Thần Y Vương Phi Bị Vứt Bỏ

Chương 116



Chương 116

Vương Thất có thể khẳng định, Phượng Khương Trần cho dù không ngất xỉu, tình hình lúc này cũng không tốt, chỉ sợ nàng ngoại trừ quỳ thẳng, ngay cả động cũng không thể động.

 

Phượng Khương Trần kêu ngất.

 

Trong tình huống như vậy, không phải là ngất xỉu thì là gì?

 

Không ai quy định rằng ngất xỉu nhất định phải nằm trên mặt đất, phải không?

 

Kiểm tra? Đương nhiên phải kiểm tra rồi.

 

Đông Lăng Tử Lãng đưa mắt nhìn thị vệ phía sau, thị vệ vừa mới bước ra một bước, Đông Lăng Vũ Cửu lại đột nhiên ho nhẹ một tiếng, thị vệ sợ tới mức không dám làm bừa, chân trái cứng đơ lơ lửng giữa không trung.

 

Tử Lãng, đừng làm mất thể thống hoàng gia.Đông Lăng Vũ Cửu vẫn như trước không coi ai ra gì, nói một câu như vậy, cũng không thấy Phượng Khương Trần, xoay người rời đi.

 

Vũ Văn Nguyên Hòa nhìn tình huống này, khiển trách Đông Lăng Tử Lãng một tiếng, rồi cũng bỏ đi theo.

 

Tuy nói, hôm nay hắn và Cửu Hoàng thúc đều là cùng Đông Lăng Tử Lãng mà đến, nhưng hôm nay trên danh nghĩa lão đại lại là Cửu Hoàng thúc, Cửu Hoàng thúc đi rồi, hắn dĩ nhiên cũng phải đi theo.

 

Huống chỉ ở lại đây làm gì? Nhìn Lạc vương mất mặt, Lạc vương cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.

 

Đông Lăng Tử Lãng ngơ ngác đứng tại chỗ, ánh mắt rơi vào bóng lưng Đông Lăng Vũ Cửu.

 

Cửu Hoàng thúc mở miệng khiển trách hắn?

 

Cửu Hoàng thúc từ trước đến nay không thích quản chuyện của người khác nhưng lại mở miệng khiển trách hắn, cả nữa ngày Đông Lăng Tử Lãng không có cách nào từ phục hồi tinh thần sau đả kích này.

 

Phải biết răng, trong mắt Đông Lăng Vũ Cửu, chính là ba nước phái quân lên phương Bắc, cũng là việc nhàn rỗi, hắn không hề quản.

 

Ngược với biểu cảm bị đả kích của Đông Lăng Tử Lãng, vẻ mặt của Vương Thất và Tô Vân Thanh lại rất vui mừng, hai người nhỏ giọng nhắc nhở:”Điện hạ, Phượng Khương Trần nàng…”

 

“Cút..” Đông Lăng Tử Lãng vung tay áo, rời đi.

 

Trên đường đi, hắn cản thận suy nghĩ một chút, chuyện hôm nay hắn cũng không làm sai, cũng không quá đáng, Cửu Hoàng thúc không lý lẽ mà tức giận.

 

Phượng Khương Trần có lỗi trước, về mặt tình cảm hẳn nghiêm khắc trừng trị Phượng Khương Trần đều đúng, như vậy Cửu Hoàng thúc vì sao lại tức giận?

 

Là vì Phượng Khương Trần?

 

Đông Lăng Tử Lãng nghĩ cũng không muốn liền phủ định, điều đó là không có khả năng, đừng nói Cửu Hoàng thúc không biết Phượng Khương Trần, cho dù quen biết, Cửu Hoàng thúc cũng sẽ không bởi vì một nữ nhân mà ra mắng hắn, Cửu Hoàng thúc nổi danh chán ghét nữ nhân.

 

Suy nghĩ nửa ngày, Đông Lăng Tử Lãng chỉ có thể quy cho, Cửu hoàng thúc bất mãn phụ hoàng ép hắn đi ra tuần tra hoàng thành an ninh Càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này, Đông Lăng Tử Lãng quyết định quay lại xin lỗi Đông Lăng Vũ Cửu.

 

Đông Lăng Tử Lãng đi, Vương Thất cùng Tô Vân Thanh, Chu Hằng cũng không băn khoăn, ba người vội vàng chạy tới bên cạnh Phượng Khương Trần, không để ý đến bụi bẩn và mùi khó chịu trên người Phượng Khương Trần, đưa tay muốn ôm Phượng Khương Trần lên.

 

Ba người đàn ông đồng thời đưa tay, ba đôi tay đụng vào nhau, đồng thời co rúm trở về.

 

Ba người nhìn ta, ta nhìn ngươi, do dự một chút đang chuẩn bị đi ôm, Phượng Khương Trần luôn ngậm miệng không nói gì đột nhiên mở miệng. “Chu Hằng, đỡ ta một cái”

 

Nói xong, chậm rãi giơ tay phải lên.

 

Nàng sốt cao không ngừng, thể lực rất yếu, cũng không hoàn toàn mất đi ý thức, lúc trước chỉ là không muốn để ý tới Đông Lăng Tử Lãng mà thôi.

 

Được rồi, tỷ, tỷ cẩn thận một chút. Chu Hằng quỳ lên trước, cố ý nhấn mạnh chữ “tỷ”, để Tô Vân Thanh và Vương Thất hiểu được, trong này người có tư cách ôm Phượng Khương Trần nhất chính là người đệ đệ này.