Toàn Trí Độc Giả

Chương 37





Sau một lúc, chúng tôi đã tới lối vào 'ngục tối ẩn' dưới lòng đất. Tôi đi đằng sau Lee Jihye, Lee Gilyoung, Jung Heewon và nhìn vào màn hình điện thoại.


[Giữa cơn đau như muốn bổ đôi đầu, Yoo Jonghyuk tỉnh lại.


'Từ bỏ mạng sống này.'


Đây là kết thúc cuộc đời thứ tám của Yoo Jonghyuk.]


Không thể nào. Điều này vẫn chưa xảy ra.


...Chết tiệt, tại sao anh ta lại làm điều này ngay lần hồi quy thứ ba? Nếu anh ta hành động cẩn thận như lượt thứ hai, anh ta sẽ có thể trải qua các tình huống từ giữa đến cuối kịch bản.


Tôi ngước mắt lên, Jung Heewon đang nhìn tôi.


"Dokja-ssi, anh đang nhìn gì vậy?"


"...Ah, lịch... mọi việc xảy ra gần đây làm tôi quên mất ngày tháng."


Nếu tôi chỉ đơn thuần nhìn vào lịch thì hẳn đã vui vẻ hơn, đôi lúc tôi tự hỏi không biết tại sao mình lại có thể đọc hết cuốn tiểu thuyết này.


Jung Heewon nhìn tôi đầy nghi ngờ trước khi quay đầu về phía Lee Jihye.


"Vậy... tên của nhóc là Jihye? Em cũng sử dụng kiếm à?"


"Đúng vậy, em thích kiếm."


"Đúng không? Kiếm là tốt nhất. Nó có hương vị tốt."


"...Unnie cũng biết mùi vị?"


Jung Heewon mỉm cười khi nhìn vào thanh kiếm của Lee Jihye. Đó là một thanh kiếm sang trọng và chắc chắn nó vô cùng thuận tay khi sử dụng, có lẽ đó là món đồ của Yoo Jonghyuk.


"Thanh kiếm của em rất tốt."


"Ah, sư phụ đã đưa nó cho em. Còn của Unnie...?"


"Cái của chị... chị cũng thích nó."


Jung Heewon nhìn xuống lưỡi kiếm làm từ sừng groll rồi lén nhìn thanh kiếm trên thắt lưng đối phương.


Tôi không làm gì sai nhưng vẫn cảm thấy hơi tội lỗi. Tôi không thể làm gì ngoài việc treo cảm giác đó lên Lee Jihye.


"Này, tại sao cô nói chuyện với Heewon-ssi nhưng lại làm lơ tôi?"


"Uh... đó, tôi hơi yếu lòng trước những người phụ nữ hơn tuổi."


Lee Jihye trả lời với giọng run run và Jung Heewon cho cô ấy một cú cốc đầu, như thể Lee Jihye vừa hành xử dễ thương. Có lẽ có một mối liên kết giữa ‘Sát quỷ’, Lee Jihye không hề tránh cú cốc đầu đó và hỏi tôi.


"Nhân tiện, tại sao chú lại cứu sư phụ?"


"Chúng tôi là đồng đội."


"Đừng nói chuyện vô nghĩa."


"Anh ta là một người hữu ích."


"...Chú nói chuyện giống như sư phụ vậy."


[Chòm sao 'Kẻ mưu phản bí mật' đang tự hỏi về suy nghĩ của bạn.]


Nghĩ lại thì không chỉ có Lee Jihye mà các chòm sao cũng phải tự hỏi về hành động của tôi. Thật kì lạ khi chạy đến giải cứu một người sẽ giết mình ngay khi có cơ hội.


[Chòm sao 'Thẩm phán Quỷ diện hoả thiêng' thích mong muốn cứu người đang gặp nguy hiểm của bạn.]


[100 xu đã được tài trợ.]


Có một sự hiểu lầm ở đây. Không giống như mong đợi của Tống lãnh thiên thần Uriel, việc tôi cứu Yoo Jonghyuk hoàn toàn dựa trên lý do cá nhân.


Đó là để ngăn anh ta 'hồi quy' sau khi chết.


Hồi quy, nó nghe có vẻ tốt. Dấu ấn ‘hồi quy’ được kích hoạt mỗi khi bạn chết, đó chính là khả năng gian lận của nhân vật chính. Vấn đề là khả năng này dấy lên những suy nghĩ phức tạp trong đầu những nhân vật xung quanh.


["Điều gì xảy ra với thế giới sau khi anh sống lại?"]


Một nhân vật phụ đã hỏi câu này với Yoo Jongkyuk sau khi số lần hồi quy của anh ta đạt đến hai con số. Tôi đã quên tên nhân vật nhưng vẫn nhớ rõ câu trả lời của Yoo jonghyuk.


["...Ta cũng không biết. Ta luôn chọn một thế giới nơi nhiều người có thể sống."]


Điều đó hợp lý nhưng thực tế, Yoo Jonghyuk không biết gì về thế giới mà anh ta đã bỏ rơi. Tóm lại, không có một định nghĩa nhất định nào về những gì đã xảy ra với thế giới trong Con đường sinh tồn.


Khoa học, ma thuật, sao cũng được.


Đây là lý do tôi lo lắng. Điều gì xảy ra với thế giới khi người hồi quy biến mất?


Nó sẽ được thiết lập lại cùng với hồi quy? Hay một nhánh vũ trụ song song được tạo ra? Trường hợp sau thì may mắn, nhưng nếu là trường hợp trước...


"Hyung?"


"Ah, gì vậy?"


Lee Gilyoung, người đang cầm gấu áo của tôi, nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.


"Chúng ta có nên dừng ở đây không?"


[Bạn đang tiếp cận khu vực bên ngoài. Cẩn thận không rời khỏi khu vực kịch bản.]


Tin nhắn hiện lên. Nó không thành vấn đề. Hầm ngục ẩn của Chungmuro cũng ​​được coi là một khu vực 'bên trong'.


Chúng tôi rẽ vào góc và Lối ra 1 xuất hiện. Chào đón chúng tôi là bóng đêm đáng ngại của ngục tối.


[Bạn đã tìm thấy một hầm ngục ẩn!]


[Hầm ngục này đã được phát hiện bởi một người nào đó. Bạn không có được thành tựu khám phá đầu tiên.]


[Một kịch bản ẩn mới đã đến!]


[Kịch bản ẩn- Nhà hát Dungeon


Thể loại: Ẩn


Độ khó: A-


Điều kiện: Đánh bại chủ nhân của Nhà hát Dungeon.


Giới hạn thời gian: Không có


Phần thưởng: 4.000 xu


Thất bại: ???]


Lee Jihye ngạc nhiên lùi lại.


"...Đây là gì? Nhà hát Dungeon?"


Lee Gilyoung có vẻ giật mình. Đây hẳn là lần đầu họ gặp một kịch bản ẩn. Jung Heewon cũng lên tiếng.


"Một rạp phim trông như hầm ngục…. nghe có vẻ lãng mạn."


Lãng mạn. Đó là vì cô không ấy không biết nhà hát này đáng sợ như thế nào. Khi chúng tôi bước vào, sảnh ghép kênh xuất hiện.


[Bạn đã vào Nhà hát Dungeon.]


Chúng tôi căng thẳng khi tiến vào ngục tối ảm đạm. Đó là một ghép kênh gồm 9 tầng, bắt đầu từ tầng 1 lên đến tầng 8.


"Hyung, áp phích bị rách. Ai đã làm điều đó?"


"Anh không biết."


Dù nói vậy nhưng tôi đã có sẵn câu trả lời. Cốt lõi của 'Nhà hát Dugeoni' là 'áp phích' trên tường. Có lẽ Yoo Jonghyuk đã đánh bại áp phích khi đi lên lầu. Ý định của anh ta là quét sạch tất cả các phần thưởng.


Ngoại trừ các áp phích bị rách, không có gì lạ trên tầng 1. Không có vật phẩm và không có quái vật, ngoại trừ thang máy bị đập vỡ ở một góc với cánh cửa méo mó.


Lee Jihye hỏi.


"Đây chẳng phải là ngục tối sao? Tại sao lại không có gì?"


"Thứ gì đó sẽ xuất hiện."


"...Chú có biết gì không?"


"Một chút."


"Làm thế nào? Có gì đó đáng ngờ về ahjussi. Đây có phải là cuộc sống thứ hai của chú không?"


Đi mà nói điều đó với sư phụ của cô đi, anh ta đã sống đến ba lần đấy.


Tiếp đó, Jung Heewon nói, "Đó là do nhà tài trợ đằng sau Dokja-ssi."


"...Thật sao?"


Tôi phớt lờ hai người và cố gắng tìm đường xuống tầng trệt rồi bị Lee Gilyoung bắt gặp. Con gián trên đầu cậu di chuyển dữ dội. Tôi che miệng của Lee Jihye ngay khi cô định rút kiếm.


"Suỵt, có ai đó khác ngoài chúng ta."


Tôi thở ra trong khi lắng nghe những âm thanh nhỏ vang lên. Nó lên lầu. Rồi... tiền sảnh? Tôi tưởng là Yoo Jonghyuk nhưng đó không phải là giọng của anh ta.


"Anh có chắc không? Ở đây có rất nhiều thứ."


"Vâng, tôi đã mua thông tin với 1.000 xu."


"Từ những nhà tiên tri?"


"Phải, họ thật kinh tởm nhưng thông tin thì rất chuẩn xác."


Tôi nghe thấy tiếng nói chuyện. Chúng tôi đi lên thang cuốn và tiếp cận họ. Có vẻ như cả bốn người đã tập trung tại sảnh tầng 1.


Lee Jihye thì thầm, "Họ là ai? Tôi chưa bao giờ thấy mặt họ ở Chungmuro."


"Có lẽ họ đến từ lối vào mặt đất."


"Mặt đất? Không phải nơi đó đầy sương mù độc hay sao? Hơn nữa, kịch bản..."


"Các trạm khác nhau có kịch bản khác nhau với các tốc độ khác nhau. Có những người đã hoàn thành kịch bản trước chúng ta, nếu họ chỉ ngộ độc nhẹ, họ có thể ăn thịt chuột đất."


Dù nói vậy nhưng chính tôi cũng đang bối rối.


'Những nhà Tiên tri?'


Không hề có thông tin về những người như vậy trong cuộc sống Yoo Jonghyuk. Tại thời điểm này, Yoo Jonghyuk và tôi đáng lẽ là những người duy nhất biết về ngục tối ẩn.


Điều gì đã gây ra sự thay đổi? Không phải nói, tôi cần tìm hiểu nó.


"Chúng ta hãy vào trong."


Đốm sáng xanh lơ lửng phía trên những người đàn ông đang nói chuyện. Một ánh sáng rực rỡ bao quanh họ và rồi họ biến mất.


"Chuyện gì đã xảy ra với họ?"


Jung Heewon hỏi tôi nhưng tôi không trả lời, thay vào đó, tôi tìm kiếm các áp phích trên tường. Tất cả đã bị xé rách, quả nhiên... khi tôi lần đến bức tường cuối, chỉ còn lại một cái vẫn vẹn nguyên.


Tôi đọc những từ viết trên poster.


Steven Spielberg, Samuel L Jackson, Jeff Goldblum.


Tên khốn Yoo Jonghyuk đó…. hắn ta để lại cái này? Quả nhiên là lần hồi quy thứ ba.


Ngay lúc đó, đèn lại sáng. Lần này, ánh đèn sân khấu nhắm vào chúng tôi. Lee Jihye và Lee Gilyoung ngạc nhiên lùi lại nhưng không có cách nào để tránh nó. Từ "tia" sẽ phù hợp trong trường hợp này.


Tôi hỏi Jung Heewon, "Heewon-ssi có thích phim không?"


"Tất nhiên, anh có thường xem phim không?"


"Sau chuyện này cô có thể sẽ ghét nó đấy."


"Anh định làm..."


[Bạn đã bị ánh sáng chiếu vào.]


[Buổi chiếu sẽ bắt đầu.]


Cảnh quan xung quanh bắt đầu thay đổi. Đây không đơn giản là ảo ảnh nên ‘Bức tường thứ tư’ không được kích hoạt. Lớp vải sơn cũ bắt đầu phủ đầy bụi cây trong khi bàn tiếp tân và quầy bán bỏng ngô biến thành khu rừng nhiệt đới tươi tốt. Trần nhà chuyển hoá thành bầu trời trong vắt. Lee Jihye lẩm bẩm.


"Chúng ta đang ở chỗ quái quỷ nào thế này?"


Lee Jihye bắt đầu tấn công vào những bụi cây xung quanh, nhưng chẳng có gì thay đổi. Lee Gilyoung thì tìm kiếm côn trùng với vẻ mặt bình tĩnh.


Tôi cố gắng chạm vào những cái cây gần đó. Nó có kết cấu cứng và ẩm, đây hẳn là khu rừng nhiệt đới từ thời Đại Trung sinh. Một hiện thực khác hẳn so với Nhà tù Ma của lũ hồn ma. Thứ này được tạo ra từ sức mạnh chủ nhà hát trên tầng 8 ngục tối.


(*Đại Trung Sinh - Mesozoic: Nằm giữa Đại Cổ Sinh (Paleozoic) và Đại Tân Sinh (Cenozoic). Nó cũng được gọi là "thời đại của sự sống Trung cổ" hay "Thời đại của Khủng long".)


"Đây là một bộ phim."


"...Những điều hoàn toàn vô lý đang xảy ra."


Một cuốn tiểu thuyết đang trở thành hiện thực, vậy thì chẳng có luật nào nói rằng một bộ phim sẽ không như vậy.


Jung Heewon là một người thích nghi nhanh và nhanh chóng hiểu ra.


"Ahjussi, đây là phim gì vậy?"


"Cô sẽ sớm biết thôi."


"...Chú không thể cho tôi biết à? Đợi một chút, thằng bé này đang làm gì vậy....?"


Bụi cây di chuyển và một thứ gì đó nhảy ra trước mặt Lee Gilyoung. Một con côn trùng trông giống bọ ngựa khổng lồ xuất hiện, kích thước xấp xỉ 40cm. Lee Jihye sợ hãi và la lớn.


"Này nhóc! Quay lại đi!"


Tuy nhiên, Lee Gilyoung hoàn toàn bình tĩnh trả lời trước sự ồn ào.


"Nó không phải là một con bọ ngựa. Nó là một con Titanoptera từ kỷ Tam Điệp."


(*Kỷ Tam Điệp - Kỷ Trias: là một kỷ địa chất kéo dài từ khoảng 200 đến 251 triệu năm trước.)


"Gì?"


Lee Gilyoung vươn tay về phía con Titano. Con côn trùng không từ chối, sau một lúc, Lee Gilyoung và cơ thể của con côn trùng được bao bọc trong ánh sáng xanh.


Lee Jihye nhìn với biểu cảm ngơ ngác.


"Cái này... gì đây?"


"Fabre."


Thật sáng suốt khi quyết định mang theo Lee Gilyoung. Kỹ năng của cậu nhóc sẽ giúp chúng tôi thuận lợi vượt qua cổng.


Con bọ ngựa khổng lồ cử động miệng của nó và Lee Gilyoung gật đầu. Chắc hẳn giữa họ đã có một cuộc trò chuyện. Sau một lúc, Lee Gilyoung tái mặt.


...Chuyện gì vậy?


Lee Gilyoung vội vàng quay sang tôi.


"Hyung!"


Vừa dứt lời thì mặt đất rung chuyển. Có thứ gì đó đang đến với tốc độ khủng khiếp, phá tan những cây cọ khổng lồ.


"Kuoooooh!"


Xuyên qua lớp rừng mưa nhiệt đới, mõm của loài bò sát to lớn xuất hiện, ngập ngụa máu và thịt. Một người thân dính đầy máu chạy trước nó, hắn là kẻ đã tiến vào trước chúng tôi.


"Kuaaack!"


"C-Cứu tôi với!"


Lee Jihye lùi lại và nói với Jung Heewon.


"Em biết bộ phim này là gì rồi."


"Chị cũng vậy."


Cơ thể cao hơn chục mét, lớp da cứng cùng từng thớ cơ rắn chắc. Kẻ săn mồi mạnh nhất của kỷ nguyên Đại Trung Sinh đang ở trước mặt chúng tôi. 


Thoạt nhìn, nó giống một con quái vật cấp 7. Một cấp độ quá khó khăn với tầng 1 của ngục tối. Nhưng tim tôi chỉ đập mạnh.


Hầm ngục càng khó, phần thưởng càng tốt.


Tôi rút kiếm ra và nói, "Hãy sẵn sàng chiến đấu."


Có lẽ Yoo Jonghyuk bỏ qua bộ phim này vì nội dung. Phần thưởng chính của Nhà hát Dungeon liên quan đến nội dung phim. Yoo Jonghyuk có lẽ đã nghĩ rằng không có phần thưởng xứng đáng nào trong một bộ phim khủng long. Nhưng anh ta không biết...


Bộ phim này ẩn giấu phần thưởng vô cùng giá trị.


"Chú nghiêm túc sao? Chúng ta sẽ chiến đấu với thứ đó?"


"Chúng ta phải đánh bại nó để tạo một lối thoát."


"Lối thoát?"


"Đây là một bộ phim, cô quên à?"


Con khủng long lao đến rất nhanh. Đằng sau nó là phòng thí nghiệm tọa lạc tại trung tâm hòn đảo, có một phi cơ đang đỗ trên sân thượng.


Đây là một bộ phim, một bộ phim mà chủ Nhà hát Dungeon đã biến thành hiện thực. Do đó, chỉ