Thiên Hoàng Quý Trụ

Chương 63



Kỳ Kiêu xoay người ngồi dậy, dừng một lát: “Kỳ thật cũng không phải chuyện gì lớn, đi ra ngoài cũng không phải vì tị hiềm, mà là sợ phiền phức đến lại khiến ngươi khó xử.”

Bách Nhận nghe lời này không khỏi bất an, cũng ngồi dậy: “Ngươi… này là muốn làm cái gì a?”

Kỳ Kiêu nhìn Bách Nhận lo lắng, không khỏi bật cười: “Ngươi nghĩ cái gì đó? Chẳng lẽ hoài nghi ta muốn giết vua?”

Bách Nhận nhíu mi: “Tai vách mạch rừng, đừng nói bừa.”

Kỳ Kiêu cười nhẹ: “Yên tâm…. Bây giờ còn chưa đến lúc cần giết hắn, được rồi, không đùa ngươi, ta không làm gì, chỉ là để người đưa một phần đại lễ đến cho phụ vương ngươi.”

Bách Nhận sửng sốt: “Phụ vương ta?”

Kỳ Kiêu cười lạnh: “Chuyện An Khang và Kỳ Hoa… người của ta đang muốn thổi ra ngoài, Phùng phủ lại dám cùng ta đối nghịch, vẫn đè xuống, không phải bọn họ muốn nhân nhượng cho khỏi phiền sao? Được, ta đây liền nhất định muốn đem chuyện này thổi đến Lĩnh Nam, khiến phụ vương ngươi mở to mắt mà xen, hai đứa con mấy năm nay hắn yêu thương là cái loại gì.”

Bách Nhận nghẹn lời: “Đưa… đưa đến Lĩnh Nam? Ngươi làm thế nào?”

“Không có gì, chỉ là… phái vài người giả làm người của Phùng phủ đi Lĩnh Nam đưa quà lễ, thuận tiện nói chuyện lúc trước An Khang cùng Kỳ Hoa ở trong cung hoàng hậu nhất kiến chung tình.” Kỳ Kiêu cười tà ác, “Ta để bọn họ nói, nhị tiểu thư của quý phủ rất có ý với Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử cũng thề không phải An Khang quận chúa thì không cưới, hai người tình đầu ý hợp, như keo như sơn…. Chỉ là, bất hạnh thay hoàng đế mãi không chịu tứ hôn, hoàng đế không thích cọc hôn sự này, bọn họ là người ngoài, chỉ có thể đến tìm vương gia, chỉ cầu vương gia thương yêu An Khang quận chúa, dâng tấu chương cầu hoàng đế ban hôn.”

Bách Nhận nuốt khan: “Ta đoán… đại khái phụ vương ta chỉ nghe thấy “tình đầu ý hợp, như keo như sơn”, còn có “hoàng đế không thích cọc hôn sự này”, phụ vương ta sẽ bị tức chết….”

Kỳ Kiêu nhìn Bách Nhận ngơ ngác, càng nhìn càng thích, vươn tay xoa đầu hắn: “Yên tâm, không chết được.”

Kỳ Kiêu khiêm tốn cười: “Kia là cha vợ của ta nha, làm sao cô dám lỗ mãng như vậy? Bất quá theo người của ta đưa tin về… cha vợ là thật tức đến ngã bệnh một hồi, lúc hắn nghe lời này liền đập vỡ một bộ trà cụ, lại đuổi người của ta đi. Nghe nói sau còn đi trong viện vị trắc phi được sủng ái kia, mắng trắc phi nương nương một hồi, mắng nàng không biết dạy con, nuôi dưỡng ra thứ vô liêm sỉ như vậy, ha ha….”

Bách Nhận cũng hiểu được, nếu phụ vương hắn mắng cả Hạ thị, đại khái là bị giận điên rồi, nhưng cũng đúng, con gái đi vào kinh, vốn là vì gả đi, lại nhớ vào gặp hoàng hậu công chúa mà học hỏi thêm, ai ngờ An Khang có thể làm ra chuyện như vậy, nói dễ nghe là An Khang Kỳ Hoa nhất kiến chung tình, nói khó nghe là hai người tổn hại lễ pháp, dâm loạn vô sỉ. Quan trọng nhất là hoàng đế căn bản không muốn tứ hôn, này chẳng khác nào tát An Khang một cái… mà ai cũng không dám lên tiếng.

Bách Nhận nghĩ nghĩ, bỗng nhiên vừa động: “Ngươi… phái người đi lúc nào?”

Kỳ Kiêu nhếch môi cười: “Nửa tháng trước, lúc mới xảy ra chuyện…. Đại khái mấy ngày này người của phụ vương ngươi vừa lúc đến kinh thành, phụ vương ngươi dạy dỗ con cái, không chừng lại giận chó đánh mèo lên ngươi, mắng ngươi không biết quản người. Ta lười lằng nhằng với bọn họ, liền đơn giản mang ngươi ra ngoài.”

Bách Nhận bật cười: “Ngươi… nửa tháng trước đã sắp xếp tốt?”

Kỳ Kiêu cười không nói, Bách Nhận than nhẹ: “Ta… may mắn lúc trước ta không cứng rắn chống đối ngươi, bằng không không biết hiện tại bị hại đến thế nào rồi.” Bách Nhận thuận miệng nói một câu, Kỳ Kiêu nghe vào tai lại có ý khác. Kỳ Kiêu xoay người đặt Bách Nhận dưới thân, cười tà: “Ta còn tiếc hận đâu…. Nếu lúc trước ngươi không nghe lời như vậy thì tốt rồi, ta mới có thể lấy đủ loại biện pháp đối phó ngươi. Không chừng… sớm đã ăn sạch người vào bụng, đỡ phải như bây giờ, ngày nào cũng chỉ được ôm ngủ.”

Mặt Bách Nhận lập tức đỏ, Kỳ Kiêu lại nổi điên cắn môi Bách Nhận một hồi: “Càng sủng càng yếu ớt, vừa chạm đã khóc, một chút đau cũng chịu không nổi….”

Bách Nhận nghe vậy không nhịn được nhỏ giọng kêu oan: “Tối hôm qua ta nói không sợ đau….” Kỳ Kiêu cười lạnh: “Vậy ngươi đừng run a, hai cái đùi run thảm như vậy, rõ ràng biết ta sẽ đau lòng….”

“Đau thì run nha, ta cũng không có cách nào….” Bách Nhận càng nói càng nhỏ, mặt đỏ bừng, lẩm bẩm, “Ta cũng không phải cố ý….”

Kỳ Kiêu hôn hôn môi hắn: “Biết không phải ngươi cố ý. Dám giả đau… tối hôm qua đã trực tiếp tử hình ngươi. Được rồi, chúng ta từ từ đến, chờ ngươi chịu được lại nói….”

“Đợi một chút đợi một chút.” Thấy hai tay Kỳ Kiêu bắt đầu không thành thật, Bách Nhận vội ngăn cản, “Người giả làm người Phùng phủ… xử lý sạch sẽ chưa? Lỡ như để người điều tra ra liền xong.”

Kỳ Kiêu bình tĩnh nhìn hắn không nói, Bách Nhận càng lo lắng, không khỏi lớn tiếng: “Nói a….” Kỳ Kiêu cười: “Trước kia có chuyện gì, ngươi luôn lo lắng cho Nhu Gia đầu tiên, rồi mới đến chính mình. Hiện tại… đầu tiên ngươi nghĩ đến đều là đừng để ta bị phát hiện.”

Bách Nhận bị hắn nói trúng tâm sự càng thêm xấu hổ, cả giận: “Hỏi ngươi có một câu mà sao khó như vậy? Nói lung tung làm gì….”

Trái tim Kỳ Kiêu ấm áp, cười sủng nịch: “Yên tâm, những người đó đều lạ mặt, phụ vương ngươi cùng Phùng phủ đều nhìn không ra, mà xong chuyện lần này, ta đã đưa bọn họ vào quân, cho dù về sau phụ vương ngươi đến tìm Phùng phủ, biết những người đó không phải hạ nhân của Phùng phủ thì sao, chuyện cũ không ai dám lật lên, người đi nhà trống, sạch sẽ.”

Lúc này Bách Nhận mới triệt để yên lòng, nghĩ nghĩ, nhịn không được cười ra tiếng: “Phụ vương ta phái người đến…. Lần này An Khang thua thảm! Khẳng định Văn Ngọc cũng bị phạt, ha ha…. Phùng gia thật xui xẻo! Ngươi làm chuyện xấu lại hại đến trên đầu người ta….”

Kỳ Kiêu nhìn Bách Nhận vui vẻ cũng cười, nhịn không được lại nghĩ, chờ sau khi Nhu Gia đại hôn, Văn Ngọc cùng An Khang phải rời đi, nếu chính mình ở trên đường giải quyết hai người này…. Kỳ Kiêu lắc đầu, mà thôi, Bách Nhận không giống mình, rắc rối xui xẻo linh tinh còn có thể, thật làm ra mạng người, hắn không chừng sẽ không vui vẻ thế này.

Kỳ Kiêu không kiên nhẫn ngồi nhìn hắn vui vẻ, liền buông màn trực tiếp đặt người đang đắc ý kia dưới thân, không bao lâu sau trong phòng truyền ra từng đợt rên rỉ đầy ái muội. Giang Đức Thanh vẫn đứng bên ngoài thấy hai người bọn họ nói xong chính sự mới vẫy tay cho nha hoàn trở về gác đêm. Đại nha hoàn quản sự nghe động tĩnh bên trong, đỏ mặt thấp giọng: “Công công… trước bữa tối Thái tử phân phó chúng ta chuẩn bị một chén váng sữa, nhưng bởi vì bữa tối đưa lên vẫn chưa dùng. Đều lúc này… còn chuẩn bị không?”

“Đại khái sẽ không….” Giang Đức Thanh do dự lắc đầu, “Tính, vẫn đi nói cho phòng bếp một tiếng, đừng tắt bếp lò, cũng chuẩn bị sẵn này nọ, lỡ như nửa đêm Thế tử đói bụng, các ngươi không lập tức hầu hạ…. Thế tử sẽ không nói cái gì, nhưng tính tình điện hạ, các ngươi biết.”

Đại nha hoàn vội gật đầu, lại nói: “Đầu bếp bên này không biết, ngươi nhớ dặn kỹ, Thế tử thích ngọt, bỏ nhiều đường một chút.” Nha hoàn đáp ứng, đi, Giang Đức Thanh cũng lớn tuổi, Kỳ Kiêu đã không lại cho hắn trực đêm, đến lúc này cũng mệt mỏi, nhìn lại một vòng dặn dò nha hoàn một vài câu nữa mới rời đi.

Một đêm vô sự, hôm sau, mặt trời lên cao hai người mới tỉnh.

Đêm qua ép buộc đến khuya, lúc này Bách Nhận vẫn còn ngái ngủ, ngáp một cái: “Lúc này là giờ Thìn đi….”

Kỳ Kiêu bật cười, vén màn cho Bách Nhận nhìn bên ngoài: “Giờ Tỵ.” Kỳ Kiêu vốn ngủ không nhiều, nhưng không biết do hai ngày này rất tiêu hao thể lực hay thế nào, cũng ngủ nhiều lên. Kỳ Kiêu nhìn Bách Nhận ngủ đến mặt đỏ bừng, nhịn không được thở dài: “Mỹ nhân là mộ anh hùng, cổ nhân không lừa ta….”

Bách Nhận không khỏi bật cười, lại như trước nhắm mắt không chịu dậy, Kỳ Kiêu nhéo mặt Bách Nhận, cười: “Ta phát hiện càng ngày ngươi càng thích dính lấy ta….” Bách Nhận có chút xấu hổ, nhưng vẫn ôm chặt cánh tay Kỳ Kiêu không nói, Kỳ Kiêu lại muốn đùa, Giang Đức Thanh từ ngoài đi vào, thấp giọng: “Thái tử… trong kinh gửi thư.”

Kỳ Kiêu lên tiếng, Giang Đức Thanh khom người đi đến, hắn vươn tay ra khỏi màn lấy thư, xé niêm phong nhìn, cười cười: “Phủ các ngươi lại có chê cười.”

Bách Nhận lập tức mở mắt: “Làm sao?”

“Hôm qua người của phụ vương ngươi tới kinh thành… truyền lời cho Văn Ngọc cùng An Khang, lập tức trở về Lĩnh Nam, một khắc cũng không cho chậm trễ.”

Bách Nhận im lặng: “Lập tức? Không… không chờ Nhu Gia đại hôn?”

Kỳ Kiêu lắc đầu: “Xem ra cha vợ không dám để hai người đó tiếp tục ở bên ngoài dọa người, ngoài mặt nói là ở Lĩnh Nam tìm được hôn sự cho An Khang, sốt ruột nên gọi nàng trở về nhìn xem…. Là thật là giả chưa biết.”

Bách Nhận trừng mắt: “Vậy bọn họ đi rồi?” Kỳ Kiêu cười: “Không, An Khang không chịu đi.”

Kỳ Kiêu không câu Bách Nhận, trực tiếp đưa thư cho hắn, Bách Nhận xem, bật cười: “An Khang… thật sự là có bao nhiêu mặt mũi đều ném hết…”

Hôm qua người từ Lĩnh Nam đến giao thủ dụ của Lĩnh Nam vương cho Văn Ngọc, Văn Ngọc nghe thủ dụ của Lĩnh Nam vương ngữ khí nghiêm khắc, lúc này liền run rẩy, không dám nhiều lời, lập tức để người thu thập này nọ, lại đưa tấu chương vào cung xin hoàng thượng cho phép rời đi. Đang lúc loạn thành một đoàn như vậy, An Khang lại đột nhiên làm phiền, nói cái gì cũng không muốn trở về. Không biết An Khang là từ nơi nào nghe được tiếng gió, nói Lĩnh Nam vương muốn hứa gả nàng cho cháu trai bên nhà mẹ đẻ của Hạ thị, An Khang luôn không ưa tên kia, liền giãy nảy, nói là có chết cũng không trở về. Văn Ngọc khổ không nói nổi, khuyên không được mắng không nghe, An Khang còn muốn đi phủ công chúa tìm Nhu Gia, cầu xin Nhu Gia nói đỡ cho nàng, loạn đến gà bay chó sủa. Cuối cùng Văn Ngọc tức điên rồi, trực tiếp tát nàng một bàn tay, bắt người đem trói lại nhốt vào phòng mới yên tĩnh được.

Bách Nhận lúc này yên tâm, lắc đầu cười: “Mà thôi… đi cũng tốt, bọn họ đi, ta cũng an được tâm.”

Kỳ Kiêu không nói, cười thầm, quả thật là nghĩ cái gì đến cái gì, lúc trước hắn vẫn sợ ném chuột vỡ đồ, vì lo lắng Bách Nhận mà không tìm được cơ hội, hiện giờ rốt cuộc cũng rời khỏi Lĩnh Nam vương phủ…. Kỳ Kiêu bắt đầu đánh bàn tính, Văn Ngọc hại Bách Nhận nhiều lần như vậy, chính mình dù sao cũng phải đáp lễ một chút mới tốt.