Sư Huynh Ta Quá Ổn Trọng (Sư Huynh À Sư Huynh)

Chương 245: Độ nóng của thiên kiếp (2)



Dịch: Vì anh vô tình

***

"Hả?"

Linh Nga nhẹ nhàng chớp mắt, chuyện độ kiếp như này còn có thể tụ tập được ư?

Quả nhiên, thiên địa dị tượng bên Lưu Tư Triết vừa mới tiêu tán, mọi người còn đang cảm nhận dư vị còn sót lại của độ kiếp, thì bên này đột nhiên có một đệ tử cười to hai tiếng.

"Thiên kiếp của ta cũng đến!"

Gã vừa dứt lời, thiên địa linh khí vốn tiêu tán, lần nữa hội tụ về hướng về Độ Tiên môn;

Tên đệ tử vừa nói chuyện kia lập tức vượt qua đám người, bay về phía ngọn núi vô danh mà vừa nãy Lưu Tư Triết đứng. Người vừa mới thành Nguyên Tiên là Lưu Tư Triết, lập tức cổ vũ vài câu với tên đệ tử này.

Ầm ầm ——

Thiên lôi cuồn cuộn tiến tới, thiên uy cảnh báo!

Đợt biểu diễn thứ hai của thiên kiếp chính thức bắt đầu, lần này thiên kiếp cũng là bảy đạo, xem như tiêu chuẩn bình quân của tiên miêu trong tiên môn.

Lần này Linh Nga khẩn trương ít hơn, có chút hăng hái nhìn người bên cạnh vừa độ kiếp, thấy đối phương thuận lợi thông qua, sự tự tin trong lòng càng nhiều hơn mấy phần.

Nhưng mà, hôm nay đệ tử Độ Tiên môn dường như là khách quen của thiên kiếp.

Người thứ hai độ kiếp xong, lại thoát ra một người, tiếp tục dẫn động thiên kiếp...

Tập thể độ kiếp, thật ra cũng do có người học theo.

Bọn họ nhìn thấy một hai người độ kiếp thành công, thì những đệ tử khác đã đến ngưỡng cửa này, trong lòng có thêm tự tin, cảm thấy đợt này có thể làm được.

'Gã có thể làm được thì ta cũng có thể làm được!'

Thế là, đạo tâm một người hơi chấn động, thiên kiếp liền bị trực tiếp dẫn động.

Sau khi người thứ ba kết thúc, lại bay ra hai tên tiên miêu cùng thời kỳ, là Vương Kỳ của tiểu linh phong và đạo lữ của gã, Lưu Nhạn Nhi Đô Lâm phong, cả hai cùng lúc độ kiếp thành công.

Kỳ Kỳ sư đệ và Nhạn Nhi sư tỷ, thành một đôi thật? Tiên lữ.

Trong lúc nhất thời, các đệ tử trong môn phái hưng phấn đến tột cùng, người thứ sáu lập tức nhảy ra ngoài, trực diện nghênh đón thiên kiếp của mình, sau đó...

Chết mất.

Vị đệ tử bị thiên kiếp đánh chết kia là nhất mạch của Phá Thiên phong, tuổi tác cũng cỡ như Lý Trường Thọ.



Cũng không biết khi gã độ kiếp do tích lũy không đủ, hay là khi độ kiếp xảy ra sai sót gì, cuối cùng không thể vượt qua một đạo lôi kiếp, lưu lại một bộ thi thể rách rưới ở trên núi...

Các đệ tử đang nhiệt huyết dâng trào, lập tức bị tạt một chậu nước lạnh.

Sư phụ của vị đệ tử bị thiên kiếp đánh này, lại chỉ có thể thở dài một tiếng, đi về phía trước thu thập lại thi thể ái đồ của mình, mang về an táng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh Nga từ vui vẻ, kích động, tràn đầy tự tin, cũng lập tức trở nên có chút... Chột dạ.

Lý Trường Thọ thản nhiên nói: "Ngày bình thường ngươi lãng phí bao nhiêu thời gian để vui đùa, khi độ kiếp, sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm."

"Sư huynh..."

Linh Nga dùng tay nhỏ lôi kéo gốc áo Lý Trường Thọ, trong lúc nhất thời cũng không biết chính mình nên nói cái gì.

Điều thứ ba hiến pháp...

Mà thôi, Lý Trường Thọ thấy Linh Nga cũng bị kích thích, khó được ôn nhu một lần, nhẹ nhàng nói:

"Thiên kiếp chỉ là thử thách, cũng không phải hoàn toàn sát kiếp.

Ngày hôm nay độ kiếp sáu người, năm người độ kiếp thành tiên, một người mất mạng dưới thiên kiếp, xác suất thành công không quá tệ.

Thế nhưng sự tình độ kiếp thủy chung là việc của chính mình, người bên cạnh không thể giúp quá nhiều, ngươi kế tiếp chỉ cần an tâm tu hành, ổn định đạo cơ của mình, như thế mới có thể ứng đối ổn thỏa."

"A, " Linh Nga khéo léo đáp lời, lại quay đầu liếc nhìn ngọn núi không tên cao mấy chục trượng bị thiên kiếp phá hủy kia, trong người trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

'Nếu không vẫn nên hoàn thành trước tâm nguyện của mình, rồi lại đối mặt thiên kiếp vậy.'

Linh Nga ngâm khẽ vài tiếng, trong lòng yên lặng tính toán, chính mình nên ra tay như thế nào...

Lý Trường Thọ mang theo Linh Nga và Hùng Linh Lỵ chậm rãi trở về.

Mang sư muội vây xem một đợt thiên kiếp, coi như khúc nhạc đệm nho nhỏ, có thể để cho sư muội nhiều thêm mấy phần kính sợ để chăm chỉ đối với tu hành, tóm lại là chuyện tốt.

Chính đáng tiếc cho sư huynh Phá Thiên phong bị chết thảm tại dưới thiên kiếp kia, nếu bản thân gã chuẩn bị thêm mấy trăm năm, có lẽ xác suất thành công sẽ lớn hơn một chút.

Kế tiếp trong hai mươi năm này, chính là giờ cao điểm độ kiếp của đệ tử Độ Tiên môn, chính mình cũng muốn an bài đi ra ngoài một chuyến, sau đó 'Ngoài ý muốn' độ kiếp.

Bản thể cũng không cần trực tiếp ra ngoài, an bài cái đạo nhân giấy ra ngoài là được.

Thời điểm đạo nhân giấy trở về, biểu lộ ra cảnh giới Nguyên Tiên cảnh sơ kỳ, thì có thể che giấu hoàn mỹ rồi...

Ai, nếu như có thể kéo dài đến lúc chính mình độ Kim Tiên kiếp, vậy càng hoàn mỹ.

Nếu thật có thể như vậy, hắn sẽ đi ra ngoài một chuyến, trong môn phái cho là chính mình đi độ thành tiên kiếp, nhưng trên thực tế chính mình lại đi mời Đại pháp sư hộ pháp, tìm chỗ ẩn nấp độ trường sinh kiếp.



Sau khi hắn trở về, trong môn phái hỏi ý, chính mình liền nói may mắn độ kiếp thành công, vậy cũng không tính nói láo.

Lý Trường Thọ cười khẽ một cái, lập tức dần dần thu liễm dáng tươi cười, ngồi trước ghế xích đu trước phòng luyện đan, suy tư làm thế nào ứng đối thế công của Tây Phương giáo.

Phản công?

Tạm thời không có điều kiện này, dù sao cũng do mình hủy đi kế hoạch của Tây Phương giáo trước đây, hiện tại là lúc đối phương ra tay.

Mọi người đều biết, tính toán ở Hồng Hoang thường xuyên là theo hiệp.

Lý Trường Thọ nghĩ tới đây, lại qua mấy ngày trong lòng đại khái nghĩ ra một hai cách ứng đối.

Trong lúc hắn muốn bắt đầu hành động thực tế, hai nhóm khách nhân, trước sau chạy đến miếu Hải thần Nam Hải...

Trước tiên là đại đội tặng lễ của Long cung.

Một đám tiên giao binh khiêng sáu trăm thùng bảo vật, trước sự chú ý của mọi người từ trên không rơi xuống, mang bảo rương chồng chất thành núi tại trong chủ miếu của An Thủy thành.

Đây là tạ lễ cho Hải thần, còn có một phần cũng được đưa đi Thiên đình.

Cũng vì nguyên nhân này, Đông Mộc Công vội vàng chạy đến hỏi ý kiến của Hải thần, Long cung đưa lễ, Thiên đình nên thu hay là không.

Lý Trường Thọ cân nhắc một chút, rồi hỏi ngược lại Mộc Công một câu:

Thiên đình thiếu hay là không thiếu.

Nếu như thiếu bảo vật thì nhận lấy, bồi dưỡng thiên binh cũng không chỉ cần công đức chi lực đầy đủ là được; nếu không thiếu, liền biểu hiện đại nghĩa cao thượng, cự tuyệt là được.

Thiên đình bọn họ thế nhưng là cơ cấu quản lý đứng đắn của Thiên đạo trực thuộc Hồng Hoang!

Mộc Công lập tức rõ ràng, vội vàng chạy về Thiên đình ứng đối.

Mà khi Mộc Công rời đi, Lý Trường Thọ lập tức kiểm kê xong hạ lễ của chính mình, tính toán xem hệ thống phòng ngự tổng hợp của Tiểu Quỳnh phong có thể tiến triển được bao nhiêu, thì một thân ảnh tự mặt phía bắc cưỡi mây mà tới.

Hoàng Long chân nhân?

Vị lão chân nhân này thân mang đạo bào màu vàng đất, mặt lộ vẻ vẻ buồn rầu, không ngừng than thở, có vẻ gặp phải chuyện khó gì.

Nói đạo lý, Hải thần miếu của hắn lúc nào đổi tên thành [Phòng trí tuệ của đạo môn]?

Sao ai gặp được vấn đề hóc búa gì, đều phải tới nơi đây tìm hắn một tiểu đệ tử Nhân giáo bày tỏ? Xiển giáo không có ai sao?

Lý Trường Thọ dùng tiên thức nhìn kỹ một lúc, không có phát hiện thân ảnh của Triệu đại gia, trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra.

Mặc dù muội muội của Triệu đại gia rất đẹp, nhưng bản thân y, đúng là nhân tố không thể xác định.