Tam Ẩn

Chương 16



Ba Lâm và mẹ Lâm vẫn muốn hỏi Lâm Luật rất nhiều vấn đề nhưng Lâm Luật lại nhốt mình trong phòng, từ chối tiếp xúc với bên ngoài giống như trước kia.

Lâm Luật khôi phục như ngày thường trái lại khiến ba mẹ Lâm càng thêm lo lắng. Không phải là họ không muốn hỏi về tình huống của Lâm Cận Nam, chẳng qua là Trần Hi cũng không biết rõ, chỉ biết tên họ, tuổi tác đại khái, đối phương có bối cảnh gì, thái độ làm người thế nào, cũng hoàn toàn không biết gì cả. Hỏi Lâm Luật, càng hỏi không ra đáp án. Hai ông bà tạm thời cũng không có biện pháp, nghĩ bụng gặp được Lâm Cận Nam mới tính tiếp.

Hôm sau, Lâm Cận Nam lại gọi điện thoại cho Lâm Luật, Lâm Luật vẫn tắt máy, trong lòng Lâm Cận Nam có chút lo lắng, hận không thể chạy đến nhà Lâm Luật, nhưng mà nàng lại không biết địa chỉ nhà Lâm Luật, cho dù biết cũng không thể làm chuyện lỗ mãng như vậy được. Trong lòng Lâm Cận Nam có chút phức tạp, không biết là vui vẻ hay là mất hứng, hiện tại Lâm Luật đã có vài phần tính tình của con người. Lúc Lâm Luật làm người nhân tạo cho dù không vui thì đối với tất cả mọi chuyện đều nghe lời nàng, tuyệt đối không dám tắt máy khi biết nàng gọi điện tới. Lâm Cận Nam đang suy nghĩ, Lâm Luật rốt cuộc có thể kiên trì tới khi nào thì sẽ khởi động máy đây?

Lâm Luật trốn ở trong phòng, trong tay vẫn cầm điện thoại di động, trong lòng rất muốn khởi động máy, nàng nghĩ có thể Cận Nam sẽ gọi điện thoại cho nàng, bởi vì nàng đã cúp ngang điện thoại của Cận Nam, trong lòng Cận Nam đối với nàng còn có rất nhiều hổ thẹn, nhưng nàng lại không hy vọng Cận Nam bởi vì hổ thẹn mới muốn liên lạc nàng.

Lâm Luật biết sau khi bản thân trở thành con người thật sự tâm tình càng lúc càng không dễ khống chế giống trước đây, giống như hiện tại, rất tùy hứng. Cho đến buổi chiều, Lâm Luật rốt cục vẫn nhịn không được, mở điện thoại.

Lâm Cận Nam gọi được rồi, nàng nhìn xuống đồng hồ đeo tay, hai giời chiều, so với tưởng tượng của nàng thì lâu hơn nhiều, Lâm Cận Nam vung lên khóe miệng, tính cách này của Lâm Luật mà nói cũng là chuyện tốt.

"Tôi cứ nghĩ em không muốn để ý đến cô gái vừa ích kỷ lại đáng ghét như tôi nữa chứ" Lâm Cận Nam khẽ mỉm cười.

"Người biết rõ tôi sẽ không không để ý đến người" Cận Nam biết rõ người sợ là nàng, Cận Nam chưa từng thua nàng, còn nói như vậy, Lâm Luật cảm thấy trong lòng rầu rĩ, không thoải mái.

"Ừ, cho dù tôi làm gì thì Lâm Luật cũng sẽ không rời khỏi tôi, cho nên tôi mới có thể không chút lo sợ gì cả" Lâm Cận Nam ngẫm lại cũng cảm thấy bản thân thật đáng ghét.

Lâm Luật không nói tiếng nào, nàng chưa từng nghĩ như vậy, thấy Cận Nam áy náy đối với nàng thì nàng đã bắt đầu không lo lắng nữa.

"Lâm Luật, nếu em muốn dọn đến sống chung với tôi, cũng có thể" Lâm Cận Nam rốt cuộc vẫn thuận theo nguyện vọng của Lâm Luật.

"Nhưng người không thích tôi làm phiền người" Tuy rằng nàng quả thật rất muốn ở cùng Cận Nam nhưng Cận Nam không thích thì nàng cũng sẽ không miễn cưỡng Cận Nam.

"Không phải tôi không thích, lúc đầu tôi cho rằng hiện tại em đã là con người rồi, em sẽ thích ứng thân phận hiện tại của em, chỉ có thoát khỏi bóng ma của tôi thì em mới có thể tìm được con người chân chính của mình, nhưng nếu em thực sự cảm thấy ngày tháng có tôi tồn tại mới là cuộc sống em muốn, vậy thì hoan nghênh em trở về" Lâm Cận Nam nghiêm túc nói, nàng sẽ không giương khẩu hiệu muốn tốt cho Lâm Luật mà không quan tâm nguyện vọng của Lâm Luật.

"Người nói thật không?" Lâm Luật không xác định nên hỏi lại, bởi vì nàng sợ trong lòng Cận Nam phiền chán nàng.

"Không phải chúng ta đã từng cùng nhau chung sống rất nhiều năm sao, những năm đó, tôi cỡ nào may mắn có được em bên cạnh" Lâm Luật là dương quang của Lâm Đường, ấm áp yếu ớt kia là ký ức duy nhất đáng giá tưởng nhớ của Lâm Đường, tuy rằng hiện tại nàng không phải Lâm Đường nữa nhưng Lâm Cận Nam không chán ghét Lâm Luật xuất hiện trong cuộc sống của nàng.

"Tôi sẽ chăm sóc người" Lâm Luật nghiêm túc nói, nếu như sống chung, thân thể hiện tại trưởng thành rất nhiều so với trước đây thì nàng có thể chiếu cố tốt cho Cận Nam. Kiếp trước tuy rằng nàng mới là con nhưng trên cơ bản đều là nàng chăm lo cho cuộc sống của mẹ.

Lâm Cận Nam nhớ đến kiếp trước, mặt đỏ lên có chút xấu hổ, được rồi, kiếp trước nàng quả thực là người mẹ rất vô trách nhiệm, nhưng kiếp này sẽ không như thế.

"Bây giờ hãy để tôi chăm sóc cho em" Lâm Cận Nam tuyên bố, nàng đã hạ quyết tâm phải biểu hiện tốt.

"Dạ" Chỉ cần ở cùng Cận Nam, cái gì cũng tốt, đến lúc đó ai lo cho ai còn chưa biết đâu!

Lâm Cận Nam có thể lường trước bản thân sẽ đeo tội danh dụ dỗ thiếu nữ rồi, ngẫm lại da đầu nàng liền có cảm giác tê dại, quả nhiên lớn tuổi vân rất có hại, rõ ràng nàng cũng không phải thực sự dụ dỗ thiếu nữ, tội này thật là oan uổng mà!

"Tuần này tôi phải ra ngoài công tác, không có ở nhà, lúc được về nhà em cứ ở lại chỗ của tôi đi" Lần nay Lâm Cận Nam đi công tác là có liên quan đến một bộ truyện, địa điểm công tác chính là các nơi trên thế giới.

"Dạ" Lâm Luật không có ý kiến.

Trong vòng một tuần, Lâm Luật chưa từng gặp Lâm Cận Nam, phần lớn thời gian gọi điện thoại cho nàng đều là tắt máy, Lâm Luật đoán hẳn là nàng đang bận. Sự thật cũng là như vậy, lúc Lâm Cận Nam làm việc điện thoại di động đều tắt máy, nhưng mà sau khi Lâm Cận Nam làm xong công việc nếu như thời gian không quá trễ nàng sẽ gọi điện thoại cho Lâm Luật. Nhiều lúc Lâm Cận Nam sẽ không nói nhiều, có đôi khi chỉ là vội vã nói một câu chúc ngủ ngon. Dù vậy, cũng chỉ sau khi Lâm Luật nhận được điện thoại của Lâm Cận Nam nàng mới cảm thấy an tâm, nếu như Lâm Cận Nam cả ngày chưa gọi điện thoại Lâm Luật thì nàng sẽ ngủ không an giấc.

"Khi nào người trở về?" Đây là buổi tối ngày thứ bảy rồi, tiếp qua hai tiếng đồng hồ nữa thì đã hết một tuần.

"Tôi vừa xuống máy bay, sao vậy, nhớ tôi sao?" Lâm Cận Nam một tay cầm điện thoại di động một tay kéo theo hành lý, xem ra tiểu cô nương trong nhà rất nhớ thương nàng, cảm giác có người lo lắng nhớ thương dường như rất tốt, Lâm Cận Nam vung lên khóe miệng, một chút cũng không nhận thấy ngữ khí của mình có chút giống như đang tâm tình với người yêu.

"Uhm, tôi rất nhớ Cận Nam" Lâm Luật nói ra khiến khóe miệng Lâm Cận Nam ý cười càng đậm.

"Ngày mai tan học, tôi đến đón em, bây giờ thì đi ngủ đi" Đêm nay đã quá muộn, bây giờ Lâm Cận Nam thầm nghĩ về nhà tắm rửa sau đó đi ngủ. "Cậm Nam về đến nhà... thì gọi điện thoại cho tôi" Lâm Luật lo lắng.

"Bây giờ đã muộn, em đừng chờ điện thoại của tôi nữa, nghe lời" Giọng điệu của Lâm Cận Nam mang theo một chút mệnh lệnh, nàng biết cho dù như thế nào thì Lâm Luật cũng sẽ không vi phạm mệnh lệnh của nàng.

"Được rồi" Lâm Luật có chút không tình nguyện đáp.

"Như vậy mới ngoan" Lâm Cận Nam nói xong liền cúp điện thoại.

"Tâm sự với tình yêu nhỏ hả, tình cảm tiến triển thật nhanh nha" Phương Vĩ Kỳ cùng về với Lâm Cận Nam cảm thấy thật thú vị, không nghĩ tới Lâm Cận Nam thật đúng là có khẩu vị này.

"Nói bậy cái gì đó, mình và em ấy thực sự không có gì" Lâm Cận Nam cảm thấy không thể cùng người khác giải thích quan hệ giữa nàng và Lâm Luật, thật là có chút phiền phức, người ngoài nhìn các nàng cũng không đơn giản như vậy.

"Không tin" Phương Vĩ Kỳ kiên quyết không tin, vừa rồi dáng vẻ Lâm Cận Nam gọi điện thoại rõ ràng chính là một cô gái đang yêu, nụ cười đó cũng sắp chọc mù mắt người ta.

Lâm Cận Nam không nói chỉ nhún vai một cái, dù sao thì bản thân nàng hiểu là được.

Phương Vĩ Kỳ coi như nàng thừa nhận rồi.