Tận Cùng Thống Hận

Chương 21: Liên hoàn đau đớn



Bạch Hàn Vĩ cảm thấy tim như nghẽn lại, hô hấp dường như cũng bị hút cạn. Khó khăn vùng vẫy muốn trở vào vùng an toàn mà Cố Vãn Thâm đặt ra nhưng cơ thể lại bất tuân mà cố định một chỗ. Thở hắt khó nhọc, Bạch Hàn Vĩ bưng kín tim mình yên lặng chờ u ám kéo đến.

Bạch Hàn Vĩ chợt rơi vào khoảng không sâu hút, sau đó chợt như nhìn thấy được ánh sáng. Cậu đang ở trước mặt là mẹ mình, bên cạnh là em gái nhỏ, cả gia đình thật hạnh phúc và đùm bộc lẫn nhau. Chợt một đám người bước đến tách họ đi, cậu bị giam giữ lại trong lồng sắt, trơ mắt nhìn mẹ cùng em bị luân phiên cưỡng bức, sau đó bị thiêu sống. Mẹ thống khổ vẫy vùng, em gái cậu thoi thóp nằm trong lửa đỏ. Bên cạnh bước đến chính là Cố Vãn Thâm cùng Khê Vĩ. Nhìn đến cậu tâm can đau đớn trong lồng giam mà nhếch môi cười nhạt, tay ôm chặt Khê Vĩ mà trào phúng :"Tôi cho dù có cùng ai, cậu cũng không có tư cách quan tâm. Cậu càng không có tư cách đòi hỏi quyền tự do. Vì cậu đã đánh mất nó từ lâu rồi. Tôi chính là cho cậu thấy cái giá cậu phải trả. Muốn chết, phải là tôi quyết định. Cho dù có giữ lại một thân tàn phế, tôi cũng không cho phép cậu rời đi".
Bạch Hàn Vĩ từ trong cơn ác mộng mở bừng mắt. Mồ hôi thấm ướt lưng cậu, hơi thở ngắt quãng, đầu đau như búa bổ. Đợi hơi thở bình tĩnh lại, cậu từ từ nằm xuống. Nhận thấy sau lưng không phải hàn khí từ đất như trước mà là cảm giác êm ấm đã lâu không gặp, Bạch Hàn Vĩ khẽ khàng sờ sờ tấm nệm. Tự cảm thấy nệm tốt. Sau đó lại sợ hãi. Cố Vãn Thâm không cho phép cậu mặc đồ, ngủ trên nệm như người bình thường. Cậu như thế, liệu anh có tức giận mà làm hại đến em gái cậu không? Sợ hãi ập đến làm Bạch Hàn Vĩ lung tung đứng lên. Cử động đột ngột cùng với đôi chân không còn lành lặn khoẻ mạnh như trước làm Bạch Hàn Vĩ khụy xuống đất. Tay vô ý quơ loạn xung quanh.

'Xoảng' một tiếng đổ vỡ vang lên đập vào màng nhĩ làm hành động vốn hấp tấp đột ngột dừng lại. Bạch Hàn Vĩ mò mẫm trong bóng tối muốn xem thứ vừa bể là thứ gì. Từ xúc giác của tay, cậu đoán đó có lẽ là một đồ vật bằng pha lê đắt tiền. Sẽ không bị đánh chứ? Em gái cậu sẽ.... Không sao phải không?
'Rầm' cửa phòng đột ngột vị mở ra, Cố Vãn Thâm hai mắt rực lửa giận hướng thân thể ngồi dưới đất mà nhìn. Vốn Cố Vãn Thâm 2 hôm trước sau khi đi không lâu, đồng hồ điện tử báo điện mức ở vòng cổ, chân, tay của Bạch Hàn Vĩ mạnh qua mức an toàn liền lập tức trở về. Nhìn thấy cậu như vậy, Cố Vãn Thâm tắt thiết bị kết nối, đưa cậu lên phòng dành cho khách. Tim mạch của Bạch Hàn Vĩ sau đó trở về bình thường nhưng cơ thể suy nhược không tránh khỏi hôn mê vài ngày. Không ngờ hôm nay vừa tỉnh đã gây chuyện. Cố Vãn Thâm vốn dĩ mang bực tức vì chuyện công việc, lại bị Bạch Hàn Vĩ phiền phức rộn chuyện, Cố Vãn Thâm như nổi điên lên.

Bạch Hàn Vĩ trong tâm ngoại trừ sợ thì chính là sợ. Thân thể không tự chủ co lại, dùng hai tay ôm lấy cơ thể, đầu rút vào trong không ngừng run rẩy. Trong đầu cậu hiện giờ chỉ có 2 suy nghĩ. Không biết sẽ bị Cố Vãn Thâm làm gì. Chọc anh tức giận, lại là đưa cho người khác ngoạn, hay là chính anh dùng roi quất? Hay là.... Em gái cậu.... Không thể nghĩ hơn nữa. Cậu thầm quyết tâm, cho dù bị đánh chết hay bị gian dâʍ mà chết, tuyệt đối không để em gái bị liên lụy được.
Cố Vãn Thâm nhìn đến thân thể bày ra sợ hãi, trong lòng không hiểu sao khó chịu. Khom người nắm lấy cổ chân của Bạch Hàn Vĩ kéo ra, nhìn cẳng chân đầy vết thương, anh cảm giác máu trong người sôi sục, hận không thể bẻ gãy lìa nó.

"Nháo đã đủ chưa? Đèn tôi mua từ Pháp, lại bị kẻ như cậu phá hư. Có bán em gái cậu cho ổ mại dâʍ cũng không mua được. Hay cậu muốn tôi chặt đi hết chân tay cậu, giữ lại thân cùng đầu cậu thôi?" Cố Vãn Thâm gằn giọng.

Bạch Hàn Vĩ lắc đầu, mặt sớm tái nhợt đi.

Quăng Bạch Hàn Vĩ lên giường, Cố Vãn Thâm cầm lấy mảnh vỡ pha lê. Tiến lại gần cậu, đè nghiến cổ cậu xuống nệm giường, bản thân kề sát mảnh vỡ vào gương mặt vốn bị tàn phá của cậu nói.

"Tôi thật muốn cho cậu đổ vài giọt máu"

Nói rồi, tấm kiếng ép vào gương mặt cậu, phàn bén nhọn đâm vào da mặt làm rướm máu. Cố Vãn Thâm di chuyển tay một chút. Một đường từ đuôi chân mày phải kéo xuống tận cằm. Khuôn mặt Bạch Hàn Vĩ vốn trắng, lại vì đau mà gàn như trong suốt, máu đổ ra lại càng nổi bật, bắt mắt.
Bạch Hàn Vĩ run rẩy nhắm lại khoé mắt. Vì không thể thấy, các giác quan lại tự giác biến rõ. Cậu cảm nhận gấp bội cơn đau bị rạch da mà đau điếng.

Cố Vãn Thâm nhìn thấy Bạch Hàn Vĩ ẩn nhẩn, máu ngược lại nổi lên, mắng một tiếng trong miệng liền kéo ngược cậu xuống giường, lôi đến chỗ đổ vỡ, ép đè cậu nằm lên, từ quần móc ra ƈôи ŧɦịŧ bán cương của mình. Nhưng như chợt nhớ ra gì đó, Vãn Thâm lập tức rời khỏi cơ thể cậu. Tiến đến tủ nhỏ gần đó lấy bαo ƈαo sυ mang vào. Sau đó đến lại chỗ Bạch Hàn Vĩ vì đau mà oằn người chống đỡ. Ép lấy hai chân cậu lên làm lưng càng đè xuống miểng kính chảy máu. Một đường thúc vào. Bạch Hàn Vĩ chỉ há miệng thở dốc, tiếng hét kẹt lại dưới cổ họng. Đau đớn bủa vây gấp vạn khi Cố Vãn Thâm điên cuồng đâm rút trong hậu huyệt nhỏ bé. Vì đau đớn, Bạch Hàn Vĩ muốn tìm chỗ bấu víu hòng giảm bớt. Thế nhưng lại vô tình, cánh tay cùng với những ngón tay đầy sẹo lướt qua mặt Cố Vãn Thâm. Móng tay vốn không còn nguyên vẹn tạo trên gương mặt tàn khốc một vệt máu nhỏ.
Cố Vãn Thâm lập tức dừng lại động tác, tay sờ đến vết thương ở mặt. Không nói hai lời điên cuồng đấm vào mặt cậu. Xương á bị nứt được điều trị không lâu lập tức vỡ ra. Một nửa má trái biến dạng hoàn toàn.

"Đĩ đực, cậu là muốn chống đối sao? Hảo! Hay lắm! Tôi chiều cậu"

Nắm lấy tóc Bạch Hàn Vĩ lôi xềnh xệch đi xuống nhà, lôi xuống tầng hàm thứ 3. Đẩy cậu ngồi vào ghế, cố định lại, đeo một thứ đồ gì đó lên ngón tay cậu. Không kịp để Bạch Hàn Vĩ tỉnh táo, đồ kẹp ngón tay đã siết lại.

'Crack' xương ngón tay chịu áp lực lớn chính thức gãy đi.

Làm hết 10 ngón tay, cũng là lúc Bạch Hàn Vĩ thở đã không nổi, hơi nhếch miệng lầm bầm. Lại không ngờ rơi vào mắt Cố Vãn Thâm.

'Chát' một cái tát vang dội đáp vào bên má phải cậu.
"Mày nói gì? Mày hận tao? Mày ghét tao? Bạch Hàn Vĩ, mày nghe cho rõ, đời này mày không có tư cách để nói hận. Mày là xứng đáng"

[Em... Không muốn ở cạnh... Anh nữa]

Đầu óc mơ hồ, Bạch Hàn Vĩ dùng khẩu ngữ mập mờ cảm thán. Vốn dĩ là muốn nói lên suy nghĩ lại quên mất Cố Vãn Thâm đang cạnh bên. Nhìn thấy khẩu ngữ ấy, Cố Vãn Thâm triệt để giận dữ. Nắm tóc ép cậu nhìn vào mắt mình, Cố Vãn Thâm nói.

"Mày muốn thoát? Muốn đưa em mày đi khỏi tao phải không? Tốt, để em mày chết, xem mày có còn ý định thoát khỏi tao hay không!"

Nói rồi, Cố Vãn Thâm bỏ Bạch Hàn Vĩ ở lại, chính mình ly khai.

---------------------------------

Chap hơi ngắn, mọi người thông cảm cho Havi :')))