Siêu Cấp Đáng Yêu

Chương 12: Anh ấy mang thai rồi



Cố Trạch Ngư thậm chí còn ngu ngốc hơn.

Lục Úc Niên bắt gặp bác sĩ Bùi vào lúc nửa đêm buộc anh ta đến khám cho Cố Trạch Ngư trong bộ đồ ngủ dễ thương. Cố Trạch Ngư giống như một con búp bê sứ xinh đẹp khi cậu im lặng, cậu nằm trên giường bệnh để người khác điều khiển một cách dễ dàng, nhưng điều duy nhất là cậu phải dính lấy Lục Úc Niên.

Cậu dường như đang bị đói khát da thịt, cậu sẽ bắt đầu la hét và khóc toáng lên khi rời xa Lục Úc Niên, chỉ cần Lục Úc Niên dỗ dành ôm cậu, cậu sẽ lại bày ra biểu cảm vui vẻ như một đứa trẻ được ăn kẹo.

Cậu vùng vẫy như một bệnh nhân nguy kịch vừa được cấp cứu, nhưng sau khi nghe lời cảnh báo của bác sĩ Bùi, Lục Úc Niên không dám để Cố Trạch Ngư quá kích động, vì vậy sau khi bác sĩ rời đi, anh chỉ nằm trên giường ôm chặt lấy Cố Trạch Ngư.

Mùi sữa trên người Cố Trạch Ngư đã nhạt đi, nhưng vẫn đủ ngọt ngào khiến Lục Úc Niên cảm thấy đói bụng. Cơ thể mềm mại trong lòng anh càng giống một miếng bánh mì thơm mùi lúa mì, cậu ôm chặt lấy cổ Lục Úc Niên, vành tai anh nóng lên vì bị cọ xát, bụng dưới thắt lại, cổ họng cũng bắt đầu khô khốc, nhưng anh không dám làm bất cứ cử động vô lý nào.

Lục Úc Niên thậm chí còn cảm thấy rằng ham muốn là hành vi của dã thú, sau khi trí thông minh của Cố Trạch Ngư lại hạ thấp một lần nữa, cậu dính lấy Lục Úc Niên như một con chim non dựa dẫm vào mẹ mình. Cách duy nhất cậu có thể bày tỏ cảm xúc của mình là những lời mà Lục Úc Niên gần như có thể nghe thấy: "Tôi thích Lục Úc Niên nhất."

Lục Úc Niên nghĩ thầm: Đồ ngốc, thích loại người nào tốt một chút không thích, còn muốn thích một người đối xử tệ với mình như vậy?

Tin tức về căn bệnh của Cố Trạch Ngư lan nhanh như cháy rừng, chỉ là ngay sau đó Lục Úc Niên mới nhận ra Alpha của anh đáng yêu như thế nào trong quân đội.

Nhện phu nhân làm cho cậu rất nhiều búp bê, chỉ vào con lớn nhất nói: "Đây là tướng quân mà tôi và Tiểu Ngư cùng làm, cậu ấy tự tay khâu mắt và miệng, cậu ấy nói rằng thời tiết đang nóng lên, ngài sẽ không để cậu ấy ôm ngài nên cậu ấy sẽ không làm phiền ngài nếu làm một con búp bê giống hệt ngài để ôm."

Đội trưởng Voi mang đến rất nhiều thức ăn ngon, thậm chí còn mang theo ba chú lợn con và nói: "Ba chú lợn này tên là Lục Lục, Ngư Ngư và Niên Niên. Tiểu Ngư thích chúng nhất đó. Đến lúc cho chúng ăn trước rồi sau đó mới đem những con heo con khác đến."

Họ đẩy búp bê và heo con đến trước mặt Cố Trạch Ngư. Nhưng Cố Trạch Ngư chỉ vẫy vẫy tay về phía anh và thu mình vào trong vòng tay của Lục Úc Niên, cậu ôm lấy cổ Lục Úc Niên dùng môi nhẹ nhàng xoa môi anh nói một cách nịnh nọt: "Tôi thích Lục Úc Niên nhất."

Lục Úc Niên không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ôm Cố Trạch Ngư trong tay ngay cả khi anh đến sân để huấn luyện, anh ra lệnh cho đội phó của mình nhanh chóng làm một chiếc ô lớn sau đó đặt nó trên đài kiểm tra, anh đặt Cố Trạch Ngư trên đùi che phần lớn cậu bằng một chiếc áo choàng bạc, phớt lờ những ánh mắt dò xét từ bên dưới tiếp tục tiến hành huấn luyện máu lửa một cách có trật tự với Alpha trong vòng tay của mình.

Cố Trạch Ngư nhẹ nhàng áp vào ngực Lục Úc Niên, chán nản cởi bỏ những chiếc cúc áo vàng của anh rồi cài từng chiếc một. Lục Úc Niên thò tay vào trong áo khoác, nắm những ngón tay mềm mại của cậu, cậu ngẩn đầu lên chớp chớp đôi mắt nai đáng thương, người đàn ông mới nhẹ nhàng buông ra.

Lục Úc Niên đã nói trước về vấn đề điều chỉnh hồ sơ y tế, nhu cầu chẩn đoán và điều trị tâm thần cho nên các anh trai của Cố Trạch Ngư không biết gì về vết thương của cậu, họ cũng cảm thấy rằng hành động lần trước đã xúc phạm đến em rể nên đã dừng hành động hấp tấp lại.

Chỉ khi bác sĩ anh sáu liên lạc với bác sĩ Bùi thông qua người cố vấn của anh ấy và hỏi về tình hình của Cố Trạch Ngư, bác sĩ Bùi mới không dám nói sự thật mà chỉ nói rằng hai người họ hiện tại không thể tách rời, dính nhau giống như keo dán vậy, điều này khiến gia đình họ Cố xua tan ý nghĩ đến tham ban.

Sau khi huấn luyện xong, Lục Úc Niên lại bế cậu đến phòng nghỉ của bác sĩ Bùi nói với vẻ mặt cáu kỉnh: "Cậu ta sẽ tiếp tục ngu ngốc như vậy à?"

Bác sĩ Bùi vừa đọc xong tất cả các chỉ số mà Cố Trạch Ngư đã kiểm tra lại, anh ta lấy từ trong túi ra một viên kẹo được bọc trong giấy bóng kính đưa cho cậu. Cậu rõ ràng rất háo hức nhưng lại bĩu môi không dám đưa tay ra nhận, Lục Úc Niên mặt tối sầm nhận lấy viên kẹo, mở lớp bọc bên ngoài nhét vào miệng Cố Trạch Ngư, lại nhận được một câu không rõ ràng, "Tôi thích Lục Úc Niên nhất."

Bác sĩ Bùi trượt chuột mở ra hồ sơ của Cố Trạch Ngư, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím nói: "Cậu vừa nói hôm nay cậu ấy chơi với Nhện phu nhân một hồi, không dính lấy cậu hả?"

Nghĩ đến đây, Lục Úc Niên thực sự có chút tức giận, Cố Trạch Ngư nhất định phải có anh nhưng hôm nay nhìn thấy con búp bê bông mới của Nhện phu nhân, cậu thậm chí còn nhảy xuống người anh và leo lên người con búp bê kia.

"Ừm, khoảng mười lăm phút." Cũng may mắn là chỉ mười lăm phút sau, Cố Trạch Ngư đột nhiên phát hiện xung quanh không có mùi pheromone của Omega mới kinh hoảng đứng dậy nhào vào trong lòng Lục Úc Niên.

"Đó là một dấu hiệu của sự cải thiện. Khi các chỉ số thể chất của cậu ấy trở lại giá trị bình thường, cậu ấy sẽ có thể trở lại mức độ thông minh trước đây." Khi kẹo được ăn xong, bác sĩ Bùi nhìn thấy Cố Trạch Ngư rụt rè xòe tay cho anh ta, sau khi lấy được kẹo xong, cậu bóc lớp giấy gói kẹo ném vào miệng, đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào.

Lục Úc Niên cảm thấy có chút mất mát, anh vô thức ôm lấy Cố Trạch Ngư, hôn Alpha của mình trước mặt bác sĩ Bùi, thậm chí còn thè lưỡi vào giật kẹo. Thấy Cố Trạch Ngư khóc, anh liền bóc hai cái mới đút cho cậu.

"Trước đây cậu ấy cũng không thông minh lắm, nhưng tôi sợ sẽ lại có một cuộc chiến khác vì vậy tôi không thể đưa cậu ấy ra tiền tuyến được." Lục Úc Niên nhận thấy rằng Cố Trạch Ngư rất vui vì có thêm một viên kẹo, cả vẻ mặt trên khuôn mặt cũng giãn ra.

Khi rời khỏi phòng của bác sĩ Bùi, anh thậm chí còn bỏ tất cả kẹo trên bàn vào túi, đồng thời dụ dỗ Cố Trạch Ngư nói: "Hôn tôi một lần, cậu sẽ được thưởng một viên kẹo."

Bác sĩ Bùi dừng lại ngay khi Lục Úc Niên bước ra khỏi cửa, nghiêm túc đề nghị: "Cậu có còn muốn làm kiểm tra tâm thần phân liệt không?"

Omega phớt lờ đề nghị ngớ ngẩn của anh ta, Cố Trạch Ngư bám lấy anh khom người cướp kẹo trong túi của anh, anh tát vào mông Cố Trạch Ngư một cách trừng phạt, nghe thấy Alpha thống khổ rên rỉ, anh trầm giọng nói: "Cậu vừa mới nói cái gì vậy?"

Cố Trạch Ngư quấn lấy cổ anh, liếm môi Lục Úc Niên như một chú cún con, sau đó cúi xuống móc lấy kẹo, Lục Úc Niên đương nhiên không chịu đưa cho cậu, ôm người biến mất ở cuối hành lang.

Bác sĩ Bùi sững sờ nhìn hai người thể hiện tình cảm rồi biến mất khỏi tầm mắt của mình, lắc đầu cố gắng đem hình ảnh Omega tướng quân khắp người tỏa ra mùi tình yêu ném ra khỏi đầu.

Khi Lục Úc Niên cầm lấy báo cáo xét nghiệm, khuôn mặt của anh đỏ bừng vì tức giận. Cố Trạch Ngư hiện tại đã không cần dính sát Lục Úc Niên nữa, cậu còn có thể cảm nhận được rõ ràng Omega của mình đang tức giận hay vui vẻ. Vì vậy, khi nghe bác sĩ Bùi nói "Chúc mừng cậu sắp lên chức bố", cậu đã từng bước nhích vào góc tường.

Nhưng Lục Úc Niên trông thực sự tức giận, Cố Trạch Ngư đang muốn đi chỗ khác đã ngoảnh lại từng bước, nhón chân hôn lên má Lục Úc Niên an ủi nói: "Lục Úc Niên đừng giận. Tôi thích Lục Úc Niên nhất."

Lục Úc Niên nhẹ nhàng đẩy cậu ra, quay đầu lại và hỏi bác sĩ Bùi: "Có phải vì tháng quá nhỏ nên có thể phá không?"

_________

Tiểu kịch trường

Cố Trạch Ngư: Tôi sắp làm cha rồi!

Lục Úc Niên: Cậu có thể sang kiếp sau làm!