Sinh Tồn Thời Mạt Thế

Chương 18: Tai nạn thời mạt thế 05



Dịch giả: Yuu+ Mô Mô

Điện vẫn chưa có, khắp phố đều tức giận ầm ĩ. Thời tiết vốn dĩ đã nóng, ở nhà còn có điện để mát, ngoại trừ những những người làm công ra, vẫn còn có thể chịu đựng. Hiện tại, ngay cả điện cũng chưa có, trong lòng khô nóng giống như thùng thuốc súng muốn nổ tung.

Các tin tức địa phương cho biết nhiệt độ cao là nguyên nhân khác khiến cho cáp điện tự cháy, hỏa hoạn tràn lan thiêu đốt phần lớn hàng rào điện, hiện tại vẫn đang sửa chữa gấp.

Ngay giữa trưa, nhiệt độ lên đến bốn mươi ba độ C, không có lấy một cơn gió, trong phòng giống như một cái lò hấp, ở trong đó lâu người liền sẽ choáng đầu hoa mắt.

Thật sự ngồi không được. Rất nhiều người chạy ra ngoài phòng dưới mái hiên, dưới bóng tàng cây hóng mát. Tuy rằng bên ngoài đỡ hơn so với trong phòng một chút, nhưng có thể nói là từ một cái lò hấp nhỏ chuyển sang một cái lò hấp lớn. Bức xạ nhiệt vô hình mà đập vào mặt, hơi nóng không những giảm mà như bị đổ thêm dầu, chỉ thiếu điều bốc cháy.

Dưới tình huống như vậy, chỉ thoáng nói qua nói lại một chút thì sẽ phát sinh xung đột.

Tranh chấp không ngừng phát sinh, đội trị an cũng có quá nhiều việc lo không hết, bên này vừa mới ổn định xong, bên kia lại xảy ra đánh nhau rồi. Lại có người ở bên trong thừa nước đục thả câu quấy rối, một cảnh hỗn độn.

Du Hành và Ngũ Thường Hân dọn ghế ngồi hóng mát ở bên cạnh giếng, để đảm bảo vệ sinh, cậu đặc biệt phủ rơm rạ bốn phía trên miệng thành giếng, hiện tại hai người vừa vặn ngồi xuống. Lấy tay cầm quạt hương bồ quạt quạt, miễn cưỡng có thể chịu đựng ngày hè nóng bức.

Bụng Ngũ Thường Hân đã hơn sáu tháng, trên người nồng đậm khí chất người mẹ hiền hòa, tâm tính cô bình thản, đối với nhiệt độ bên ngoài càng có thể nhẫn nại. Du Hành lại bởi vì áp lực nhiệm vụ mà suy nghĩ nhiều, nôn nóng, liền có chút không chịu nổi hơi nóng, thường thường uống một nước giếng mát lạnh.

Ngũ Thường Hân nhìn có chút lo lắng: “Anh, không thể uống lạnh quá nhiều, sẽ đau bụng.” Du Hành cũng nghe khuyên nhủ, dứt khoát múc một chậu nước, thỉnh thoảng lau mặt rửa tay.

Mấy ngày khó khăn cứ như vậy kéo dài được hơn nửa tháng, có lúc có điện, nhưng chỉ có vào buổi sáng, giữa trưa lại bị cúp, sau đó vẫn luôn không có điện lại.

Nóng thật sự, đặc biệt là buổi tối, rất nhiều người nóng đến mức ngủ không được, tinh thần thể lực đầy đủ lại muốn trộm cắp. Ban đêm oi bức, không ít người mở cửa sổ ra cho thoáng, bị trộm, ngày hôm sau đứng ở đầu phố chửi ầm lên.

Vào ngày này, nhà Du Hành nhận được một tin xấu, Trương Thao nhờ một thằng nhóc đến đây truyền tin, nói mẹ hắn qua đời, mời cậu đi qua giúp đỡ.

Đứa nhóc mấy cái khác nói không ro, Du Hành cho nó một ít kẹo, để nó đi về trước, chính mình đưa Ngũ Thường Hân đến Lưu gia bên cạnh, chạy nhanh đến Trương gia. Hai nhà cách nhau không xa, đi xe điện khoảng chừng năm phút đồng hồ là tới.

Trương gia đã có đồng hương hỗ trợ, Trương Thao mang cậu vào nhà, vẻ mặt tiều tụy. “Sau khi mất điện, mẹ tôi không được khỏe lắm, hay trằn trọc ngủ không được… Khi bệnh đến dậy không nổi, uống thuốc hay tiêm thuốc cũng đều vô ích.” Thân thể bà đã không tốt, đã thế thời tiết khắc nghiệt nên không chịu đựng nổi.

“Nén bi thương.” Du Hành vỗ vỗ bờ vai của anh ta.

Trương Thao miễn cưỡng cười một chút: “Mẹ tôi, bà…rất bình thản, nói tôi đi đến phía trước mặt nhìn bà, liền sẽ không có tiếc nuối. Sớm biết vậy tôi sẽ không đi ra ngoài làm công, ở lại bồi bà…” Lớn tiếng khóc rống.

Trong phòng cha mẹ Trương Thao cũng nghe thấy tiếng khóc của cha Trương. Trương Thao khóc một hồi, lau lau nước mắt: “Tôi cũng không có cách nào, gọi điện cho họ hàng, trời nóng đường xa, cũng không biết bọn họ có tới được hay không. Trong nhà loạn một đoàn, tôi còn phải nhìn cha tôi, nên muốn nhờ cậu giúp tôi đi đến trấn trên lấy quan tài về.”

Nơi này bọn họ có tập tục là người lớn tuổi thường có thói quen đặt mua quan tài của mình trước, mỗi năm đưa cho cửa hàng làm quan tài hỗ trợ bảo dưỡng, quan tài của mẹ Trương và ba Trương cũng ở trấn trên.

“Được! Đưa địa chỉ với số điện thoại cho tôi, tôi giúp cậu mang về đây.” Lại hỏi anh ta: “Đã liên hệ với nhà tang lễ bên kia chưa?”

Trương Thao nói: “Thím Trần bên hàng xóm giúp tôi liên hệ, thím nói thời tiết nóng…vẫn nên đưa tang sớm một chút. Nhưng mà tôi muốn để mẹ tôi được thể diện một chút, làm đủ bảy ngày.”

Du Hành cũng không hỏi nhiều, trực tiếp đi lên trấn trên. Cửa tiệm không mở, cậu gọi điện thoại liên hệ với chủ tiệm, sau đó chủ tiệm mới chạy ra mở cửa. Lại cùng chủ tiệm đi mượn xe rồi mới mang quan tài chở về. Lúc này sự tình Trương gia đã vội lên, tựa hồ cứ một chút là có thân thích chạy đến. Trương Thao cảm tạ với cậu, Du Hành thấy bản thân không có giúp đỡ được gì nữa, liền trở về nhà trước.

Trương Thao quả nhiên làm đủ bảy ngày, dùng số tiền lớn băng để giữ gìn, còn mời người thổi thổi xướng xướng, vô cùng náo nhiệt mà làm thỏa đáng tang sự của mẹ Trương.

Du Hành không để Ngũ Thường Hân đi, còn ngày cuối cùng thì chính mình đi đưa tang.

Trong lúc này, không ngừng có lão nhân qua đời. Thật ra từ sau khi hè trở nên nóng bức, lão nhân gia qua đời càng nhiều hơn, chỉ là lần mất điện gần đây nhất, mới có thời kỳ cao điểm này.

Có tang lễ làm lớn, cũng có làm giản lược, mà tang sự cứ liên tiếp, làm tâm tình của con người ta trầm xuống.

Ngũ gia, có người gõ cửa, còn kêu: “Thường Hân! Hằng Nhạc! Có ai ở nhà không?”

Nghe có vẻ như là người quen. Du Hành ý bảo Ngũ Thường Hân ngồi ở trong phòng, bản thân đi ra sân phía sau cửa hỏi: “Ai vậy?”

“Là Hằng Nhạc sao, là anh họ đây, trước tiên mở cửa đi có việc gấp!”

Mày Du Hành nhăn lại, từ trong trí nhớ Ngũ Hằng Nhạc nhảy ra ký ức về thân thích. Trước khi Ngũ gia chưa tách ra, có anh em ba người chị em một người, Ngũ Trọng Văn - cha của Ngũ Hằng Nhạc và Ngũ Thường Hân xếp thứ hai, phía trên có trưởng nam, phía dưới có con trai con gái út. Ngũ Trọng Văn bị bỏ qua.

Chẳng qua điều này ở nông thôn cũng rất phổ biến, năm ngón tay đều có ngón dài ngón ngắn. Ngũ Trọng Văn là người tâm tư thô ráp, không thèm để ý, thô ráp mà lớn lên, tìm công việc rồi kết hôn sinh con. Cuộc sống cứ thuận lợi mà diễn ra, những thân nhân bên đó Ngũ gia dần dần xa cách, thành thân thích tầm thường quanh ngày lễ ngày tết, như vậy cũng tốt.

Chỉ là vợ của Ngũ Trọng Văn ngoài ý muốn mà qua đời, quê quán thân nhân đến hỗ trợ lo toan việc ma chay, nhưng lại mang toàn bộ tiền bồi thường đi mất. Nếu không phải không nghĩ đến còn nuôi nấng anh em Ngũ Hằng Nhạc, ngay cả nhà cửa cũng đều phải bán đi.

Sau ba năm, khu vực trong nội thành cổ phải phá hủy và di dời, khoản tiền bồi thường cao đến dọa người, bà nội ở Ngũ gia còn mang theo bác cả tới một lần, bị Ngũ Hằng Nhạc trong xã hội hỗn loạn lại mắng lại mắng mà đuổi đi.

Du Hành hồi tưởng xong, nhớ mười năm không liên hệ, Ngũ Hằng Nhạc ngồi tù hay Ngũ Thường Hân kết hôn cũng không tới ai tới, bây giời lại đến chắc chắn là không có chuyện tốt gì. Câu cũng muốn xem thử là có chuyện gì, từ mắt mèo nhìn ra ngoài cửa chỉ thấy có một người, liền mở cửa.

Ngoài cửa là một người đàn ông ngoài ba mươi, cả ngày bị phơi đến mồi hôi đầy đầu, mặt ngăm đen miệng khô nứt. Cửa dừng lại một chiếc xe máy, nhìn ra được là lái motor tới. Hắn nhìn Du Hành ở cửa, vội vàng nói: “Bà nội sắp đi, em và Thường Hân nhanh nhanh dọn dẹp một chút rồi về quê gặp mặt nhìn bà lần cuối.”

Du Hành không phải nguyên chủ, nếu là Ngũ Hằng Nhạc, nười mấy năm nay gặp khổ sở khiến hắn đối với quên quán căm thù đến tận xương tủy, nghe thấy tin này sợ là sẽ trước mặt người anh họ này cười to ra tiếng, còn nói câu “Bà ta chết được thì tốt.”

Cho nên lòng cậu không có gì dao động, biểu tình lãnh đạm: “Thời tiết nóng như vậy, sao anh họ lại đột nhiên đến, gọi điện thoại không phải được rồi sao.”

Ngũ Hằng Phúc cho rằng sau khi Du Hành nghe được tin tức sẽ sốc cực kỳ, hỏi dài hỏi ngắn, không nghĩ tới lãnh đạm như vậy, lại nghe thấy hỏi chuyện này, anh ta cũng trở nên xấu hổ. Trong nhà làm làm có ai có số điện thoại của nhà chú hai? Sau khi bà nội bệnh nặng, hối hận năm đó nhẫn tâm với con mình là chú hai, sợ hãi lúc đi xuống gặp không còn mặt mũi mà gặp chú hai, lục tung muốn gọi điện thoại báo -- mấy năm trước sửa chữa lại phòng ốc trong nhà, điện thoại cũ cũng ném đi.

Không còn cách nào đành phải tự mình đến đây một chuyến. Chuyện năm đó anh ta cũng biết một chút, khi đó cũng đã mười tám, cha mẹ có việc gì cũng không gạt anh ta. Nhiều năm trôi qua như vậy, ngay cả anh ta cũng gần như là quên hết, bây giờ đụng tới Du Hành làm mặt lạnh, anh ta mới cảm thấy ngượng ngùng.

“Bà nội ở nhà rất nhớ em và Thường Hân, hai đứa trở về nhìn xem bà đi! Chuyện năm đó cũng đều đã lâu như vậy rồi, bà cũng già cả rồi, trước khi đi cũng có một tâm nguyện này thôi, đều là con là cháu, em cũng tha thứ cho bà đi! Nhé?”

Ngũ Hằng Thúc là thiệt tình thật lòng khuyên bảo. Bà nội Ngũ gia đối với hắn thật sự tốt, tình cảm bà cháu cũng rất sâu.

“Anh họ vào nhà đi.”

Ngũ Hằng Phúc cho rằng Du Hành buông lỏng, vui sướng mà theo sau, vừa đi còn nói: “Nhanh đi thu xếp đồ đạc đi, tắm rửa rồi mang theo quần theo quần áo, chờ đến khi bà nội đi rồi thì còn có tang sự, cũng ở lại quê vài ngày --“

Anh ta nhìn thấy Ngũ Thường Hân trong phòng đứng ngay cửa, sắc mặt cô lãnh đạm nhìn anh ta, một tay đặt ở trên bụng, bụng nhô lên rõ ràng. Chấn động: “Thường Hân đã kết hôn rồi à?”

“Kết hôn rồi lại ly hôn, anh họ tới không khéo, thân thể em bây giờ không tiện đi ra ngoài. Anh họ cũng biết bây giờ bên ngoài quá loạn, anh trai tôi còn phải ở nhà chăm sóc em, nên cũng không có cách nào mà trở về quê.”

Bà nội Ngũ gia trọng nam khinh nữ, ngoại trừ con gái của chính mình, bà đều không đặt mấy cháu gái khác ở trong mắt. Ngày lễ ngày tết về quê, bà nội Ngũ gia đều dùng ánh mắt bắt bẻ mà nhìn cô, mấy cái mâu thuẫn khác về thức ăn tinh linh giữa các hài tử, bà bất công thì cũng không cần phải nói nhiều.

Năm đó Ngũ Hằng Nhạc phát hiện ra khoản tiền bồi thường ở trong nhà không thấy đâu, đuổi theo người thân chạy về quê, cô mới mười tuổi, thất tha thất thiểu mà đuổi chạy theo anh trai, khóc đến chật vật. Sau đó hai anh em phải sống nượng tựa lẫn nhau.

Nếu sau khi kết hôn cô sống hạnh phúc thì những oán hận sẽ chậm rãi mà nhạt phai theo thời gian. Nhưng cô lại sống không quá tốt, sau khi nhìn lại chính mình thì lại nghĩ đến anh trai, lại càng oán hận thân nhân làm anh bí quá hóa liều đi vào con đường lạc lối.

A, bây giờ bà già sắp chết rồi, lại nhớ thương cô cùng anh trai sao? Chỉ sợ là sợ vào âm phủ không còn mặt mũi mà gặp cha mẹ cô thì có.

Ngũ Hằng Phúc càng thấy xấu hổ, lại khuyên một hồi, đều luận điệu cũ rích nào là con cháu hiếu kính trưởng bối, Du Hành và Ngũ Thường Hân cũng không bị lay chuyển. Cuối cùng anh ta có chút tức giận, cảm thấy hai anh em này không hợp tình người làm người ta thất vọng buồn lòng, nói: “Mấy đứa bất hiếu như vậy, nếu chú hai biết mấy đứa đối xử với bà nội như vậy, chắc chắn sẽ không vui.”

Lời này nói ra cũng lạ, Ngũ Thường Hân cười lạnh: “Nếu cha tôi còn sống, mấy người còn lấy được khoản tiền bồi thường kia sao? Anh nói bọn tôi nhẫn tâm? Năm đó là ai nhẫn tâm, tôi mới lên mười, anh trai thì mới mười lăm tuổi, thân làm bà nội không giúp đỡ thì thôi, đã thế còn lấy hết khoản tiền bồi thường! Thù đã sớm kết thành, bây giờ cũng không cần phải nói gì nữa, anh họ trở về đi. Trừ khi cha tôi nói tha thứ, nếu không bọn tôi sẽ không tha thứ cho bà.”

Lời nói quá rõ ràng, Ngũ Hằng Phúc không có cách nào, đen mặt liền đi ra ngoài cửa. Ngũ Thường Hân ở phía sau còn nói: “Sau này nếu còn có hôn lễ tang sự của thân thích nào khác, cũng không cần tới báo cho bọn tôi biết, thân ai người nấy lo đi.” Lời này làm Ngũ Hằng Phúc tức giận đến bật ngửa, cũng không quay đầu lại mà ngồi lên xe máy phóng đi.

“Không nghĩ tới em nói chuyện lợi hại như vậy.” Du Hành cười.

Ngũ Thường Hân thu hồi biểu tình cố giả vờ khắc nghiệt, mở miệng cười: “Cũng là nhất thời tức giận quá.” Lại có chút buồn bã: “Cha mẹ cũng đã mất nhiều năm như vậy rồi.”

Du Hành cũng thở dài, ánh mắt dừng trên bụng cô, cười rộ lên: “Em cũng sắp làm mẹ, cha mẹ biết chắc chắn sẽ rất vui mừng.”

“Anh, anh định thật sự không kết hôn?” Vẻ mặt Ngũ Thường Hân không tán đồng. Trong mắt cô, tuy rằng anh trai từng ngồi tù, nhưng là người rất thành thục ổn trọng, kiên định, nếu muốn kết hôn, nhất định có thể tìm được một cô gái tốt.

Du Hành không nghĩ đến đề tài này. Trước nay cậu đều không nghĩ tới việc kết hôn sinh con ở trong thế giới nhiệm vụ. Cậu chỉ có yêu cầu là giữ được lý trí, bình tĩnh, thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ.

Buổi tối cuối cùng điện lại có, Ngũ Thường Hân vô cùng vui vẻ mà mở máy lạnh, lâu rồi không được ngon giấc. Nửa đêm Du Hành đi uống nước, phát hiện ánh lửa rực trời ở phía xa. Cậu đi ra ngoài cửa nhìn xem, có vẻ như là cháy ở phía trấn trên. Chờ đến khi trời sáng một mình cậu ra ngoài tìm hiểu, nghe nói hỏa hoạn đó đến rạng sáng 5 giờ mới hoàn toàn tắt. Cả một con phố đều bị thiêu rụi.

Nghe nói là sau khi có điện, dây điện đã cũ chịu không nổi, đồ điện trong nhà bốc cháy, vừa đúng lúc cả một nhà đó đều không có ở nhà, cháy toàn bộ. Lửa cứ thế mà lan tràn, vòi nước không có nước, chờ đến khi xe cứu hỏa tới, toàn bộ con phố đều bị thiêu.

Đây là một học xương máu, đài truyền hình địa phương làm riêng một chương trình dạy cho quần chúng an toàn khi dùng điện, cẩn thận kiểm tra đồ điện dây điện.

Du Hành lấy đồ điện dây điện có ở trong nhà ra kiểm tra một lần. Đồ điện trong nhà không nhiều lắm, kiểm tra một lần cũng không thấy có vấn đề gì. Không nghĩ tới buổi tối Trương Thao qua đây, cho cậu xem một cái video.

Trong video ánh lửa một màu, màn ảnh chuyển động, chuyển tầm nhìn ra xa, vẫn là một màu lửa đỏ.

“Rạng sáng tôi lên mạng nhìn thấy, cũng may nhanh tay download xuống, bây giờ đã hoàn toàn tìm không thấy.” Sau tang lễ Trương Thao gầy đi một vòng lớn, lúc này cau mày nói chuyện càng lúc càng hung. “Phía bắc bên kia nghe nói đất đai cằn cỗi ngàn dặm, trên mạng ồn ào huyên náo cũng không biết là thật hay giả.” Nghe đồn là tin giả, nhưng vẫn là làm cho người ta sợ hãi.

“Nếu là sự thật, hỗn loạn sẽ lan tràn rất nhanh đến phía nam.” Du Hành cũng cảm thấy chuyện này thật sự nghiêm trọng. Cậu ở trong thế giới nhiệm vụ trước sống 52 năm, tham gia quân ngũ cũng có năm mươi năm, hiểu rất rõ về lực lượng quần chúng. Nếu không sống nổi nữa, phần lớn đều sẽ sinh loạn.

Khi xây dựng lại, sẽ có một lỗ hổng lớn trong công tác quản lý căn cứ ở phía Tây, đừng coi người nào cũng như nhau, người làm nhiều làm ít, người chết đói lại càng đếm không hết. Về sau căn cứ bắt đầu loạn, nghe nói là người đứng đầu căn cứ đang sống sờ sờ bị chết bởi thiên đao vạn quả. Trong số đó có một người rất am hiểu kích động tâm người khác, kêu gọi hai vạn người chạy. Hỗn loạn lan tràn đến toàn bộ phía tây, chướng khí mù mịt, vẫn là phải lấy quân đội trấn áp, tăng cường giáo dục, mới chậm rãi bình ổn xuống.

Thế giới này phía bắc đa phần là đồng bằng, gieo trồng thóc lúa, hiện tại gặp tai họa, phía nam sẽ bị thiếu lương thực. Tuy rằng đã hơn một năm nay lương thực cũng giảm sản lượng, nhưng vẫn còn trong phạm vị khống chế được. Nếu phía Bắc thật sự xuất hiện hỏa hoạn với quy mô lớn, chính dân địa phương cũng không có đồ ăn, vì nước và lương thực, chắc chắn sẽ xuống phía nam.

Bây giờ phía nam vẫn còn có nước, trật tự còn coi như là ổn định.

“Cậu xem cái này, còn có cái này nữa.” Trương Thao cho cậu nhìn hơn mười bức hình, đều là bình luận trên mạng ở phía bắc, lời nói kịch liệt tuyệt vọng. “Còn may là tôi chụp lại, bằng không bây giờ đều tim không thấy.”

“Nếu là sự thật, phải làm gì bây giờ đây?” Trương Thao mặt mày xám tro, tuy rằng lúc còn trẻ từng làm lưu manh, nhưng đã gặp qua cảnh tượng lớn nào như vậy đâu, tưởng tượng, liền cảm thấy chính mình hoàn toàn không có cách nào đối phó.

Du Hành bình tĩnh lại, cảm thấy dù sao cái gì nên tới rồi sẽ tới, binh đến tướng chặn thôi.

“Bây giờ cậu lo lắng cũng vô dụng, chi bằng trước tiên chuẩn bị nhiều lương thực một chút, đến lúc đó cửa hàng đóng cửa, qua được ải này trước rồi lại nói.” Đây là lời an ủi, Trương Thao cũng nghe ra. Chẳng qua chuẩn bị lương thực là đúng, anh ta lại vội vã trở về.

Du Hành lại kiểm tra mấy bẫy rập trong sân một lần, cảm thấy có chút không ổn, liền vén tay áo đem bẫy rập đào sâu một chút. Sau đó đến trường học trong thôn một chuyến, nửa năm trước trường học muốn xây thư viện mới, sau lại đình chỉ, mới xây nền được một nửa, cậu tìm ở công trường hai đoạn thép, đều dài hơn một mét, rỉ sét rõ ràng. Về nhà lấy quần áo cũ bao thành cái bắt tay, đem thép giấu ra phía sau cửa.

Kết quả ngày hôm sau liền nghe nói một tiệm gạo trong thôn bị cướp. Bây giờ ổn hơ chút tiệm gạo cũng mở cửa buôn bán, tính toán lưu trữ chút cho nhà mình dùng cũng tốt, về sau giá cao bán hoặc đổi đồ vật cũng thực dụng, chủ tiệm ở trong kho tiệm ngủ, mỗi ngày canh, không nghĩ tới vào ban đêm bị cướp, đầu bị đánh vỡ, nửa đêm đã nghe thấy tiếng xe cứu thương.

Rồi tới buổi chiều, truyền đến tin tức nói chủ tiệm cứu không được, đã chết. Vợ chủ tiệm dẫn con cháu ở cửa tiệm thê lương khóc lớn, người nhìn cũng thấy chua xót và sợ hãi.

“Nghe nói là người bên ngoài cướp, giám sát ở cửa thôn đã chụp ảnh lại được rồi.” Có người biết tình hình cụ thể tỉ mỉ nói. “Báo cảnh sát thì cũng được gì, người cũng đã mất.”

“Ít nhất lấy lại được gạo....” Thôn mười năm khó gặp được một vụ án mạng, mọi người đều nghị luận sôi nổi, mà mấy cửa hàng siêu thị khác, đặc biệt là tiệm gạo, càng cảm thấy bất an. Nhà có nhiều thừa lương thực hay tương đối giàu có cũng có chút sợ hãi.

Sau khi kết quả điều tra án mạng hiện trường tiệm gạo được đưa ra, là người quen gây án. Chủ tiệm là tự mình mở cửa, còn bật đèn dùng phích điện nấu nước, trong ấm trà cũng có lá trà mới bỏ vào.

Tin tức này làm người chảy mồ hôi lạnh sau lưng ròng ròng.

Lưu gia cũng không hề mang mập mạp đi ra ngoài chơi, cậu bé làm ầm ĩ cũng không cho ra cửa, bắt chơi ở trong sân. Sợ đứa nhỏ nói năng không cố kỵ, dễ bị người nói khách sáo hoặc nói ra những lời không đúng, rước lấy kẻ cướp. Chuyện này truyền ra bên ngoài, ảnh hưởng cũng rất lớn, mấy nhà hàng xóm cũng phòng bị lẫn nhau.

Bụng của Ngũ Thường Hân đã bảy tháng, cô hoàn toàn không ra ngoài cửa, ngay cả Lưu gia cũng không đi. Mỗi ngày ở nhà làm việc nhà hoặc là đi lại, thậm chí còn học theo cuốn sách luyện tập thai phụ. Du Hành ở nhà tìm tòi một đám sữa bột, ngoài trừ hằng ngày đi lấy nước trao đổi, cũng không ra khỏi cửa.

Sau khi cậu sửa sang lại kho hàng, tính tới tính lui, đồ ăn miễn cưỡng đủ ăn trong nửa năm, sữa bột mua hai mươi thùng 900 gram, hôm trước lại lấy nước lên trấn trên đổi lấy năm thùng. Cho dù đến lúc đó Ngũ Thường Hân không có sữa, cũng đủ đứa nhỏ ăn hơn nửa năm. Thuốc đề phòng cũng có, băng vải, cồn, i-ốt, thuốc ngoại thương, thuốc trị cảm linh tinh, còn có các loại đồ bổ cho Ngũ Thường Hân ăn. Cũng may là thai kỳ của cô khá tốt, không làm Du Hành lo lắng.

Giá cả hàng hóa tăng vọt, thân thể vừa mới ra tù nên tiền tiết kiệm không nhiều lắm, dưới tình huống bản thân cùng Ngũ Thường Hân không rời nhà, có thể mua được mấy thứ này, đã là kết quả toàn lực của Du Hành.

Hơn nữa, cậu cũng không tính toán sau khi đứa nhỏ được sinh ra liền đi. Cậu muốn thử xem xem, lần này cậu tận lực sống đến lúc sống thọ và chết tại nhà, có thể lại có thành tựu che dấu không.

Còn nhiều thách thức hơn trong tương lai.

Du Hành tính toán trong lúc bây giờ còn tính bình tĩnh mang Ngũ Thường Hân đi khám thai. Trước kia bệnh viện huyện cũng không tồi, người đến người đi. Dù ăn tiết kiệm đến như thế nào, người cảm thấy không thoải mái cũng đến khám bác sĩ. Cũng may phí khám bệnh tuy mắc, nhưng so với trước kia thì vẫn còn trong phạm vi tiếp thu được. Vào lúc Du Hành nhìn viện phí, nghĩ hẳn là sự giám sát của bệnh viện vẫn còn rất tốt.

Đứa nhỏ rất khỏe mạnh, mở một chút canxi cho Ngũ Thường Hân ăn. Lúc này, cậu ra ngoài bằng xe mượn của Trương Hạo, Du Hành chở Ngũ Thường Hân về nhà trước, lại chạy xe đến Trương gia.Cha Trương nhiệt tình lôi kéo cậu đi vào nhà ngồi, cậu ngồi một lát rồi mới trở về.

Không nghĩ tới vừa về đến nhà phát hiện không ít người vây quanh trước cửa, trong lòng cậu lộp bộp một chút, vội vàng chạy tới.