Tay Súng Cuối Cùng

Chương 10



Khu vực mà Web đang lái xe qua trông giống hệt như phần lớn các khu vực khác trong vùng. Những ngôi nhà khiêm nhường xây từ sau Chiến tranh thế giới 2 trông vuông chằn chặn, những lối đi rải sỏi, mái hiên lợp tôn kẽm. Những vườn trước nhà bé tí, nhưng đằng sau lại có những khoảng không khá rộng rãi để gara và nơi hóng mát, nướng thịt ngoài trời dưới tán lá yên ả của những cây táo thân xù xì, cổ thụ. Đây là khu vực của những gia đình công nhân, những người vẫn luôn tự hào về ngôi nhà của mình và chẳng bao giờ dám coi chuyện con cái phải vào đại học là chuyện đương nhiên. Hôm nay, cánh đàn ông đang túm tụm bàn cãi quanh những chiếc xe cũ kỹ trong những chiếc gara râm mát. Phụ nữ tụ tập ngồi trước hiên nhà uống cà phê, hút thuốc và buôn chuyện dưới ánh nắng khá gay gắt vào thời điểm này trong năm, bầu trời trong vắt sau khi cơn bão cuối cùng đã tan đi. Những đứa trẻ mặc quần soóc và đi giày bata đuổi nhau chí chóe trên những chiếc xe máy đồ chơi mà chúng phải lấy chân để đẩy đi.

Khi tấp xe lại trước cửa nhà của Paul Romano, Web nhìn thấy Paulie - như mọi người vẫn gọi gã - đang hý hoáy làm gì đó dưới nắp capô của một chiếc Corvette Stinggray Vintage vốn là niềm vui và tự hào vô bờ bến của gã, ngay cả vợ và con gã cũng còn phải xếp sau. Xuất thân từ Brooklyn, Paul Romano là mẫu người lúc nào "tay chân cũng dính đầy dầu mỡ", rất phù hợp với một khu dân cư như thế này, cùng với những người dân làm nghề thợ cơ khí, thợ điện, tài xế xe tải đường dài, vân vân... Sự khác biệt duy nhất là Romano có thể giết bạn bằng hàng trăm cách khác nhau nếu gã muốn và thật khốn nạn là bạn chẳng thể làm gì được. Paul Romano là loại người thích trò chuyện và cưng nựng những khẩu súng của mình, thậm chí còn đặt tên cho chúng như những con thú cưng. Khẩu MP-5 của gã tên là Freddy, giống như nhân vật Freddy trong phim Ác mộng trên phố Elm, còn hai khẩu súng ngắn 0.45 là Cuff và Link, giống tên của hai chú rùa trong phim Rocky. Quả thực là khó tin, nhưng Paul Romano sinh trưởng từ khu Brooklyn, lại là một fan cực kỳ nhiệt thành của ngôi sao điện ảnh Sylvester Stallone - mặc dù lúc nào gã cũng chê bai rằng cái "thằng cha nhân vật Rambo ấy chỉ là đồ chết nhát."

Romano ngước lên với vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy Web bước tới và nhìn vào trong ruột gan của chiếc Corvette màu xanh nước biển có mui trần mềm bằng vải bạt trắng. Web biết chiếc xe thuộc mẫu 1966, năm đầu tiên hãng sản xuất bắt đầu sử dụng loại động cơ có dung tích 1100cc với 450 sức ngựa, bởi vì Romano đã kể cho anh và những người khác trong HRT cả nghìn lần rồi. "Hộp số bốn tốc độ, điều khiển bằng tay. Tốc độ tối đa 165 dặm một giờ. Cho tất cả xe cộ trên đường hít khói hết." Gã cứ lải nhải đến nỗi Web phát ớn. "Xe tuần tra của cảnh sát, xe đua của dân chơi cho đến các loại xe giẻ rách, mẹ kiếp, cứ là phải gọi bằng cụ."

Nhiều lần Web đã tự hỏi không biết sẽ như thế nào khi được là một thằng nhóc cùng với bố mình miệt mài tập vặn cờ lê, tháo xe ra rồi lại lắp vào trước cửa giữa. Được học hỏi ông già thế nào là chế hòa khí, thể thao, phụ nữ, tất cả những điều khiến cuộc sống này trở nên đáng sống thật sự. Kiểu như, bố này, bố biết đấy, cô ta đứng ngay bên cạnh bố và bố đang tự hỏi, mình có nên choàng tay quanh người cô nàng không nhỉ, hay là mình thử đặt tay vào kia xem thế nào? Đúng, chỗ đó đó, bố, giúp con đi, ngày xưa bố cũng từng trẻ như con còn gì? Đừng có nói dối là ngày trước bố không bao giờ nghĩ đến những chuyện "bậy bạ"" đó, vì nếu thế thì làm gì còn có con đứng đây, đúng không bố? Con có nên hôn cô ấy không? Phải tìm kiếm những dấu hiệu nào chứ? Bố, bố không tin đâu, nhưng thật không thể hiểu nổi bọn con gái điên rồ. Không biết khi họ già đi thì có dễ chịu hơn không? Và ông già sẽ nháy mắt, mỉm cười thông cảm, ực một ngụm bia, rít một hơi Malboro thật dài rồi ngồi xuống, chùi tạm hai bàn tay xù xì của mình vào một miếng giẻ, rồi mới trả lời, Được rồi, nghe này, con trai, con phải làm thế này nhé. Bố sẽ nói hết và con phải ghi lại cho đầy đủ, vì đó chính là Kinh thánh đấy, con trai ạ. Nhìn chăm chăm vào khoang động cơ của chiếc Corvette, Web tự hỏi không biết cảm giác khi hai cha con trao đổi kinh nghiệm sẽ như thế nào.

Romano chằm chằm nhìn Web và không đả động gì đến loại động cơ 450 Big Bloc có thể cho các "loại xe giẻ rách trên đường phố hít khói". Tất cả những gì gã phọt ra là, "Bia trong hộp đá. Tự lấy một lon. Và đừng tự nhiên như ở nhà."

Web thò tay vào trong thùng đá hiệu Coleman vứt dưới chân, mở một lon bia Budweiser, tuy nhiên anh không quên để lại tờ một đôla. "Cậu biết không, Paulie, không chỉ có Budweiser thôi đâu. Có nhiều loại bia Nam Mỹ rất phê mà cậu nên thử."

"Được thôi, bằng lương của tôi à?"

"Chúng ta kiếm được như nhau mà."

"Tôi có vợ và con, anh thì chẳng có đếch gì hết." Romano xiết thêm vài vòng ốc với cái cờ lê rồi bước qua mặt Web để khởi động động cơ. Cỗ máy nổ nghe giòn tan như chỉ chực phá tung cái khung thép mỏng mảnh bên ngoài.

"Nghe êm như tiếng mèo con rên ấy," Web vừa nói vừa nhấp một ngụm bia.

"Mẹ kiếp, nó gầm như hổ chứ."

"Nói chuyện một lúc được không? Có vài câu hỏi."

"Anh và tất cả mọi người khác. Được rồi, nói đi. Cứ như tôi có sẵn thời gian cho cả thế giới ấy. Mẹ kiếp, ngày nghỉ mà tôi cũng không được làm những gì mình muốn à? Thế anh cần gì? Mấy cái tất chân à? Để tôi hỏi vợ tôi."

"Anh biết là tôi sẽ rất biết ơn nếu anh thôi mang tên tôi ra mà dè bỉu với tất cả mọi người ở Quantico."

"Còn tôi cũng sẽ biết ơn nếu anh đừng có mà ra lệnh cho tôi. Đằng nào đã thế thì, cút ngay ra khỏi nhà tôi. Không phải hạng người nào tôi cũng giao du."

"Chỉ nói chuyện một lát thôi, Paulie. Anh nợ tôi điều đó."

Romano chỉ thẳng chiếc cờ lê vào mặt Web. "Tôi đếch nợ anh gì hết, London."

"Sau tám năm làm cái nghề bạc bẽo này, tôi nghĩ cả hai chúng ta đều nợ nhau nhiều hơn những gì mà chúng ta có thể trả lại."

Hai người gườm gườm nhìn nhau, cuối cùng Romano cũng hạ chiếc cờ lê xuống, lau tay, tắt con hổ đang gầm của gã và quay người về phía vườn sau. Web coi đó là một lời mời bước theo. Tuy nhiên, trong anh vẫn có cảm giác là Romano đang vào gara tìm chiếc cờ lê nặng hơn để đánh anh cho đã.

Ở sân sau, cỏ được cắt ngắn, cây cối được xén tỉa gọn gàng, một khóm hoa hồng nở rộ ở bên cạnh giữa. Nhiệt độ ngoài trước chắc phải lên đến gần 27 độ C, không khí thật sảng khoái và trong trẻo sau cơn mưa.

Họ kéo ra hai chiếc ghế hóng mát và ngồi xuống. Web nhìn Angie vợ Romano, đang mắc quần áo lên dây phơi. Cô ta là người sinh trưởng ở vùng Mississippi. Vợ chồng Romano có hai con; hai thằng nhóc. Angie xinh xắn, nhỏ nhắn, những lọn tóc vàng óng vẫn còn lượn sóng như hồi con gái, cặp mắt xanh quyến rũ đến mê hồn và ánh nhìn lúc nào cũng như mời mọc, khiêu gợi. Lúc nào cô ta cũng làm cho bạn có cảm giác đang được tán tỉnh ve vãn, hết chạm vào tay lại cọ chân, luôn miệng khen bạn dễ thương, nhưng thật ra thì đó cũng chỉ là những cử chỉ thơm môi thơm miệng, hoàn toàn không có ý gì. Nhiều lúc điều đó cũng làm Romano phát điên, nhưng Web biết là gã rất thích thú khi thấy những anh chàng khác bị vợ mình hút hồn. Nhưng đó mới chỉ là một phần những gì khiến Romano phải đau đầu. Nhất là khi Angie Romano mà nổi điên thì bạn nên cẩn thận là hơn. Web cũng đã chứng kiến cả mặt đó của cô ta tại một số buổi họp mặt của HRT; người phụ nữ nhỏ nhắn này có thể trở thành một mụ phù thủy đanh ác trong chớp mắt - cô ta khiến cho cả những anh chàng kiêu ngạo nhất chuyên kiếm sống bằng cái nghề súng đạn của mình cũng phải khiếp đảm lảng đi chỗ khác một khi cô ta đã giương vuốt lên.

Bây giờ thì Paul Romano là một lính đột kích. Nhưng gã và Web đã gia nhập HRT từ cùng một lớp và đã từng được phân công làm xạ thủ bắn tỉa cùng nhau suốt ba năm. Romano đã tham gia lực lượng đặc nhiệm Delta trước khi tham gia FBI. Mặc dù Romano cũng có vóc người giống như Web, nghĩa là không phải dạng vai u thịt bắp, nhưng những cơ bắp mà gã có thì đúng là chắc như dây cáp. Bạn không thể nào bẻ gẫy chúng được, và gã thì lì lợm như một chiếc xe ủi. Cho dù đối phương có trút tất cả vào Romano, gã cũng không bao giờ dừng lại. Có lần, trong một trận đột kích ban đêm vào sào huyệt của một tay trùm ma túy vùng Caribê, chiếc xuồng chở đội đột kích đã thả Romano xuống cách bờ quá xa. Còn gã, mang trên người gần 30kg vũ khí và trang bị, đã nhảy xuống nước với độ sâu năm mét. Thay vì chết đuối như người khác, gã chìm xuống tận đáy, đứng thẳng, không hiểu sao vẫn xác định được phương hướng, nín thở một mạch liền bốn phút và bước thẳng vào bờ, tham gia cuộc tấn công. Vì bị mất tín hiệu liên lạc với đồng đội nên gã lại vào nhầm chỗ. Nhưng cuối cùng chính vì thế mà gã lại tóm được tay trùm kia sau khi hạ hai tên vệ sĩ của hắn. Vậy mà điều duy nhất Romano càu nhàu sau đó chỉ là việc gã bị ướt tóc và đánh rơi mất khẩu súng ngắn tên là Cuff.

Khắp người Romano chi chít những hình xăm, nào rồng phượng, nào đao súng và rắn, và còn cả một dòng chữ ANGIE nhỏ nhắn lồng trong trái tim trên bắp tay trái. Web đã gặp Romano ngay trong ngày đầu tiên của lớp tuyển chọn HRT năm đó, khi hầu hết các ứng viên đều đang đứng trần truồng và căng thẳng, lo lắng chờ đợi những thử thách kinh hoàng mà họ biết đang chờ phía trước. Web đã lần lượt quan sát tất cả những anh chàng đó, tìm kiếm những vết sẹo trên đầu gối và vai - bằng chứng của những điểm yếu về thể chất, hoặc những vẻ mặt thể hiện bản lĩnh tâm lý kém cỏi.

Đây là một cuộc tuyển chọn khốc liệt, mang tính cạnh tranh sống còn đến mức điên rồ, và Web phải tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu có thế giúp anh có lợi thế so với các đối thủ. Web biết sẽ chỉ có một nửa trong số họ vượt qua được đợt thử thách đầu tiên sau hai tuần nữa, và sẽ chỉ có một phần mười số còn lại nhận được đề nghị quay lại nhận lấy công việc khổ ải này.

Romano đến đây từ đội SWAT của Văn phòng FBI tại thành phố New York. Ở đó gã đã khét tiếng là một người cực kỳ đáng sợ giữa môi trường toàn những tay ghê gớm như thế. Trông gã chẳng có chút gì là e dè khi đứng trong phòng với bảy mươi tay đàn ông khác đã bị lột trần truồng trong ngày tuyển chọn đầu tiên của HRT hôm đó. Web có cảm giác Romano trông như một người thích thú với sự đau đớn, gã đang ngứa ngáy muốn được HRT thử hết các ngón nghề hành hạ ra với mình. Và anh cũng là loại người có thể làm người khác đau như vậy. Ngay từ lúc đó Web cũng không dám chắc là anh có được chọn vào HRT hay không nhưng chỉ nhìn qua Romano là anh đã biết rằng gã sẽ trúng tuyển. Hai người vẫn luôn ganh đua nhau không ngừng nghỉ, và nhiều khi gã khiến Web cũng phải phát điên, nhưng dù sao anh cũng phải khâm phục lòng can đảm và năng lực của gã.

"Anh bảo anh muốn nói chuyện, vậy thì nói đi," Romano lạnh lùng nói.

"Kevin Westbrook. Thằng nhóc trong hẻm."

Romano gật đầu sau khi tu ực một ngụm bia. "OK"

"Nó mất tích rồi."

"Anh nói cái quái gì vậy?"

"Cậu có biết Bates không? Percy Bates ấy?"

"Không! Biết để làm gì?"

"Anh ta phụ trách cuộc điều tra của WFO. Ken McCarthy cho tôi biết là cậu và Mickey Cortez đã ở cùng Kevin. Cậu có thể nói gì với tôi đây?"

"Chẳng có gì nhiều."

"Thằng bé nói gì?"

"Không gì hết."

"Vậy các cậu đã bàn giao nó cho ai?"

"Mấy thằng cha mặc complet gì đó."

"Cậu có biết tên những người đó không?"

Lắc đầu.

"Này, Paulie, cậu có biết sự khác biệt giữa nói chuyện với cậu và nói chuyện với một bức tường không?"

"Khác gì?"

"Chẳng khác đếch gì hết."

"Anh muốn tôi phải nói gì đây, Web? Tôi nhìn thấy thằng nhóc, tôi canh chúng nó và sau đó nó biến mất."

"Cậu nói là nó không hề nói gì với cậu?"

"Thằng đó lì lợm. Nó cho chúng tôi biết tên và địa chỉ nhà. Chúng tôi đã ghi lại. Mickey cố tìm cách hỏi chuyện thêm, nhưng không ăn thua. Mẹ kiếp, Cortez thì đến nói chuyện với con mình hắn còn không biết cách nữa là. Vả lại chúng tôi cũng đâu hay biết vai trò của thằng nhóc đó trong chuyện này như thế nào. Tôi muốn nói là bọn tôi chạy hộc tốc vào trong sân thì thấy phát pháo sáng của anh nên dừng lại. Sau đó thằng nhóc này từ bóng tối đi ra với cái mũ và mẩu giấy của anh. Tôi thậm chí còn không chắc nó có cùng phe với mình không nữa. Tôi chẳng dại gì mà dính dáng đến vấn đề pháp lý nếu tôi hỏi nó những câu không thuộc thẩm quyền của mình."

"OK, vậy là cậu rất khôn ngoan đấy. Nhưng cậu lại giao nó cho những nhân viên của Cục mà không hỏi một lời nào là sao? Tại sao lại có thể có chuyện quái quỷ thế?"

"Họ đã chìa cho tôi xem phù hiệu, họ bảo họ đến vì thằng bé thế là đủ rồi còn gì. Chúng tôi chẳng có thẩm quyền gì mà từ chối cả. HRT có phụ trách điều tra đâu nào, Web, chúng ta chỉ pằng pằng thôi. Cánh mặc complet mới lo việc dò xét đó. Hơn nữa khi đó tôi còn nhiều việc phải nghĩ tới. Anh biết tôi và Teddy Riner đã tham gia Delta cùng nhau."

"Tôi biết, Paulie, tôi biết rồi. Vậy khi đó là khoảng mấy giờ. lúc các nhân viên kia xuất hiện?"

Romano cố nhớ lại. "Chúng tôi cũng không ở đó lâu lắm. Khi ấy trời vẫn tối om. Có lẽ khoảng hai giờ rưỡi gì đó."

"Có vẻ như WFO làm việc cực kỳ hiệu quả khi có thể chuyển lệnh và phái nhân viên đến thẩm vấn thằng bé trong thời gian ngắn kỷ lục như vậy."

"Vậy anh muốn tôi phải nói gì với họ cơ chứ? Này, các anh kia, các anh không thể đưa thằng nhóc đi được đâu, các anh làm ăn hiệu quả quá; FBI đâu có làm ăn được như vậy? Trời ạ, nói thế chắc sự nghiệp của tôi đi tong rồi. Nói xong câu đó chắc tôi chỉ còn nước bỏ việc về đi ăn mày cho xong."

"Những nhân viên mặc thường phục ấy, anh có thể miêu tả nhân dạng của họ được không?"

Romano lại suy nghĩ một lúc. "Tôi đã khai tất cả với các đặc vụ điều tra rồi."

"Cũng lại là một lũ nhân viên thường phục khác. Vậy thì anh cứ kể lại cho tôi nghe đi, có hại gì cho anh đâu nào. Cứ tin tôi."

"Hừ, đúng rồi. Nếu tôi mà ngốc đến nỗi tin anh thì có mà trời sập mất."

"Thôi nào, Paulie, đây là giữa hai đặc nhiệm đột kích với nhau. Giữa đội Hotel và những gì còn lại của đội Charlie."

Romano suy nghĩ hồi lâu rồi hắng giọng. "Một người trong đó là người da trắng. Thấp hơn tôi một chút, gầy nhưng chắc lẳn. Thế đã đủ chưa?"

"Chưa. Tóc tai thế nào?"

"Húi cua, màu vàng hoe - mẹ kiếp hắn là nhân viên của Cục mà, còn thế nào nữa chứ? Anh tưởng J. Edgar 1 để tóc đuôi ngựa chắc?"

"Khối người vẫn nói thế mà. Tóc thế được rồi, còn quần áo? Tuổi tác thế nào, già hay trẻ?"

"Khoảng ngoài ba mươi. Cũng mặc complet kiểu đồng phục của Cục, nhưng là hàng may đo rất sành điệu. Đẹp và đắt hơn bất kỳ thứ gì anh có trong tủ quần áo nhà mình đấy, London."

"Mắt?"

"Anh ta mang kính râm."

"Vào lúc hai rưỡi sáng à?"

"Hừm, có thể đó là kính đổi màu. Mẹ kiếp, tôi việc quái gì mà phải đi thẩm vấn thằng cha đó về việc hắn đeo kính gì."

"Cậu nhớ tất cả những chi tiết đó, vậy mà không nhớ nổi tên anh ta à?"

"Hắn chỉ chìa phù hiệu ra và tôi cũng chỉ liếc qua. Lúc đó tôi đang đứng giữa hiện trường, đủ loại người đang chạy qua chạy lại: sáu người của chúng ta thì nằm đó, bị bắn nát đầu. Hắn đến vì thằng bé và hắn nhận nó đi. Hắn đã làm những gì cần làm, nói những gì cần nói. Mẹ kiếp. Có khi hắn còn là cấp trên của tôi cũng nên ấy chứ."

"Thế còn cộng sự của anh ta?"

"Cái gì nữa?"

"Cộng sự của anh ta, tay còn lại ấy, cậu nói là có hai người cơ mà?"

"Đúng."

Lần này trông Romano không còn vẻ chắc chắn như trước.

Gã dụi mắt và lại lớp một ngụm bia. "Hừ, thực ra thì thằng cha đó cũng không bước lại gần. Tay đầu tiên chỉ về phía hắn và nói rằng đó là cộng sự, thế thôi. Tay kia đứng nói chuyện với vài cảnh sát, vì vậy hắn không hề lại gần chỗ tôi."

Web nhìn gã với vẻ nghi ngờ. "Paulie, vậy là cậu không biết chắc liệu người nói chuyện với cậu có đúng là đi cùng với người kia không nữa. Rất có thể hắn đến một mình và bịa chuyện để lừa cậu. Cậu đã kể tất cả những chuyện này với một đặc vụ FBI thật sự nào chưa?"

"Nghe này, Web, thì chính anh cũng là một đặc vụ FBI đấy thôi. Anh quá quen với cái trò điều tra kiểu này rồi. Tôi thì là dân Delta chuyển sang. Tôi vào FBI chẳng qua để được nhảy sang SWAT, sau đó là HRT. Lâu lắm rồi nên tôi cũng quên cách chơi trò thám tử này. Tôi chỉ pằng pằng cho nhanh. Chỉ pằng pằng, anh hiểu chứ."

"Hừ, có lẽ cậu làm một thằng nhóc bỏ mạng oan rồi."

Romano giận dữ trợn mắt nhìn anh trong vài giây rồi cụp mắt và quay nhìn ra chỗ khác. Web đoán có lẽ Romano đang nghĩ đến hai đứa con trai của mình. Web thực sự muốn anh ta phải hối hận, để sai lầm này không bao giờ được phép lặp lại nữa. "Rất có thể thằng nhóc bị vùi xác đâu đó rồi. Nó có một thằng anh trai. Một thằng đầu trộm đuôi cướp tên là Big F.

"Thằng nào chẳng thế," Romano lầm bầm.

"Thằng nhóc đó không hề có tuổi thơ. Anh có nhìn thấy cái sẹo sâu hoắm vì vết đạn trên má nó chứ? Thế mà nó mới chi có mười tuổi."

Romano nhấp một hớp bia rồi giơ tay lên quệt ngang miệng. "Hừ, thế đấy, sáu người tốt lẽ ra đáng được sống thì lại phải chết, tôi vẫn tự hỏi là tại sao không phải là bẩy người."

Gã vừa nói vừa ném cho Web một cái nhìn độc ác.

"Nếu điều này mà khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn, thì thú thật là tôi đang phải nhờ đến sự giúp đỡ chuyên môn để cố giải thích chuyện đó đây. Đó là một sự thừa nhận cực kỳ khó khăn đối với Web, nhất là lại thừa nhận trước mặt Romano, ngay lập tức anh cảm thấy hối hận.

"A ha, đúng là điều đó làm tôi thấy thoải mái hơn, chắc tôi phải chạy ra phố mà hét toáng lên, Web đang phải đi gặp bác sĩ tâm thần, thế giới an toàn rồi."

"Để tôi được yên đi, Paulie, cậu nghĩ tôi muốn bị cứng đờ người đúng lúc đó sao? Cậu nghĩ rằng tôi muốn nhìn cả đội của mình bị bắn gục sao? Có đúng thế không?"

"Tôi nghĩ anh là người duy nhất có thể trả lời câu hỏi đó," Romano vặc lại.

"Nghe này, tôi biết tất cả chuyện này trông thật tồi tệ, nhưng tại sao cậu lại cứ gây khó dễ cho tôi như thế?"

"Anh muốn biết tại sao à? Anh thực sự muốn biết tại sao à?"

"Đúng vậy."

"Được rồi, tôi đã nói chuyện với thằng nhóc đó, hay nói đúng hơn thì thằng nhóc đã nói chuyện với tôi. Anh có muốn biết thằng nhóc đó nói gì không?"

"Tôi đang ngồi đây thôi, Paulie."

"Nó nói anh sợ đến nỗi khóc nức nở như một đứa trẻ. Nó còn bảo anh van xin nó đừng kể lại với ai. Rằng anh là đồ hèn nhát bẩn thỉu nhất mà nó từng thấy. Nó bảo anh thậm chí còn cố gắng cho nó khẩu súng của mình vì sợ đến vãi đái ra nên không bắn nổi."

Một thằng nhóc vô ơn. "Và cậu tin tất cả những chuyện giẻ rách đó sao?" Romano lại ực một ngụm bia. "Hừ, không phải chi tiết về khẩu súng. Chẳng đời nào có chuyện anh đưa khẩu SR75 khốn kiếp đó cho ai hết."

"Cám ơn cậu rất nhiều, Romano."

"Nhưng chắc chắn thằng nhóc đã nhìn thấy gì đó nên mới nói ra như vậy, ý tôi là tại sao nó phải nói dối làm gì?"

"Ôi làm sao tôi biết được, Paulie, có thể là vì tôi là cớm, trong khi nó vốn không ưa những ai liên quan đến luật pháp. Tại sao cậu không đi hỏi đội bắn tỉa? Họ sẽ nói cho cậu biết lúc đó tôi đang khóc hay đang bắn. Hoặc có khi là cậu cũng không tin họ cũng nên."

Romano không thèm đếm xỉa đến câu này. "Tôi cho là ai cũng có lúc hèn nhát thế mà, còn tôi thì đừng có hòng."

"Cậu biết không, cậu là một thằng chó đẻ."

Romano đặt lon bia xuống và hơi nhổm dậy khỏi ghế. "Anh có muốn biết tôi là loại chó đẻ đến mức nào không?"

Cả hai gườm gườm như chỉ chực lao vào nhau bằng nắm đấm thì Angie bước tới chào Web và choàng tay ôm lấy anh vỗ về cùng những lời an ủi.

"Paulie," cô nói, "có lẽ anh Web muốn ở lại ăn tối với chúng ta. Em đang làm món sườn lợn rán."

"Có lẽ tôi không muốn Web ở lại vì cái món sườn rán chết tiệt đó được chứ?" Romano rống lên.

Angie cúi xuống chộp lấy cổ áo Romano, kéo xệch anh ta dậy. xin lỗi một lát, anh Web," cô nói.

Web đứng nhìn cô lôi chồng mình về phía sau giữa, và trút lên gã cái mà Web chỉ có thể gọi là một trận đòn nên thân. Cô hết tát lại giúi thẳng ngón tay vào trán gã, trông chẳng khác nào một thượng sĩ huấn luyện đang ra oai với một tay tân binh. Và Paul Romano, người có thể giết bất kỳ sinh vật nào từng có trên đời, chỉ biết đứng im chịu trận. không dám ngẩng đầu lên, và lặng lẽ răm rắp tuân lệnh "người phụ nữ nhỏ bé" của mình. Cuối cùng Angie cũng dẫn gã quay lại chỗ Web.

"Nào, Paulie, hỏi anh ấy đi."

"Angie," Web ngại ngùng nói, "đừng bắt cậu ấy phải…"

"Câm đi, Web," Angie quát, và Web câm thật. Angie vỗ lên gáy anh chàng Romano đang lúng búng như ngậm hột thị. "Hoặc là hỏi anh ấy hoặc là tối nay anh sẽ ngủ trong gara với cái xe chết tiệt của anh."

"Anh có muốn ở lại ăn tối không, Web?" Romano lên tiếng, trong khi ánh mắt anh ta ngó lơ qua bãi cỏ trước nhà, hai tay lạnh lùng khoanh trước ngực.

"Một bữa tối có món sườn lợn rán," Angie nói giật giọng, và tại sao anh không thử nói một cách thật chân tình và thoải mái xem nào. Paulie?"

"Anh có vui lòng ở lại ăn một bữa tối có món sườn lợn rán không, Web?" Romano lí nhí hỏi bằng một cái giọng khổ sở nhất mà Web từng nghe thấy, và đố gã dám không nhìn vào mắt Web khi nói ra câu mời này.

Cô nàng Angie này thực là một mụ phù thủy. Với tất cả những gì Romano vừa phải chịu đựng, Web không đành lòng nói không, mặc dù trong thâm tâm anh chỉ muốn từ chối lời mời để gã bị vợ phạt cho đáng đời.

"Nhất định rồi, Paulie, tôi sẽ ở lại chứ, cám ơn vì đã quan tâm tới tôi." Trong khi Angie quay vào trong chuẩn bị bữa tối. hai người tiếp tục ngồi uống bia và nhìn ngắm bầu trời.

"Nếu nói ra điều này có thể khiến cậu thấy thoải mái hơn thì. quả thực là Angie cũng làm tôi sợ vãi linh hồn, Paulie ạ." Romano ngước lên và lần đầu tiên, ít nhất là cũng như những gì Web vẫn nhớ anh ta thực sự mỉm cười.

Web cúi xuống nhìn lon bia của mình. "Tôi đoán chắc anh đã bô bô khắp Quantico những gì thằng nhóc bịa."

"Không đâu."

Web ngẩng đầu lên, sững sờ. Romano đang tỏ ra hoàn toàn nghiêm túc.

"Tại sao không?"

"Vì không phải như thế."

"Tôi rất biết ơn anh."

"Tôi biết lúc nào thì bọn trẻ nói dối, hai thằng quỷ con nhà tôi cũng ma lanh không kém. Lúc nãy là tôi chọc tức anh thôi. Có lẽ nó thành thói quen xấu của tôi mất rồi."

"Nhưng tôi thực sự không thể tin là thằng nhóc lại nói dối như vậy, Paulie. Tôi đã cứu nó mà. Mẹ kiếp, nó gặp may những hai lần. Nhờ có tôi mà nó không có thêm lỗ đạn nữa trong đầu."

Romano ngạc nhiên nhìn anh, "Thằng nhóc đó làm gì có vết thương đạn nào."

"Chắc chắn là có chứ, bên má trái ấy. Trên trán còn cả một vết dao cắt cơ, dài bằng ngón tay út của tôi đây này."

Romano lắc đầu "Nghe này, Web, tôi đã ở cùng thằng nhóc đó và có thể là tôi không chú ý lắm đến ngoại hình của nó nhưng tôi không thể nào bỏ sót một chi tiết như thế được. Tôi biết vết sẹo do đạn bắn trông như thế nào chứ, tôi cũng có cơ mà. Và, mẹ kiếp, ngược lại tôi cũng đã thổi vỡ sọ nhiều thằng để biết sẹo sẽ như thế nào rồi."

Web ngồi thẳng dậy, "Thế màu da của thằng nhóc đó là gì?"

"Anh đang nói cái quái gì vậy, màu da của thằng nhóc là gì là sao? Nó là dân da đen mà!"

"Mẹ kiếp, tôi biết chứ, Paulie! Ý tôi muốn hỏi là sáng màu hay tối'?"

"Khá sáng màu. Mịn màng như mông em bé, và không hề có vết sẹo nào hết. Thề có Chúa?"

Web vỗ chát một tiếng lên thành ghế. "Mẹ kiếp!" Kevin Westbrook, ít nhất là Kevin Westbrook mà anh đã gặp, có nước da màu nâu bóng như sô cô la cơ mà.

Sau bữa tối với gia đình Romano, Web đến nhà Mickey Cortez và cũng nhận được câu chuyện giống hệt như vậy. Anh ta không nói chuyện gì với thằng nhóc. Không nhớ danh tính của người mặc complet đã đưa thằng bé đi, những mốc thời gian thì đúng như Romano đã kể. Và nhất là trên má thằng bé không có vết đạn nào hết.

Vậy ai là kẻ đã đánh tráo thằng nhóc? Và tại sao?

Chú thích

1. John Edgar Hoover (1895-1972): Giám đốc FBI trong 48 năm liên tiếp.