Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi

Chương 107: Đến sân bay bắt cô về



Vừa nhìn thấy số hiện trên màn hình là của Mộ Thiệu Đàm, sắc mặt anh càng u ám đáng sợ, "Tốt nhất là cậu có chuyện quan trọng gì cần nói với tôi đấy!" Anh nghiến răng nói.

"Thiên Tình sắp đi rồi!" Lời của Mộ Thiệu Đàm từ đầu kia vong đến, khiến bộ não Thi Nam Sênh ngừng hoạt động trong chốc lát.

Cậu ta nói gì?

"Sao không có phản ứng? Tôi nói, Thiên Tình.... Cảnh Thiên Tình, sắp đi rồi!" Mộ Thiệu Đàm tưởng Thi Nam Sênh không nghe rõ, nên nói lại chậm rãi từng chữ nói rõ nguyên câu.

Lúc này Thi Nam Sênh mới tỉnh hồn. Lập tức ngồi bật dậy, "Có ý gì? Cô ấy phải đi? Đi đâu chứ?"

"Xem ra, cậu quả nhiên không biết gì." Mộ Thiệu Đàm hất hất tóc. Sau khi tung ra một tin tức nóng hổi, anh chàng đã không còn vẻ sốt ruột lo lắng nữa mà ngược lại thì cứ tình tang nhởn nhơ.

“Tôi hỏi cậu, lời cậu mới vừa nói là có ý gì?" Thi Nam Sênh không thể nào bình tĩnh được nữa. Trong lòng mơ hồ dâng lên một dự cảm xấu.

"Không phải cậu không quan tâm sao? Dù sao cậu cũng không quan tâm cô ấy, tôi thấy, tôi không nên...."

"Mộ Thiệu Đàm!" Thi Nam Sênh nghiến răng phun ra ba chữ cắt ngang câu nói của Mộ Thiệu Đàm.

Tuy cách nhau qua chiếc điện thoại, Mộ Thiệu Đàm vẫn có thể cảm nhận được tâm tình u oán của người ở đầu bên kia. Thoáng rùng mình, không dám đùa giai nữa, vội vàng thành thật thú nhận toàn bộ, "Mới vừa rồi em trai của tôi đến sân, nói là đi tiễn Thiên Tình. Cô ấy được công ty giải trí Wesley ký hợp đồng, phải đi Hàn Quốc học khóa đào tạo."

"Đi Hàn Quốc?" Thi Nam Sênh đứng phắt dậy.

Đáng chết! Người phụ nữ này, đi mà không hề hé lời với mình một tiếng!

"Sân bay nào? Mấy giờ bay?" Thi Nam Sênh tùy tiện lấy đại quần áo qua loa mặc lên người miệng vẫn không quên hỏi Mộ Thiệu Đàm.

Người phụ nữ kia....Lại còn dám âm thầm lặng lẽ rời đi!

"Cái này em trai tôi không nói với tôi."

"Shit! Không phải cậu với lão tổng Wesley quen thân lắm sao? Thay tôi gọi điện thoại hỏi thăm một chút xem là sân bay nào!" Thi Nam Sênh nôn nóng quýnh quáng lên, nút áo sơ mi còn chưa kịp cài hết đã tóm lấy chìa khóa xe phóng như bay ra ngoài.

"Biết rồi, biết rồi. Có tin sẽ lập tức thông báo cho cậu." Mộ Thiệu Đàm vừa đáp vừa thì thào lẩm bẩm: "Chậc, chậc, xem cậu như vậy, dường như rất là quan tâm Thiên Tình nha...."

"Cậu câm miệng! Hai phút sau cho tôi tin tức cụ thể!" Thi Nam Sênh cúp điện thoại, vào thang máy đi xuống tầng hầm để xe.

Suốt đường đi, không ngừng gọi điện thoại cho Thiên Tình.

Nhưng đáp lại anh ở đầu bên kia chỉ là giọng nói lạnh lẽo và cứng ngắc của tổng đài.

Điện thoại, không thể liên lạc....

Hừ, lại còn không thể liên lạc!

Thi Nam Sênh nóng nảy vứt điện thoại sang ghế phụ, rất muốn bắt người phụ nữ kia về ngay và dạy dỗ cho cô một trận.

Đây chính là tình yêu mà cô nói đó sao?

Yêu mình mà lại âm thầm bỏ đi như vậy, ngay cả một cú điện thoại cũng không thèm gọi?

Rốt cuộc là tình yêu kiểu gì đây?

Thi Nam Sênh đột nhiên cảm thấy bứt rứt tức nghẹn, tức đến sắp phát điên. Bàn tay cầm lái siết chặt nổi cả gân xanh.

Cảnh Thiên Tình, có phải em đang trêu chọc tôi không? Cố ý nói những lời đó, để quấy rối khiến tinh thần tôi dạo gần đây không có một giây phút nào được yên. Quanh quẩn mãi trong đầu chỉ toàn là hình bóng của em!

Sau khi tạo ra hậu quả vô cùng nghiêm trọng này, em lại không chịu trách nhiệm bỏ đi lặng lẽ như thế? Hành vi này của em đúng là độc ác vô nhân đạo! Chờ xem sau khi tôi bắt được em về rồi, sẽ dạy dỗ em ra sao!

Điện thoại di động lần nữa vang lên, Thi Nam Sênh nhanh chóng nhận nghe.

Là điện thoại của Mộ Thiệu Đàm, "Chuyến bay mười giờ sáng nay, sân bay Đào Nguyên." Mộ Thiệu Đàm cung cấp thông tin.

"Biết rồi." Không có lời nào khác, Thi Nam Sênh gỡ tai nghe bluetooth, nhanh chóng cho xe quay đầu lại.

Chiếc xe thể thao như đầu viên đạn lao vun vút ra khỏi nhà để xe.

***

Sân bay Thanh Điền.

Thiên Tình đưa hộ chiếu cho nhân viên, cùng các cô gái khác làm thủ tục lên máy bay.

Sau khi hoàn thành khâu gửi hành lý, cô liền đứng sang một bên, ngẩn người nhìn điện thoại đã tắt nguồn.

Vốn định trước khi lên máy bay gọi điện thoại cho Thi Nam Sênh, nhưng....Có lẽ, tất cả đây đều là ý trời....

Duyên phận giữa bọn họ ngắn ngũi đến cả một cú điện thoại nói lời từ biệt cũng không có.

"Thiên Tình! Thiên Tình!" Giọng nói lanh lảnh vang vọng khắp sân bay. Mộ Trầm Âm đứng ở đàng kia, không ngừng vẫy tay với cô.

Ở một nơi công cộng như thế, giọng anh cũng không lớn lắm, thế nhưng cô lại nghe rất rõ ràng. Quay đầu lại, chạm phải gương mặt cười xán lạn của anh. Nụ cười của anh như có ma lực thần kỳ vậy, chỉ cần vừa xuất hiện, dường như có thể chỉ trong nháy mắt đã quét sạch hết những mây đen u ám kia.

Thiên Tình nói một tiếng với nhân viên, sau đó đi về phía Mộ Trầm Âm.

"Thủ tục đã xong hết chưa?"

"Dạ. Cũng sắp xong rồi." Thiên Tình gật đầu, rồi quay đầu ngược lại nhìn về phía cổng: "Đều do nhân viên họ giúp em làm."

"Điện thoại di động sao lại tắt máy? Hại anh tìm cả buổi vẫn không thấy em đâu, tôi thật lâu cũng không tìm được em, còn tưởng rằng không gặp được." Mộ Trầm Âm thở hổn hển, có lẽ do chạy quá nhanh.

"Em quên sạc điện thoại, nên nó tự động tắt nguồn." Thiên Tình giải thích, nhìn anh chạy đầu đầy mồ hôi, vội rút khăn giấy từ trong túi ra đưa cho anh, "Sao lại chạy vội như vậy?"

"Sợ em đi mất đó." Mộ Trầm Âm nhận lấy khăn giấy, lau mồ hôi trên trán.

Thiên Tình nhìn đôi mắt sáng ngời của anh, rồi khẽ mỉm cười.

Hết thảy tất cả, đúng thật là ý trời đã định.

Mặc dù mình tắt máy, Trầm Âm vẫn có thể tìm được mình giữa sân bay rộng lớn này....

Đây, chính là tình bạn mà trời cao đã ban cho cô.

"Em ở bên kia phải chăm sóc mình cho tốt, nếu muốn ăn cái gì thì lên QQ nhắn cho anh biết. Khi nào sang, anh sẽ mang qua cho em."

"Dạ."

"Nếu em ăn không quen thức ăn bên đó thì gọi điện cho anh, anh sẽ tìm cho em một đầu bếp Trung Quốc."

"Không cần, em rất có khả năng thích ứng được mọi hoàn cảnh, nhất định sẽ không xuất hiện hiện tượng như anh lo lắng đâu."

“Anh nói nếu như mà!” Anh cười nói, "Xuống máy bay điện thoại cho anh nhé, phải nhớ cho anh biết cách liên lạc ở bên đó của em nữa. À, em nhớ số của anh chứ?"

"Dạ. Em có ghi trong máy tính rồi."

"Vậy là được, số có thể quên, nhưng đừng để mất laptop." Anh lần nữa dặn dò cô.

Cô cười, “Em biết rồi."

"Qua bên kia phải cẩn thận chăm sóc mình. Đúng rồi, em có mang theo quần áo ấm rồi chứ? Hôm nay anh có xem thời tiết, thấy báo bên đó hiện đang lạnh lắm đó...." Anh thấy mình chưa bao giờ dài dòng như hôm nay, y hệt như một bà tám. Nhưng....Cũng hết cách thôi, vì anh còn muốn dặn dò cô rất nhiều nữa.

"Có mang theo rồi. Đừng lo lắng cho em...em sẽ tự lo cho mình thật tốt." Mỗi một lời căn dặn ân cần của anh khiến Thiên Tình cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp.

Nếu như Thi Nam Sênh biết mình sắp đi....

Có thể sẽ quan tâm mình như thế này hay không?

"Đi học bồi dưỡng, chương trình học có thể sẽ tương đối nhiều, lúc mệt hay là không vui, đều có thể tìm anh! Thời gian anh làm thủ tục để sang đó du học có lẽ cũng tầm phải một tháng, đừng nhớ anh rồi khóc nhé!" Nói đùa xong còn xấu xấu nháy nháy mắt với cô.

Thiên Tình cười lên, tay nhét vào trong túi áo khoác ngoài. Vành mắt cong cong như trăng rằm, “Tôi rất mong chờ ngày anh cũng đến Hàn Quốc."

"Cảnh Thiên Tình! Nên qua kiểm an rồi!" Tiếng của nhân viên làm việc cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người.

“Tôi phải đi rồi...." Thiên Tình có chút không nỡ. Rời đi vùng đất thân quen một năm, không biết tương lai rồi đây sẽ ra sao.

Ánh mắt Mộ Trầm Âm buồn buồn, không còn dáng vẻ vui đùa ban nãy nữa, nhìn cô không chớp mắt, "Chúng ta một tháng sau gặp."

"Dạ...." Thiên Tình gật đầu.

"Em ở bên đó hãy cố gắng, để sau này còn ký tên miễn phí cho anh nữa." Anh ra vẻ cười thoải mái, đi theo cô đến cửa kiểm an, cuối cùng bổ sung một câu: "Đừng lo lắng chuyện ở nhà, chị của em anh sẽ giúp em chăm sóc. Nếu sau này đi Hàn Quốc, anh sẽ dặn dò anh trai anh chăm sóc."

Thiên Tình cảm động đến mức hai mắt vương lệ. Anh ấy, thật chu đáo....

"Cám ơn anh, Trầm Âm...." Cô giang hai cánh tay, cảm động cho anh một cái ôm từ biệt. Chân thành nói: "Có được người bạn là anh, em thật sự cảm thấy rất hạnh phúc...."

Vì bất ngờ được ôm, toàn thân Mộ Trầm Âm cứng đờ, đứng im không động đậy.

Hơi thở ấm áp mà bình dị ấy khiến anh cảm thấy nhịp tim nhảy loạn xạ, thật lâu sau mới phục hồi tinh thần, "Hả... à....anh cũng vậy cảm thấy....rất hạnh phúc...." Mất mặt thật!

Từng ôm không biết biết bao nhiêu phụ nữ? Nhưng mỗi lần đứng trước mặt cô ấy, cứ như một thằng nhóc mới lớn còn ngây ngô chưa biết gì?

***

Sân bay Đào Nguyên.

Quay người một vòng cẩn thận tìm kiếm ở chung quanh, vẫn chưa từ bỏ ý định, dáo dác chạy như bay ở trong đám người tới lui, chỉ mong sao bắt gặp bóng dáng duy nhất kia.

Nhưng....

Không có!

Nơi nào cũng không có!

Ở trong cổng sân bay quốc tế, hoàn toàn không tìm được bóng dáng của cô.

Đã chín giờ rưỡi, lẽ nào cô đã qua cổng kiểm an? Nghĩ tới khả năng này, trái tâm bỗng chùng xuống. Thi Nam Sênh thẳng chạy tới quầy hỏi thăm.

"Xin chào, xin hỏi có thể giúp gì được cho anh ạ?" Nhân viên hướng dẫn rất nhiệt tình tiếp đãi.

"Giúp tôi tra một chút, chuyến bay đi Hàn Quốc lúc mười giờ sáng nay là chuyến nào? Có phải đã bắt đầu lên máy bay rồi không?"

"Vâng, thưa anh, làm phiền anh chờ một lát."

"Làm phiền cô nhanh một chút!" Thi Nam Sênh hơi sốt ruột. Dựa sát vào bàn hướng dẫn, nhưng mắt vẫn luôn tìm kiếm khắp mọi nơi, chỉ mong vô tình nhìn thấy bóng dáng đó.

Nhưng....

Không có! Vẫn không có!

"Xin lỗi, thưa anh. Sân bay Đào nguyên không có chuyến bay nào mười giờ sáng nay đi Hàn Quốc hết ạ." Đối phương rất nhanh trả lời anh.

Tầm mắt Thi Nam Sênh khựng lại, quay mặt lại, "Không có chuyến bay mười giờ?"

"Không có."

"Như vậy, có chuyến nào trước hay sau mười giờ không?"

"Trong buổi sáng đến trưa không có chuyến bay đi Hàn Quốc. Hôm nay chỉ có một chuyến là vào năm giờ chiều."

Cái gì?

Đây là tình huống gì?

Thi Nam Sênh sững sờ trong chốc lát. Chợt nghĩ đến một khả năng, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.

"Làm phiền cô, giúp tôi tra một chút sân bay Thanh Điền, có phải buổi sáng có chuyến bay mười giờ đi Seoul hay không."