Tôi Trúng Số Rồi!

Chương 167: Bắt đầu từ việc làm bạn



Thấy Lâm Phỉ Nhi gọi, Trương Phong quay đầu lại nhìn Phương Chí Hoa.

Phương Chí Hoa cười nhẹ và nói nhỏ: "Vậy tôi sẽ đợi cậu trong xe!"

"Được!"

Trương Phong gật đầu, sau đó quay người và đi về phía Lâm Phỉ Nhi.

Khi Lâm Phỉ Nhi nhìn thấy Trương Phong đến gần, một vẻ lo lắng thoáng qua trên khuôn mặt của cô, cô theo bản năng lùi lại hai bước.

"Cô tìm tôi có chuyện gì?"

Trương Phong nhẹ nhàng hỏi Lâm Phỉ Nhi.

"Cái đó, Trương Phong, chuyện hôm nay cảm ơn anh rất nhiều. Nếu anh không gọi sếp Phương đến, tôi sẽ không bao giờ nhận được khoản đầu tư này!" Lâm Phỉ Nhi nói với Trương Phong với giọng điệu rất lịch sự.

"Cô là vị hôn thê của tôi, đây đều là chuyện tôi nên làm thôi!"

Trương Phong cười nhạt.

"Tôi chỉ cảm thấy rất xấu hổ, anh có ý tốt giúp tôi, mà tôi lại liên tục hiểu lầm anh, nghĩ rằng anh là kẻ nói dối, thật sự có lỗi với anh.”

Lúc này, Lâm Phỉ Nhi không phải xin lỗi vì những gì đã xảy ra ngày hôm nay, mà là vì những gì cô đã làm với Trương Phong trước đó.

Trên thực tế, cô chưa bao giờ để ý đến Trương Phong, cũng không coi Trương Phong là vị hôn phu của mình, nhưng Trương Phong vẫn không tiếc công sức giúp đỡ cô, trong lòng cô cảm thấy rất áy náy.

"Không sao đâu, tôi không nhỏ mọn như vậy đâu!"

Trương Phong sau khi nghe được lời xin lỗi của Lâm Phỉ Nhi, trong lòng cũng thoải mái hơn rất nhiều, mặc kệ thế nào thì hiểu lầm cuối cùng cũng tiêu tan, Lâm Phỉ Nhi cũng đã tiếp nhận anh.

"Lần đầu tiên nhìn thấy anh, từ tận đáy lòng, tôi cảm thấy không thể nào yêu anh được, cho nên mới đưa ra ba điều kiện. Nhưng sau đó tôi cũng nghĩ lại, nếu chúng ta có hôn ước, sớm muộn gì tôi cũng phải gả cho anh, cho nên..."

Lâm Phỉ Nhi nói tới đây thì dừng lại nhìn Trương Phong.

"Cho nên thế nào?"

Trương Phong hỏi Lâm Phỉ Nhi với vẻ mặt khó hiểu.

"..."

Lâm Phỉ Nhi nhìn Trương Phong và do dự một lúc, nhưng cuối cùng cô cũng không nói ra những gì cô đang nghĩ, mà thay đổi lời nói: "Thật ra cũng không có gì, tôi chỉ muốn nói với anh rằng, tôi nghĩ chúng có thể bắt đầu làm bạn trước!"

"Được rồi! Vậy hãy bắt đầu làm bạn bè trước!"

Trương Phong khẽ gật đầu.

Mặc dù Lâm Phỉ Nhi không nói ra những gì trong lòng mình, nhưng vào lúc này Trương Phong có thể đoán Lâm Phỉ Nhi muốn nói gì với anh.



Sau khi trải qua chuyện này, trong lòng Lâm Phỉ Nhi đã thay đổi quan điểm đối với Trương Phong, mặc dù không có thay đổi đến mức thích Trương Phong, nhưng cô cũng nguyện ý từ từ tiếp nhận Trương Phong.

"Trương Phong, thật ra có một chuyện tôi vẫn không thể hiểu được..."

Thấy Trương Phong hiểu ý của cô, Lâm Phỉ Nhi không tiếp tục nói về vấn đề này nữa, mà chuyển chủ đề.

"Làm sao vậy? Nói đi!"

"Tôi không hiểu tại sao anh lại quen biết một người như Phương Chí Hoa. Hai người không nên có điểm giao thoa nào mới phải chứ?" Lâm Phỉ Nhi ngẩng đầu lên nhìn về phía Phương Chí Hoa, hỏi với giọng khó hiểu.

"Tôi biết Phương Chí Hoa là vì trước đây tôi đã cứu ông ta một lần. Sở dĩ ông ta đến đầu tư vào công ty của cô lần này là vì muốn trả ơn cho tôi thôi!"

Trương Phong tùy tiện tìm cớ đối phó, anh biết mình vẫn chưa thể bại lộ thân phận.

"Anh đã cứu Phương Chí Hoa ư?"

Lâm Phỉ Nhi ngạc nhiên nhìn Trương Phong.

"Đúng vậy, khi Phương Chí Hoa lên cơn đau tim, tôi đã đưa ông ta đến bệnh viện!"

Trương Phong nhàn nhạt nói.

Trên thực tế, Trương Phong đã đoán được Lâm Phỉ Nhi sẽ hỏi tại sao anh lại biết Phương Chí Hoa, vì vậy anh ta đã nghĩ ra cái cớ này khi Lâm Phỉ Nhi đang đàm phán hợp đồng với Phương Chí Hoa.

"Thì ra là thế!"

Lâm Phỉ Nhi khẽ gật đầu, mặc dù cô cảm thấy hơi khó tin, nhưng cũng miễn cưỡng tin tưởng.

"Còn có việc gì không? Nếu không thì tôi về đây!"

Trương Phong lo lắng rằng nếu anh cứ nói chuyện với Lâm Phỉ Nhi như thế này, anh sẽ có thể tiết lộ bí mật của mình, vì vậy anh muốn tìm cơ hội rời đi.

"Vốn dĩ tôi mời anh đến công ty là vì muốn cùng anh đi lấy giấy đăng ký kết hôn, không ngờ lại phát sinh nhiều chuyện như vậy!"

Lâm Phỉ Nhi vừa nói vừa nhìn đồng hồ, sau đó nhẹ nhàng nói: "Chắc bây giờ Cục Dân chính đã đóng cửa rồi, ngày mai anh có thời gian không? Hay là ngày mai chúng ta đi lấy giấy chứng nhận kết hôn nhé?"

"Tôi có!"

Trương Phong vội vàng gật đầu.

"Được... vậy ngày mai gặp!" Lâm Phỉ Nhi nhỏ giọng nói với Trương Phong.

“Ngày mai gặp!” Trương Phong gật đầu.

"Tôi về đây, cô cũng về sớm chút đi!"



Lâm Phỉ Nhi vẫy tay với Trương Phong, sau đó quay người bước vào công ty.

Trương Phong nhìn bóng lưng của Lâm Phỉ Nhi, khẽ thở dài, sau đó quay đầu đi tới chiếc xe Bentley của Phương Chí Hoa.

"Cậu Trương, tôi xin lỗi, không ngờ máy bay lại hoãn lâu như vậy, vừa xuống máy bay là tôi tới đây ngay."

Phương Chí Hoa lo lắng nhìn Trương Phong và giải thích.

"Coi như ông tới đúng lúc!"

Trên mặt Trương Phong không có biểu cảm gì, đáp một câu rồi nói tiếp: “Mấy ngày nay ông nên chú ý đến Lâm Phỉ Nhi nhiều hơn, nếu cô ấy cần giúp đỡ chuyện gì trong công ty thì ông cứ giúp đi!"

“Cậu Trương, yên tâm đi, chỉ cần cô Lâm cần tài nguyên, tôi sẽ tận lực cung cấp mà không tiết lộ thân phận của cậu đâu!” Phương Chí Hoa vội vàng nói.

"Được!"

Trương Phong nhẹ gật đầu, sau đó nhìn Phương Chí Hoa và hỏi: "Đúng rồi, chỉ cần có được giấy đăng ký kết hôn với Lâm Phỉ Nhi là tôi có thể nói rõ thân phận với cô ấy rồi đúng không?"

"Cái này…"

Phương Chí Hoa do dự một lúc sau khi nghe điều này, rồi nhẹ nhàng nói: "Cậu Trương, theo lý thì chỉ cần hai người có được giấy đăng ký kết hôn, cậu có thể thành công thừa kế tài sản của chủ tịch. Nhưng trên hợp đồng thì vẫn còn một quy định, đó là cô Lâm nhất định phải cam tâm tình nguyện ở bên cạnh cậu thì phần tài sản này mới có hiệu lực…”

"Cam tâm tình nguyện ở bên cạnh tôi ư? Điều này có nghĩa là gì?" Trương Phong hỏi Phương Chí Hoa với vẻ mặt bối rối.

"Có nghĩa là cô Lâm nhất định phải thật lòng yêu cậu thì cậu mới có thể thừa kế gia tài này!"

Phương Chí Hoa thấp giọng trả lời.

"Trên hợp đồng có điều này sao? Ông không đùa tôi đấy chứ?"

Sau khi Trương Phong nghe Phương Chí Hoa nói, vẻ mặt của anh nhất thời trở nên kích động.

"Trên hợp đồng có viết rõ, hay là tôi lấy hợp đồng ra cho cậu xem?" Phương Chí Hoa cười nói.

"..."

Trương Phong nhìn về phía trước, trên mặt biểu lộ một tia sụp đổ.

Ban đầu, anh nghĩ rằng chỉ cần anh và Lâm Phỉ Nhi có được giấy đăng ký kết hôn, thì tất cả những chuyện này sẽ kết thúc, anh sẽ không cần phải che giấu điều đó trước mặt Lâm Phỉ Nhi.

Nhưng Trương Phong không bao giờ ngờ rằng ông ngoại và em họ của mình lại biến thái như vậy, Lâm Phỉ Nhi phải thực sự yêu anh thì anh mới có thể thừa kế gia tài này!

Đây là loại quy định gì vậy chứ?

Trương Phong không thể bại lộ bản thân, phải khiến Lâm Phỉ Nhi tự nguyện yêu anh.

Điều này quả thực là còn khó hơn lên trời!