Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 7: Ai Bảo Chúng Mày Không Có Anh Em Giỏi Viết Kiểm Điểm?



Edit: Ry

Ngày mai Lý Thư Nhã phải tham gia hội giao lưu của giáo viên ở thành phố bên cạnh, đêm nay lên đường, ra khỏi trường rồi mới nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát.

Cô có vẻ ngoài dịu dàng, khí chất thanh nhã, lúc nghe thấy cảnh sát bên kia nói, mặt lập tức sầm lại, trong lòng cô tự nhủ mình phải tỉnh táo, sau đó khống chế tâm tình muốn bùng nổ, hỏi lại: "Có Cố Vọng ở đó không?"

Vừa rồi cảnh sát chỉ nhắc đến tên của Thẩm Chiếu vì Thẩm Chiếu bị thương nặng nhất, nên cũng bị chú ý nhiều nhất. Ông cầm điện thoại, quay đầu nhìn đám nam sinh đứng thành từng dãy ở bên cạnh: "Có Cố Vọng ở đây không?"

Lập tức thấy thiếu niên nhìn y hệt con ngoan trò giỏi kia giơ tay lên: "Có mặt."

Cảnh sát gật đầu, tiếp tục nói chuyện điện thoại: "Có."

Lý Thư Nhã muốn ngất, một tiếng trước thằng bé vừa mới nộp kiểm điểm, bây giờ lại vào đồn cảnh sát vì đánh nhau.

Cảnh sát lại bổ sung: "Thằng bé không tham gia, không sao."

Lý Thư Nhã nghe được câu này mới cảm thấy dễ thở hơn một chút, cảnh sát hỏi cô có thể tới đây một chuyến được không. Lý Thư Nhã nhíu mày, hội giao lưu mỗi năm tổ chức một lần, rất quan trọng, nhưng cô cũng không thể để học sinh của mình ở lại đồn cảnh sát được, do dự một lát, cô hỏi: "Tôi để học sinh của tôi tới được không?"

Lúc đầu cô cũng nghĩ nhờ các giáo viên khác đến một chuyến, nhưng nghĩ đến thái độ của những giáo viên kia với đám Cố Vọng, có khi cảnh sát bảo tạm giam hai ngày bọn họ cũng sẽ vui vẻ đồng ý. Không phải học sinh của mình, còn suốt ngày phá phách gây sự, bọn họ sẽ không thèm quan tâm.

Cảnh sát sững sờ: "Học sinh?"

"Vâng, hiện giờ tôi không ở trường, các giáo viên khác không biết rõ mấy em này lắm, tôi để lớp trưởng tới, anh thấy có được không?"

Cảnh sát: "Thành niên chưa? Thành niên rồi thì cũng được." Ông miễn cưỡng đồng ý, bình thường đều là chủ nhiệm lớp hoặc là người giám hộ tới, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ có tình huống đặc biệt. Huống hồ, bọn họ đã quản lý khu trường học này lâu rồi, ba ngày thì hai ngày có học sinh đánh nhau, con đường tương lai của chúng hẵng còn dài, cảnh sát cũng sẽ không thật sự lưu lại hồ sơ, chỉ là đi ngang qua lên sân khấu hù dọa một chút thôi.

Cố Vọng mặc đồng phục gọn gàng ngay ngắn, ngoan ngoãn đứng ở chính giữa, hoàn toàn không ăn khớp với Thẩm Chiếu mặt mũi sưng phù, Tống Chi Ngôn cả người toàn dấu chân hay đám nam sinh ăn mặc như lũ đầu đường xó chợ kia.

Cố Vọng đang ngẩn người, cậu không thể ngờ rằng, đời này lại có thể bước chân vào đồn cảnh sát!

Mấy ngày nay, cậu đã sống cuộc sống của một học tra, đi học trễ, tiết nào cũng ngủ, không ngủ thì chơi điện thoại. Nhưng lúc Tống Chi Ngôn cho rằng cậu đang ngủ, thật ra cậu đang nghe giảng, cậu ta cho là Cố Vọng đang chơi điện thoại thì thật ra Cố Vọng đang lên mạng học bài. Diễn bộ dạng của phế vật là được rồi, Cố Vọng sẽ không thật sự để mình biến thành phế vật.

Nhưng việc vào đồn công an thật sự nằm ngoài dự liệu của Cố Vọng.

Cậu vừa mới cam đoan với Lý Thư Nhã là sẽ nghe lời không gây chuyện nữa xong, quay trước quay sau đã gặp phải rắc rối.

Tống Chi Ngôn đứng cạnh còn đang khẽ chửi nhau với tên đại ca Hoa Tí xăm trổ đầy mình ở cách vách.

"Cố Vọng nhà chúng mày cosplan à." Hoa Tí chưa từng thấy Cố Vọng mặc đồng phục tử tế, trước giờ đều là hàng hiệu từ đầu đến chân, Log* to tới nỗi hù chết người, chỉ sợ người ta không biết là nó có tiền.

*Mình đoán đây là chữ logo =)) do tên này dốt tiếng Anh nên nói sai =))

Tống Chi Ngôn trợn mắt lên: "Sửa mồm đi, là cosplay, đồ gà*."

*Nguyên văn là gà cay 辣鸡,đọc giống với rác rưởi 垃圾, đây là một cụm từ trên mxh bên Trung dùng để gọi trêu, ít khi mang nghĩa xúc phạm, giống kiểu cà khịa hơn. Kiểu á à con cờ hó này hay thằng gà này của Việt Nam ấy.

Hoa Tí từ sau lưng đạp Tống Chi Ngôn một phát: "Mày vẫn thèm ăn đập đúng không?"

Tống Chi Ngôn tranh thủ lúc không ai nhìn thấy, cũng dùng sức đẩy Hoa Tí một cái: "Ai đánh ai còn chưa biết được đâu?"

Hoa Tí không đề phòng, bị Tống Chi Ngôn đẩy va vào người tên đàn em bên cạnh, gã ta không hề kéo dài, lập tức vọt tới trước mặt Tống Chi Ngôn hăm dọa: "Đến! Chơi luôn! Tao với mày đánh!"

Tống Chi Ngôn định mở miệng, Cố Vọng ở phía sau lại lặng lẽ kéo góc áo cậu ta, ra hiệu cho cậu ta đừng nói chuyện.

Tống Chi Ngôn thấy đầu trọc dụi điếu thuốc vào trong gạt tàn, đi về phía bọn họ, lập tức cúi đầu xuống, còn không quên dùng ánh mắt sợ hãi liếc sang Hoa Tí, lúc cúi đầu Cố Vọng còn nghe thấy cậu ta giả vờ nức nở mấy tiếng.

Cố Vọng: "..." Tống Chi Ngôn được lắm, đây gọi là học một biết mười nè.

Đầu trọc trực tiếp đá cho Hoa Tí một cú: "Đã ở đồn cảnh sát rồi mà còn không biết điều, tao thấy là chúng bay coi trời bằng vung rồi đấy!"

Hoa Tí vững vàng chịu đòn, lập tức đứng về chỗ cũ, hừ một tiếng.

Đầu trọc làm như không thấy, ông kéo một cái ghế rồi ngồi xuống trước mặt đám học sinh, tựa vào lưng ghế, khoanh tay, lên tiếng hỏi: "Nói đi, tại sao lại đánh nhau?"

"Bọn cháu không đánh nhau!" Thẩm Chiếu kêu oan: "Cháu bị chúng nó đánh, chú cảnh sát, chú phải phân xử cho chúng cháu."

Ông nhìn Thẩm Chiếu, có thể thấy được trên trán có một vệt đỏ hình vuông, mắt còn sưng lên thành một cục, trông thảm cực kì. Mà những đứa kia... Cũng không khác mấy, đứa nào trên quần áo cũng đầy vết bẩn, mặt mũi bầm tím, chỉ có mỗi Cố Vọng là trắng tinh như đi nhầm chỗ vậy.

Tống Chi Ngôn giơ tay: "Cháu có thể làm chứng, là bọn nó ra tay trước."

Hoa Tí hông phản bác, đúng là bọn nó ném gạch vào đầu Thẩm Chiếu. Gã lặng lẽ liếc nhìn Thẩm Chiếu, cảm thấy hơi may mắn, may là không thành máu me be bét, dù sao thì cũng là cục gạch đó!

Đầu trọc như bị chọc tức tới nỗi phải bật cười: "Bay tự làm chứng cho mình?"

"Được rồi, kể lại tất cả mọi chuyện cho tao, sau đó viết bản tường trình, đợi người từ bên trường đến là chúng bay có thể đi." Bây giờ đã tám giờ rồi, ông cũng không có ý định giữ đám trẻ ranh này qua đêm ở đồn.

Cuối cùng là Tống Chi Ngôn nói, Hoa Tí nhìn thấy ánh mắt của đầu trọc đã lắp bắp không nói được, đúng là viết mấy chữ có tật giật mình lên mặt.

Bản tường trình chính là kiểm điểm, khai báo lại những chuyện đã xảy ra rồi nhận lỗi, xong ra chụp một kiểu ảnh là được.

Đầu trọc cho mỗi đứa một cái ghế nhựa, ngồi xổm ở ngoài hành lang mà viết. Cố Vọng trải rộng tờ giấy ra, nhanh chóng hạ bút.

Thẩm Chiếu cắn đầu bút, ngó sang bên Tống Chi Ngôn, chỉ thấy cậu ta viết được một câu cháu sai rồi là tịt ngòi. Thế là Thẩm Chiếu lại ngó sang Cố Vọng, lập tức quỳ luôn, Cố Vọng đã viết một đoạn dài, mặc dù chữ như chó gặm không đọc nổi nội dung, nhưng viết thật nhiều, tốc độ còn nhanh nữa.

Đầu trọc không cho phép bọn họ lên mạng chép, bình thường bọn họ đều lên baidu, nơi này nhặt một đoạn, chỗ kia lấy một tí, bây giờ phải dựa vào bản thân, ngoài một câu cháu sai rồi ra thì cả đám đầu đều trống trơn.

Cố Vọng vừa viết của mình, vừa thì thầm đọc cho Thẩm Chiếu viết, một đầu chia làm hai.

Thẩm Chiếu hoàn toàn không quan tâm vì sao Cố Vọng lại làm được như vậy, nó cặm cụi chép.

Tống Chi Ngôn lại viết thêm một câu "cháu thật sự sai rồi" xong, phát hiện Thẩm Chiếu đã viết được một nửa, nó đang viết đến đoạn "chỉ thấy cục gạch kia bay về phía cháu...", Tống Chi Ngôn thấy được là Cố Vọng đang đọc cho Thẩm Chiếu chép. Thẩm Chiếu đang bận viết, Tống Chi Ngôn chen vào: "Vọng Vọng, tao nữa."

Cố Vọng: "..." Thật sự không viết nổi ba cái cùng lúc được.

Nửa tiếng sau, Cố Vọng với Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn đều đã viết xong. Hoa Tí còn đang bôi bôi xóa xóa trên tờ giấy, đã không còn cách nào để gặp người, gã khiếp sợ nhìn cả ba, không thể tưởng tượng được run run nói: "Chúng mày... Chúng mày ****!"

Tống Chi Ngôn nghiêng người tựa ở trên tường, vẻ mặt cực kì đắc ý hứ một tiếng: "Chỉ trách chúng mày không có anh em nào giỏi viết kiểm điểm thôi."

Cố Vọng: "..."

Vãi chưởng, hóa ra là viết kiểm điểm cũng có thể mang đi khoe khoang à?