Tổng Tài Nhà Bên Và Con Mèo Của Hắn

Chương 57: Nè



(Truyện chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad.com Linh0068: https://www.wattpad.com/user/Linh0068)

*

Ôn Thất Bạch vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, mí mắt hơi rũ xuống, chợt chớp chớp hai cái, rơi vào một mảnh bóng tối.

Tô Cảnh Dược nhanh tay lẹ mắt ôm lấy cậu trước khi ngã xuống đất, liên tục sốt như vậy cả ngày một đêm, lại không ăn không uống, không ngất thì quá lạ.

Gò má nóng bỏng của Ôn Thất Bạch dán lên cổ Tô Cảnh Dược, hô hấp yếu ớt dồn dập, thở hổn hển.

Tô Cảnh Dược cúi đầu gọi cậu hai tiếng, quả nhiên không nhận được bất kỳ đáp lại gì.

Khẽ thở dài một tiếng, ôm Ôn Thất Bạch đi về phía trước.

*

Lúc Tần Tri Thư từ Ảo Tưởng đi ra, vừa vặn đụng phải Trình Thiên Ý cùng Diệp Phong An.

"Diệp Phong An." Tần Tri Thưu dừng bước, gọi Diệp Phong An lại.

Ánh mắt Diệp Phong An vẫn lạnh nhạt như cũ, bình tĩnh.

"Tôi thật sự rất tò mò, trái tim của cậu phát triển như thế nào."

Tần Tri Thư châm một điếu thuốc, kẹp giữa các ngón tay, phun ra một ngụm khói mới chậm rãi mở miệng, "Làm như vậy đối với cậu có bao nhiêu chỗ tốt?"

Diệp Phong An một không nắm giữ quyền lợi thực tế của Diệp gia, hai đối với quyền lợi không hề có hứng thú, nếu là muốn đối phó Tô Cảnh Dược mà nói, cần gì phải vòng một vòng lớn như vậy.

Tần Tri Thư căn bản nghĩ không ra, Diệp Phong An làm như vậy mục đích là gì.

"Rất hiển nhiên, tôi nhận được một kết quả ngoài ý muốn, không phải sao."

Diệp Phong An vốn không có ý định dùng cái này uy hiếp Tô Cảnh Dược, chỉ là hắn không nghĩ tới Tô Cảnh Dược thật sự sẽ để ý như vậy, cây bút ghi âm kia coi như là hoàn thành vượt mức nhiệm vụ.

Tần Tri Thư cười nhạo một tiếng, một quyền vung lên...

Tình cảnh trong nháy mắt liền không khống chế được, hai người đều là con cháu thế gia, bảo an ngăn cũng không được, không ngăn cũng không được, hơn nữa vấn đề chủ yếu nhất là, bọn họ ai cũng không dám ngăn cản, đây mới là lựa chọn tiến thoái lưỡng nan nhất.

Vấn đề lớn hơn vẫn là Trình Thiên Ý, hiện trường chỉ có một mình anh có thể đi lên ngăn cản, anh còn giơ điện thoại di động ở bên kia ghi hình.

May mà nơi này là Ảo Tưởng, nếu đặt ở nơi khác, hai người này ngày mai tuyệt đối lên hotsearch.

Chương Kỳ và Ninh Phàm từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy một cảnh tượng như vậy.

Muốn nói Tần Tri Thư và Diệp Phong An đều là người có mặt mũi, đánh nhau trước mặt mọi người như vậy làm sao có thể không mất mặt?

Ninh Phàm nhìn thoáng qua Trình Thiên Ý ở bên cạnh sợ hai người đánh không đủ tàn nhẫn, đột nhiên rất hoài niệm Ôn Thất Bạch, nếu Ôn Thất Bạch ở đây, sớm một cước giẫm lên, làm cho Trình Thiên Ý bớt kiêu ngạo.

Chờ Chương Kỳ cùng Ninh Phàm kéo hai người ra, trên mặt hai người đều đủ loại màu sắc.

Tần Tri Thư lau máu khóe miệng, cười nhạo một tiếng, "Diệp Phong An, cậu quả thực là một kẻ điên."

Diệp Phong An cũng cười lạnh một tiếng, xoa khóe miệng bị Tần Tri Thư đánh có chút bầm tím, "Như nhau."

Chương Kỳ từ đầu đến cuối đều chẳng hay biết gì, hiện tại cũng không rõ ràng là chuyện gì xảy ra, Diệp Phong An tuy rằng cùng bọn họ vẫn luôn xích mích, nhưng mâu thuẫn dường như còn chưa kịch liệt đến loại cảnh giới này, sao đột nhiên lại bộc phát?! Có chuyện gì xảy ra với cậu ta không?

"Đi thôi, đi bệnh viện thăm Ôn Thất Bạch." Tần Tri Thư tuy nói cùng Ôn Thất Bạch không tính là thâm giao, nhưng cũng đặc biệt thưởng thức Ôn Thất Bạch, Diệp Phong An dùng loại thủ đoạn này, hắn ghê tởm đến cực điểm.

Bệnh viện? Ôn Thất Bạch? Diệp Phong An nhíu mày, gọi Tần Tri Thư, "Chuyện gì xảy ra vậy? "

"Nhà khoa học lợi hại như vậy, cậu tự tìm hiểu đi." Tần Tri Thư hừ lạnh một tiếng.

Trình Thiên Ý cũng không hiểu ra sao, Ôn Thất Bạch ở bệnh viện? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Quái vật có sức chiến đấu nghịch thiên như vậy còn có thể sinh bệnh?

"Ninh Phàm, cậu đứng lại!" Diệp Phong An gọi Ninh Phàm lại.

Ninh Phàm vẻ mặt khổ sở ha ha đứng tại chỗ, vì sao mỗi lần bị thương đều là anh, từ nhỏ đã bị ức hiếp, lớn lên vẫn là bị ức hiếp.

"Ôn Thất Bạch xảy ra chuyện gì vậy?" Diệp Phong An hỏi.

Ninh Phàm nhìn thoáng qua Tần Tri Thư, lại nhìn thoáng qua Diệp Phong An, thật cẩn thận giải thích, "Thất Bạch cậu ấy ở bệnh viện, sốt cao hôn mê mấy ngày rồi, anh Diệp anh cũng muốn đi sao?"

Tần Tri Thư lại từ trên người lấy ra một điếu thuốc, không lạnh không nóng trào phúng một câu, "Cậu ta đi? Cậu ta cũng không nghĩ tới là do ai ban cho."

Suy nghĩ duy nhất của Chương Kỳ bây giờ chính là: Mấy người mẹ nó đều biết chỉ có một mình tôi không biết!?

Diệp Phong An nhẹ nhàng nhìn lướt qua Tần Tri Thư, trực tiếp đẩy cửa đi ra ngoài.

Lục Mạch ngồi xổm ở cửa phòng bệnh cùng Vệ Khanh nói chuyện phiếm, nhìn thấy chính là hình ảnh đời này hắn cũng không nghĩ tới, Diệp Phong An Thế mà lại cùng Tần Tri Thư đi cùng một chỗ, đương nhiên, nếu như trên mặt hai người không bầm tím, sẽ càng làm cho hắn giật mình.

"Ninh Phàm, chuyện gì xảy ra?" Lục Mạch liếc mắt nhìn trong đám

người một cái, cuối cùng đem ánh mắt đặt ở trên người Ninh Phàm.

Ninh Phàm núp ở góc khuất nhất:... Quả nhiên vẫn là trốn không thoát.

" Diệp Phong An, tôi khuyên cậu không nên đi vào đầu tiên. "Lục Mạch cúi đầu chơi điện thoại di động, "Tô Cảnh Dược hiện tại rất muốn đánh người."

Ôn Thất Bạch hôn mê lâu như vậy, sốt cao không hạ, cảm xúc hiện tại của Tô Cảnh Dược cũng bạo phát. Diệp Phong An bây giờ nếu đi vào, nói không chừng chính là cây gỗ kia, trực tiếp khiến Tô Cảnh Dược bạo phát cũng không phải là không có khả năng.

"Không làm chuyện thiệt thòi, không sợ quỷ gõ cửa." Diệp Phong An đẩy cửa phòng bệnh ra, "Nếu Tô Cảnh Dược chột dạ, tôi cũng không còn lời nào để nói."

Tô Cảnh Dược ngồi trên ghế, khuỷu tay chống tay vịn, bàn tay chống thái dương, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Ôn Thất Bạch, nghe thấy có người tiến vào cũng không dời tầm mắt.

Hiện tại anh thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ, sốt cao không hạ, nguyên nhân hôn mê bất tỉnh bác sĩ đã nói qua, là ý nguyện chủ quan của Ôn Thất Bạch, là cậu không muốn tỉnh lại, không muốn đối mặt với tất cả.

"Diệp Phong An." Tô Cảnh Dược ngữ khí lạnh nhạt, bình tĩnh đến cực điểm, "Cậu dám tới đây, không sợ tôi giết cậu sao?"

Diệp Phong An cười nhạo một tiếng, kéo một cái ghế ngồi đối diện, "Cậu sẽ không giết tôi, bởi vì tôi đến tìm cậu làm một giao dịch."

*

Ôn Thất Bạch từ trong hôn mê tỉnh táo lại, Vệ Khanh ngồi bên giường trông mong nhìn cậu.

"Tiểu Bạch, cuối cùng cậu cũng tỉnh, còn khó chịu sao? Cậu đã hôn mê trong nhiều ngày, làm tôi sợ muốn chết. "Vệ Khanh hít hít mũi, hốc mắt đỏ bừng, thấy Ôn Thất Bạch tỉnh lại liền bắt đầu khóc lóc.

Ôn Thất Bạch giãy dụa từ trên giường ngồi dậy, trong đầu vẫn rối bời, xoa xoa huyệt thái dương.

"Chuyện gì xảy ra vậy?" Hình như cậu đã quên, chỉ nhớ Tô Cảnh Dược đi tìm cậu, sau đó thì quên sạch sẽ, nhìn tình huống hiện tại, tám, chín phần mười là Tô Cảnh Dược đưa cậu tới bệnh viện, "Tô Cảnh Dược đâu?"

Tô Cảnh Dược đẩy cửa phòng bệnh ra, trong tay cầm một chén cháo, trầm mặc đi tới, đặt cháo lên tủ đầu giường.

"Vệ Khanh, giúp tôi đi mua một hộp sữa chua." Ôn Thất Bạch hướng về phía Vệ Khanh cười cười, đẩy Vệ Khanh ra.

Sau khi Vệ Khanh ra khỏi phòng bệnh, Tô Cảnh Dược kéo ghế dựa ra, ngồi ở bên giường, đưa tay chạm vào trán Ôn Thất Bạch, thử nhiệt độ.

Vẫn sốt nhẹ, Tô Cảnh Dược thu tay lại, hỏi, "Còn có chỗ nào không thoải mái không?"

Ôn Thất Bạch lắc đầu, nâng tay xoa xoa huyệt thái dương của mình, nửa ngày mới chậm rãi mở miệng, "Cám ơn anh đã đưa tôi tới đây."

Tô Cảnh Dược dựa vào ghế, cười khổ một tiếng, "Cảm ơn tôi không phải rất khách khí sao?"

Ôn Thất Bạch không lên tiếng.

"Em đã nói qua, em nợ tôi, em chuẩn bị trả tôi như thế nào, không bằng ở cùng một chỗ với tôi đi." Tô Cảnh Dược nửa đùa nửa thật mở miệng.

Ôn Thất Bạch mười ngón tay đan chéo, suy tư trong chốc lát, tổ chức ngôn ngữ một chút mới mở miệng nói, "Tô Cảnh Dược, tôi không biết nên nói với anh như thế nào, anh và toàn bộ sự việc đều không liên quan, chuyện của nhà họ Diệp tôi cũng không có tư cách oán giận anh."

Tô Cảnh Dược cùng toàn bộ sự tình đều không liên quan, tuy rằng nói như vậy có chút quá đáng, nhưng từ đáy lòng, Ôn Thất Bạch đã không còn cách nào giống như trước, cậu không vượt qua được khó khăn này.

Cậu có thể tha thứ cho Tô Cảnh Dược, nhưng không cách nào tha thứ cho mình, "Anh tức giận cũng không có gì đáng trách, tôi rất xin lỗi, nhưng tôi thật sự không có cách nào tiếp tục ở cùng một chỗ với anh."

"Nói xong chưa?" Tô Cảnh Dược ngữ khí lạnh nhạt, "Em nói xong, nên để tôi, nếu tôi nhất định phải giữ em, em trốn không thoát, nếu tôi muốn nhốt em,em cũng chỉ có thể ở lại, muốn sống không được muốn chết không xong, chỉ có thể ngoan ngoãn ở trong lòng bàn tay tôi, làm đồ chơi của tôi."

Ôn Thất Bạch lắc đầu nở nụ cười, "Anh vẫn không nghe hiểu ý của tôi".

"Tôi không muốn hiểu ý của em." Tô Cảnh Dược cúi đầu cười, giữ chặt gáy cậu, hôn xuống.

Nụ hôn này mãnh liệt giống như muốn cắn nuốt sạch sẽ, chăn bị xốc

lên, Tô Cảnh Dược không kiên nhẫn nắm lấy cổ tay Ôn Thất Bạch không ngừng giãy dụa, đặt trên đỉnh đầu cậu, cúi đầu từng tấc từng tấc tấn công.

Sốt cao mấy ngày, Ôn Thất Bạch cái gì cũng chưa ăn, dựa vào thuốc dinh dưỡng mới duy trì thể lực, lúc này cũng căn bản không phải là đối thủ của Tô Cảnh Dược, không đến mấy phút đã thở hồng hộc không có một chút khí lực mà giãy dụa.

Tô Cảnh Dược mò mẫm xé mở bộ quần áo bệnh nhân của cậu, lộ ra lồng ngực trắng nõn, cúi đầu gặm.

Cửa phòng bệnh không khóa, Vệ Khanh có thể trở về bất cứ lúc nào.

Ôn Thất Bạch giãy dụa vài cái, Tô Cảnh Dược không kiên nhẫn dùng cà vạt của mình buộc cổ tay cậu lại.

Ôn Thất Bạch lúc này mới biết được, trước kia Tô Cảnh Dược có bao nhiêu dịu dàng, thời điểm bị tiến vào, sắc mặt Ôn Thất Bạch trong nháy mắt trắng bệch, môi vốn không có bao nhiêu huyết sắc lại càng nhạt.

Tô Cảnh Dược hận không thể nhai nát cậu nuốt vào trong bụng, hóa thành máu thịt của mình, như vậy mới vĩnh viễn ở cùng một chỗ.

Tô Cảnh Dược thuần túy phát tiết, tiết dục, không để ý tới sự giãy dụa của Ôn Thất Bạch, em đau, em không biết tôi đau hơn em, tôi còn sợ hơn em, hôn mê nhiều ngày như vậy là không muốn nhìn thấy tôi sao?

Đã như vậy còn không chịu buông tha cho mình sao? Trách nhiệm áp đặt lên chính mình có phải là niềm vui không?

Tô Cảnh Dược cúi đầu hôn lên môi Ôn Thất Bạch bởi vì đau đớn mà tái nhợt, gặm cắn, liếm môi.

"Em nhớ kỹ Ôn Thất Bạch, em đừng hòng đơn phương chấm dứt tình cảm này, muốn bỏ rơi tôi, em nằm mơ." Tô Cảnh Dược ở bên tai cậu

chậm rãi mở miệng, nhìn chằm chằm sắc mặt trắng bệch của cậu vì đau đớn, đã như vậy, vẫn không chịu hé răng sao, nói chuyện với tôi rất khó chịu sao?

Nâng hai má cậu, ép buộc cậu nhìn mình, "Ôn Thất Bạch, đời này tôi cũng không có khả năng buông tha em, chết cũng muốn lôi kéo em cùng chết, hiểu không?"

Lúc Tô Cảnh Dược mặc quần áo đã là chạng vạng, sắc trời đã tối tăm.

Cổ tay Ôn Thất Bạch còn chưa được buông ra, làn da trần trụi lộ ra trong không khí, vết hôn trùng lặp chồng lên nhau, đủ để biểu hiện chủ nhân thân thể này từng bị đối xử tàn bạo cỡ nào.

Quần áo bệnh nhân đã bị Tô Cảnh Dược xé toạc, cúc đều rải rác trên mặt đất.

Tô Cảnh Dược khoác áo khoác của mình lên cho Ôn Thất Bạch, cũng không cởi bỏ cổ tay cậu, ôm cậu đi ra ngoài.

"Anh đưa tôi đi đâu?" Ôn Thất Bạch nửa khép mắt lại, hoàn toàn không có khí lực muốn giãy dụa.

"Trở về Tô gia." Tô Cảnh Dược thản nhiên mở miệng.

Tác giả có một cái gì đó để nói: tù nhân, cầm tù play ~ xấu hổ quá ~

*

(Truyện chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad.com Linh0068: https://www.wattpad.com/user/Linh0068)