Rượu Anh Đào

Chương 6: Cố Tri Niên, buông ra!



Triệu Duy Trinh ở trong tầm mắt ranh mãnh của các trưởng bối hai nhà cười lạnh một tiếng: "Công việc của cháu bận rộn, không có thời gian suy nghĩ đến việc kết hôn —" Triệu Duy Trinh còn chưa nói xong, tay Cố Tri Niên đặt ở trên lưng Triệu Duy Trinh lại nhéo mạnh.

Biểu cảm của Triệu Duy Trinh đều bởi vì đau đớn mà có chút vặn vẹo. Anh đưa tay nắm lấy tay Cố Tri Niên đang làm loạn, dùng lực nắm chặt áp chế tuyệt đối toàn bộ bàn tay của Cố Tri Niên trong tay, lời bên miệng cũng đã đổi hướng:

"Công việc của cháu bận rộn, không có thời gian lo liệu chi tiết trong hôn lễ, chuyện hôn lễ của chúng cháu, xin giao cho Niên Niên". Lúc nói đến Cố Tri Niên, giọng điệu của Triệu Duy Trinh đều đang nghiến răng nghiến lợi.

Những ngón tay của Cố Tri Niên được Alpha bao bọc trong lòng bàn tay, người ngoài nhìn vào giống như hai người đang nắm tay tán tỉnh, chỉ có Cố Tri Niên cảm nhận được tay mình sắp bị Triệu Duy Trinh bóp đứt.

Các trưởng bối trong nhà thấy bọn họ nắm tay như vậy thì vui mừng không chịu nổi. Nhất là ông Triệu, cười đến tít cả mắt:

"Được được được! Chuyện này cứ giao cho người lớn chúng ta đi! Nhưng mà Duy Trinh, cháu và Niên Niên sắp kết hôn rồi, sau khi kết hôn tuyệt đối không thể vì công việc mà bỏ mặc Niên Niên, có nghe không?"

Triệu Duy Trinh cười hừ một tiếng không rõ là ý gì: "Yên tâm đi, cháu làm sao có thể nhẫn tâm bỏ mặc Omega của mình được, có phải không, Niên Niên?"

Cố Tri Niên như sắp khóc đến nơi. Cậu dùng tay kia muốn tách móng vuốt của Triệu Duy Trinh ra, khi dùng sức mới nhận ra khoảng cách thể lực khách quan giữa cậu và Triệu Duy Trinh — Alpha thối, thật khiến người ta chán ghét!

Các trưởng bối khác lại hoàn toàn xem sự tương tác của họ là tình chàng ý thiếp, trên mặt ai nấy đều nở rộ nụ cười như hoa.

Đã có hai nhân vật chính buông tay hợp tác như vậy, phần còn lại thì dễ giải quyết hơn nhiều. Tối hôm đó người Triệu gia đều ở nhà Cố Tri Niên ăn tối, lúc ăn tối mọi người cũng ngầm hiểu để Cố Tri Niên và Triệu Duy Trinh ngồi cùng một chỗ.

Cổ tay Cố Tri Niên đã bị Triệu Duy Trinh bóp đỏ, dấu vết đặc biệt rõ ràng. Ở trên bàn ăn cơm cậu nhìn dấu tay này, ác niệm từ trong lòng nổi lên, cầm đũa gắp cho Triệu Duy Trinh một miếng cần tây mà Triệu Duy Trinh ghét nhất: "Anh Duy Trinh, em nhớ là anh thích cái này."

Triệu Duy Trinh nhìn miếng thức ăn xanh mơn mởn trong bát, lập tức quyết định ăn miếng trả miếng. Anh cố ý tìm một miếng thịt kho tàu không có tí thịt nạc nào, không cần giải thích bỏ vào trong bát Cố Tri Niên: "Cảm ơn Niên Niên, em gầy đi nhiều rồi, ăn nhiều thịt chút."

Cố Tri Niên nhìn chằm chằm miếng thịt mỡ bóng loáng trong bát, cảm thấy phương thức giết địch một ngàn mất tám trăm này không thể thực hiện được. Vì thế cậu rất nhanh điều chỉnh lại sách lược, gắp miếng thịt mỡ trong bát nhanh chóng bỏ vào bát Triệu Duy Trinh: "Ây da!"

"Ông hai, mấy năm nay cháu và ông không liên lạc thường xuyên, cháu ngồi cạnh gắp đồ ăn cho ông nhé?"

Ông Triệu đang xem náo nhiệt còn chưa kịp nói gì, Cố Tri Niên đã bưng bát đứng dậy đi tới bên cạnh ông: "Ông hai, cháu rất nhớ ông, cháu nhớ ông thích ăn nhất chính là thịt kho măng giòn, Niên Niên gắp cho ông".

Ông lão được dỗ dành vui đến mặt mày hớn hở, Cố Tri Niên cũng thuận lợi tránh được đòn phản kích của Triệu Duy Trinh. Cậu ngồi xuống bên cạnh ông Triệu, gắp thức ăn xong còn làm mặt quỷ với Triệu Duy Trinh còn đang trừng mắt với mình, dương dương tự đắc.

Triệu Duy Trinh nheo mắt lại, hiện tại lại không so đo – Omega quỷ kế đa đoan, kết hôn chính là khởi đầu cho sự đau khổ của nhà ngươi.

Sau một bữa cơm, hai nhà Triệu gia, Cố gia tiếp tục hàn huyên chuyện hôn lễ của hai người đến nửa đêm. Cuối cùng ông Cố lại quyết định ngủ lại, Triệu Duy Trinh lấy áo khoác của mình và muốn đi, cũng bị thái độ nhiệt tình của cả nhà Cố gia giữ lại.

Chỉ là trong những người này không bao gồm Cố Tri Niên.

Omega trong ngoài không đồng nhất này ăn cơm xong cũng không biết chạy đi đâu rồi. Đến bây giờ trong lòng Triệu Duy Trinh vẫn còn cảm thất khó chịu vì mùi Alpha xuất hiện trên người Cố Tri Niên, anh mặc áo khoác lấy một bao thuốc lá đi ra sân nhà Cố gia.

Kết quả là anh đã nhìn thấy Cố Tri Niên. Omega quay lưng về phía Triệu Duy Trinh ngồi ở trên ghế dưới đèn đường, trên người mặc một chiếc áo len dài, bóng lưng nhìn qua điềm tĩnh ôn nhu, giống như quanh thân đều toát ra khí chất Omega nhu thuận.



Chỉ có Triệu Duy Trinh biết Cố Tri Niên không ngoan chút nào. Nếu cậu ngoan, thì ở nhà trẻ không nên uống rượu với người khác. Nếu cậu ngoan, lúc tiểu học sẽ không nên động một chút là nói không cần anh Duy Trinh nữa. Nếu cậu ngoan, trung học không nên cười vui vẻ với các Alpha khác, không thích cũng không từ chối.

Nếu Cố Tri Niên ngoan một chút, năm đó không nên đi mà không lời từ biệt. Trong năm năm đó, số lần về nước có thể đếm trên đầu ngón tay, một lần cũng không liên lạc với mình.

Triệu Duy Trinh tốt xấu gì cũng là ân nhân cứu mạng của Cố Tri Niên, Omega không có lương tâm này không chỉ không biết ơn báo đáp, mà còn bỏ đi nhiều năm.

Sau khi trở về không phải đi hẹn hò với Alpha khác, thì cũng là ở trước mặt người nhà trêu đùa lợi dụng anh. Có đôi khi Triệu Duy Trinh thật muốn hỏi Cố Tri Niên một chút: Ở trong mắt Cố Tri Niên, đến tột cùng coi Triệu Duy Trinh là cái gì?

Nhưng sự kiêu ngạo của Alpha đã ngăn cản Triệu Duy Trinh hỏi ra những lời này, nhưng trong lòng Triệu Duy Trinh rõ ràng hơn bất cứ ai: Anh có oán niệm với Cố Tri Niên, hơn nữa thời gian không thể làm cho oán niệm này biến mất.

Cố Tri Niên không biết mình bị Triệu Duy Trinh nhìn chăm chú rất lâu. Cậu nhớ rõ băng ghế này, lúc nhỏ ở chỗ này không phải là băng ghế, mà là xích đu. Trước kia Cố Tri Niên rất thích chơi ở đây, sau đó lại bị tên khốn Triệu Duy Trinh cười nhạo, nói cậu chơi xích đu cực kỳ ấu trĩ, một chút cũng không giống người lớn.

Triệu Duy Trinh, người muốn trở thành một người đàn ông trưởng thành, đã nhờ ông nội tháo chiếc xích đu và biến nó thành chiếc ghế dài, trên đó còn trải một chiếc đệm mềm mại. Khi đó, Cố Tri Niên thích nằm trên ghế này ngủ, có một tên nhóc Alpha khốn nạn lại thích quấy rầy Cố Tri Niên lúc ngủ.

Có đôi khi là nhéo mũi Cố Tri Niên, có đôi khi là dùng cây cỏ nhỏ chọc chọc vào mặt Cố Tri Niên.

Hiện tại Cố Tri Niên đã trưởng thành, muốn nằm ở chỗ này nghỉ ngơi cũng đã không chứa nổi cậu.

Ánh trăng đêm nay dường như rất tròn, Cố Tri Niên ngẩng đầu, chiếc đĩa bạch ngọc phía chân trời với vài điểm rải rác xung quanh phản chiếu vào trong mắt Cố Tri Niên, không biết là ánh trăng đang nhìn Cố Tri Niên, hay là Cố Tri Niên đang nhìn ánh trăng.

Cố Tri Niên ngẩn người nhìn mặt trăng, chăm chú đến mức tiếng bước chân cũng không lọt vào tai Cố Tri Niên. Vì vậy sau khi Triệu Duy Trinh kêu một tiếng "Cố Tri Niên", Alpha hài lòng nhìn thấy thân thể Omega đang run rẩy, như là bị dọa không nhẹ.

Cố Tri Niên định lại tinh thần, nghe thấy tiếng cười nhạo khinh thường của Triệu Duy Trinh. Cậu quay đầu giận dữ trừng mắt với Triệu Duy Trinh: "Gọi hồn à?"

Alpha tính cách trầm ổn trong mắt người ngoài hiện tại lại có hơi vui mừng vì thành công hù dọa Cố Tri Niên. Anh đi tới bên cạnh Cố Tri Niên, đẩy Cố Tri Niên ngồi vào góc, sức lực không nhỏ chút nào, một chút cũng không thương hoa tiếc ngọc.

Alpha đặt mông ngồi ở bên cạnh Cố Tri Niên, hai cái đùi thon dài tự nhiên mở ra, một người chiếm lấy hai phần ba vị trí. Cố Tri Niên bị đẩy vào góc tức giận nói: "Triệu Duy Trinh! Anh dám đẩy tôi!"

Triệu Duy Trinh cảm thấy những lời này của Cố Tri Niên quả nhiên vẫn là thuận tai hơn, Alpha ác liệt nhướng nhướng mày: "Lúc này sao không gọi là anh Duy Trinh nữa?"

Cố Tri Niên liếc mắt, không để ý tới lời châm chọc của Triệu Duy Trinh. Cậu đưa tay đẩy bả vai Triệu Duy Trinh: "Anh tránh ra, ngồi dịch qua một chút!"

"Tôi cứ không đấy, làm sao? Còn muốn véo tôi?"

Triệu Duy Trinh luôn thích nói rằng Cố Tri Niên khác với vẻ bên ngoài, nhưng trong mắt Cố Tri Niên, Triệu Duy Trinh mới thật sự là sói đuôi bự. Ở trước mặt người lớn và người ngoài thì trưng bộ mặt trầm ổn hiểu chuyện, đến trước mặt mình chính là một tên khốn không nói đạo lý.

Nghe được lời nói của Triệu Duy Trinh ẩn giấu uy hiếp, Cố Tri Niên đột bắt chước theo bộ dáng Triệu Duy Trinh cười khẩy một tiếng: "Anh có ngồi qua hay không?"

"Không ngồi, ông cả nói rồi, kêu tôi xem nơi này như nhà của mình."



"Được —" Cố Tri Niên dùng đầu lưỡi chạm vào răng nanh của mình, cậu ghé sát vào Triệu Duy Trinh một chút, Triệu Duy Trinh xuất thần nghĩ đến: mùi Alpha trên người Cố Tri Niên cuối cùng cũng đã bị gió thổi bay.

Một giây sau, cách một lớp áo Cố Tri Niên cắn vào cánh tay Triệu Duy Trinh.

"..." Cảm giác đau đớn nhẹ nhàng khiến Triệu Duy Trinh tỉnh táo lại, anh quay đầu liền thấy Cố Tri Niên trợn tròn mắt nhìn mình, áo khoác của Triệu Duy Trinh còn đang nhét trong miệng. Khóe miệng Triệu Duy Trinh giật giật: "Buông ra"

Cố Tri Niên cơ bản biết lời của cậu không tác dụng uy hiếp gì với anh. Cậu quét mắt nhìn Triệu Duy Trinh một cái, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở trên cổ Triệu Duy Trinh — Tên khốn Alpha, xem tôi có cắn chết anh không.

Cố Tri Niên nghĩ ngợi, nhả miệng ra. Triệu Duy Trinh còn chưa kịp kinh ngạc vì sao Cố Tri Niên đột nhiên nghe lời như vậy. Omega bên cạnh hơi đứng dậy, lợi dụng ưu thế về chiều cao cắn một miếng lên cổ Triệu Duy Trinh.

"Shhhh——" Không có quần áo che chắn, vết cắn thuần thục của Cố Tri Niên khiến Triệu Duy Trinh hít một hơi: "Cố Tri Niên!"

Cố Tri Niên hàm hàm hồ hồ trả lời: "Triệu Duy Trinh!"

Triệu Duy Trinh không thể khuất phục, cũng chắc chắn Cố Tri Niên không dám cắn chết mình. Anh đặt tay lên đầu Cố Tri Niên dùng sức chạm một cái, cuối cùng lại đặt tay lên trán Cố Tri Niên đẩy ra ngoài, nhưng không dùng sức quá mạnh: "Có gan thì cậu cắn chết tôi đi"

Cố Tri Niên bây giờ còn chưa có cái gan đó. Cho nên cuối cùng cậu vẫn thu miệng lại: "Anh tránh ra, đừng chiếm vị trí của tôi, nếu không tôi còn cắn anh."

Triệu Duy Trinh đưa tay sờ sờ cổ mình, bên trên quả nhiên có thêm một dấu răng: Nhóc xấu xa, đi theo quỷ nước ngoài học được cái gì rồi?

Tóc của Cố Tri Niên bị Triệu Duy Trinh làm cho rối tung. Cậu đẩy Triệu Duy Trinh một cái, học bộ dáng Triệu Duy Trinh dang rộng hai chân, dùng cái này để bảo đảm hơn một nửa vị trí của ghế dài là thuộc về mình.

Triệu Duy Trinh ghét bỏ trừng mắt nhìn Cố Tri Niên: "Cậu, một Omega thì có thể ngồi dè dặt một chút được không?

"Liên quan gì đến anh?" Cố Tri hừ một tiếng, quay đầu không nhìn Triệu Duy Trinh.

Triệu Duy Trinh nhìn chằm chằm vào gáy Cố Tri Niên một lát, cuối cùng lấy điếu thuốc từ trong túi ra châm.

Điếu thuốc lá trong tay Alpha lấp loé màu đỏ tươi dưới ánh đèn đường, chợt sáng chợt tắt. Sau khi Triệu Duy Trinh hút một hơi thuốc, lòng có thêm niềm vui. Anh gọi một tiếng "Cố Tri Niên", quả nhiên không nhận được câu trả lời.

Vì thế Triệu Duy Trinh đưa tay nắm gáy Cố Tri Niên: "Quay qua đây, nếu không chút nữa đánh cậu"

"..." Sau gáy là vùng rất quan trọng và nhạy cảm đối với Omega. Cố Tri Niên có thể cảm nhận được đầu ngón tay của Triệu Duy Trinh đang ấn vào tuyến thể của mình.

Cậu nghiến răng nghiến lợi, quay đầu lại nói: "Anh buông ra!"

Vừa nói xong, ác nhân Triệu Duy Trinh thổi một làn khói vào mặt Cố Tri Niên, cũng hài lòng với cảnh tượng Cố Tri Niên bị sặc đến ho khan.

Hôm nay là một ngày đẹp trời, thời tiết tốt, tâm trạng cũng rất tốt.

Hết chương 06.