Thần Chết Mỉm Cười: Bà Xã Sát Thủ Của Tổng Tài Hắc Đạo

Chương 5: Tổ Chức Sát Thủ



Cả người An Tịnh Tuyết run lên bần bật, hai mắt mở to kinh hoàng. Cô bé muốn lùi thêm về phíasau nhưng lại phát hiện lưng mình đã chạm vào thành thùng xe.

“Đừng sợ, lại đây nào bé con, tao sẽ cho mày sung sướng. Hệt như…con-bạn-của-mày.”

Gã đàn ông dữ tợn gằn từng tiếng rồi kéo đầu của An Tịnh Tuyết đập mạnhxuống sàn. An Tịnh Tuyết bị cú va chạm làm cho choáng váng dữ dội, trêntrán cũng chảy máu, hầu như không còn cử động được.

“Roẹt!”

Âm thanh vải vóc bị xé lại lần nữa vang lên, chiếc váy vốn đã chắp vá naycàng rách nát thảm hại. An Tịnh Tuyết tuyệt vọng nhắm mắt chờ sự xâmphạm của gã đàn ông. Có lẽ…chết đi sẽ tốt hơn. Cô bé đã quá mệt mỏi rồi, dù có ngoan ngoãn thế nào, vâng lời thế nào, kết quả cuối cùng vẫn làbị bỏ rơi.

“Cha mẹ, chờ con, con sắp tới đây. Thi Thi à, mình sẽ không để bạn phải đi một mình.”

Nước mắt không ngừng chảy ra từ hốc mắt An Tịnh Tuyết. Cô bé để mặc cảm giác ghê tởm từ sự sờ soạng của gã đàn ông bạo lực, cả người cứng đơ nhưngười chết. Đột nhiên, trong đầu An Tịnh Tuyết thoáng hiện lên nhữngngày tháng hạnh phúc bên cha mẹ, những lúc vui vẻ cười đùa bên Lam ThiThi, cuối cùng là những hình ảnh đẫm máu đáng sợ. Ba mẹ chìm trong vũngmáu đỏ tươi, khuôn mặt xinh xắn của Lam Thi Thi cũng ngập ngụa trong màu đỏ ấy, màu đỏ, thật nhiều màu đỏ.

“Tiểu Tuyết, con phải kiên cường lên, đừng chỉ vì té ngã mà khóc như thế.”

“Tiểu Tuyết đừng khóc, ngoan, cười lên nào, con gái mẹ cười là đẹp nhất!”

“Tuyết Tuyết à, sau này chúng ta sẽ cùng tìm một gia đình mới và sống thật hạnh phúc nhé.”

“Bạn cười đẹp thật đấy, Tuyết Tuyết à, trông bạn giống hệt thiên sứ luôn.”



Những giọng nói mờ ảo nhanh chóng vụt qua trong ký ức. Hai mắt An Tịnh Tuyết bừng mở.

“Không, không thể để ba mẹ và Thi Thi chết như thế, không thể.”

Tròng mắt An Tịnh Tuyết ánh lên sắc đỏ điên cuồng nhìn gã đàn ông còn đanghôn hít cơ thể mình. Tay phải cô bé bắt đầu mò mẫm xung quanh cho đếnkhi đụng vào một cái hộp đang mở.

“Ba mẹ, Thi Thi, Tuyết Tuyết sẽ không chết. Tuyết Tuyết sẽ…trả-thù!!!”

Cánh tay An Tịnh Tuyết gồng lên, dùng hết sức lực đâm thứ gì đó về phía khuôn mặt gã đàn ông khốn kiếp kia.

“Á! Á! Á!”

Tiếng thét như heo bị chọc tiết vang lên lấn át cả tiếng mưa bên ngoài. Gãđàn ông đau đớn ôm măt phải đang chảy đầy máu ngồi xổm dậy. Nhân lúc gãcòn chưa kịp phản ứng, An Tịnh Tuyết lập tức bò dậy, tiếp tục dùng tuavit đâm vào cổ họng của gã. Như sợ khí lực bú sữa của mình không đủ giết chết gã đàn ông trưởng thành trong một nhát, cô bé liên tục đâm thêmnhiều nhát nữa. Máu bắn lên khuôn mặt non nớt của An Tịnh Tuyết, bắn lên thành thùng xe, dọc theo người gã đàn ông chảy lan ra sàn. Cả một không gian nhuộm đầy sắc đỏ yêu dị tà ác.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -----

“Cộc cộc, cộc cộc…”

Bảo mẫu Trương đang ngồi tiếc nuối vì việc đã bán mất hai đứa trẻ giỏigiang khiến sinh ý sau này giảm đi thì nghe có tiếng gõ cửa. Những đứatrẻ trong phòng cảm thấy kì lạ, không biết là ai lại đến vào giờ này.

“Két.”

Bảo mẫu Trương kinh ngạc nhìn An Tịnh Tuyết đang cúi đầu, mái tóc đen dàivì bị ướt mưa mà dính bết vào làm khuôn mặt không thể nhìn rõ. Do ánhđèn quá yếu mà bà ta cũng không thấy được vết máu tươi dính đầy người cô bé, chỉ kinh ngạc la lên:

“Tiểu Tuyết…Á!”

Bảo mẫu Trươngtrợn mắt không thể tin nhìn bụng mình vừa bị tua vit đâm thủng, ngã vậtxuống sàn nhà. Những đứa trẻ xung quanh còn chưa kịp bất ngờ khi nhìnthấy bà ta đột nhiên ngã xuống thì lại phát hiện bóng dáng quen thuộcđang đi vào. An Tịnh Tuyết dẫm từng bước chân đầy bùn đất của mình lênngười bảo mẫu Trương, mỉm cười với bọn chúng. Nụ cười thiên sứ giờ khắcnày lại khát máu như ác quỷ, hai mắt đỏ rực như lửa địa ngục.

“Á! Á! Á!!!”

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -------

Mười năm sau, trụ sở chính của tổ chức sát thủ và tình báo M tại Luân Đôn, Anh.

“Chuyện gì thế này?!!”

Hơn ba trăm sát thủ kinh ngạc nhìn bảng xếp hạng sát thủ hàng năm của tổchức, vẻ mặt đều là không thể tin. Vị trí số 1 cư nhiên lại thuộc về một cái tên vô cùng xa lạ: Red.

“Không thể nào, nhất định là có nhầm lẫn!” Rich, sát thủ đã hoạt động hơn mười lăm năm luôn đứng trong top 5 bất mãn lên tiếng. Rõ ràng năm này hắn đã hoàn thành đến một trăm nhiệm vụ, đáng lẽ phải đứng thứ nhất mới đúng, sao lại ở vị trí thứ hai đượcchứ. Hơn nữa, cái tên Red này rất mới, giống như vừa mới hoạt động gầnđây, xét về kinh nghiệm và thực lực, người mới không thể nào đứng đượctrong top 100, chứ đừng nói là thứ 1 như thế này.

“Đúng vậy,nhất định là cấp trên đã nhầm lẫn.” Ellen, cũng là một sát thủ có thựclực hùa theo. Cô ta làm sát thủ lâu như vậy rồi, miễn cưỡng mới vào được top 10, thế mà giờ lại bị một người mới dẫm dưới chân, cô ta làm saochịu nổi.

Tiếng xôn xao phàn nàn không ngừng. Stephen nhìn khungcảnh hỗn loạn từ màn hình không khỏi nhếch môi kiêu ngạo. Hắn làm thủlĩnh tổ chức này hơn bốn mươi năm mới đào tạo được một nhân tài như thế, chỉ mới hoạt động một tháng đã leo thẳng lên vị trí thứ nhất, đúng làkhó mà tin được. Chuyến đi Trung Quốc lúc đó quả nhiên không uổng phí.Nhớ lại cảnh một đứa trẻ đứng giữa căn phòng đầy máu tươi và xác chếtvẫn mỉm cười như thiên sứ giữa địa ngục, hắn lại cảm thấy phấn khíchkhông tả được. Chỉ cần nhìn một cái, hắn liền biết bé gái đó sinh ra đểlàm sát thủ. Lúc này, khi thấy được kết quả sau mười năm đào tạo đặcbiệt, hắn càng khẳng định điều này.

“Thủ lĩnh.”

Một cô gáikhoảng mười lăm mười sáu tuổi bước vào. Cô gái có khuôn mặt nhỏ nhắn,đôi mắt đen lấp lấp như vì sao vô cùng có tinh thần, sống mũi cao, cặpmôi hồng tự nhiên như kẹo ngọt dụ dỗ người ta nếm thử cùng mái tóc đenmượt dài tới lưng. Bộ đồ da đỏ rực và đôi dày cao gót cùng màu càng tônlên làn da trắng nõn mịn màng của cô gái. Khó ai tin được, một cô gáichưa đủ tuổi vị thành niên lại mong manh dễ vỡ như thủy tinh này chínhlà Red, sát thủ số 1 tổ chức M.

Stephen càng nhìn sản phẩm đàotạo cật lực của mình càng vừa lòng. Hoàn hảo, thật vô cùng hoàn hảo. Cósát thủ như thế này, tổ chức M trong tương lai sẽ đè bẹp tất cả các tổchức sát thủ khác, hùng bá thế giới. Hắn ta khàn giọng, tỏa vẽ uy nghiêm lên tiếng:

“Nhiệm vụ vừa rồi cô làm rất tốt. Đây là những nhiệm vụ tiếp theo cô phải làm.”

An Tịnh Tuyết mỉm cười rực rỡ nhìn chồng hồ sơ dày cộp mà Stephen vừa chỉ, khẽ dịu dàng lắc đầu. Stephen cau mày vì con rối không theo ý mình, gằn giọng đe dọa:

“Sao vậy, vừa đạt vị trí số 1 liền muốn lười biếng rồi à? Red, cô nên nhớ cô là thành viên của tổ chức M, là cấp dưới củatôi, tôi đã ra lệnh là cô phải làm theo.”

Mắt An Tịnh Tuyết lóelên nhưng khuôn mặt vẫn giữ vững tươi cười không hề biến sắc. Khẽ vuốtve chiếc nhẫn bạc trên tay phải, cô lên tiếng:

“Thủ lĩnh, tôiđương nhiên biết mình là sát thủ của tổ chức M cũng như là cấp dưới củaông, nhưng, nếu tôi nhớ không lầm, sát thủ đứng trong top 3 có quyềnđược tự do chọn nhiệm vụ cũng như tùy ý di chuyển thì phải.”

Stephen cả kinh, không hề ngờ được An Tịnh Tuyết đã tìm hiểu luật của tổ chứcnên vô cùng khó chịu. Một con rối dày công đào tạo lại không thể bóc lột tận cùng sức lao động của nó, hắn ta vui vẻ sao được.

“Cô là ngoại lệ…”

Stephen chưa nói dứt câu thì đã lập tức câm miệng. Không biết từ khi nào nhữngsợi dây kim loại đặc biệt giống như lưới nhện đã giang đầy căn phòng của hắn, nhẹ nhàng cắt đứt tất cả vật dụng thành nhiều mảnh. An Tịnh Tuyếthài lòng thu dây kim loại về lại chiếc nhẫn bạc trên tay, tươi cười.

“Xin lỗi thủ lĩnh, tôi không thể kiềm lòng muốn thử loại dây mới.”

Stephen đương nhiên biết vũ khí đặc biệt của An Tịnh Tuyết. Thứ này là do cô tự sáng tạo ra, điều khiển vô cùng khó khăn và cầu kì, hắn đã từng thử một lần nhưng không thể sử dụng được. Thứ vũ khí trông mỏng manh yếu đuốinhư thế lại giống hệt như chủ nhân của nó, thực chất là một công cụ giết người vô cùng khát máu. Cùng với nó, An Tịnh Tuyết đã tàn sát hơn bangàn người của một bang xã hội đen nổi danh hung tàn ở Luân Đôn, leo lên top 1 của năm, khỏi cần phải nói nó đáng sợ đến mức nào. Stephen tuykinh nghiệm đầy mình nhưng cũng không nắm chắc phần thắng khi đấu vớinó, cuối cùng phải nhượng bộ.

“Được rồi, từ nay cô vào nhóm hoạt động tự do.”

An Tịnh Tuyết lại mỉm cười khiến cả khuôn mặt tinh mỹ càng thêm rực rỡ,thậm chí khiến Stephen cũng phải nhìn đến thất thần. Cô khẽ cúi đầu cảmơn rồi quay lưng bỏ đi. Trung Quốc a, cô sắp trở về đây.