Thiên Hoàng Quý Trụ

Chương 66



Trước kia Bách Nhận chưa từng đến ôn tuyền, chỉ nghe người nói qua, là đem nước suối dẫn đến trong ao bằng đá, trong ao còn có cơ quan có thể đưa nước ra ngoài, cứ như vậy, nước trong ao không bao giờ bị thành nước đọng. Bách Nhận vẫn cho rằng đây chỉ là cái ao xây đặc biệt một ít, đến nơi này rồi, Bách Nhận mới biết lúc trước nghĩ rất thiển cận.

Thôn trang bên này tổng cộng có bảy ao ôn tuyền, chỗ tốt nhất ở góc tây nam biệt viện bọn họ đang ở, nước suối từ bên ngoài chảy vào, chuyển qua vài khúc quanh, cuối cùng mới chảy vào trong tiểu viện.

Qua con đường nhỏ sau nguyệt lượng môn, cách một đoạn Bách Nhận thấy một mảnh hơi nước nồng đậm, Kỳ Kiêu cười nhẹ: “Nước bên này rất nóng, không thể dùng trực tiếp, cho nên dẫn nước suối này vào ống trúc, lại chuyển hai vòng quanh viện, đem làm thành cảnh, lại có thể để nước suối lạnh một chút. Chúng ta đến không đúng mùa, lúc mùa đông, bên ngoài phủ tuyết, hoa cỏ trong viện lại vẫn tươi tốt như xuân, càng thêm thú vị. Trách ta… lúc mùa đông không nhớ mang ngươi đến.”

Bách Nhận vội lăc đầu, hắn không khó hầu hạ như Kỳ Kiêu, cái gì đều phải hoàn mỹ mới miễn cưỡng vừa lòng, chỉ như vậy thôi hắn đã thấy đủ. Bách Nhận vén tay áo, nhúng tay vào nước ôn tuyền, nhỏ giọng than: “Thật nóng.”

Kỳ Kiêu thấy Bách Nhận thích, quay đầu phân phó nha hoàn đi theo: “Dặn phòng bếp, bữa trưa đưa đến bên này…. Còn có, đưa ấm trà qua đây, chuẩn bị nước trà.”

Nha hoàn gật đầu đi, Kỳ Kiêu nhìn Bách Nhận cười: “Nước ở đây rất nóng, đi vào trong xem.”

Phòng ở bình thường không chịu được nhiệt độ như vậy, tiểu viện này toàn bộ xây bằng đá mà thành, bên trong khe đá đều là keo xương cùng hương liệu, khiến cho hơi nóng làm cho cả viện thơm ngát, Bách Nhận vào phòng không khỏi cảm thán, trong phòng xây vài cái ao, là đào từ một khối đá nguyên mà ra, đào thành hình vuông, các cạnh lại mài đến bóng loáng trơn nhẵn, đáy ao còn khắc hình tường vân, tinh xảo lại xa hoa, dưới ao khảm ngọc thạch, có mấy khối còn lóe sáng lóe sáng.

Kỳ Kiêu từ phía sau ôm lấy người, vừa giúp Bách Nhận tháo thắt lưng cởi áo, nhẹ giọng nói: “Từ sau khi bên này xây xong, ta chỉ đến có một lần, vẫn là lần đầu tiên… dẫn người đến.”

Kỳ Kiêu tùy tay khoát áo Bách Nhận lên bình phong, cúi đầu hôn môi Bách Nhận, nhỏ giọng: “Những thứ chuẩn bị cho Thái tử phi, đều cho ngươi, cũng chỉ cho ngươi.”

Một câu như vậy, đem toàn bộ giận dỗi ủy khuất của Bách Nhận đều vuốt phẳng.

Kỳ Kiêu còn rất giữ lời, đáp ứng Bách Nhận không xằng bậy, quả nhiên không lại khi dễ hắn, sau khi xuống nước chỉ ôm Bách Nhận vào lòng, nhẹ nhàng hôn môi, Bách Nhận thích ý tựa trên vai Kỳ Kiêu, nhặt lấy gói thuốc đặt trong nước: “Bên trong là cái gì?”

“Cẩu kỹ, gừng, còn có… hoa hồng?” Kỳ Kiêu cầm gói thuốc nhìn nhìn, tùy tay ném ra xa, “Đều là thuốc, đừng ôm.”

Ngâm nước nóng khiến mệt mỏi tan biến, Bách Nhận nhịn không được lại muốn thân mật với Kỳ Kiêu, trên người Kỳ Kiêu còn mặc trung y, áo trắng ngâm trong nước cơ hồ là trong suốt, nhẹ nhàng trôi nổi, lộ ra một thân da thịt căng đầy hữu lực, quyến rũ mê hồn, Bách Nhận nhịn không được cọ cọ đến sát Kỳ Kiêu, không tự giác toát ra một tia say mê, Kỳ Kiêu nhếch môi cười: “Ta nói không động ngươi, ngươi liền muốn trêu chọc ta….”

Mặt Bách Nhận phiếm hồng, bị nói xấu hổ, lại luyến tiếc buông tay, ôm eo Kỳ Kiêu cọ cọ, Kỳ Kiêu cười khẽ, ôm người ta đặt lên chân, mặc hắn ăn đậu hũ….

Chờ hai người từ trong viện đi ra đã là giờ Thân, Bách Nhận bị nước ấm chưng buồn ngủ, vừa trở lại đã vùi đầu vào chăn thở đều. Bách Nhận vốn có thói quen ngủ trưa, Kỳ Kiêu lại không nằm được, đổi xiêm y liền ra bên ngoài xem văn thư.

Giang Đức Thanh ở bên ngoài tiếp nhận một phong mật báo, nhẹ tay nhẹ chân đi vào, liếc mắt nhìn trong phòng, hạ giọng: “Điện hạ… Sáng nay An Khang quận chúa cùng nhị công tử đã từ biệt hoàng thượng hoàng hậu, rời kinh.”

Kỳ Kiêu cười nhẹ: “Bọn họ rất nhanh…. Xem ra Lĩnh Nam vương lần này giận không nhẹ.”

“Lĩnh Nam vương cũng là người yêu mặt mũi, làm sao có thể chấp nhận chuyện như vậy, còn có một chuyện….” Giang Đức Thanh nén cười, theo bản năng nhìn nhìn phòng trong, thấp giọng, “Người của Lĩnh Nam vương mang quà tặng của chúng ta đi trả cho Phùng phủ, mà sáng nay ở Phùng phủ không có nam nhân, chỉ có một vị phu nhân tiếp đón. Phu nhân kia rất không hiểu ra sao, người của Lĩnh Nam vương phủ lại ngậm nỗi hận trong lòng, nửa chữ cũng không chịu nói, chỉ để lại một câu “hưởng thụ không nổi” liền đi. Phu nhân kia dù sao cũng chỉ là phụ nhân trong phòng, cũng không cho người đuổi theo, hai bên chưa nói rõ đã ai đi đằng nấy, đến bây giờ nha, người của Lĩnh Nam đều cách kinh thành một đoạn, việc này… sợ là lại thành một cọc chuyện không hiểu được.”

Kỳ Kiêu cười trào phúng một tiếng không nói, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Khiến người bên miếu Phu Tử nhìn cho kỹ, làm việc tùy theo hoàn cảnh, chuyện không được phép bại lộ thân phận cũng không cần ta nói nhiều, quan trọng nhất là… nhất định phải đến Nam Cương ít nhất phải qua khỏi Cách Tư Thác mới có thể ra tay.”

Giang Đức Thanh dừng một lát, giật mình: “Điện hạ nói là, ở bên cạnh động thủ, chắc chắn sẽ bị liên lụy, nếu đến phía nam mới ra chuyện… Lĩnh Nam vương cũng không thể trách chúng ta.”

Kỳ Kiêu lắc đầu: “Không chỉ như vậy, Nhu Gia sắp đại hôn, ra việc như vậy, cọc hôn sự này rốt cuộc có kết hay không? Không phải khiến Bách Nhận thêm phiền lòng sao, lại chờ mấy ngày, chờ đại hôn xong liền có thể động thủ.”

Giang Đức Thanh vội gật đầu, đang muốn nói gì, chỉ nghe ở phòng trong Bách Nhận khẽ ho hai tiếng, Giang Đức Thanh vội im lặng, Kỳ Kiêu khoát tay khiến hắn đi xuống, chính mình vòng qua bình phong vào phòng trong, vén rèm che, thấy Bách Nhận vừa xoay người, mơ mơ màng màng cọ ra phí ngoài, Kỳ Kiêu cười khẽ, Bách Nhận đang tìm hắn kìa.

Kỳ Kiêu nằm xuống, quả nhiên Bách Nhận chậm rãi cọ đến, cuối cùng vùi đầu vào hõm vai hắn ngủ say.

Trong núi không năm tháng, bất tri bất giác, hai người đã ở lại gần mười ngày, trong mấy ngày này, hai ngươi đi dạo hết một vòng thôn trang. Vào ban ngày Kỳ Kiêu cũng không xem văn thư mà cùng Bách Nhận đi lấy nhành liễu đan rổ, hái một ít hoa xuân mới nở cho bọn nha hoàn làm túi hương, đi ruộng hoa cải ngắt đọt non cho thỏ ăn, có thể chơi đều chơi một lần, đùa mệt lại đi ngâm ôn tuyền giải lao. Đương nhiên, đến tối, chơi cái gì đều là Kỳ Kiêu quyết định.

Kỳ Kiêu đau lòng Bách Nhận còn nhỏ lại gầy, sợ hắn chịu không nổi, vẫn không làm đến một bước cuối cùng. Nhưng đã đến mức này, Kỳ Kiêu đương nhiên phải từ chỗ khác kiếm lợi tức trở về, mười ngày này, cơ hồ mỗi đêm Kỳ Kiêu đều ép buộc Bách Nhận đến tận giờ Tý mới thôi. Bách Nhận lại còn rất nghe lời, cho dù là chuyện khó xử xấu hổ thế nào cũng nghe theo Kỳ Kiêu, muốn thế nào liền thế ấy, thật làm không được còn sẽ trúc trắc làm nũng cầu buông tha, khiến cho Kỳ Kiêu càng nhìn càng say mê, cảm thấy yêu thương hắn thế nào cũng vẫn không thấy đủ.

Ngày trở về kinh thành, Bách Nhận tựa trên giường nhỏ trong xe ngựa, mệt mỏi nói: “Sau khi trở về thành ta trực tiếp hồi phủ… không đi chỗ ngươi.”

Kỳ Kiêu nhướng mày: “Làm sao? Bạc đãi ngươi?”

Bách Nhận rụt cổ, nhỏ giọng: “Nhu Gia sắp đại hôn, có bao nhiêu chuyện cần ta lo liệu, ngươi hung như vậy… làm cho ta cũng không có tinh thần làm việc đàng hoàng.”

Vốn Kỳ Kiêu còn muốn đùa hắn, nghe lời này liền đuối lý, ôn nhu dỗ dành: “Hôm qua là ta không tốt, ta xem xem… có còn dấu không?” Kỳ Kiêu kéo tay Bách Nhận, vén tay áo lên, chỉ thấy trên cổ tay Bách Nhận trắng nõn in một vòng hồng ngân.

Đêm hôm qua Kỳ Kiêu đã nghĩ ngày mai phải lên đường sớm, không muốn lại ép buộc hắn, cho Bách Nhận nghỉ ngơi một hồi, ai ngờ, một đĩa điểm tâm trước khi ngủ lại làm hỏng chuyện.

Tối hôm qua phòng bếp đưa điểm tâm đến ít hơn mọi khi, lại vừa lúc là bánh táo Bách Nhận thích nhất, nếu là trước kia, chỉ mấy khối này Bách Nhận có thể một mình ăn hết. Ai ngờ tối hôm qua Bách Nhận thấy điểm tâm đưa đến ít, lại chỉ ăn có một khối rồi thôi, toàn bộ để cho Kỳ Kiêu. Kỳ Kiêu lập tức bị Bách Nhận câu cho nổi hỏa, rốt cuộc không kìm chế được, lúc động tình lại trói Bách Nhận lại, Bách Nhận rất nghe lời, ngoan ngoãn khiến hắn trói, xong việc, trên cổ tay liền in lại hai vệt hồng ngân.

Da Bách Nhận rất trắng, dễ lưu lại dấu vết, kỳ thật cũng không có bị thương, Kỳ Kiêu cũng biết, lại vẫn không khỏi đau lòng, nhẹ vuốt cổ tay hắn, nhỏ giọng: “Đau không?”

Bách Nhận nhìn Kỳ Kiêu đau lòng hắn, trong lòng ấm áp, khẽ bĩu môi: “Thổi thổi.”

Kỳ Kiêu cười, thật sự cúi đầu nhẹ thổi lên cổ tay hắn, nhẹ giọng dỗ dành: “Vẫn là đến chỗ ta đi, đêm nay nhất định không phá ngươi, được không?”

Có thể khiến Thái tử điện hạ lấy lòng như vậy, Bách Nhận cũng không lại cố ý làm khó, cười gật đầu.