Tận Cùng Thống Hận

Chương 1



"Y đâu? " Một nam nhân cao lớn thuận miệng hỏi người vệ sĩ bên cạnh sau khi bước vào nhà chính.

"Thiếu gia... À y đang ở dưới hầm" Tên vệ sĩ đầu đổ đầy mồ hôi. Chết tiệt, lại thuận miệng gọi y là thiếu gia không phải sẽ bị phạt chứ?? Ta đây là không cố ý. Lão đại à, ngài đại ân đại đức đừng trách tiểu nhân miệng mồm lanh lợi, lời nói nhanh hơn não nha.

Nam nhân vẻ mặt tàn nhẫn liếc nhìn người vệ sĩ bên cạnh. Khoé môi nhếch lên một đường chênh lệch, đặc biệt tạo cho đối phương một cảm giác vừa áp bách vừa nguy hiểm.

"Ăn chưa?" Nam nhân phất tay đẩy lui tất cả người hầu đâng đứng gần đó , chính mình ngồi xuống ghế sofa bằng da trong phòng khách. Hai chân bắt chéo, chậm rãi châm điếu thuốc. Tiếp theo hít một hơi thật dài rồi ngửa đầu chậm rãi phả khói ra không trung. Bàn tay trái đeo một chiếc nhẫn bằng đá quý trên ngón cái không nhanh không chậm gõ đều trên mặt sofa. Vẻ mặt bình thảng lại chính là làm người khác không rét mà run.
"5 ngày nay vẫn chưa cho ăn gì ạ. Chỉ tiêm gluco và cho uống nước. Hoàn toàn không có thực phẩm lót bụng" người vệ sĩ lại cung kính trả lời rồi quy củ đứng bên cạnh cúi đầu cầm kẹp hồ sơ.

"Ừm" Cố Vãn Thâm có chút trầm ngâm. Nghĩ ra cũng đã 10 năm, thời gian cũng thật dài. Từ lần đầu tiên gặp mặt cho đến 3 năm sau đó, chính bản thân mình đã từng nghĩ, suốt cuộc đời cũng chỉ cần có Bạch Hàn Vĩ bên cạnh là tốt. Y nhu thuận, có vẻ hơi ngốc nghếch lại không kiềm lòng được muốn yêu thương y một chút. Lại không ngờ. Che dấu bên trong con người tưởng như thánh thiện đó là một con ác xà. Hừ, thật không nghĩ tới!

Bất giác quên, lại cũng hơn 5 năm. Kể từ lần bắt gặp y trong gay bar mình mới thu mua. Hắn dù có chết cũng không quên được tình trạng lúc ấy.

Khi ấy, hắn tiêu sái đến phòng VIP, tùy tiện gọi quản lý đưa đến vài ngưu lang ưu tú để chiêu đãi khách. Lại không ngờ trong số đó có mặt chính là kẻ đã làm hắn hận tận xương tủy, thòi thời khắc khắc đều cho người điều tra. Hah, trái đất quá tròn. Hôm nay chính hắn và y chạm mặt tại đây. Cũng không còn là thân phận đại thiếu gia và nhị thiếu gia nữa, mà chính là ngưu lang và khách. Hắn cảm thấy buồn cười biết bao. Khuôn mặt trắng ngần ấy cùng đôi mắt đen tròn nhìn mình chằm chằm lại không giấu nổi kinh ngạc cùng hoảng sợ. Phải, chính là hoảng sợ. Nếu thật sự sợ, y nhẽ ra không phải thẳng tay đâm phụ thân hắn 21 nhát đi? Nực cười.
Hắn thẳng thừng chỉ mặt y, muốn y phục vụ mình đêm nay. Dù gì, 2 năm chạy trốn, y không phải đã học được nhiều cách lấy lòng khách rồi? Cũng không biết y đã dạng chân ra cho bao nhiêu người thượng. Trước chính là nhị thiếu gia trong sáng, thanh thuần; sau chính là thứ điếm đàng nghìn người thượng, vạn người cưỡi. Thế mà y lại tỏ vẻ thanh cao? Hắn chỉ tay vào y yêu cầu đến cạnh mình. Y thế nào lại đứng chết trân một chỗ? Không phải trước đây câm, bây giờ là điếc?

Bạch Hàn Vĩ, cậu bẩm sinh bị câm. Những âm thanh phát ra ngoài "ô ô, a a" cũng chỉ là những tiếng thở dốc đi? Ha! Thế nào 2 năm không gặp lại là kẻ vừa câm vừa điếc?

Cố Vãn Thâm liếc nhìn quản lý quán bar, cười nhạt

"Dường như quản lý Trần không dạy người của mình tốt a?"

Quản lý Trần đột ngột thay đổi nét mặt. Làm sao có thể? Bình thường tiểu Bạch cũng rất nhu thuận, nghe lời. Trong quán bar này, y là người được ưa chuộng nhất. Không phải dở chứng chứ? Mà dở chứng cũng không phải với Cố lão đại đi. Quản lý Trần khóc ròng, lại nhẹ giọng nói:
"Cố.. Cố lão đại bớt giận. Tiểu Bạch là người mới đi... Có thể không biết quy củ một chút. Miễn cho ngài phiền lòng, tôi cho người dạy dỗ một chút là được mà ha...ha"

"Người mới?" Vãn Thâm hơi nhướng mày nhìn y. 2 năm vẫn còn là mới? "Được rồi, tôi không nên khắt khe với người mới nhỉ. Tôi dù sao cũng là chủ nơi này. Một ngưu lang nhỏ nhoi còn có thể cương được bao lâu?"

Lại quay sang các vị khách của mình "Có lỗi. Các vị dùng thoải mái. Tôi đi xem lại người"

Nói xong liền dẫn theo nhóm vệ sĩ cao lớn cùng đưa Bạch Hàn Vĩ đi vào gian phòng VIP cao cấp khác.

Cả đoạn đường, Bạch Hàn Vĩ thật sự rất lo sợ, không, là cực kỳ lo sợ. Sợ hãi phải hay không Cố Vãn Thâm sẽ gϊếŧ mình? Chết, quả thật không phải điều gì to tát. Chỉ là giờ lúc này, y chưa thể chết. Mẹ của y vẫn còn đang điều trị tại bệnh viện. Y phải sống để lo cho mẹ. Quả thật chứng minh, y đã nghĩ nhiều rồi. Cố Vãn Thâm vốn dĩ không có ý định gϊếŧ y. Sau khi vào phòng, Vãn Thâm liền xoay người, trực tiếp cho Bạch Hàn Vĩ một cú đấm vào má trái. Lực đạo tuy đã được Vãn Thâm kiềm chế nhưng sức lực của Hàn Vĩ so với Cố Vãn Thâm khác nhau trời vực. Y ốm yếu, gầy gò từ một người vốn có bệnh lại khổ công làm việc kiếm tiền. Hắn lực lưỡng, vạm vỡ từ một người rèn luyện lâu năm.
Sau khi tặng cho Hàn Vĩ một cú đấm, Bạch Hàn Vĩ lảo đảo một chút, lại ôm lấy bên má bị đấm, cúi đầu im lặng. Quả thật trời sinh đã câm, y cũng không thể nói được gì mà. Cười chua xót một chút. Lại không ngờ mình bị lĩnh thêm vài cua đá, một vào bụng, một vào ngực, một vào sườn và một vào lưng. Bạch Hàn Vĩ cảm thấy ngũ tạng bị rối tinh một hồi, kiềm không được liền phun ra một ngụm máu. Sau đó liền bị dây lưng không lưu tình quất lên cơ thể. Tuy không chảy máu, nhưng khắp người hầu như toàn vệt lằn. Đánh bằng dây lưng, đó là một sự đau đớn cùng cực. Phải chịu sự thống khổ ấy từ chỗ bị đánh lan ra vùng da thịt xung quanh. Một lát sau khi đánh đã, khắp người y cũng không còn quần áo lành lặn. Những nơi bị dây lưng đánh qua liền xuất huyết, bầm tím, thảm không nỡ nhìn.
Cố Vãn Thâm sau khi đánh xong, liền cởϊ áσ vest ra quăng lên ghế sofa, cởi caravat cùng nút tay áo sơ mi. Đứng bên cạnh đợi Bạch Hàn Vĩ từ đau đớn tỉnh táo lại. Hắn một bước tiến đến bàn rượu trước ghế sofa ngồi xuống. Châm một điếm thuốc, từ từ hút tàn một điếu, rồi lại nhìn về Bạch Hàn Vĩ.

"Lôi nó đến"

Dứt lời, một vệ sĩ cao lớn đã trực tiếp nắm một bên tay kéo đến dưới chân Cố Vãn Thâm.

Cố Vãn Thâm lặng nhìn người thanh niên trước mắt. Thật sự 3 năm trước, có nghĩ cũng sẽ không nghĩ đến chính hắn lại đánh Bạch Hàn Vĩ đến nửa sống nửa chết thế này.

Dùng mũi giày nâng lên cằm của đối phương, anh chăm chú nhìn vào mắt y. Hừ, tuyệt, đôi mắt lấp lánh câu nhân như vậy, rất hợp làm ngưu lang. Sau đó liền như tức giận mà dẫm giày lên đám tóc mềm mượt của Bạch Hàn Vĩ. Lại túm tóc nhấc nửa người trên lên, kề miệng vào tai thì thầm
"Hah! Cuối cùng có lẽ cũng chỉ có ngưu lang mới thích hợp với cậu"

Quay sang 10 vệ sĩ đang đứng gần đấy cất giọng tàn nhẫn

"Từ giờ đến 8 giờ sáng mai. 11 tiếng, đừng chơi chết. Quay clip lại, sau đó dẫn người về biệt thự Cố gia"

Nói xong liền lạnh lùng quay đi ra ngoài cửa, để Bạch Hàn Vĩ sửng sốt bên trong. Y đã nghĩ rất nhiều cách trừng phạt khi gặp lại Cố Vãn Thâm. Hành hình, tra tấn, bất quá một dao đoạt mạng. Lại không ngờ... Người mình luôn yêu nhất lại... phân phó hơn 10 người hưởng dụng mình. Là một ngưu lang, không phải y chưa từng phục vụ NP hay SM, nhưng cùng lắm cũng chỉ 3 người cùng 1 lúc. Còn bây giờ là 10 người, 11 tiếng. Quả thật. Bạch Hàn Vĩ cười lạnh lẽo trong lòng. Đúng là Cố Vãn Thâm, trả thù, cũng chính là dùng dao rạch ra cho những vết thương đang kết vảy phải đổ máu. Em là yêu anh thật lòng, gϊếŧ ông ta cũng vì em yêu anh. Yêu anh đến mức từ bỏ mọi thứ, cuối cùng trong mắt anh em chỉ là một kẻ đến tiện nhân còn không bằng?
Đêm hôm ấy, so với 20 năm trước đây là đêm thống khổ nhất, đau đớn nhất, đáng sợ nhất và dài nhất. Thế nhưng có trời mới biết, y không vì thế mà hết yêu hắn. Yêu hắn hơn tất cả mọi thứ. Thứ cho sự si tình mê muội này của y.

Mà Cố Vãn Thâm bên phòng khác vẫn đang say sưa với một cậu trai xinh đẹp khác. Trong lòng thoả mãn nằm trên giường. Lại châm một điếu thuốc hút. Ánh mắt không giấu được loé lên vẻ ngoan độc cùng với... hưng phấn khi đày đoạ y. Nhưng có lẽ Cố Vãn Thâm sẽ không bao giờ biết, đây chính là điều mà sau này hắn chỉ có thể mang ân hận cùng áy náy mà sống.

-----------------------------

Havi: tui viết hỏng hay nhưng mấy người ủng hộ cho tui vui đi :'( Cầu cmt đi mà ??