Tầm Thần Ký

Chương 170: Manh mối



Tịch Thần bất chợt ngẩng đầu nhìn Can Mạch, sực nhớ ra cái gì, biểu tình của nàng muốn nói lại thôi.

Đáy mắt Can Mạch xẹt quang một tia dị sắc, nhưng nhanh chóng bị hắn giấu đi. Vẻ mặt hắn đường hoàng, ngữ điệu chân thành hỏi:

“Tịch cô nương, ngươi có chuyện gì khó xử có thể nói ra. Tuy rằng thực lực của tại hạ không bằng cô nương, nhưng ta có nhân mạch, có thuộc hạ, biết đâu chừng sẽ giúp được cô nương.”

Nghe thế, Tịch Thần hơi suy tư một lát, thấy xung quanh không có người chú ý đến bàn này, nàng mới đè thấp giọng nói:

“Ta biết mỗi thành viên khi đăng ký làm lính đánh thuê thì sẽ được phân phát một khối thẻ bài chứng minh thân phận. Khi bọn họ hoàn thành nhiệm vụ thì tích phân cũng sẽ được chuyển vào đó. Chẳng hay có thể thông qua khối thân phận bài này tìm đến tung tích của thành viên lính đánh thuê không?”

Can Mạch hoàn toàn kinh ngạc hỏi:

“Tịch cô nương muốn tìm người? Người này cùng cô nương có thù oán?”

Đám người Yến Thanh, Doãn Nguyệt cũng giật mình nhìn Tịch Thần. Bọn họ không nghĩ ra “người dũng sĩ may mắn” nào cư nhiên lợi hại đến mức khiến người lạnh lùng bất cần, bình tĩnh tự giữ như Tịch Thần phải lợi dụng thủ đoạn để truy tung như thế.

Thông qua biểu cảm chân thật của người xung quanh, Tịch Thần biết bọn họ đây là hiểu lầm, nàng tức khắc mím môi, kiên định giải thích:

“Không phải kẻ thù! Người nọ không chỉ là ân nhân mà còn là bằng hữu của ta. Chuyện này để nói rõ thì rất dài, nhưng tạm thời bọn họ đều mất tích, ta chỉ muốn âm thầm tìm kiếm, không muốn gióng trống khua chiên làm mọi người đều biết.”

Can Mạch nghe vậy, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, hắn tỏ vẻ lý giải không có truy cứu căn nguyên bí mật, chỉ đưa ra phương án giải quyết vấn đề:

“Tịch cô nương có điều không biết, thân phận bài là có thể truy tung vị trí của sở hữu thành viên. Nhưng Liên Minh là tổ chức lính đánh thuê đứng đắn, không phải nơi giả danh lừa bịp, nhìn trộm riêng tư của người khác. Quy củ đã đặt ra, ngay cả thủ lĩnh như ta cũng không thể tự tiện tìm tòi vị trí của thành viên. Trừ phi…”

Không đợi Tịch Thần nói gì đó, Yến Thanh đã nóng nảy mà hỏi ra tới:

“Trừ phi cái gì?”

Bị người cắt ngang, Can Mạch cũng không bực, hắn bưng chung trà nhấp một ngụm để nhuận nhuận hầu, sau đó mới nói tiếp:

“Trừ phi là thành viên đó phản bội hoặc làm ra chuyện nguy hại đến Liên Minh thì chúng ta mới có thể vận dụng đặc thù thủ đoạn, kích phát truy tung.”

Tịch Thần nghe thế thì hơi nhíu mày, xem ra muốn tìm Liên Minh giúp đỡ là không có khả năng.

Muốn bọn họ phá hư quy củ, đó là làm khó người khác. Bằng quan hệ giao dịch hiện tại, Tịch Thần nhưng không muốn vì việc riêng của chính mình mà khiến quan hệ minh hữu xé rách thành phế thải.

Hoặc cũng có thể hạ lệnh truy nã Kỳ Văn Thư, thông qua mục đích này tìm kiếm tung tích của hai huynh muội. Nhưng ngẫm lại quá khứ, Kỳ Văn Thư không có làm sai cái gì, mỗi lần nhắc tới Liên Minh đều là sùng bái cùng hướng tới. Nếu hạ lệnh truy nã chỉ vì để tìm hắn, này đối với hắn mà nói là cực kỳ không công bằng. Hoàn toàn đem mộng tưởng, ước mơ, nhân cách và danh dự của hắn giẫm đạp không đáng một đồng.

Hai huynh muội trốn tránh đuổi giết đã đủ khổ sở rồi, nàng không thể tự tiện làm chủ trương.

Nghĩ thông suốt hết thảy, Tịch Thần thở dài một hơi, vẫy tay nói:

“Thôi! Là ta nghĩ đến không chu toàn. Có lẽ ân nhân đã tìm được chốn đào nguyên nào đó cư trú cũng nói không chừng. Can thủ lĩnh không cần khó xử vì ta mà phá hư quy củ.”

Can Mạch nghe vậy cười xòa, phất tay nói:

“Tịch cô nương không cần khách khí như vậy, Can mỗ là thiệt tình thực lòng muốn giúp cô nương. Như vậy đi, truy tung vị trí là kích hoạt không được, nhưng Liên Minh có nhiều lính đánh thuê như vậy, bọn họ bôn tẩu khắp nơi làm nhiệm vụ. Cô nương coi như cố chủ, phóng một cái nhiệm vụ tìm người, ta sẽ phó thác bọn họ lưu ý.”

Tịch Thần nghe vậy, biểu tình hơi hòa hoãn, gật đầu đồng ý:

“Biện pháp này có thể, đa tạ Can thủ lĩnh giúp ta chi chiêu.”

Ngay sau đó, nàng đem tin tức của Kỳ Văn Thư và Kỳ Tiểu Nhã báo cho Can Mạch, Vân Tiêu ở bên cạnh hỗ trợ ký lục, chỉ cần chờ trở về liền sẽ đem này phóng lên bảng nhiệm vụ.

Nhớ tới cái gì, Tịch Thần còn nhắc thêm một câu:

“Đúng rồi, có thể hỗ trợ thêm một cái phụ gia điều kiện sao? Nội dung nhiệm vụ phải được mã hóa, chỉ có người tiếp nhận nhiệm vụ này mới có thể thấy được nội dung bên trong, hơn nữa không thể tiết lộ cho người ngoài biết.”

Làm như vậy, cũng giảm bớt xác suất bại lộ thông tin của Kỳ Văn Thư. Nàng không biết phủ thành chủ đóng vai trò gì, có thể phòng là tốt nhất. Nhưng Lâm gia bên kia, chính là một viên bom hẹn giờ, nếu bọn họ biết Liên Minh đang tìm kiếm Kỳ Văn Thư, nói không chừng sẽ theo dõi người tiếp nhận nhiệm vụ, đợi khi tìm được thì một lưới bắt hết, giết người diệt khẩu.

Can Mạch đối với người tên “Kỳ Văn Thư” này nổi lên chút hứng thú. Không biết hắn đã làm cái gì, liên lụy bao sâu, thế nhưng có thể làm vị đại lão này cẩn trọng đối đãi như thế.

Bất quá, có cơ hội giúp đại lão làm việc, Can Mạch là sẽ không từ bỏ.

Cho nên hắn híp mắt, trịnh trọng đáp lại Tịch Thần:

“Tịch cô nương yên tâm, việc này Can mỗ đã nhận, nhất định sẽ xử lý một cách thỏa đáng.”

Tịch Thần thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Thấy Tịch Thần rốt cuộc không còn rối rắm nữa, Can Mạch mới đem một khối bản đồ da dê trải ra, ngón tay vừa di chuyển vừa nói:

"Tịch cô nương, Yến cô nương, Doãn cô nương,… các ngươi cũng xem để biết một chút tình hình thực tế đi. Mấy ngày nay ta đã tập hợp nhân tài trong Liên Minh, lại cùng Lăng gia chủ thương lượng, chúng ta đã thăm dò ra lộ tuyến phù hợp để dàn trải Truyền Tống Trận. Vị trí bắt đầu sẽ ở chỗ này, kéo dài đến nơi này. Năng lượng để duy trì trận pháp là ngọc thạch, Liên Minh chúng ta ra một nửa, một nửa còn lại sẽ do Tứ Đại gia tộc tự hành phân chia.

Sau khi dàn trải xong, Dịch Dao sẽ đứng ở nơi trung tâm rót vào lực lượng để ổn định không gian, các vị trưởng lão dựa theo bát đẩu thất tinh xếp hàng, chống đỡ trận pháp không loạn chuyển.

Đợi cho không gian ổn định rồi, ta sẽ đi ở phía trước nhất, dẫn dắt các vị rời đi nơi này, đến thế giới ban đầu mà ta sinh sống. Các ngươi có thắc mắc gì không?"

Doãn Nguyệt nhìn bản đồ, cong cong vẹo vẹo nàng nhìn cũng không hiểu lắm, nhưng nàng biết khởi Truyền Tống Trận là một công trình to lớn, nàng hỏi:

“Muốn dàn trải truyền tống trận cần thời gian bao lâu?”

Can Mạch nhìn thoáng qua Vân Tiêu, hắn phụ trách hậu cần chuẩn bị, hẳn là rõ ràng hơn hắn nhiều.

Vân Tiêu phiên danh sách trên tay, đáp:

“Từ tháng trước chúng ta đã bắt đầu xuống tay chuẩn bị nhân lực và vật tư. Chỉ là ngọc giản mà Tịch cô nương đưa hơi chút thâm ảo, chúng ta dành hơn thời gian nửa tháng nghiên cứu, rốt cuộc đã có manh mối. Hiện tại cho người bắt đầu bố trí, hẳn là không đến hai tháng là có thể hoàn thành. Thời gian còn sung túc, các vị cứ thong thả mà chuẩn bị những vật dụng cần thiết.”

Doãn Nguyệt nghe vậy, rốt cuộc yên tâm rồi, trong đầu nghĩ nên chuẩn bị cái gì, nàng không nói nữa.

Nhưng Yến Thanh lại híp mắt nhìn Can Mạch, biểu tình quỷ mị hỏi:

“Các ngươi dùng cách nào để xác định được vị trí thế giới ban đầu mà các ngươi sinh sống? Chúng ta là người ở nơi này, không hiểu bên ngoài là tình huống ra sao, lỡ ngươi có tâm mai phục, hố chúng ta thì phải làm sao bây giờ!”

Vân Tiêu, Dịch Dao có chút tức giận muốn nói gì, nhưng Can Mạch đã khoát tay, vẻ mặt không sao cả nói:

“Ta đã dùng đạo tâm thề, sẽ không qua cầu rút ván hố các vị. Chư vị có thể yên tâm! Đến nỗi ta như thế nào có thể xác định vị trí, kỳ thực là do trong tay ta có trương dư đồ, hơn nữa ta là con cháu đại gia tộc, thế giới bên kia còn giữ hồn đèn và huyết trụy của chúng ta, chỉ cần thông qua huyết mạch lôi kéo mà xác nhận vị trí, này lại có khó gì đâu! Đây, các vị xem, dư đồ có ghi lại rõ ràng: Thần Châu đại lục, bí cảnh Ngạc Sơn!”

Nói nữa, hắn muốn hố bọn họ, nhưng có vị đại lão thần bí như Tịch Thần ở đây, hắn cũng đến có lá gan nha! Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, nàng đưa hắn cơ duyên lớn như vậy, hắn làm không ra hành vi được chim bẻ ná, được cá quên nơm đó.

Mọi người nhìn dư đồ trên tay hắn, quả nhiên thấy có một bản khối được đánh dấu đại lục Thần Châu, ở vị trí phía Bắc đánh dấu hồng tiêu, khoanh tròn ngay tại chỗ bí cảnh Ngạc Sơn.

Nhưng Yến Thanh vẫn không tin lắm, bĩu môi chế nhạo:

“Dư đồ là của ngươi, ai biết ngươi nói vị trí là thật là giả!”

Biểu tình của Can Mạch hơi trầm xuống, hắn vì Tịch Thần nên mới nhường nhịn nàng, nhưng tượng phật cũng có ba phần tính tình, không chịu nổi nàng khiêu khích. Hắn đang muốn mở miệng sặc thanh, ai ngờ Tịch Thần đã trước một bước ra tiếng:

“Dư đồ không phải tạo giả, vị trí trên đó cũng là thật sự!”

“Tiểu Thần Thần, sao ngươi biết?” Yến Thanh không tin Can Mạch, nhưng Tịch Thần nói, Yến Thanh lại không chút hoài nghi.

Nàng chỉ có chút nghi hoặc, tiểu Thần Thần sao lại khẳng định vị trí là thật?

Can Mạch, Vân Tiêu cũng khẩn trương nhìn chằm chằm Tịch Thần, trong lòng hiện lên một loại dự đoán.

Chẳng lẽ… nàng cũng…

Tịch Thần còn có thể nói sao bây giờ, trùng hợp là thật sự trùng hợp, bởi vì vị trí trên dư đồ của Can Mạch hoàn toàn trùng khớp với vị trí trên Địa Tâm Đồ mà Thiên Đạo đưa cho nàng. Đây là minh minh bên trong đều có thiên ý…

Tịch Thần trầm mặc một hồi lâu, sau đó mới nhìn Can Mạch, tự thuật:

“Năm năm về trước, ta trọng thương rơi xuống thế giới này, ta mất hết ký ức, hoàn toàn không nhớ rõ mình xuất thân từ đâu. Mấy năm nay ta ở Địa Hoang Chiến Trường rèn luyện, hòng tìm về linh cảm nhưng không nhớ được mảy may. Cho đến khi nhìn đến vị trí trên dư đồ mà ngươi nói, lòng ta có loại trực giác, ta hẳn là đến từ thế giới kia.”

Tuy rằng lời này có điểm xả, nhưng Tịch Thần chỉ có thể căng da đầu mà viên đi lên.

May mà, không ai để ý điểm này. Can Mạch và Vân Tiêu nhìn lẫn nhau, đều thấy được sự kinh hãi từ trong mắt đối phương.

Khẽ nuốt một ngụm nước bọt, Vân Tiêu gian nan nói:

“Ngươi hẳn là giống tình huống của chúng ta, từ bí cảnh Ngạc Sơn rơi đi xuống. Trên người của ngươi còn có tín vật không? Nếu không có tín vật, ngươi lại mất ký ức, vậy rất khó tra xét!”

Tịch Thần không nghĩ tới cùng Can Mạch hợp tác còn sẽ có ngoài ý muốn chi hỉ. Biểu tình nàng hơi trầm trọng, nghiêm túc hỏi:

“Các ngươi trước nói xem, bí cảnh Ngạc Sơn là tình huống như thế nào? Biết đâu sau khi nghe xong thì ta sẽ nhớ lại chút gì đó!”

Đám người Yến Thanh, Doãn Nguyệt cũng chăm chú lắng nghe. Tương lai bọn họ đi thế giới kia, biết người biết ta cũng khá tốt.