Thần Ẩn

Chương 41



Liêm Khê bước tới trước mặt Cổ Tấn, nói:

"Linh Quyên Tiên Quân, tất cả mọi người đều là Tiên tộc, ngươi sao có thể nói ra những lời xấu xa làm hỏng thanh danh của người ta? Côn Luân ta từ trước đến nay luôn đi đứng ngay thẳng, làm việc như nào còn chưa tới phiên động Bồ Đề ngươi tới chỉ trỏ."

Liêm Khê cùng Linh Quyên có hiềm khích riêng, cũng không phải lần đầu, nhưng lần này Cổ Tấn vô tội bị dính líu, hắn rất tiếc.

"Đi đứng ngay thẳng? Tùy ý mang người tới tham gia Tiên tộc thịnh yến, chính là cách ngươi đối tôn kính với Bách Điểu Đảo?" Linh Quyên vung tay áo, hướng Cổ Tấn sau lưng Liêm Khê nhìn, "Ta Linh Quyên tại Tiên giới đi lại mấy ngàn năm, Tiên quân các phái có danh tiếng đều biết, người phía sau ngươi, ta cho tới bây giờ chưa nhìn thấy." Hắn nói xong nâng cằm nhìn Tuyên Triệt, "Tuyên Triệt Tiên quân, không biết người này ngươi đã từng nhìn thấy?"

Linh Quyên cùng Tuyên Triệt đều là vì cầu hôn Hoa Thù mà đến, vụng trộm như cây kim so với cọng râu, nhưng loại người hại người khác, thì cũng cùng là bạn của nhau.

Tuyên Triệt lúc này lắc đầu: "Linh Quyên Tiên quân, ngươi khoan hãy nói, người này thật ta cùng chưa từng thấy qua."

Cổ Tấn từ khi ra khỏi cấm cốc cũng là không phải không gặp qua người Tiên tộc, Đông Hoa sau khi phi thăng các chưởng môn Tiên môn đều đích thân đến Đại Trạch Sơn chúc mừng, hắn đều lấy thân phận trưởng lão tiếp đãi, chỉ bất quá hắn gặp tất cả đều là chưởng môn trưởng lão các phái, chuyến này đến phần lớn là Tiên quân trẻ tuổi của Tiên giới, phần lớn họ đều không biết Cổ Tấn đã trở thành người như nào.

Thấy hai vị xuất thân Tiên tộc đại phái nói như thế, đám người không khỏi hướng Liêm Khê cùng Cổ Tấn dò xét.

Hoa Chính thấy các Tiên quân khác sinh lòng nghi hoặc, Khổng Tước Vương thọ yến là đại sự, hắn cũng không muốn ngay từ đầu liền để chúng tiên sinh lòng bất mãn, đành phải hướng Liêm Khê nói: "Liêm Khê Thượng Quân, vị Tiên quân này là...?"

"Hai vị Tiên quân thật sự là dễ quên, ta cùng hai vị tuy không thâm giao, nhưng cũng đã từng có gặp mặt một lần. Mới mới vội vàng mấy năm, hai vị làm sao liền quên Bản quân rồi?" Sau người Liêm Khê truyền đến một đạo thanh âm, dù không lớn, nhưng khiến mọi người đều nghe rõ.

Một bên các nữ tiên quân ánh mắt sáng lên, riêng giọng nói hay đã khiến các nàng sinh lòng hiếu kì về vị Tiên quân này.

Linh Quyên cùng Tuyên Triệt sững sờ, trong lòng đều nghĩ đến thanh âm của Tiên quân này có chút quen tai, thế nhưng lại thực sự không nhớ nổi ở nơi nào gặp qua.

Cổ Tấn từ sau lưng Liêm Khê đi ra, ném cho hắn một cái ánh mắt trấn an, cởi bỏ mũ trúc. Trên mặt hắn dù bụi bặm, nhưng đôi mắt lại như mặt trời, đặc biệt trong trẻo có thần.

"Năm đó Ngô Đồng Đảo từ biệt đã mười năm, hai vị Tiên quân không nhớ rõ lắm cũng có khả năng."

Cổ Tấn mặc dù lúc đó không có bộ dáng mũm mĩm của năm đó, nhưng trên mặt vẫn là lờ mờ có thể thấy được hình dáng thời niên thiếu, hai người đối với chuyện trên Ngô Đồng Đảo mười năm trước nhớ rất rõ, liền nhớ ra người đã cho họ ăn quả đắng là tiểu Tiên quân của Đại Trạch Sơn.

"Ngươi là...?"

"Chẳng qua vài ngày trước, Bồ Đề lão tổ cùng Chưởng Lôi Thượng Quân còn tự mình đến Đại Trạch Sơn ta chúc mừng gia sư phi thăng Thần giới. Linh Quyên Tiên Quân vừa rồi nói Đại Trạch Sơn ta không mời mà đến, thấy người sang bắt quàng làm họ, sợ là không thỏa đáng? Cũng không biết những lời này lệnh tôn nghe, sẽ có cảm nghĩ thế nào?"

Cổ Tấn tiếng nói kết thúc, mọi người hiểu ra được thân phận của vị Tiên quân kia, nhịn không được kinh hô.

Đông Hoa Thượng thần ấu đồ Cổ Tấn, Đại Trạch Sơn trẻ tuổi nhất trong ba vị trưởng lão, tính địa vị thân phận, đây chính là cùng địa vị với Khổng Tước Vương! Vừa rồi Linh Quyên nói những lời này, xem như là xúc phạm Đại Trạch Sơn hết thảy.

Linh Quyên cùng Tuyên Triệt sắc mặt đại biến, đáy lòng chua xót, Đại Trạch Sơn vị hỗn thế ma vương này luôn luôn ít rời núi, làm sao hai lần đều để bọn hắn gặp gỡ rồi đắc tội.

Cổ Tấn chưa để ý tới ánh mắt của mọi người, từ trong ngực lấy ra một phần thiếp mời màu vàng, đưa về phía Hoa Chính: "Đại Trạch Sơn Cổ Tấn, thay mặt chưởng môn sư huynh tới để chúc thọ bệ hạ. Hoa trưởng lão, đây là thiếp mời."

Thanh niên đứng hiên ngang, thân đeo cổ kiếm, dù người đầy phong trần, lại như một cây tùng xanh, thu hút tất cả đám nữ quân.

Ai ai cũng không nghĩ tới, nhị thế tổ vừa mập mạp vừa độc miệng ở Ngô Đồng Đảo năm đó, mười năm sau sẽ là nhân tài kiệt xuất như vậy.

"Nguyên lai là Đại Trạch Sơn Cổ Tấn trưởng lão, Hoa Chính không nhìn ra thân phận trưởng lão, thực sự không nên. Bệ hạ có nói, nếu là Đại Trạch Sơn khách quý đến, tất nhiên để ta đích thân đón vào trong đảo. Cổ trưởng lão, mời!" Hoa Chính vội vàng tiếp nhận thiếp mời trong tay Cổ Tấn, hạ thấp dáng vẻ tự mình dẫn Cổ Tấn tiến vào đảo.

Cổ Tấn gật đầu, hướng Liêm Khê đang sửng sốt nhìn: "Liêm Khê Tiên quân, chúng ta đi thôi."

Liêm Khê cười một tiếng dài, thanh âm đắc ý: "Ngược lại là mắt của ta vụng, không nhìn ra thân phận hiền đệ, gia phụ lần trước từ Đại Trạch Sơn trở về có nói tam trưởng lão quý phái không phải người bình thường, hôm nay thấy quả nhiên nghe danh không bằng gặp mặt. Lần này tới Bách Điểu Đảo quả nhiên chuyến đi này không tệ."

Liêm Khê một bàn tay đập vào vai Cổ Tấn, mười phần vui vẻ.

Cổ Tấn cũng thích Liêm Khê tính tình không câu nệ tiểu tiết, cùng hắn cười nói vài câu cùng hắn đi về phía đảo, không hề để ý tới sắc mặt cay đắng của Linh Quyên cùng Tuyên Triệt.

Hoa Chính vội vàng chào hỏi Linh Quyên cùng Tuyên Triệt, đi theo Cổ Tấn tiến vào đảo.

Cách đó không xa các Tiên quân đang xem cảnh này, kinh ngạc hỏi: "Bách Điểu Đảo cũng coi như một đảo chi tôn, làm sao đối với Đại Trạch Sơn vị tiểu trưởng lão này như thế hạ thấp phong thái như vậy?"

Lão tiên sinh bên cạnh vuốt râu, cười nói: "Hồi trước Khổng Tước tộc cùng Ưng tộc khai chiến, Hoa Thù công chúa đánh bại Ưng Vương tại Bắc Hải ngươi biết không?"

"Đó là đương nhiên, ai cũng biết chuyện này."

"Nghe nói lúc ấy Hoa Thù công chúa tại thời khắc mấu chốt, lấy ra Già Thiên Tán, đánh trọng thương Ưng Vương."

"Già Thiên Tán? Đó không phải là Đông Hoa Thượng thần Thần khí sao?"

"Đúng vậy, Khổng Tước tộc cùng Ưng tộc tranh chấp đã lâu, lần này đại chiến khiến cho Ưng Vương ngưng chiến mười năm. Nếu không phải có Đông Hoa Thượng thần Già Thiên Tán, Hoa Thù công chúa sao có thể thắng được Ưng Vương. Đại Trạch Sơn giúp Bách Điểu Đảo ân tình lớn như vậy, Bách Điểu Đảo tự nhiên là muốn lễ ngộ Cổ Tấn trưởng lão."

"Thì ra là thế." Chúng tiên hiểu lí do tản đi, cùng nhau vào Bách Điểu Đảo.

Chỉ là có vài Tiên quân không khỏi kinh ngạc, Đại Trạch Sơn vài vạn năm chưa từng can thiệp vào sự tình trong Tiên giới, lần này lại lấy ra Già Thiên Tán bảo hộ Khổng Tước nhất tộc, cũng không biết có nội tình gì. Chẳng lẽ Đại Trạch Sơn Cổ Tấn trưởng lão cũng nhìn trúng Khổng Tước tộc công chúa, là đến cầu hôn hay sao?

Lòng dạ của chúng tiên đang ăn dưa bở này tự dưng nổi lên, đoán già đoán non chuyện sắp xảy ra.

Hoa Chính thấy Cổ Tấn cùng Liêm Khê giao hảo, liền sắp xếp hai người nghỉ ngơi cạnh nhau. Liêm Khê cùng Cổ Tấn hàn huyên vài câu rồi trở về phòng, Cổ Tấn còn chưa ngồi xuống, nghe nói Khổng Tước Vương Hoa Mặc đã tới chào hỏi.

Hoa Mặc một thân vương bào lục sẫm, đầu đội gấm quan, để râu ngắn, nho nhã mà thân thiện, khí phách đế vương.

"Ha ha, nghe nói Đại Trạch Sơn thế chất đến rồi! Bản vương không từ xa tiếp đón!" Hoa Mặc đi vào viện lạc, theo phía sau hắn là hơn mười thị nữ, tay đều cầm khay, vật trong mâm đều lấy vải đỏ che khuất.

Cổ Tấn vội vàng hướng Khổng Tước Vương làm lễ: "Cổ Tấn tiếp kiến kiến bệ hạ."

"Không cần đa lễ, không cần đa lễ." Hoa Mặc vỗ vai Cổ Tấn, "Thế chất, Đông Hoa Thượng thần hơn ta một đời, theo lý chúng ta vốn là cùng thế hệ, nhưng ngươi cùng nữ nhi giao hảo, ta gọi ngươi một tiếng thế chất có thảo đáng không?"

"Bệ hạ nói đùa, ban đầu ở Đại Trạch Sơn đã nói ta cùng Hoa Thù công chúa cùng thế hệ tương giao, ngài là trưởng bối, xưng hô như vậy đương nhiên thỏa đáng."

Với tính tình Cổ Tấn, nếu Hoa Mặc không phải phụ thân Hoa Thù, hắn thật đúng là sẽ không khách khí như thế.

"Vậy là tốt rồi!." Hoa Mặc dẫn Cổ Tấn ngồi vào ghế trên, "Bản vương vài ngày trước phái người đưa thiếp mời đến Đại Trạch Sơn, Nhàn Thiện chưởng môn nói thế chất dạo chơi bên ngoài, bản vương còn tưởng rằng lần này là Nhàn Trúc trưởng lão đến đây, không ngờ thế chất ngươi tự mình đến. Đến cũng tốt, ta cũng đúng nhân cơ hội lần này, tự mình nói lời cảm tạ với thế chất."

"Bệ hạ nói quá lời, năm đó ở Ngô Đồng Đảo Hoa Thù công chúa đối với ta có ân, công chúa có lòng hiếu thuận, Cổ Tấn không đành lòng công chúa vì bệ hạ lo lắng, tất nhiên sẽ giúp đỡ." Cổ Tấn ba câu nói không rời Hoa Thù, một lời tâm tư chỉ kém viết trên mặt, Hoa Mặc đáy mắt tinh quang lóe lên, trầm mặc không nói.

Cổ Tấn vừa định hỏi Hoa Thù, Khổng Tước Vương lại vẫy vẫy tay với thị nữ: "Cổ Tấn thế chất, ngươi tâm địa nhân hậu, tại Đại Trạch Sơn đã cho Hoa Thù mượn Già Thiên Tán, để Bách Điểu Đảo ta tránh được cơn nguy kịch, ân đức này bản vương khắc trong tâm khảm, những cái này là lễ mọn tâm ý của bản vương, mời thế chất nhận lấy."

Một đám thị nữ nhấc vải đỏ, mỗi cái trên khay đều là một hộp màu xanh lam trong suốt, trong hộp tiên khí bốn phía, đều là Tiên giới linh dược trăm năm khó cầu.Những vật này cộng lại giá trị không kém so với lúc trước đưa Khổng Tước Vương Linh tới Đại Trạch Sơn.

Cổ Tấn nhìn thoáng qua các thứ trong tay thị nữ, lại về nhìn Hoa Mặc, thần sắc như thường, lại không có nửa điểm do dự: " Bệ hạ, ta giúp công chúa, vốn là giữa bằng hữu đạo nghĩa, bệ hạ không cần cám ơn ta, những lễ vật này quá mức quý giá, Cổ Tấn nhận lấy thì ngại, mời bệ hạ thu hồi."

Thanh niên mắt sâu như mực, thông thấu mà cơ trí, lời nói này lúc nói ra, mang theo ý tứ cự tuyệt. Hoa Mặc hơi sững sờ, hơi lúng túng thu tay về: "Cũng được, cũng được, ngươi cùng Hoa Thù là bằng hữu, bản vương làm như vậy quá khách khí."

"Bệ hạ, ta cùng công chúa tại Đại Trạch Sơn từ biệt đã có mấy tháng, công chúa ngày trước cùng Ưng Vương đại chiến, không biết sức khỏe có tốt không?" Cổ Tấn rốt cục hỏi ra chuyện quan tâm nhất.

"May mắn được thế chất mong nhớ, Hoa Thù cùng Ưng Vương là một trận chiến tổn hại tiên lực, mấy ngày nay đang bế quan điều dưỡng, sợ là chờ ngày bản vương thọ yến mới xuất quan, bằng không nàng nhất định là muốn đích thân đến cảm tạ thế chất."

"Thì ra là thế." Từ khi vào tới giờ không thấy Hoa Thù lộ diện, vội đặt nghi ngờ xuống, vội hỏi: "Công chúa tổn thương có nghiêm trọng?"

"Không có gì đáng ngại, thế chất không cần phải lo lắng, nhờ có Già Thiên Tán của thế chất." Hoa Mặc cười nói.

"Vậy là tốt rồi." Nghĩ đến việc mình giúp Hoa Thù, Cổ Tấn cũng rất vui, nhưng hắn nhớ tới lời căn dặn trước lúc rời núi của Nhàn Thiện, cùng lời hứa hẹn với A Âm ở Tử Nguyệt Sơn, nói: "Bệ hạ, Cổ Tấn hôm nay tới đây, trừ chuyện chúc thọ bệ hạ, còn có hai chuyện muốn cùng bệ hạ thương lượng."

"Thế chất mời nói." Thấy Cổ Tấn thần sắc trịnh trọng, Hoa Mặc cũng sửa lại sắc mặt.

"Việc thứ nhất liên quan tới Già Thiên Tán, bệ hạ chắc hẳn cũng biết, Già Thiên Tán là Thần khí tùy thân của sư tôn ta trước khi phi thăng, một mực bảo vệ Đại Trạch Sơn an toàn. Sư tôn lo ta tiên lực nông cạn, sợ ta đi lại trong Tam giới khó bảo vệ an nguy của mình, lúc này mới đem Già Thiên Tán đưa cho ta hộ thân. Ta lần này về núi, nghe nói Ưng Vương đã cùng bệ hạ ưng thuận ước định mười năm ngưng chiến, Bách Điểu Đảo nguy cơ đã được giải quyết. Đại Trạch Sơn vạn năm qua chưa từng tham gia Tiên giới tranh chấp, lần này Cổ Tấn đã là vi phạm mệnh lệnh của sư phụ, cho nên ta lần này đến đây, là muốn lấy Già Thiên Tán về, đem nó mang về Đại Trạch Sơn giao cho chưởng giáo sư huynh tiếp tục bảo vệ sơn môn."