Thê Nô

Chương 4: Gia sư



– Không được!

Cô đột nhiên ngẩng đầu, kích động nói:

– Tôi nhất định phải thi đậu đại học! tôi không thể không đi thi!

Anh im lặng nhìn cô.

– Vì sao?

– Anh không hiểu… – Cô cắn cắn môi dưới.

– Nhà của tôi mọi người đều rất giỏi, bọn họ…bọn họ đều có những biểuhiện và thành tích cực kì xuất sắc. Ba tôi, mẹ, anh cả của tôi, chị cả,thậm chí em trai của tôi…chỉ có tôi..tôi…

Cô buồn bã nhìn anh.

– Tôi đã thực cố gắng học tập, thực sự! Nhưng không biết tại sao, tôikhông thể nào xuất sắc giống như bọn họ được, thậm chí…thành tích luôntồi tệ…

– Ba mẹ cô có ép buộc cô không?

Vân Điệp lắc đầu.

– Không có, bọn họ không có ép tôi, nhưng là…

Cô ai oán thở dài.

– Bọn họ không thích mang tôi cùng ra ngoài. Nếu có bạn bè, đồng nghiệpđến nhà chơi sẽ luôn bảo tôi ở lại trong phòng, bởi vì bọn họ không biết nên giải thích như thế nào với mọi người, rằng con gái của giáo sư đạihọc lại học tại một trường trung học phổ thông không xuất sắc.

Vu Kiệt nghe tới đây liền nhăn mày

– Cho nên tôi phải thi đậu đại học.

Môi cô run lẩy bẩy.

– Tôi không muốn lại làm cho bọn họ xấu hổ khi giới thiệu với người khác về con gái của mình.

Im lặng một lúc lâu sau, Vu Kiệt mới tiếp tục mở miệng:

– Cô không có đi học thêm sao?

– Học thêm? – Vân Điệp nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn.

– Ba mẹ là giáo sư đại học còn chưa giúp được tôi, học thêm thì làm được gì?

– Nếu người nhà cô thật sự xuất sắc như vậy, bọn họ sao có thể không giúp được cô?

– Bọn họ đã từng thử.

Cô xấu hổ cúi đầu

– Nhưng tại tôi quá ngốc, nên bọn họ đều đã buông tha. Bọn họ thừa nhậnkhông giúp được tôi, bây giờ ngẫu nhiên chỉ có em trai chịu dạy tôi.

– Em trai cô?

Vu Kiệt ngạc nhiên nâng mày.

– Cậu ta bao nhiêu tuổi? Sẽ không phải là em trai song sinh của cô chứ?

– 15 tuổi, nhưng cũng là học sinh cấp 3. Nói như vậy, chắc hẳn anh có thể đoán được, em ấy là một học sinh thiên tài.

Vu Kiệt ồ một tiếng, lại là đoạn im lặng ngắn ngủi. Sau đó anh chậm rãi hỏi:

– Cô học toán rất kém sao?

Mặt cô đỏ lên, cô nói ngắn gọn:

– Tích phân.

– Là do không nhớ được công thức, hay là…

– Công thức thì tôi nhớ được. Nhưng khi áp dụng thì chúng liền hoàn toàn không hiểu? Hoặc vì sao phải dùng công thức ấy? Não của tôi căn bản làkhông theo kịp, có đôi khi ngay cả đề bài tôi xem đều không hiểu.

Cô ảo não nói:

– Toán học là môn khiến cho người ta ghét nhất!

Cuối cùng cô bình luận.

– Chán ghét?

Anh lặp lại một cách không thể nào hiểu nổi.

– Làm sao có thể chán ghét được? Cô không biết là nó rất hấp dẫn sao?Mỗi một bài toán khó đều rất có tính thách thức. Hơn nữa, cô không biếtlà mỗi khi cô suy nghĩ, dùng hết đầu óc giải quyết một bài toán khó, khi tìm ra được đáp án là lúc có cảm giác hân hoan hạnh phúc, một loạichiến thắng kiêu ngạo sao?

– Không có, tôi chỉ cảm thấy đây là một loại chinh phục đầy bi ai. – Vân Điệp lẩm bẩm.

Vu Kiệt nháy mắt mấy cái lại ồ một tiếng, tiếp tục hỏi lại:

– Vậy cô có học giỏi môn gì hay không?

Vân Điệp lại một lần nữa cúi đầu xấu hổ, đồng thời rũ mắt xuống.

– Tôi đã hiểu.

Vu Kiệt nói nhỏ, anh bắt đầu đánh giá một cách nghiêm túc cô gái trước mặt, cũng âm thầm suy nghĩ.

Không phải là một cô gái thông minh nhưng thật rất ngây thơ, hồn nhiên.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn là sự phân phối hài hòa giữa các ngũ quan, cáimũi khéo léo hoàn mỹ giúp cho người ta biết được tính cách ôn nhu hiềnhòa của cô, cái miệng nhỏ nhắn tinh tế hơi hơi mấp máy khiến cho conngười ta thật có thiện cảm.

Dưới mí mắt là con ngươi đen non nớt thuần khiết đang không ngừng trộm dò xét anh.

Ở cô tản ra một loại hơi thở tự nhiên, nữ tính, yếu ớt, bất lực, làm cho sâu trong nội tâm anh dâng lên ý niệm và khát vọng có thể được bảo vệcô.

Một loại cảm giác chưa bao giờ có.

Anh là người tôn trọng cảm giác, luôn theo cảm xúc để mà làm việc.

Anh cũng không có ý định làm trái với tâm ý của mình. Cho nên, anh lạimột lần nữa nghe theo tiếng gọi của lòng mình – giúp cô thoát khỏi ưuphiền, cho dù như vậy có thể phá hư kế hoạch vốn có của anh.

– Ba mẹ của cô có phải rất nghiêm khắc hay không? Anh hỏi.

– Ý của tôi là, cô có thể thường xuyên ra ngoài sao?

– Không, bọn họ rất “hiện đại”.

Cô nghi hoặc lắc đầu.

– Chưa bao giờ can thiệp vào việc làm của con gái, nhất là tôi, bọn họ…cũng không thường chú ý đến tôi.

Là không quan tâm cô đi!

Vu Kiệt cố gắng áp chế cơn tức giận không hiểu sao nổi lên ở trong lòng, hướng cô tươi cười một cách ôn hòa.

– Vậy cứ buổi tối từ nay về sau, cô cứ đến đây đi. Nhà cô ở chỗ nào tầng 1?

Cô nở nụ cười ngượng ngùng.

– Căn hộ cuối cùng ở tầng một.

– Ồ! Như vậy là hàng xóm rồi! Vậy tốt nhất…Không được, thời gian quá muộn lúc đi về sẽ rất nguy hiểm. – Anh nói

– Từ nay về sau, cô ăn xong cơm tối liền đến đây, tôi giúp cô học thêm.

– Anh? – Cô trừng mắt kinh ngạc.

– Anh giúp tôi học thêm?

– Nhìn tôi như thế này thôi…

Anh mím môi cười thần bí.

– Thật ra, tôi có rất nhiều kinh nghiệm dạy học nha!

Vân Điệp lắc lắc đầu.

– Tôi không phải là không tin anh, mà là ngay cả ba tôi giáo sư đại họccũng chịu thua. Anh làm sao có cách gì giúp được tôi đây? – Cô do dựnói.

– Không tin tôi sao? Vu Kiệt mỉm cười tà ác.

– Hay là sợ tôi có tấm lòng không tốt?

– Không phải vậy!

Vân Điệp bị anh chọc cho nở nụ cười.

– Chỉ là tôi sợ làm tốn thời gian của anh mà thôi.

– Tôi còn không sợ thì cô sợ cái gì?

– Tôi…

– Được rồi! Cứ làm như vậy đi.

Vu Kiệt không nói gì nữa tự đưa ra quyết định:

– Ngày mai bắt đầu, được không?

– Vậy, được rồi! Kia… Vân Điệp chần chờ nhìn anh.

– Chúng ta cứ thử trước một tuần là được.

– Được! Trước hết thử một tuần. – Anh rộng rãi nói.

– Hy vọng tôi sẽ không làm phiền anh.

Vân Điệp ngượng ngùng cười cười

– Anh ở đây một mình sao? Ba mẹ anh đâu?

Anh duỗi thẳng hai chân ngả người ra, hai cánh tay vòng qua sau đầu.

– Ở nước Mỹ.

– Di dân sao? – Cô tò mò hỏi

– Không phải, ba tôi là người Mỹ còn mẹ là người Đài Loan.

Nói xong, anh tựa đầu ra sau ghế .

– Hả?

Cô kinh ngạc mở lớn miệng.

– Vậy anh là người nước Mỹ sao?

Anh hướng cô nhìn lại, trưng ra bộ mặt trêu chọc:

– Thật ngượng ngùng, tôi lớn lên giống mẹ.

Cô không dám tin trừng mắt nhìn anh.

Anh cười cười:

– Vu Kiệt là tên Trung Quốc của tôi, tên của tôi vốn là Jamie. Tôi còncó hai anh trai có bộ dáng so với ba thì giống như đúc, hắc hắc! Cùngmột loại lão đầu tử.

– Thì ra là vậy! Tôi đã hiểu. – Vân Điệp sáng tỏ gật gật đầu.

– Bởi vì mẹ của anh là người Đài Loan, cho nên một mình anh về đây thamquan, đồng thời học tập văn hóa Trung Quốc. Tôi nói đúng hay không?

Vu Kiệt từ chối cho ý kiến, nhún nhún vai.

– Anh học đại học ở đâu? – Vân Điệp hỏi

– Anh vẫn còn đi học chứ? Phần lớn người ngoại quốc muốn hiểu rõ văn hóa Trung Quốc thì đều sẽ đến trường học tập, thu thập thêm một ít kiếnthức về lịch sử, văn hóa Trung Quốc. Sau một thời gian học xong thì sẽđi mọi nơi để du lãm thắng cảnh.

Vu Kiệt ngửa đầu nhìn trần nhà:

– Cô nói đúng.

– Tôi biết.

Cô đắc ý nói:

– Nếu anh đơn thuần chỉ đến đây du lịch thì sẽ đeo ba lô trên lưng, điđến mọi nơi. Sẽ không thuê riêng một căn hộ như thế này! Còn có vài thứkia nữa….

Cô chỉ vào hướng bàn học.

– Đây căn bản không giống với căn hộ ở tạm thời, có bộ dáng chuẩn bị rời đi!

Cô ngước mắt nhìn anh:

– Anh dự tính muốn ở đây bao lâu?

– Chắc khoảng nửa năm đến một năm.

Vân Điệp bỗng nhiên nhíu mày lại:

– Vậy việc anh giúp tôi học thêm có thể hay không làm trì hoãn thời gian đi du lịch của anh?

– Sẽ không.

Vu Kiệt nói chắc chắn, lại lập tức bổ sung:

– Bất quá nếu như cô muốn trả ơn tôi, vào ngày nghỉ có thể theo giúp tôi đi du lịch, một người ngắm cảnh cũng chẳng gì thú vị.

– Ngoại trừ lúc ăn và ngủ, thời gian còn lại của tôi đều dành cho sách giáo khoa.

Cô cười cười nói lời xin lỗi:

– Tôi chỉ sợ mình không có thời gian để cùng anh đi du lịch thôi!

Anh thu hồi hai tay nãy giờ để sau đầu, cùng cô đối mặt, đồng thời cho cô một nụ cười đầy tự tin:

– Yên tâm, tôi sẽ làm cho cô có thời gian.

********************

Gần một tháng trôi qua, Vân Điệp thật sự thừa nhận năng lực của Vu Kiệt.

Phương pháp dạy học của Vu Kiệt hoàn toàn khác biệt với người khác.

Anh chưa bao giờ dùng qua sách giáo khoa, cũng không cho cô xem sách giáo khoa.

Anh sẽ kể chuyện cho cô nghe, nhờ thế mà những tên địa danh, niên đạihay sự tích trong môn lịch sử từng khiến cho cô đau đầu, bây giờ độtnhiên trở nên cực kì thú vị và dễ nhớ.

Tuy học sinh luôn không thích nghe giảng nhưng họ thường sẽ nhớ rất kĩ những câu chuyện từng được nghe kể.

Môn địa lý càng hấp dẫn cô hơn.

Anh luôn lấy ra một tấm bản đồ thế giới, đem vài cuốn sách du lịch đểtrên bàn. Sau đó anh bắt đầu cùng cô thảo luận những nơi nào có cảnhquan đặc sắc hay phong tục bản địa thú vị, “thuận tiện” giải thích luônvì sao địa phương này lại có thời tiết đặc thù như vậy hoặc ở nơi đó thì có những cây hoa hay khoáng sản gì.

Kết quả, địa lý từng là môn khiến cô buồn ngủ nay trở thành niềm khát vọng được biết rõ ngọn nguồn thế giới!

Cô có thể nhớ kỹ tên thành phố này là của quốc gia nào, có những địa điểm nổi tiếng nào để tương lai có cơ hội sẽ đi xem.

Môn tiếng anh thì có chút mệt nhưng vẫn rất thú vị.

Chỉ cần đến giờ dạy học tiếng anh, anh liền bắt đầu nói tiếng anh đồngthời cũng bắt cô trả lời bằng tiếng anh, nên mỗi khi nói, cô đều ấp únghoặc sai ngữ pháp.

Vì thế, mỗi một câu cô nói đều bị anh sửa lại.

Về sau tiến bộ đến độ nói vài câu mới bị sai một lần, điều này làm cho cô tự tin vào bản thân mình hơn rất nhiều.

Anh không có dạy ngữ văn, anh nói bởi vì anh là người ngoại quốc nênkhông có tư cách dạy cô ngữ văn, nhưng anh vẫn giúp cô làm vài bài tậpquan trọng.

Nếu trên trường có kì thi, anh rất hay chọn ra những bài trọng điểm, hầu như trúng đến 80%.

Cuối cùng chỉ còn lại môn toán học khiến cho cô chán ghét!

Anh không để ý đến chương trình giảng dạy ở trên trường mà bắt đầu lại từ đầu.

Năng lực lý giải của cô không tốt nên anh thường dùng cách đơn giản nhất để giải thích. Năng lực suy nghĩ của cô cũng không nhanh nhạy, anh sẽdạy cô cách áp dụng công thức nhanh nhất.

Anh dùng cách thú vị để nói đến những vấn đề phức tạp, dùng sự kiên nhẫn để giúp cô bỏ đi nỗi sợ hãi với toán học, thậm chí hy sinh cả ngày nghỉ của mình để giúp cô theo kịp tiến độ.

Vì thế, đến lúc Vân Điệp ôm bài toán được 30 điểm của mình thì đã vui quá mà khóc, cô quyết định sẽ cùng anh đi du lịch.