Ta Xác Thực Đều Từng Ném Khăn Tay Cho Bọn Họ

Chương 17: Cha con đã bắt đầu tham rồi?



Tác giả: Chi U Cửu

Người đào hố: Thì Là Thì Là🌼

Thời gian cập nhật: 31/12/2022

Chương 17: Cha con đã bắt đầu tham rồi?

Mây đen áp tự, trời cao cuộn tuyết.

Thịnh Trường Dực đứng ở trong đình, trông thấy nàng nâng cái dù của hắn, đi từng bước giữa bầu trời xám xịt. Ngày đông rõ ràng cô quạnh nhưng hắn nhìn bóng dáng của nàng lại nghĩ tới ngày xuân rực rỡ.

Nàng có lẽ là xuân sắc ở nơi đây.

Ở thời khắc này, hắn và đông tuyết đều là khách qua đường, nàng ôm cảnh sắc ngày xuân chiếu rọi núi sông.

Lòng Thịnh Trường Dực nổi lên từng gợn sóng lăn tăn, ánh mắt dõi theo một người một dù đang đi… đột nhiên, nàng dừng lại.

Đôi mắt có hơi rũ xuống liền kìm lòng không được mà nâng lên, mở to, bóng dáng dịu dàng cầm dù đứng cách đó không xa đón lấy gió tuyết phản chiếu rõ ràng trong mắt hắn.

Giây phút đó, hắn nhịn không được mà nín thở.

Vạn vật yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng nói của nàng.

"Có phải lúc trước chúng ta từng gặp nhau?"

Khuôn mặt dịu dàng của nàng mang theo một chút thanh lãnh, ló người ra từ dưới cái dù của hắn, mờ mịt hỏi hắn: "Trước lúc ở thôn trang ngoại thành Vân Châu, có phải chúng ta đã từng gặp nhau."

Thịnhh Trường Dực nhẹ nhàng cười lên.

"Ngươi nhớ ra rồi sao?"

Chiết Tịch Lam lắc đầu: "Thần nữ không nhớ là gặp khi nào, nhưng thần nữ đã thấy người lúc nãy…"

Lúc nãy cái gì đây?

Đôi mắt lúc nãy, vẻ mặt lúc nãy sao?

Nàng đắn đo một lát, nhưng lại hỏi không ra.

Thịnh Trường Dực lại tiếp lời nói: "Trước năm mười một Cảnh Diệu, chúng ta đúng là từng gặp, còn từng gặp mấy lần."

Chiết Tịch Lam có hơi kinh ngạc: "Từng gặp mấy lần?"



Nàng nhíu mày: "Nhưng thần nữ không nhớ."

Thịnh Trường Dực lại cười: "Lúc ấy ngươi còn nhỏ..... Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, là năm thứ nhất Cảnh Diệu."

Năm thứ nhất Cảnh Diệu…. Chiết Tịch Lam cũng nhiễm lên ý cười: "Thần nữ sinh ra vào tháng chạp năm thứ nhất Cảnh Diệu."

Thịnh Trường Dực: "Đúng, năm đó, tân đế kế vị, phụ thân ta thành phiên vương Vân Châu, ta theo phụ thân đi đến Vân Châu, trên đường gặp phụ thân ngươi, nên đã cùng nhau trở về."

"Khi đi qua nhà ngươi, là lúc đang mưa tuyết mịt mù, a nương ngươi dẫn a tỷ ngươi, ôm ngươi ra đón phụ thân ngươi, cả nhà đoàn tụ, tiếng cười vui yên bình. Ta nhớ.....cha ngươi vừa lấy tay chạm nhẹ đến ngươi một cái, ngươi liền khóc lớn lên, thật là lớn tiếng, ta nhịn không được, liếc mắt nhìn một cái."

Từ trong những lời này Chiết Tịch Lam dường như nhìn thấy được sự vui vẻ của mười lăm năm trước, nàng giật mình một hồi, rồi sau đó hỏi: "Lúc đó a nương thần nữ cũng sẽ cười với cha sao?"

Thịnh Trường Dực: "Cười."

Cười rất tươi.

"A nương ngươi rất vui vẻ, về sau, a nương ta còn cho bà ấy một cây trâm."

Chiết Tịch Lam nhớ lại: "Là một cái trâm hoa đào bảo thạch sao?"

Thịnh Trường Dực ừ một tiếng: "Phải."

Chiết Tịch Lam liền nói: "Cây trâm hoa đào bảo thạch kia đổi được một bao gạo, nhà thần nữ ăn được ba tháng."

Nàng nhẹ nhàng lắc đầu: "Khi đó tất nhiên là thần nữ không nhớ được."

Nhưng lại không muốn hỏi nữa.

Năm mười một Cảnh Diệu lúc gặp Thịnh Trường Dực ở ngoại thành Vân Châu nàng cũng mới mười một tuổi, căn bản không nhớ được bao nhiêu chuyện, càng đừng nhắc đến lúc trước.

Chiết Tịch Lam tựa đầu vào cán dù, không hỏi còn từng gặp lúc nào nữa, nàng chỉ hỏi: "Người còn nhớ cận vệ lúc trước của người là Chu Lan Cảnh không?"

Thịnh Trường Dực gật đầu: "Nhớ."

"Ta nhớ."

Hắn biết rõ nàng muốn hỏi điều gì, nghiêm túc nói: "Hắn không sao."

Dù của nàng đã đọng lên một tầng tuyết thật dày. Hắn ngẩng đầu nhìn sắc trời, trời càng lúc càng tối, bèn nói: "Ngươi về trước đi, lần sau lại nói cho ngươi nghe."

Chiết Tịch Lam nhìn hắn một cái, cúi người hành lễ, sau đó quay người rời đi. Mãi đến khi nàng quẹo vào hành lang, Thịnh Trường Dực mới quay đầu lại.

Hắn cũng không có mang mũ choàng, mặc kệ gió tuyết trở về trai xá. Thịnh Sóc giật mình, bước nhanh tới lấy áo choàng cho hắn: "Thế tử gia, không phải người có dù sao?"

Thịnh Trường Dực: "Cho người ta mượn rồi."

Hắn ngồi xuống uống trà, Kim Đản tò mò tới gần: "Lúc này người đã điều tra xong chưa Thế tử gia? Bên trên đèn Trường Minh của Chiết cô nương viết tên ai ạ?"

Thịnh Trường Dực dừng tay một chút, cũng không uống trà, dứt khoát đặt chén trà lên bàn, Thịnh Sóc liền lập tức vỗ một bàn tay lên đầu Kim Đản: "Không nên hỏi thì đừng có hỏi, luyện đao của ngươi đi!"

Kim Đản bị đánh đến gào khóc kêu to, Thịnh Sóc vội vàng đuổi theo chặn miệng hắn lại, Ngân Đản hừ một tiếng, cũng lén đi qua ngáng chân Thịnh Sóc.

Trong tiếng ầm ĩ, Thịnh Trường Dực lại có hơi xuất thần.

… Yến Hạc Lâm.

Nàng đốt đèn Trường Minh cho hắn làm cái gì?

..............

www.wattpad.com/user/thilathila

Trận tuyết này vẫn rơi đến tối, các nàng lại ở một đêm trên núi, sáng sớm ngày hôm sau bão tuyết ngừng lại. Sau khi tuyết trên đường xuống núi được xúc đi, Ngũ phu nhân liền kêu người khiêng Ban Minh Kỳ xuống núi để về nhà.

Chuyện này không thể chậm trễ được.



Thế là một đoàn người liền thu dọn hành lý, trước khi chuẩn bị đi còn đụng phải Phó phu nhân tự mình đến đón huynh muội Phó gia.

Ngũ phu nhân hoàn toàn không cho Chiết Tịch Lam lộ mặt, tự mình chào hỏi Phó phu nhân một tiếng, rồi dẫn đám nhỏ rời đi.

Phó Lý nằm ở trong xe ngựa dùng đôi mắt trông mong nhìn đoàn xe của phủ Nam Lăng Hầu rời đi, thở vắn than dài. Phó phu nhân tát vỗ lên mặt hắn: "Ngươi thực là muốn chọc ta tức chết! Hôm nay ngươi nhìn thấy rồi, nàng ta cũng không có ý gì với ngươi, ngươi đừng đi dây dưa nữa."

Lại nhìn nữ nhi, chỉ thấy nàng ta uể oải suy sụp thì hít một hơi: "Con lại bị nàng ta đánh phải không?"

Phó Sư Sư không lên tiếng.

Nàng ta cúi đầu dựa vào cửa sổ, gió lạnh không xuyên vào xe ngựa được, nhưng mà lòng của nàng ta thật lạnh thật lạnh.

Phó Sư Sư không được tính là thông minh, hôm qua sau khi cãi nhau với Chiết Tịch Lam, trên đường đi vừa sợ hãi vừa bực tức, buổi tối tức giận đến cơm cũng không ăn, nhưng đợi đến lúc muốn đi ngủ ngủ, nàng ta lại lăn lộn khó ngủ, bên tai hiện ra lời nói của Chiết Tịch Lam.

… ngươi tưởng a tỷ của ngươi rất sung sướng sao?

… cả nhà các ngươi, bám vào trên người a tỷ ngươi gặm xương hút máu....

Nàng ta trợn tròn mắt đến bình minh, sau khi sắc trời sáng rõ mới ngủ thật say. Lúc này xe ngựa lắc lư, làm cho nàng ta không được an bình, lòng cũng lắc tới lắc lui.

Lúc thì nàng ta cảm thấy a tỷ rất tốt, có vinh hoa phú quý hưởng không hết, lúc lại đứt quãng nhớ tới, mỗi lần nàng ta nhìn thấy a tỷ, trong mắt của a tỷ cũng không có nét cười như ở Vân Châu nữa.

A tỷ sung sướng không?

Nàng ta ngơ ngác hỏi a nương: "Tại sao phải đưa a tỷ đi tuyển tú vậy ạ? A tỷ ở một mình trong cung, thật không vui."

Phó phu nhân nghe vậy thì giận dữ: "Con lại nghe nói nhảm ở chỗ nào rồi! Câm miệng đi! "

Phó Sư Sư câm miệng, ngược lại là vẻ mặt Phó Lý lộ ra chút khổ sở: "Đều là vì lời nói của vị đạo sĩ kia."

Lúc trước nhà bọn họ rất nghèo, về sau cha hắn trợ giúp một đạo sĩ rồi trở thành hảo hữu. Đạo sĩ tính toán phong thủy cho nhà hắn, dời phần mộ tổ tiên, còn đổi tên cho ba tỷ đệ bọn họ.

www.wattpad.com/user/thilathila

Đại tỷ tỷ lấy hai chữ Vô Vọng, hắn được một chữ Lý, muội muội được chữ Sư.

Ba cái tên này đều đến từ sáu mươi bốn quẻ trong Chu Dịch.

Sau khi làm xong những thứ này, nhà hắn bắt đầu phát đạt, cha hắn liền rất tin đạo sĩ, trước khi đạo sĩ kia qua đời còn từng tính quẻ cho đại tỷ, nói nàng có mệnh quý nhân, không nên sống ở địa phương nhỏ.

Đúng lúc năm đó bệ hạ tuyển tú, a tỷ liền bị cha nương đưa đi kinh đô, quả nhiên bắt đầu đại phú đại quý. Những năm này, cha còn xây đạo quán cho đạo sĩ kia, hằng năm bái tế.

Hắn cũng có chút oán trách: "Nhà chúng ta tiểu phú tiểu quý không phải rất tốt sao? Hôm nay như vậy, rất lâu rồi con chưa được gặp a tỷ."

Phó phu nhân liền cho mỗi người một cái tát, cả người bị tức đến phát run: "Nghiệp chướng, nghiệp chướng, đều không cho phép ra ngoài nữa!"

Đời trước không làm việc của con người, mới sinh ra hai cái đứa nghiệp chướng này.

................

Nhóm người của phủ Nam Lăng Hầu về nhà, Đại phu nhân đã đi ra để đón từ lâu, nhìn thấy chân của Ban Minh Kỳ thì khóc thành tiếng: "Làm sao lại như thế, đang êm đẹp, vậy mà ngã rồi."

Ban Minh Kỳ cúi đầu, đối với việc bản thân nổi lên tà tâm rất hổ thẹn, lại thấy biểu muội đang đứng ở một bên nhìn nhìn, vội vàng nói: "Mẫu thân, chúng ta mau mau vào đi thôi."

Đại phu nhân liền dẫn người về, nói với Ngũ phu nhân: "Chước Hoa, lần này đa tạ muội, ta đi xem nó trước, ngày mai có thời gian lại nói chuyện với muội sau."

Ngũ phu nhân gật đầu: "Tẩu tẩu, tẩu mau đi đi, không cần lo lắng, đại phu nói rồi, Minh Kỳ không có việc gì đâu."

Đại phu nhân thở phào, đi vài bước, đột nhiên lại dừng lại, quay đầu nói với Ngũ phu nhân: "Hôm nay lại mua một lô trang sức ở Trân Bảo Các, của Minh Nhụy và Tịch Lam đã đưa đến Ngũ phòng, muội nhớ để cho hai đứa chọn."

Nói xong lại vội vội vàng mà đi, Ban Minh Nhụy tò mò: "Hồi trước không phải vì để đi thọ yến của phủ Anh quốc công nên đã làm đồ trang sức rồi sao, tại sao lại mua nữa nhỉ."

Ngũ phu nhân tức giận liếc nhìn nàng một cái, ngược lại là Chiết Tịch Lam nói: "Có lẽ Đại phu nhân làm là vì muội, sợ muội không có đồ trang sức đeo, lại sợ cho riêng một mình muội, trong lòng muội sẽ suy nghĩ nhiều nên dứt khoát đặt mua cho mọi người thêm một lần nữa."



Ban Minh Nhụy cười lên: "Lam Lam, vậy thì may mà có muội ta mới có thể có thêm đồ trang sức rồi."

Chiết Tịch Lam cũng thở dài một hơi. Đại phu nhân thật dễ ở chung, tốt bụng, nếu như sau cùng chuyện của nàng và Ban Minh Kỳ có thể thành, ngày tháng về sau cũng sẽ dễ chịu một chút.

Chờ trở lại Ngũ phòng, nàng lại bị Ngũ phu nhân kéo đến đi một bên thì thầm nói chuyện.

"Chuyện Minh Kỳ, con cũng đừng gấp gáp, việc này trước tiên cần phải để Minh Kỳ bị Đại tẩu tẩu nhìn ra rồi ta lại đi nói thì mới tốt."

"Con nhìn đi, với tính tình kia của Minh Kỳ, chỉ hai ba ngày, sẽ giấu không được."

Bà nói đến đây thì cười một cái: "Con có biết vì cái gì mà nó giấu không được không?"

Chiết Tịch Lam hiểu ý: "Huynh ấy là chính nhân quân tử, ngay cả liếc nhìn con một cái cũng đã cảm thấy xấu hổ."

Ngũ phu nhân gật đầu: "Phải, cho nên ta đánh cuộc trong ba ngày nó sẽ lộ tẩy, chúng ta coi như không biết đi."

Loại chuyện thành thân này, nhà gái vội vàng trước không tốt.

Bà nói: "Con yên tâm, Đại tẩu tẩu là người tốt, tâm địa lương thiện, một lòng muốn tốt cho Minh Kỳ, sẽ không ngăn cản. Hầu gia vì hôn sự của nó cũng buồn không xong, nếu như con bằng lòng, ông ấy sẽ đồng ý."

Một con đường bằng phẳng.

Nhưng Chiết Tịch Lam vẫn không tự tin như cũ, nàng sợ Ngũ phu nhân nghĩ quá tốt, cuối cùng ngược lại là bị thất vọng, còn nói: "Di mẫu, xem trước một chút đã, người đừng nôn nóng quá."

Hai người đang nói chuyện, lại thấy Xuân Sơn tiến đến do dự nói: "Phu nhân, phủ Vân Vương đưa tới một con ngựa, hai cái rương lớn."

Chiết Tịch Lam và Ngũ phu nhân nhìn nhau, biết được là con ngựa là Vân Vương Thế Tử nói muốn tặng kia, rương hòm hẳn là của Chiết Tùng Niên muốn hắn chuyển giúp.

Chiết Tịch Lam đứng lên, hiếu kỳ nói: "Trước tiên dắt ngựa đến hậu viện đi, đợi lát nữa ta đi xem. Bây giờ ta phải xem xem rương hòm… cha ta gửi cái gì mà có thể có tới hai cái rương."

Xuân Sơn cho người khiêng vào: "Còn rất nặng."

Ngũ phu nhân nghe thấy tên Chiết Tùng Niên là sẽ không kiên nhẫn: "Ta rất là không thích cha con, ông ta có thể đưa đến những gì chứ, năm đó thành thân với a nương con, ngay cả một cái vòng tay bằng bạc cũng không tặng nổi."

www.wattpad.com/user/thilathila

Chiết Tịch Lam dở khóc dở cười: "Con mở ra xem thử."

Kết quả vừa mở ra, liền thấy bên trong ánh vàng lóng lánh, một dãy đồ trang sức bằng vàng, đồ trang sức bảo thạch, cây trâm cài tóc đầy đủ kiểu dáng.

Nàng vội vàng đậy nắp rương, quay đầu nhìn lại, Ngũ phu nhân và Xuân Sơn ở bên cạnh đã sợ đến ngây người.

Một hồi lâu, Ngũ phu nhân mới dùng sắc mặt phức tạp nói: "Lam Lam…. cha con, không lên tiếng thì thôi, bỗng nhiên lên tiếng liền khiến người ta kinh hoảng… ông ta đã bắt đầu tham ô rồi?"