Thủy Chử Đại Thần

Chương 50: Hồng nhan bạch cốt



Canh năm, Thọ vương phủ.

Mộc Uyển Từ trong giấc mơ giật mình tỉnh giấc, nhưngnàng thật ra không sợ hãi, cũng biết người vào là ai —— cái mùi tô hợp hươngnày, nàng đã quá mức quen thuộc. Nàng khoác áo đứng dậy, mưa rơi bên ngoài, hắntrên mình đều ẩm ướt.

Mộc Uyển Từ cuống quít thay y phục cho hắn, bỏ thêmmột ít than vào lò, sợ hắn bị cảm lạnh: “Gia, hơn nửa đêm rồi, ngài đi đâuvậy…” Thanh âm của nàng ôn nhu lộ ra sự ân cần khó nén: “Trên người đều ướthết.”

Thẩm Dụ mặc cho nàng thay y phục, nàng gọi thị nữ mangnước nóng vào. Đợi giá cắm nến đốt lên, nàng mới nhìn rõ trên mặt hắn có mộtđạo vết xước. Mộc Uyển Từ trong lòng thất kinh, nghĩ không ra người nào to ganlớn mật dám nhổ râu hổ. Nhưng hắn sắc mặt âm trầm, nàng tuyệt không dám hỏi.

Nước mưa rét đậm thấm vào trong xương, hắn đem thânthể chôn vào trong thùng tắm, cả người mới có chút hơi nóng, linh hồn một lầnnữa quay về.

Hắn lôi kéo Mộc Uyển Từ cùng tắm, Mộc Uyển Từ rất giỏinhìn mặt đoán ý, thấy hắn tâm tình không tốt, cũng chiều theo ý hắn, cùng nhautắm rửa. Thỉnh thoảng có thị nữ châm thêm nước nóng, hắn cũng không nói gì, tựavào trên thùng tắm chạm hoa mẫu đơn thiếp vàng, Mộc Uyển Từ càng thêm sợ hãicực kỳ —— dưới cần cổ hắn có một vết thương, dữ tợn đáng sợ.

“Gia, ngài đây là…” Nàng hoảng loạn gọi thị nữ cầmthuốc mỡ tiến vào. Vết thương thấm nước, đã trắng bệch, xung quanh sưng phù.Nàng cực nhẹ nhàng thay hắn thoa thuốc, hắn lại nhắm mắt nhìn không ra suy nghĩtrong lòng.

Đầu ngón tay mang theo hơi lạnh phủ lên cần cổ, độtnhiên hắn kéo tay nàng, thanh âm cực thấp: “Ngươi yêu bản Vương không?”

Mộc Uyển Từ không rõ hắn vì sao đột nhiên đi hỏi cáinày, nhưng vẫn ôn nhu như trước trả lời: “Đương nhiên là yêu.”

Hắn dường như rất thỏa mãn với đáp án này, giơ tay ômnàng ra khỏi thùng tắm, lau khô qua loa, ấn nàng đến trên giường.

Đường Đại vẫn ngủ thẳng đến giờ Thìn, mưa bên ngoàicuối cùng cũng ngừng. Trời lại rất âm u, mây đen trên không rải rác, gió lạnhthấu xương, như là báo hiệu đại tuyết sắp tới.

Hàn Phong đi vào nàng thật ra đã tỉnh, chỉ là ở trongchăn không chịu đứng lên. Hàn Phong rót nước đưa cho nàng, ôn nhu nói: “Nên dậyrồi.”

Đường Đại lui ở trong chăn, sợ hắn để ý đến vết thươngtrên người: “Không được, ta ngủ đến trưa rồi cùng nhau ăn.”

Nàng biết cứ như vậy, Hàn mẫu khẳng định sẽ lải nhảimột trận, thế nhưng lúc này nàng không muốn đến nhà ăn, ở trước một nhà gianhân Hàn phủ miễn cưỡng vui cười.

Hai người đều có tâm sự, dĩ nhiên không phát hiện sựdị thường của đối phương.

Hàn Phong rất nhanh liền từ Ngưng hương viên đi ra,hắn cũng không biết mình muốn đi đâu, lững thững đi qua đường nhỏ rải đá xanhtrên viện Lạc thanh, gốc mai già kia đã nở hoa, bông hoa hồng nhạt đứng ngạonghễ nghênh sương ở đầu cành cây già cỗi . Khắp viện cây cỏ đều mang theo sự ẩmướt sau cơn mưa, thỉnh thoảng có giọt nước mang theo hương mai rơi trên cổ hắn,lạnh đến thấu xương.

Buổi chiều ngày kế, Ôn quản gia của Phù Vân tiểutrúc cầu kiến Đường Đại, nói là Hà Hinh dặn hắn mang qua một ít lễ vật.Đường Đại trong đống điểm tâm, đồ trang sức nhìn thấy hai bình thuốc mỡ hoạthuyết giảm đau, cái loại này có thể dùng ở chỗ tư mật. Nàng tiễn bước Ôn quảngia , xoay người nói với nha đầu đang cầm đống lễ vật: “Cầm đi ra ngoài némhết!”

Buổi tối Đường Đại và Hàn Phong như trước cùng ngủ,nàng tắt hết nến, tựa đầu thật sâu chôn trong lòng hắn. Hàn Phong không biếtnên cùng nàng mở miệng như thế nào về chuyện tối hôm qua, ngữ thanh của nàngmang theo tiếng khóc thút thít: “Hàn Phong, chàng dẫn ta đi thôi.”

Hàn Phong trong lòng căng thẳng, hắn chỉ cho rằng nàngđã biết chuyện tối hôm qua, trong lòng cũng cay đắng khôn xiết: “Ừ, chờ songthân sống hết quãng đời còn lại chúng ta sẽ đi.” Hắn nắm chặt tay nàng, cúi đầuhôn lên tóc nàng: “Hàn Phong đã nói ra, nhất định giữ lời.”

Nước mắt Đường Đại dính lên nội y bạch sắc của hắn,hắn cảm giác nhiệt độ kia chậm rãi chuyển lạnh, chỉ cảm thấy tim như bị daocắt: “Đừng khóc…Đại tử, cầu xin nàng đừng khóc…”

Đường Đại liền thực sự ngừng nước mắt, nàng đem mặtdán sát vào ngực hắn, ngữ thanh nghẹn ngào: “Ừ, ta không khóc, ta đợi.”

Hai người vai gáy ôm nhau, đều có tâm sự.

Mà Dụ Vương gia có chút phiền phức, dấu răng trên cổhắn có thể lấy cổ áo che đi, nhưng vết cào trên mặt không ẩn giấu được.

Cái này ngươi có thể tưởng tượng, trong triều đìnhtrước mặt bao người, Thọ vương ăn mặt một thân triều phục thân vương giao longtím than, đầu đội thất tinh thông thiên quan, trên khuôn mặt uy nghiêm có mộtđạo vết cào…

Hắn không phải không nghe thấy chúng quần thần len lénnói thầm, ngay cả Vương Thượng ngồi trên long ỷ trên cao cũng cảm thấy hứng thúngắm thêm vài cái, thế nhưng hắn có thể giải thích cái gì? Nói hắn nửa đêm tự ýxông vào phòng ngủ phụ nhân, đang thực hiện thú dục thì bị người ta cào?

Việc càng bôi càng đen này, hắn nhất định sẽ khônglàm, cho nên biện pháp giải quyết tốt nhất, chính là câm miệng.

Ngày hôm sau, Công Khai Đình ra một quyển sách mới,tên cũng rất mới —— >

Đương nhiên làm một nhân vật phong lưu, Dụ vương cũngkhông để ý đồng nghiệp gì gì đó, có thể làm hắn thẹn quá thành giận chính làcái đồng nghiệp này đoán chính xác, viết thành một cái tường thuật hiện trườnga! Cùng ngày hắn liền ra lệnh cho hình bộ lập tức bắt được tác giả, xử lýnghiêm khắc!

>_

Cuối tháng ba, hoa đào nở rộ. Hàn Phong dẫn Đường Đạiđến chốn đào nguyên du xuân, Đường Đại thật ra đối với hoa đào không có hứngthú, nàng sở dĩ hăng hái bừng bừng là bởi vì chủ nhân chốn đào nguyên cũng họĐào, gọi là Uyên Minh… (Đào Uyên Minh là nhà thơ nổi tiếng TQ.)

Mà chốn đào nguyên cách nhà chồng Thụy Từ rất gần,Đường Đại vói Hàn Phong ngắm hoa đào thuận tiện ghé Phỉ phủ, Thụy Từ thấy cốnhân kinh động, vui vô cùng, hết lời giữ lại, Đường Đại liền ở Phỉ phủ nửatháng.

Thụy Từ vốn cũng không quen cá chậu chim lồng, thếnhưng đặc biệt gả vào nhà lão gia gia giáo nghiêm ngặt, bản thảo của nàngtrong khuê phòng, cuối cùng chỉ có Đường Đại là đọc giả.

Đường Đại vòng vèo hơn mười ngày, Hàn Phong rốt cụcnhịn không được đến đón. Thụy Từ không mượn cớ giữ lại nữa, đành cùng hai ngườibịn rịn chia tay.

Trở lại Hàn phủ, Đường Đại thấy bầu không khí có chútkhông bình thường, là như thế nào, nàng cũng không nói lên được, cố tình muốnhỏi, cũng không biết hỏi từ đâu.

Đảo mắt liền tới tháng sáu, ngày đó Hàn phủ có gia yếnthì Đường Đại mới thấy Phó Vân Dao, ngày mùa hè quần áo đơn bạc thân thề nàngta hơi đẫy đà, bụng hơi gồ lên, nghiễm nhiên đã có thai bốn tháng. Đường Đạinhư bị sét đánh, đứng một lát mới quay đầu nhìn Hàn Phong, Hàn Phong cúi đầu,tránh được ánh mắt của nàng.

Buổi tối, Đường Đại cáo ốm đóng cửa không ra . HànPhong mời đại phu đến chẩn trị, đại phu vẫn chưa chẩn ra bệnh nặng gì, chỉ đànhphải nói nhiễm phong hàn, khi kê đơn thuốc Đường Đại đột nhiên hỏi một câu:“Đại phu, vì sao ta thành thân gần tám tháng cũng chưa có mang thai?”

Trung y xác thực so với Tây y ở thế kỷ 21 biết rộnghơn một ít, hắn chỉ hơi giật mình liền nói ra đáp án: “Phu nhân dùng lâu dượcHổ lang, đối với thân thể khó tránh khỏi ảnh hưởng, tại hạ khai mấy phươngthuốc, phu nhân chiếu theo điều dưỡng, một năm rưỡi, muốn quý tử, cũng khôngphải việc khó.”

Đường Đại biết hắn kín đáo, dược Hổ Lang đó là thuốctránh thai ở Phù Vân tiểu trúc thường xuyên dùng, nàng chỉ cười cười: “Khoan…Cám ơn đại phu.” Nàng gọi nha hoàn tiễn hắn ra cửa, một mình ở trên giường đờra.

Hàn Phong tiễn khách khứa xong lại đến Ngưng hươngviên, hắn không biết nên mở miệng thế nào, Đường Đại cũng không muốn hỏi, haingười đối diện không nói gì.

Phát ngốc một trận, Hàn Phong nắm tay nàng nhẹ nhàngôm giữ nàng: “Cái gì cũng không thay đổi, Đại tử.” Hắn thần sắc trịnh trọng,ngữ khí kiên quyết: “Ta, nàng, còn có Trường Bạch sơn, thiên trì, cái gì cũngkhông tay đổi.”

Nàng nghĩ không ra lý do gì để chỉ trích hắn,kia cũng là thê tử của hắn, nàng có thể trách hắn ngủ với thê tử của hắn sao?

Nàng chỉ có thể quay qua chăm chú nắm tay hắn, như nắmmột rễ cây, một cọng cỏ sắp cùng nàng chìm nghỉm.

Cuối tháng sáu, một hồi giông tố.

Hàn Phong đi Công Khai Đình, Đường Đại làm tổ ở Ngưnghương viên, cho đến lúc chạng vạng, lôi đình vũ thu. Ở thành Trường An có nhữngngười đưa tin chuyên chạy đi truyền tin tức, Đường Đại mở phong thư giấy dầuđược người đưa tới, mặt trên rõ ràng là chữ viết của Hà Hinh, thư viết: tức tốclại Lan Nhược Tự.

Chữ viết nhìn ra được có chút vội vàng. Đường Đạitrong lòng kinh nghi, Lan Nhược Tự cách xa ngoại ô, cách nơi này sợ không íthơn hai canh giờ lộ trình, chạng vạng đi đến nơi núi hoang chùa dã như thế đểlàm gì?

Nàng tỉ mỉ nhìn hai mặt thư, năm chữ ngắn ngủi, nhưngnàng nhận định đây là tự tay Hà Hinh viết, có lẽ là vì nàng không có lạc khoản.(phần đề chữ, ghi tên trên bức vẽ)

Hàn Phong chưa có trở về, Đường Đại cũng sẽ không cưỡingựa, mướn một chiếc xe ngựa, lúc đó sắc trời đã gần tối, đầu đường Trường Anvẫn như trước náo nhiệt phi phàm, xe ngựa xuyên qua đoàn người rộn ràng trênđường, dần dần đường đi bắt đầu xóc nảy, người ở thưa dần.

Lan Nhược Tự ở lưng chừng núi, Đường Đại có chút vuimừng khi Hà Hinh hẹn ở chỗ này, nếu không ở chỗ này sống qua một thời gian rấtdài, sắc trời như vậy, nàng căn bản không có khả năng leo lên trên núi.

Đường mòn trên núi lâu lắm không có người đi qua, câymận gai mọc thành bụi, thỉnh thoảng có cành khô kéo vướng góc áo. Đường Đạicũng có chút sợ hãi, nàng chỉ có thể chạy nhanh hơn, bận rộn sẽ giảm bớt hoảngsợ.

Từ từ trên bầu trời hiện lên ánh trăng, màu sáng bạcchiếu lên sơ ảnh núi rừng, mơ hồ nhìn thấy mọi vật.

Đường Đại tay chân cùng sử dụng, dùng hết hai phần bacanh giờ, tự viện rách nát kia cuối cùng đã hiện ra trước mắt.

Nàng nhẹ tay chạm lên cánh cửa cũ, mở rộng ra quảnhiên là Hà Hinh, nàng ấy mặt váy tơ tằm xanh nhạt bên ngoài khoác qua loa áochoàng hoàng sa, tóc dài chưa chải, ngay cả bông tai cũng không mang, càng làmcho Đường Đại khiếp sợ chính là —— bụng dưới của nàng nhô lên rất cao, nghiễmnhiên là mang thai đã mấy tháng.

“Ngươi…” Đường Đại cả buổi nghĩ không ra nên hỏi vấnđề nào trước, cuối cùng dự định chờ tự Hà Hinh mở miệng. Tâm tình Hà Hinhnhìn ra được rất là vui vẻ, nàng cười yếu ớt nói cho Đường Đại : “Đại tử, ta đãgiết hắn.”

Đường Đại qua một hồi mới phản ứng: “Ai? Ngươi giếtai?”

Phản ứng đầu tiên của nàng là Thẩm Dụ, phản ứng thứhai mới ra đáp án: “Vương Thượng? Ngươi giết Vương Thượng?”

Hà Hinh vẫn như cũ cười: “Đại tử, ta muốn xin ngươimột việc.”

Đường Đại dường như mất trọng lực, trong đầu có chútloạn, nàng chỉ có thể gật đầu: “Ngươi nói.”

Trên tay Hà Hinh vậy mà có một đoản đao, trên mặt còndính máu: “Mổ bụng ta, giúp ta lấy đứa bé ra.” Thần sắc của nàng vẫn không gợnsóng, kỳ thực nàng vẫn luôn tỉnh táo thanh tĩnh, nàng biết rõ ràng ràng cái giáphải trả cho mỗi một hành động: “Nó đã hơn bảy tháng, trước đây ta nghe mẹ ta nóiqua bảy sống tám không sống, nó hẳn có thể sống sót.”

Nàng đem đao đưa cho Đường Đại, ánh mắt cuồng nhiệt:“Đại tử, ta thật không ngờ ta vậy mà còn có thể mang thai, đây là lễ vật trêntrời ban cho ta, thế nhưng thời gian của ta không nhiều. Bọn họ rất nhanh sẽphát hiện hắn đã chết, rất nhanh.” Nàng bên môi vẫn mang nụ cười, không có nửađiểm tiếc hận: “Ngươi giúp ta tùy tiện tìm một gia đình, không cầu phú quý, chỉcầu nó có thể sống sót.”

Đường Đại lui về phía sau từng bước, Hà Hinh nắm taynàng, đem chuôi đao đưa đến tay nàng: “Xin lỗi Đại tử, ta biết ngươi sẽ sợ, thếnhưng trừ ngươi ra, ta không có ai để nhờ. Đến đây đi.”

Đường Đại nắm chắc chuôi đao lắc đầu: “Không thể đượcHà Hinh, ta không hạ thủ được.”

Hà Hinh cũng có chút sốt ruột: “Đại tử, nhanh độngthủ, nếu không bọn họ tới, ngươi cũng có nguy hiếm!”

Đường Đại lắc đầu như trước, tư duy của nàng đã hỗnloạn, quá nhiều chuyện trong nhất thời không tiếp thu được: “Không có khảnăng.”

Hai người đang tranh chấp, có người xông tới, ĐườngĐại quay đầu thì thấy Diệp Độc Thành, hắn nhếch môi tiếp đoản đao trong tayĐường Đại, lấy động tác cực nhẹ ở bụng dưới Hà Hinh tìm một đường chữ thập, tayhướng vào bên trong, thuận lợi đưa đứa bé ra.

Ánh trăng chiếu lên máu tươi, Đường Đại thấy toàn bộthế giới đều là một mảnh đỏ sậm, Diệp Độc Thành động tác nhanh chóng xé ráchnhau thai, móc hết chất dơ bẩn trong miệng đứa bé ra, cởi áo khoác ngoài baolấy, nó giống như từ trong giấc mộng đẹp tỉnh giấc, là ai nói, sinh vốn là khổ,sống là chuộc tội…

Nó là một đứa trẻ mới sinh thiếu tháng, tiếng khóc đềunhỏ bé yếu ớt như vậy.

Đường Đại không kịp nhìn nó, nàng chỉ cúi người đỡ HàHinh, nhiều năm về sau trong giấc mơ Đường Đại vẫn nhớ kỹ vẻ mặt Hà Hinh,mỉm cười tái nhợt không chút máu, nàng hỏi Đường Đại: “Đại tử, ngươi nói bênkia bầu trời là cái gì?”

Thật ra khi đó, Hà Hinh chỉ lôi kéo tay Đường Đại,giọng như muỗi kêu: “Tên của nó là Thế An, nguyện đời đời kiếp kiếp, bình an.”

Đời đời kiếp kiếp, bình an.

Thế nhưng Hà Hinh, ranh giới Đại Huỳnh hơn sáu trămvạn ki-lô-mét vuông, ta có thể mang nó đến nơi nào? Đường Đại mờ mịt.

Diệp Độc Thành kéo nàng: “Đi mau.”

Đường Đại chỉ có thể mặc cho hắn dắt, khi sắp ra đếncửa chùa nàng hoảng sợ quay đầu lại, Hà Hinh nằm ở mơi ẩm ướt, trên án cổ tảnra mùi vị nấm mốc, ngửa đầu hướng nàng mỉm cười. Trong núi, ánh trăng lạnh lẽoxuyên thấu tầng mây chiếu lên lớp lá cây cát đằng ở chùa hoang, quanh ảnh nhưký ức loang lổ.