Thê Nô

Chương 12: Em còn có anh



– Nhưng anh ấy nói học kỳ sau anh ấy có thể ở lại đây mà!

– Cái gì?

Cảnh Vân Nghê vui mừng mở to mắt.

– Học kỳ sau anh ấy có thể ở lại đây?

– Vâng! Anh ấy nói như vậy.

Thật tốt quá!

Kế hoạch của cô có thể thực hiện rồi! Chỉ cần nhanh nhanh đưa đứa ngốc này đi là được.

– Mặc kệ như thế nào đi chăng nữa, ba kêu em về thì em liền trở về đi!Nếu không , lại để cho ba tức giận, em vĩnh viễn cũng đừng nghĩ có thểtrở về! – Cảnh Vân Nghê uy hiếp nói.

– Nhưng mà…em đã hứa với Vu Kiệt, không được sự đồng ý của anh ấy thì không được trở về.

– Thật không?

Cảnh Vân Nghê im lặng, sau đó đột nhiên nói:

– Con gái đều có quyền không giữ lời hứa, em không cần phải xem trọnglời nói đó. Chờ đến khi anh ta không có ở nhà, em liền bỏ về nhà, đếnlúc đó anh ta cũng không còn cách nào khác.

Vân Điệp vẫn nhìn phía sau Cảnh Vân Nghê, sắc mặt bắt đầu trở nên xấu hổ.

– Như vậy hình như không được tốt cho lắm?

– Có cái gì không tốt!

Cảnh Vân Nghê thanh âm luôn luôn cố tỏ ra ôn hòa, nhưng cách nói đã bắt đầu sắc bén.

– Ba kêu em trở về em còn không chịu, rốt cuộc em muốn như thế nào? Kêuba hướng em xin lỗi chắc? Nói cho em biết, đó là việc không thể nào xảyra! Nếu không phải nhìn thấy em và Vu Kiệt quen biết nhau thì có nằm mơem cũng đừng có nghĩ được về nhà!

Vân Điệp chua xót cười cười.

Vu Kiệt nói không sai, ở trong mắt của ba mẹ cô, cô chẳng qua là vật hy sinh mà thôi.

Cảnh Vân Nghê nhìn Vân Điệp mãi vẫn không chịu trở về, không nhịn được sự tức giận nổi lên trong lòng.

Lúc cô đang muốn nổi bão thì sau lưng cô đột nhiên vang lên giọng nói lạnh lùng:

– Cảnh đại tiểu thư, tôi tin bác trai đang chờ cô ăn cơm, cô tốt nhất là nhanh về nhà đi!

Cảnh Vân Nghê giật mình, vội vàng xoay người lại thì nhìn thấy Vu Kiệt đang đứng ở cửa phòng bếp, lạnh lùng nhìn cô.

– Em…

– Đi về! – Anh lớn tiếng đuổi người.

Nhìn thấy ánh mắt cực kì phẫn nộ cùng tức giận của Vu Kiệt, Cảnh Vân Nghê đành phải ra về.

Vân Điệp yên lặng xoay người tiếp tục nấu ăn, nước mắt không nhịn đượcchảy xuống, đồng thời hai cánh tay mạnh mẽ ấm áp cũng nhẹ nhàng ôm lấyvòng eo nhỏ nhắn của cô.

– Em còn có anh mà, tiểu Điệp, anh vĩnh viễn đều sẽ ở bên cạnh em.

**

Từ ngày có Vân Điệp đứng ra làm tấm gương sáng, các lớp bắt đầu có những tiến bộ rõ rệt.

Những học sinh có thành tích học tập tốt bị Vân Điệp vượt qua luôn không ngừng cố gắng để lấy lại vị trí trước kia của mình, còn những học sinhcó thành tích học tập kém, khi nhìn thấy một học sinh đứng hạng cuối như Vân Điệp còn có thể vươn lên đứng trong top 100 của trường, vậy nên bọn họ cũng phải có thành tích tốt như vậy mới đúng.

Vì thế, các học sinh tranh nhau xin cô cho bọn họ bí quyết học tập.

– Người dạy tớ học thêm có phương pháp rất thú vị. Mỗi lần anh ấy dạyxong, tớ hầu như đều nhớ kỹ bài, sau đó tớ lại ôn tập thêm vài lần nữalà được. – Vân Điệp giải thích nói.

– Thú vị? – Lâm Tiểu Phân không tin nhìn cô.

– Dạy học làm sao có thể thú vị được?

– Thật mà, anh ấy dạy học thực sự rất thú vị. Hơn nữa, anh ấy còn chưa bao giờ dùng đến sách giáo khoa.

Lục Phi cũng không tin nhìn cô.

– Làm sao có thể thú vị? Mỗi lần vào lớp không quá 5 phút, tớ đã bắt đầu ngủ gà ngủ gật, môn học nào cũng như vậy. Có phải cậu không muốn nóicho chúng tớ biết vì sợ chúng tớ vượt qua thành tích của cậu hay không?

Vân Điệp vội vàng lắc đầu.

– Không phải đâu, tớ nói đều là sự thật mà!

– Được rồi! Xem như vài môn học còn có thể đi.

Lâm Thụy Ngọc nói:

– Nhưng giống như môn địa lý thì sao? Trừ bỏ sự nhàm chán ra còn có từ ngữ gì để nói nó nữa đây?

Vân Điệp nghĩ nghĩ, sau đó đi đến tấm bản đồ thế giới được treo ở trong lớp, rồi nhìn các bạn.

– Đến đây, tớ nói qua một chút thì mọi người sẽ hiểu.

Cô đứng bên cạnh tấm bản đồ, trước mặt trừ Lâm Tiểu Phân cùng Lâm Thụy Ngọc còn có vài bạn tò mò đang đứng nhìn.

Vân Điệp nhìn sơ qua tấm bản đồ, sau đó chỉ vào phần Châu Âu.

– Lấy trung tâm Belgium ở phía Tây Âu làm ví dụ đi. Belgium từng bị rấtnhiều nước xâm lược, nhưng ở năm 1830, sau khi công tước William một đời thống trị chết, nó rốt cuộc thoát ra khỏi Hà Lan…

Vân Điệp bắt chước phương pháp dạy học của Vu Kiệt, liên tục nói:

– Tổng bộ của kinh tế đồng minh Châu Âu cùng Nguyên tử liên minh Châu Âu đều được thành lập tại thủ đô Brussels, Belgium. Chính là ở chỗ này…

Cô chỉ vào điểm đen.

– Nói đến Brussels, nó còn được gọi là Paris, là một tòa thành cổ kínhcòn sót lại kết hợp với đô thị mĩ lệ, kiến trúc hiện đại hóa, nó…

Mọi người đều im lặng lắng nghe.

– Bởi vì Belgium bị khối không khí Đại Tây Dương ảnh hưởng, nhìn xem!Khối không khí chính là đi theo hướng này để di chuyển…cho nên nơi đâymới có khí hậu ôn hòa hải dương. Khí hậu thay đổi phong phú làm cho địahình của Belgium cũng bị thay đổi. Ví dụ như núi lửa hàng năm còn cóbăng kỉ kết từ trăm năm, mà bên phía nam có tuyết sẽ không quá 15 ngày…

Trước mặt Vân Điệp, càng ngày càng có thêm nhiều người, nhưng mọi ngườigiống nhau đều không có lên tiếng, thậm chí còn nghe say sưa.

– Cho nên, tương lai mọi người nếu có đi du lịch, nhất định phải cẩnthận đấy! Đừng tưởng rằng người Châu Âu rất cởi mở mà nhầm, thật ra tình dục ở Belgium có chừng mực rất là nghiêm khắc! Đừng có ăn trộm gà không thấy còn mất luôn nắm gạo…

Cô giáo đứng ở cửa lớp học hồi lâu nghe thấy thế cũng không khỏi bật cười.

– Bên trong núi lửa sẽ xuất hiện ít nhất là 3 tầng cao nguyên, chính là ở đây! Sẽ hợp thành một bộ phận. – Vân Điệp so sánh.

– Đây là một phần, sẽ có rất nhiều rừng cây cùng khoáng sản, ví dụ như…

A! Cô giáo! Thực xin lỗi, em,em…

Cô vội vàng giải thích.

– Em không biết là đã vào lớp, em thực sự xin lỗi…

Cô giáo vừa cười vừa đi vào.

– Không cần xin lỗi, Cảnh Vân Điệp, em nói rất hay, ngay cả cô còn thích nghe nữa là!

Các học sinh vừa nhanh chóng chạy về chỗ ngồi của mình, vừa âm thầm trách cô giáo đến quá nhanh.

Cô giáo đứng ở trên bục giảng nhìn các học sinh liếc mắt một cái.

– Thế nào? Có phải đang nghĩ tại sao cô đến quá sớm hay không?

Các học sinh xấu hổ cúi đầu.

– Không còn sớm đâu! Chậm một chút nữa thôi, tiền lương của cô liền bị trừ hết! – Cô giáo hài hước nói.

Cả lớp không nhịn được bật cười.

Cô giáo cũng cười cười, sau đó nhìn Vân Điệp.

– Cảnh Vân Điệp, phương pháp giảng bài vừa rồi chính là của người dạy em học thêm đó sao?

Vân Điệp gật gật đầu.

– Thực sự rất tốt. Cô dạy địa lý nhiều năm như vậy, cũng chưa từng nghĩđến sẽ có một phương pháp giảng bài sinh động và thú vị đến như thế,thật xấu hổ mà!

Cô giáo lắc đầu thở dài, đột nhiên ngước mắt trêu ghẹo nói:

– Người dạy em học thêm là bạn trai của em đúng hay không?

Vân Điệp lập tức đỏ mặt, cúi đầu xuống.

– Cô biết mà! Mỗi lần nhắc tới cậu ta, em liền đỏ mặt, không phải bạn trai mới là lạ!

Cô giáo cười nói:

– Cậu ta cũng là giáo viên sao?

Vân Điệp nhẹ nhàng gật đầu.

– Mấy tuổi?

– Dạ, 24. – Vân Điệp nhỏ giọng trả lời.

– Ồ! Còn rất trẻ nha!

Cô giáo ngạc nhiên nói.

– Có thể nói cho cô biết, cậu ta dạy học ở đâu không? Nếu có cơ hội, cô hy vọng có thể hướng cậu ta học hỏi một chút.

Vân Điệp chần chờ một lát sau mới nói:

– Đại học T.

– Đại học T?

Chẳng những cô giáo kinh ngạc, cả lớp cũng không tự chủ được quay qua chăm chú nhìn cô.

– Trợ giảng sao?

Vân Điệp lắc đầu.

– Giảng viên?

Vân Điệp lại lắc đầu.

Cô giáo nghi ngờ nhìn cô:

– Sẽ không phải là phó giáo sư chứ?

Vân Điệp chần chừ một hồi lâu, mới lại chậm rãi lắc đầu.

Cô giáo trừng mắt nhìn cô một lát sau mới nói:

– Cô tin tưởng em sẽ không nói dối, em vẫn nên trực tiếp nói cho côbiết, bạn trai của em rốt cuộc là đảm nhiệm chức vụ gì, của ngành nàotrong trường đại học T?

Vân Điệp cắn môi nửa ngày sau, mới ấp a ấp úng mở miệng.

– Anh ấy là…là được hiệu trưởng Lý của trường đại học T mời…vào ban tiến sĩ…

Cô nhanh chóng ngước mắt nhìn cô giáo một cái, lại lập tức rũ mắt xuống.

– Là giáo sư khách mời.

Bốn phía phút chốc lặng ngắt như tờ, cô giáo kinh ngạc nhìn cô một lúc lâu sau, đột nhiên chạy đi như bay.

Ngay sau đó, lập tức vô số câu hỏi bay đến chỗ cô, âm thanh to đến nỗi vang vọng hết cả hành lang của 14 lớp.

– Cảnh Vân Điệp, em là gạt cô đúng hay không? Bạn trai của em thật sự là giáo sư?

– Làm gì có giáo sư nào trẻ tuổi như vậy chứ?

– Hay là em nói thiếu đi mấy tuổi?

– …

Ngay tại lúc Vân Điệp lo lắng bất an không biết phải làm sao, đột nhiên, thanh âm ồn ào lập tức im bặt, cả lớp quay lại nhìn cô giáo địa lý đang lôi kéo thầy giáo hóa học chạy vào.

Nghe nói thầy cũng vừa mới tốt nghiệp trường đại học T ra, vì phải kiếmtiền ra nước ngoài du học mới ủy khuất đến trường này dạy học, bởi vìtiền lương ở đây rất cao.

– Cảnh Vân Điệp, bạn trai của em tên là gì? – Cô giáo địa lý vừa thở hổn hển vừa hỏi.

– Vu Kiệt.

– Vu Kiệt?

Thầy giáo hóa học đột nhiên hét lên một tiếng.

– Bạn trai của em là Vu Kiệt?

Vân Điệp bị vẻ mặt khủng bố của thầy giáo hóa học dọa cho sợ hãi, cô câm như hến không dám lên tiếng trả lời.

Mà bộ dáng của thầy giáo hóa học như muốn ăn thịt người, cứ trừng mắt nhìn cô, nửa ngày sau mới bình ổn lại hỏi.

– Bạn trai của em thật sự là Vu Kiệt? Jamie Âu Bách Lai Tư?

Vân Điệp nhìn cô giáo địa lý cầu cứu, cô giáo địa lý cổ vũ gật gật đầu, cô mới lại nhìn về phía thầy giáo hóa học gật gật đầu.

– Ông trời!

Thầy giáo hóa học kêu lên một tiếng, rồi sau đó lôi kéo cô giáo địa lý đi ra khỏi lớp khe khẽ nói nhỏ.

Đồng thời, trong lớp học lại bắt đầu truyền đến âm thanh ồn ào như ong vỡ tổ.

Không bao lâu sau, cả lớp nhìn thấy thầy giáo hóa học nhìn Vân Điệp liếc mắt một cái, liền vội vội vàng vàng chạy đi, mà cô giáo địa lý cũngbước nhanh vào lớp học, đi đến chỗ ngồi của Vân Điệp, hỏi:

– Cảnh Vân Điệp, cô muốn nhờ em giúp một việc được không?

– Dạ?

Vân Điệp ngoài ý muốn ngây ngẩn cả người.

– Giúp?

– Đúng vậy.

Cô giáo địa lý thậm chí ngồi xuống bên cạnh cô.

– Có thể mời bạn trai của em lúc nào có thời gian rảnh thì đến trường học chúng ta một chuyến được hay không?

Vân Điệp bất an co người lại một chút.

– Có phải em làm sai…

Nhìn Vân Điệp hình như là hiểu sai ý, cô giáo địa lý vội vỗ vỗ vai cô an ủi rồi nói:

– Không phải , không phải, không phải bởi vì em, mà là cô muốn mời cậu ấy giúp một chút việc.

– Mời anh ấy giúp? Giúp cái gì ạ?

– Đương nhiên là lên lớp dạy học! Thầy giáo hóa học nói cậu ta là giáosư thiên tài nổi tiếng trên thế giới, mà nhìn phương pháp dạy học củacậu ta cùng với thành tích tiến bộ vượt bậc của em, cô nghĩ, trường họccủa chúng ta thật sự rất cần vài ý kiến của cậu ta để học sinh có thểnâng cao thành tích học tập.

– Vâng!

Vân Điệp hiểu rõ lên tiếng.

– Cô nghĩ em cũng biết, trường học của chúng ta giống như thật sự…kém,nhưng không phải là do phẩm chất của học sinh không tốt, mà là do cáchtiếp thu có vẻ như hơi thấp một chút. Cho nên, nếu có thể có được mộtvài ý kiến cần thiết thì khả năng tiếp thu của học sinh có thể cao hơn.

Vân Điệp hiểu biết gật gật đầu:

– Em hiểu được, em sẽ nói với anh ấy. Nhưng mà buổi sáng anh ấy đều có tiết…

– Không sao cả, không sao cả…

Cô giáo vui mừng cười nói.

– Khi nào cũng được, buổi tối hay ngày nghỉ đều có thể. Chỉ cần cậu ta đồng ý dành cho chúng ta một chút thời gian là tốt rồi.

Vân Điệp lúc này mới lộ ra nụ cười ngọt ngào.

– Anh ấy chắc chắn sẽ đồng ý. Nếu anh ấy không muốn, em sẽ sử dụng biệnpháp mạnh để lôi kéo anh ấy đến đây! Bởi vì em hy vọng mọi người đều cóthể thi đậu đại học!