Tận Cùng Thống Hận

Chương 15: Trốn Thoát



Khê Vĩ tối hôm đó lên kế hoạch tỉ mĩ giúp Bạch Hàn Vĩ trốn thoát khỏi Cố Vãn Thâm. Mãi đến tận 4h sáng mới thϊếp đi được.

"Vĩ thiếu gia, Vĩ thiếu gia".

Từ trong chăn ấm, Khê Vĩ lờ mờ nghe được tiếng gọi ngoài cửa. Nguyên bản mệt mỏi, Khê Vĩ có chút cáu gắt, hướng ngoài cửa đáp lời :"Ừm. Có gì không?"

"Bữa sáng đã dọn xong, thiếu gia dùng bữa"

Khê Vĩ nheo mắt, xoa xoa mi tâm, chợt nhớ ra hôm nay bản thân còn có việc phải làm, Khê Vĩ nhanh chóng xuống giường làm vệ sinh cá nhân rồi vào phòng ăn.

Nhìn bàn ăn thịnh soạn, nhiều tới mức làm y hồ nghi phải chăng đầy là một đại tiệc. Lại liếc sang quản gia đang cúi đầu đứng bên cạnh, Khê Vĩ vờ như không để tâm nói: "Có thể giúp tôi dọn dẹp lại thư phòng không? Tôi muốn vào trong đọc sách, nhưng ngại bụi"

Quản gia có chút khó hiểu, sau đó liền hướng Khê Vĩ nói :"Thiếu gia, thư phòng được dọn hai ngày trước, có thể....."
"Giúp tôi dọn qua đi. Trước tôi có thấy bên trong có gián a" Khê Vĩ làm điệu bộ hờn dỗi nói.

"Cái này....." Quản gia rối rắm không biết thế nào.

"A... thật không giấu được ông a. Tôi là đặt một cái ghế sofa hôm qua, lát nữa sẽ giao. Vốn muốn Thâm có thể thoải mái tỏng thư phòng. Ông xem như giúp tôi một chút, nha?" Khê Vĩ mỉm cười. Y vốn đúng là có đặt một cái ghế sofa a. Có thể để quản gia phân tâm một chút, lấy cắp chìa khóa chẳng phải là đơn giản hơn sao?

Quản gia liền cung kính :"Vốn không thể cãi lời thiếu gia, một lát tôi sẽ cho người hầu lên dọn ạ"

"A không cần, chẳng phải thư phòng là nơi riêng tư của Thâm sao? Ông giúp tôi, chúng ta còn dọn, thế nào?"

"A..... Cũng được" Quản gia bất đắc dĩ đồng ý.

Đạt được mục đích, Khê Vĩ như con mèo nhỏ liếm liếm môi cười thỏa mãn.
Chiều ngày hôm đó, cửa hàng nội thất giao đến bộ ghế sofa lớn. Quản gia cùng giúp bê vào thư phòng. Chuyển đồ được một chút, mồ hôi đã chảy dài, quản gia nóng nực cởi bỏ áo khoác của mình. Thân hình ốm nhưng khỏe mạnh của đàn ông tuổi sắp ngũ tuần. Chìa khóa trong túi áo theo lực đặt kêu tiếng 'keng' một cái. Khê Vĩ liền chú ý đến. Vụиɠ ŧяộʍ đứng vờ như giúp đỡ che đi tầm nhìn, nhanh chóng từ trong xâu chìa khóa lấy ra một chiếc có hình dáng đặc thù. Tìm cách xuống phòng đưa chuyển cho Vĩ.

"Tối nay thận trọng một chút. Anh bị phát hiện, tôi không giúp lời anh được đâu." Khê Vĩ đặt chìa khóa dưới tấm đệm lót sofa, dặn dò tỉ mĩ. Đùa, y có giúp cậu trốn thoát cũng không giúp cậu nhận tội a.

Bạch Hàn Vĩ nhìn đến nơi giấu chìa khóa, cảm kích nhìn Khê Vĩ.
Hoàn thành bước đầu, Khê Vĩ trở vào trong giúp đỡ quản gia làm nốt công việc.

Tối hôm đó, theo như kế hoạch, Bạch Hàn Vĩ mở khóa còng, tập tễnh bước nhẹ lên cầu thang hướng thư phòng bước đến. Đến đúng ngăn kéo Khê Vĩ nói, cậu lục lấy phong thư. Bên trong ngăn kéo trùng hợp lại có tận 2 cái. Bạch Hàn Vĩ chọn một. Mở ra, bên trong ngoài ý muốn lại chính là chứng minh thư, cùng một vài bức ảnh của cậu. Gom lấy chứng minh thư cùng tiền. Bạch Hàn Vĩ nén kích động rút lui khỏi thư phòng. Giấu tất cả dưới tấm đệm sofa, yên tâm ngủ một giấc.

Ngày hôm sau thức dậy, Khê Vĩ chỉ thâm ý liếc nhìn nhắc nhở cậu, mọi việc chuyển biến bình thường như mọi ngày. Đến đêm, Bạch Hàn Vĩ mặc vào quần áo đã được Khê Vĩ chuẩn bị trước, tháo còng cùng mang tiền men theo lối đi nhỏ trong vườn hoa quanh biệt thự.
Đến trước cổng lớn, Bạch Hàn Vĩ lóng ngóng bấm mã bảo mật, tay vừa chạm đến khung sắt, cửa chính liền bật mở. Khê Vĩ đứng bên ngoài nhìn chăm chăm vào Bạch Hàn Vĩ, không đợi Bạch Hàn Vĩ có phản ứng. Khê Vĩ đã hét lên.

"Aaaaa, Bạch Hàn Vĩ trốn thoát. Bắt y lại"

Tiếng hét trong đêm tối đánh thức gia nhân trong nhà, cũng đánh thức thần trí mơ hồ tạm thời của Bạch Hàn Vĩ. Chỉ nghe thấy tiếng động phía trong biệt thự. Bạch Hàn Vĩ hoảng sợ, quên mất những gì đã bàn từ trước, vội xô ngã Khê Vĩ. Khê Vĩ loạng choạng liền lập tức ôm lấy người cậu giữ chặt.

"Hàn Vĩ, anh đi đâu. Thâm về nhà không thấy anh, không hay đâu"

Nhưng Bạch Hàn Vĩ lúc này trong đầu chỉ có ý niệm bỏ trốn. Mắt tham vọng nhìn ra con đường bên ngoài, kịch liệt giãy dụa. Gia nhân đều đã đến rất gần, Bạch Hàn Vĩ hoảng sợ quơ loạn tay liền cầm lấy vật cứng xung quanh, một đường đâm vào Khê Vĩ. Chỉ nghe được tiếng la thảm thiết của Khê Vĩ, tay của y cũng buông lỏng, Bạch Hàn Vĩ cứ thế bỏ chạy trong đêm. Để vẳng lại tiếng kêu la lo lắng của mọi người.
Khê Vĩ đau đớn ôm lấy bụng, con dao cắm vào bụng không ngừng tuông máu. Gia nhân đều mặt cắt không còn giọt máu, không quan tâm đến Bạch Hàn Vĩ đã bỏ đi hay chưa, đều hốt hoảng đưa Khê Vĩ vào bệnh viện. Kế hoạch bỏ trốn, chính là vì đó mà thành công.

~~~~~~~

Khê Vĩ chỉ cảm thấy đau, ngoài đau thì chính là cực đau. Đợi tan đi thuốc mê, cơn đau đột ngột đánh úp làm y mơ màng tỉnh dậy. Mê man nhìn chung quanh, đợi đến thần trí trở về, Khê Vĩ mới biết chính mình nằm trong bệnh viện.

"Em uống nước đi. Em đã hôn mê 3 ngày rồi" Cùng lúc phát ra âm thanh, trước mặt Khê Vĩ được đưa đến một ly nước ấm. Nhìn đến Cố Vãn Thâm mặt không giấu nổi lo lắng, cùng uể oải, Khê Vĩ nghĩ rằng chắc hẳn anh nghe tin đã chạy vội về đây. Nhưng là y không biết, anh trở về, là vì y bị thương hay là vì Bạch Hàn Vĩ đã trốn thoát thành công.
"Thâm...." Khê Vĩ khẽ cử động, trả lại ly nước cho Cố Vãn Thâm, chính mình hơi nhướn người muốn nắm lấy tay anh.

"Đừng cử động" Cố Vãn Thâm dường như sợ Khê Vĩ sẽ bị nứt vết thương liền kiềm lại hành động của y, bàn tay ấm nóng tự phủ lấy bàn tay nhỏ bé trắng bệch.

"Bạch Hàn...."

"Tôi biết rồi. Đã liên lụy em bị thương. Tôi không ngờ tên tạp chủng ấy lại có thể ra tay với em. Y nhân lúc quản gia sơ suất trộm lấy chìa khóa, tự ý mở cửa thư phòng ăn cắp tiền rồi chạy trốn. Quá đáng hơn chính là làm em bị thương. Tôi....không chấp nhận được" Cố Vãn Thâm mắt hằn tơ máu, giọng nói lúc cuối lại nghẹn lại như tự giật mình. Là không chấp nhận việc đả thương Khê Vĩ, hay là không chấp nhận việc cậu thế mà lại từ bỏ anh.

"Thâm... đừng tức giận, em cũng không sao mà, phải không?" Khê Vĩ ôn nhu cười.
"Ừ... em không sao."

"Thâm... anh thả Hàn Vĩ đi đi. Anh ấy là sức yếu thế cô, với thế lực của anh, chẳng phải hà hϊếp người ta sao? Huống chi, anh có em..."

"Y khác" Cố Vãn Thâm bỗng lớn tiếng quát, sau liền thấy mình phản ứng quá đáng liền hạ giọng "Em đều không biết y đã làm gì. Ngựa quen đường cũ. Trước cũng chính tay y đẫm máu, sau lại muốn hạ sát. hừ"

Khê Vĩ hạ mi mắt. Y cũng có thể gọi là thành công. Bạch Hàn Vĩ cũng đã chạy trốn 3 ngày, chỉ mong Hàn Vĩ đủ thông minh để biết đến sẽ trốn nơi nào. Tốt nhất đừng để bị bắt, chứ bằng không, một cái chết cũng không đủ cho cậu.

--------------------------

Ni hao :') Chào mừng trở lại. Trời ơi, tui lên 12 rồi, mới đầu năm mà bài vở nhiều thấy sợ nên mấy nay hok viết. Cũng nửa tháng ròi :') chắc mọi người quên tui rồi ha :') Tui định viết dồn, 2/9 up một lượt để làm quà, mà hoy :') tui cũng nôn up, mà mọi người chắc cũng nôn xem :') Tập này cũng bình thường hoy :')