó Thắng Nam, có thể tôi sẽ là một con người yêu gia đình, mỗi ngày đều trông coi con cái, nghiên cứu xem đồ ăn nên nấu thế nào mới ngon, làm sao chăm sóc tốt cho cơ thề của anh và con.

Cuộc đời con người có rất nhiều chuyện không như ý, thời gian bốn năm, tôi thật sự đã buông bỏ được rất nhiều thứ, nhưng tôi vẫn luôn nghĩ, anh cũng có nỗi khổ riêng trong lòng, anh gạt tôi, anh làm

tổn thương tôi, đều có lý do riêng của anh

cả.

Bởi vì quá yêu, vì vậy nên có lúc dù hận dù oán nhưng vẫn yêu, thời gian lâu rồi, ngược lại sẽ trờ lại bình thường thôi.

Chương Nam xử lý công việc rất lưu loát nên khi tôi quay về công ty thì lại đột nhiên trở nên rất nhàn rỗi, như thế ngược lại làm tôi hơi không quen.

Đại khái cũng do nhàn rỗi nên thời gian ð công ty tán gẫu cũng nhiều hơn, trong khách sạn có người tình cảm không thuận lợi nên nhảy lầu tự sát.

Trong công ty có người thảo luận.

“Nghe nói bố mẹ của cô gái đó là quan chức cấp cao ở bắc thành, mặc dù không phải là trách nhiệm của khách sạn chúng ta nhưng người ta dù sao cũng xảy ra chuyện ở khách sạn chúng ta, đoán

ừng khách sạn cũng sẽ gặp không ít

phiền toái.”

Bạn đang đọc tại

“Đúng vậy! Khó khăn lắm mới khời sắc được, kết quả là lại xảy ra loại chuyện này, sợ là chúng ta phải tìm một công việc khác mất thôi.”

“Đúng vậy! Nghe nói tổng công ty “tài đại khí thô” căn bản không thèm đề ý tới thu nhập của khách sạn nhỏ này, dường như người bên trên cũng không muốn tốn thời gian đi giải quyết những chuyện này, nói không chừng còn trực tiếp đóng cửa khách sạn này luôn đó”

“Vậy thì chúng ta sắp thất nghiệp rồi sao? Thật nóng ruột mà, không dễ dàng gì mới tìm được việc, lương bồng và đãi ngộ đều rất tốt, kết quả là náo loạn một trận thế này, tôi lại sắp mất việc rồi.”

Mấy người thay ca trong khách sạn đứng tụ tập lại trước quầy lễ tân thảo luận, tôi không tự giác cũng nghe được nhiều

vài câu, nghe có vẻ như là sự thật, một

thành phố nhỏ như Hoàng An này không có công ty nào lớn cả, cơ bản là chỉ có công trường và một vài tiệm nhỏ.

Quy mô của khách sạn này cũng coi như hơi lớn rồi, tiền công và đãi ngộ đều cao hơn những nơi khác rất nhiều, nếu bây giờ mà đóng cửa thì phải tìm một công việc mới.

Chỉ sợ là không tìm được công việc nào lương tháng hơn trăm triệu cả, tôi không khỏi thờ dài. Mắt thấy làm việc hơn một tháng sắp được nhận tiền lương, kết quả lại xảy ra chuyện, thật xui xẻo mài

Chương Nam đi vào thấy mấy vài người than thờ trước quầy lễ tân, anh không khỏi nhíu mày: “Các cô có thời gian oán trời trách đất thì không bằng dành thời gian đó nghĩ xem nên làm tốt công việc trước mắt thế nào đi” Mấy người đó bị anh rống một tiếng

đều vội vàng tản đi.

Anh ấy đi về phía tôi, thấy tôi ngần người trước màn hình máy tính thì mở miệng nói: “Nghĩ gì thế? Sắp tan làm rồi, lát nữa cùng đi đón Tuệ Minh và Mặc Bạch không?”

Tôi gật đầu, rồi lại nghĩ đến lát nữa còn phải làm bảng kê khai nên lại vôi lắc đầu: “Anh giúp em đón Tuệ Minh một lát với, lát nữa em còn có chút việc, làm phiền anh rồi.”

Thấy bảng kê khai vẫn chưa làm xong trên máy tính tôi, anh cười cười, cũng không nói nhiều thêm nữa liền đi ra ngoài.

Anh vừa đi thì những người vừa bàn tán ð trước quầy lễ tân lại thì thầm, nhưng mà lần này lại chuyền đề tài về phía tôi.

Trương Hân Hân nhìn tôi, bộ dáng nhìn thế nào thì cũng thấy không quá

thuận mắt: “Chị Hinh, chị nói chị là dì của

Bảo Khiết, xoay người một cái liền biến thành người phụ trách hai vị trí thanh nhàn nhất trong khách sạn của chúng ta, lấy một phần lương cao mà công việc lại thanh nhàn như thế, chị làm sao mà làm được vậy?”

Trương Hân Hân cười lạnh, khinh thường nói: “Tôi thấy chị không phải là người biết nịnh bợ, mà là biết ngủ với đàn ông thế nào đúng không? Tôi nghe nói phụ nữ ba mươi như sài lang, xem ra quản lý Chương Nam cũng không thoát khỏi ai của một người phụ nữ lớn tuổi nhỉ? Chức vị nhờ ngủ mà có này, thật sự còn tốt hơn của những người phải nỗ lực từng bước như chúng tôi đây!”

Tôi nhìn những người đó, nghe bọn họ nói từng câu phụ nữ lớn tuổi, từng câu câu dẫn đàn ông.

Tôi không nhịn được mà cảm thấy tuổi

trẻ thật tốt, lời nói ra có thể không kiêng nề gì, có thể tùy ý làm tổn thương người khác.

Ánh mắt dừng lại trên cốc nước sôi vừa rót trên bàn, tôi đứng dậy, đứng trước mặt Trương Hân Hân, cũng không tính là tức giận, chỉ là ngữ điệu hơi lạnh mà thôi: “Đúng vậy, tôi đã ba mươi rồi, tính ra tôi cũng lớn hơn cô bốn, năm tuổi, đề tôi nghĩ kĩ lại xem năm hai bốn, hai lăm tuổi là bộ dáng thế nào đây?”

Tôi nhướng mày, tiếp tục nói: “Lúc đó tôi vừa mới kết hôn, cũng vừa bắt đầu công tác, công tác lúc đó phức tạp hơn bây giờ nhiều lắm, đương nhiên tôi cũng gặp những người chị lớn tuồi hơn tôi. Bản thân bọn họ tuy là ở chức vị cao nhưng lúc đó tôi nghĩ là mình phải nỗ lực thế nào, mà không phải làm thế nào đề công kích các chị ấy”

Tôi không nhịn được mà cảm thấy tuổi

trẻ thật tốt, lời nói ra có thể không kiêng nề gì, có thể tùy ý làm tổn thương người khác.

Ánh mắt dừng lại trên cốc nước sôi vừa rót trên bàn, tôi đứng dậy, đứng trước mặt Trương Hân Hân, cũng không tính là tức giận, chỉ là ngữ điệu hơi lạnh mà thôi: “Đúng vậy, tôi đã ba mươi rồi, tính ra tôi cũng lớn hơn cô bốn, năm tuồi, đề tôi nghĩ kĩ lại xem năm hai bốn, hai lăm tuổi là bộ dáng thế nào đây?”

Tôi nhướng mày, tiếp tục nói: “Lúc đó tôi vừa mới kết hôn, cũng vừa bắt đầu công tác, công tác lúc đó phức tạp hơn bây giờ nhiều lắm, đương nhiên tôi cũng gặp những người chị lớn tuồi hơn tôi. Bản thân bọn họ tuy là ở chức vị cao nhưng lúc đó tôi nghĩ là mình phải nỗ lực thế nào, mà

không phải làm thế nào đề công kích các chị ấy”

“Bây giờ thấy cô miệng lưỡi trơn tru như vậy, tôi đột nhiên cảm thấy giáo dưỡng và học thức mà người nhà tôi đã cho tôi thật sự rất quan trọng, họ dạy tôi nhìn những người ưu tú đề nỗ lực học tập, mà không phải là hạ thấp và phá hủy, cô Trương, gia giáo của cô, thật sự là rất… tầm thường đó!”

Lời này cũng không tính là khó nghe nhưng đề cập đến gia giáo và nhân phầm thì dĩ nhiên sẽ không giống nữa.

Trương Hân Hân dù sao cũng trẻ tuổi, nghe thấy lời nói chói tai như thế của tôi thì nhất thời liền bùng nồ, cô ta giơ tay chuần bị đánh tôi.

Tôi cũng phải là một ngốc bạch ngọt hai mấy tuổi, tôi vươn tay ngăn động đánh xuống tác của cô ta, sau đó liền bức lên cốc nước trên bàn, tạt về phía khuôn mặt nhỏ nhắn tỉnh xảo của cô ta.

“Hân này, muốn nói chuyện thì phải

uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, lần sau phải nhớ khi nói chuyện thì phải dùng não suy nghĩ trước đã.” Nói xong thì tôi cũng không còn tâm trạng nào mà tiếp tục làm bảng kê khai, trực tiếp đi ra khỏi công ty.

“A a a..” Cô ta tức giận la lớn: “Thẩm Xuân Hinh, đồ xấu xa nhà chị, chị chờ đó cho tôi!”

Sau lưng truyền tới âm thanh tan vỡ của cô ta, tôi không đề ý, trực tiếp trờ về nhà.

Chương Nam đón Tuệ Minh về, gần đây cô nhóc vẫn luôn thích đi theo tôi, có thể là bởi vì chuyện bị bệnh lần trước, con bé lo lắng cho tôi nên vẫn luôn thích đi theo phía sau tôi, như sợ tôi xảy ra chuyện gì vậy.

Trong lúc ăn cơm, Chương Nam đột nhiên nhìn tôi rồi nói: “Ngày mai Bắc Thành

có một nhà đầu tư muốn tới khách sạn ở,

có khả năng em phải đi ra ngoài đón tiếp một lát, thuận tiện cũng sắp xếp hành trình ð Hoàng An trong mấy ngày nay cho anh ta luôn, khách sạn xảy ra chuyện, dựa theo ý của cấp trên thì chính là sẽ để nhà đầu tư đó tiếp nhận khách sạn.”

Tôi ngây người một lát, không hiều mà hỏi: “Một nhà đầu tư thì tiếp nhận khách sạn làm gì?”

Anh ấy cười nhẹ: “Bên cạnh khách sạn cơ bản đều là đất hoang, mục đích của những nhà đầu tư đó đương nhiên không phải là khách sạn, mà là tính toán tiến hành quy hoạch khu đất xung quanh khách sạn, hai năm nay Hoàng An phát triển không tệ

nên người bên ngoài đồ tới cũng nhiều, muốn phát triển thành thành phố du lịch thì cũng chỉ là vấn đề một, hai năm mà thôi”

Này ngược lại thì cũng đúng, địa giới Hoàng An không lớn, nhưng bởi vì cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp, đặc biệt là mùa xuân mỗi năm, xung quanh thị trấn đều nở đầy hoa cải dầu, thị trấn ở một nơi không thu hút này ngược lại lại giống như bị hoa hải đường vây quanh.

Hơn nữa vùng lân cận thị trấn cũng có không ít thác nước tự nhiên và dân tộc thiểu số, bây giờ ngày càng nhiều người trong thành phố lớn muốn đến một thị trấn nhỏ có hoàn cảnh tốt đẹp thế này đề dưỡng lão. Hoàng An thật sự là một sự lựa

chọn tốt.