Tôn Thư Trọng Sinh

Chương 40: Đều làm hết đi



"Ông cố" Tôn Thư cướp lời Tôn Tiền Thanh: "Cha con thật sự không thu thập đủ tài liệu để làm pháp khí bởi vì cha không chỉ phải làm cho mỗi Đại ca con mà còn phải làm cho chính ông, cho mẹ, con và cả Tôn Hi nữa."

Tôn Tiền Đồng nén giận hỏi: "Cả nhà ngươi không đi rèn luyện thì cần pháp khí để làm gì?"

"Tiểu thúc, người cũng biết tình trạng thân thể của ta mà đúng không?" Tôn Thư cụp mi buồn bã nói: "Hiện giờ, ta đang ở Hắc gia nên không được mọi người bảo hộ như ở Tôn gia.

Nếu không có vài món pháp khí lợi hại để phòng thân thì cuộc sống của ta ở đó sẽ rất khó khăn! Bọn chúng lúc nào cũng bắt nạt ta vì ta vừa không có linh lực vừa đi đứng không thuận tiện như người khác.

Chúng hoàn toàn không xem ta là chủ nhân của chúng, đồ ăn dâng lên cho ta toàn cơm canh đạm bạc mà cũng không đủ no! Mỗi lần ta muốn đi vệ sinh thì phải gọi cả buổi mới có người vào phòng hầu hạ… Còn nữa..."
"Bọn chúng" mà cậu nói chính là hai huynh đệ Tôn Đại và Tôn Tiểu chứ không phải là người hầu ở Hắc phủ.

Tuy nhiên, đám Tôn Tiền Đồng nghĩ thế nào lại là chuyện của bọn họ thôi.

"Ta biết, Tiểu Nhược... con phải chịu khổ rồi." Tôn Bặc Phương ngắt lời, không cho Tôn Thư nói nữa bởi vì chuyện Tôn Thư chịu khổ là một cái tát vào mặt bọn họ.

Tôn Bặc Phương không ngờ rằng hôn sự do ông định ra này lại khiến cháu cố phải chịu ấm ức quá nhiều, cuộc sống hiện tại của y còn không bằng cả một tên người hầu trong Tôn phủ.

Nếu việc này bị truyền ra ngoài thì chắc chắn rất nhiều người sẽ cảm thấy ông máu lạnh vô tình, họ sẽ cười nhạo ông vì lấy lòng Tôn Thần Tử mà không thèm quan tâm đến sống chết của cháu cố.

Rồi sau này, còn ai trong đám con cháu của Tôn gia sẽ thật lòng tôn kính ông đây.
Tôn Bặc Phương nhìn Tôn Tiền Thanh nghiêm khắc nói: "Tiền Thanh, ngươi nhất định phải nhanh chóng luyện chế pháp khí cho Tiểu Nhược"

Tôn Tiền Thanh vội vàng đáp: "Dạ"

Tôn Tiền Đồng không cam tâm nói: "Nếu như vậy thì không cần chế pháp khí cho Tam ca, Tam tẩu và Tiểu Hi nữa."

"Tiểu thúc, sao người có thể nói vậy được?" Tôn Thư nhìn hắn: "Hiện giờ, Đại ca ta vẫn còn trong nhà nên tạm thời có thể bảo vệ cho người trong Thư Thanh Viện.

Nhưng qua năm mới, hắn sẽ ra ngoài rèn luyện, vậy ai sẽ bảo vệ cho cha mẹ và muội muội ta đây?

Người cũng biết trước kia cha ta từng đắc tội rất nhiều người, hiện giờ chắc chắn có rất nhiều kẻ sẽ nhân lúc tu vi ông bị hủy mà đến báo thù.

Nếu không có vài món pháp khí phòng thân thì làm sao cha ta có thể chống lại đối phương và bảo vệ mẹ ta đây?"
Tôn Tiền Đồng hừ lạnh: "Kẻ nào lại to gan đến mức dám lẻn vào Tôn gia chúng ta hành thích cha ngươi chứ"

"Cha ta cũng không thể cả đời không ra khỏi cửa đúng không? Hơn nữa, cha ta dù gì cũng là Tam gia của Nam Đại viện, đến cả một pháp khí ra hồn cũng không có thì chẳng phải Tôn gia ta sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ à?"

Vốn dĩ Tôn Bặc Phương là người rất trọng thể diện nên khi vừa nghe Tôn Thư nói rằng người Tôn gia sẽ bị thiên hạ chế nhạo thì ông gật đầu đồng ý ngay: "Được rồi! Cả nhà Tiền Thanh không thể không có pháp khí phòng thân được."

Tôn Tiền Đồng lại nói: "Vậy Tiểu Hi..."

Tôn Bặc Phương trầm giọng: "Đều làm hết đi"

Nếu những người trong Thư Thanh Viện đều có pháp khí thì không lẽ không thể làm vài món pháp khí cho cháu cố của ông hay sao?

Hơn nữa, nếu không phải đám người Tôn Tiền Canh mượn pháp khí của Tôn Tiền Thanh thì cả nhà bọn họ có thể thiếu thốn đến mức phải mượn tài liệu để làm pháp khí à?
Không để cho đám Tôn Tiền Đồng có cơ hội lên tiếng, Tôn Thư lập tức cười cảm ơn bọn họ: "Cảm ơn ông cố, cảm ơn các vị thúc bá đã cho Thư Thanh Viện mượn tài liệu! Chờ sau khi Đại ca ta rèn luyện trở về sẽ trả lại cho mọi người."

Ha ha, đại ca đi rèn luyện ít gì cũng phải mấy năm nữa mới trở về. Các ngươi cứ thong thả mà chờ đi1 Mà dù cho Đại ca có về đi nữa thì nhà ta cũng sẽ không trả tài liệu cho các ngươi đâu.

Lúc này, sắc mặt của đám người Tôn Tiền Đồng đã đen như than nhưng bọn họ vẫn không dám biểu lộ ra vẻ bực bội trước mặt ông cố được bởi vì chủ ý này do chính bọn họ nghĩ ra và cũng được mọi người nhất trí gật đầu.

Hiện tại, bọn họ hối hần còn kịp không?

Dĩ nhiên là không thể rồi.

Sau khi phân phó đám người Tôn Tiền Canh phải nhanh chóng đi lấy tài liệu cho cha con Tôn Thư, Tôn Bặc Phương dặn dò thêm một số chuyện rồi cho bọn họ ai về nhà nấy.