Quỷ Môn Độc Thánh

Chương 26: Khinh thường



Sau mười mấy phút, Liễu Huân lái xe đi đón Diệp Viễn và Tô Yên Nhiên.

Khi Liễu Huân biết hai người đã kết hôn, anh ta ngạc nhiên đến mức miệng hồi lâu vẫn không khép lại được.

Cuối cùng anh ta lẳng lặng giơ ngón cái lên với Diệp Viễn.

Phải biết rằng Tô Yên Nhiên có vô số người muốn theo đuổi, trong đó có không ít người của gia tộc lớn ở thủ đô.

Đương nhiên, anh ta cũng từng nghĩ muốn theo đuổi Tô Yên Nhiên, nhưng cuối cùng vẫn không thành công, ngược lại trở thành bạn tốt.

Không ngờ đại mỹ nữ như Tô Yên Nhiên cuối cùng lại được Diệp Viễn nắm trong tay.

“Yên Nhiên, cô như vậy kết hôn mà với anh Diệp, nếu như Tiêu Thiên Minh biết, liệu Tiêu Thiên Minh có ra tay với anh Diệp không!”

Liễu Huân đột nhiên nhớ đến chuyện này, anh ta là người thủ đô, hơn nữa cũng xem như cùng trong một giới với Tiêu Thiên Minh.

Anh ta biết rõ tính khí Tiêu Thiên Minh hơn bất cứ ai.

Biết được sự bá đạo và đáng sợ của người được mệnh danh là đệ nhất thế hệ trẻ của thủ đô.

Dù nhà họ Liễu bọn họ cũng xem như là thế lực không tệ ở kinh đô, mà ông nội anh ta còn là quốc y.

Nhưng đối với Tiêu Thiên Minh vẫn vô cùng kiêng kỵ.

Nhắc nhở của Liễu Huân lập tức khiến Tô Yên Nhiên phản ứng lại.

Trước đó cô chỉ nghĩ bản thân mình, nhưng không ngờ chuyện này có thể sẽ liên lụy đến Diệp Viễn.

Nếu như chuyện này bị Tiêu Thiên Minh biết, Tiêu Thiên Minh không dám làm gì cô, nhưng có thể đối phó với Diệp Viễn.

Diệp Viễn chỉ là một người bình thường không quyền không thế, mà nhà họ Tiêu lại là một gia tộc lớn ở thủ đô, trong toàn bộ nước Hoa Hạ cũng là nhân vật khổng lồ, nếu anh ta muốn nhằm vào Diệp Viễn.

Vậy thì kết quả…

Tô Yên Nhiên không dám tưởng tượng.

“Không được, Diệp Viễn, em không thể liên lụy đến anh, chúng ta lập tức ly hôn!”

Lúc này Tô Yên Nhiên cuối cùng đã ý thức được mình và Diệp Viễn kết hôn, dường như sẽ hại Diệp Viễn.

Nhìn thấy Tô Yên Nhiên mặt đầy lo lắng, trong lòng Diệp Viễn nóng rực, anh tiện tay nắm bàn tay nhỏ bé hơi bé của Tô Yên Nhiên.

“Yên tâm, Yên Nhiên, thế giới này không ai có thể làm gì anh đâu, còn cái tên Tiêu Thiên Minh kia, thật ra anh cũng rất mong đợi gặp mặt anh ta!”

“Anh Diệp, có thể anh không biết nhà họ Tiêu và Tiêu Thiên Minh đáng sợ thế nào…”

Liễu Huân vừa muốn cho Diệp Viễn biết một chút về nhà họ Tiêu và Tiêu Thiên Minh.

Nhưng lại bị Diệp Viễn cắt ngang.

Không ai hiểu rõ nhà họ Tiêu hơn Diệp Viễn, dù sao mười năm lăm trước, anh chính là người của nhà họ Tiêu.

“Yên tâm đi, tôi sẽ không kiêu ngạo lấy tính mạng của mình ra làm trò đùa, càng không lấy tính mạng của Yên Nhiên ra đùa, trong lòng tôi tự có quyết định”.

Diệp Viễn không nghe khuyên bảo, Liễu Huân cũng không nói gì.

Nhưng trong lòng anh ta đã nghĩ xong rồi.

Nếu như có một ngày Tiêu Thiên Minh thật sự gây bất lợi với Diệp Viễn.

Anh ta sẽ cầu xin ông nội hỗ trợ, nghĩ rằng sau khi ông nội biết Diệp Viễn đang nắm trong tay y thuật nghịch thiên Thập Tam Châm của Quỷ Môn, chắc chắn ông nội sẽ không tiếc bất cứ giá nào giúp Diệp Viễn.

“Yên Nhiên, thật sự không cần lo lắng cho anh, anh đảm bảo sẽ không để cho bất kỳ ai làm em bị thương, cũng sẽ không để bất kỳ ai khiến anh bị thương!”

Nhìn thấy Diệp Viễn mặt đầy chân thành, Tô Yên Nhiên không biết làm sao liền tin tưởng lời của Diệp Viễn.

“Nhà họ Tiêu, Tiêu Thiên Minh, ha ha, tôi rất mong chờ được gặp các người!”

Trong lòng Diệp Viễn lạnh lùng nói.

Mấy phút sau, Liễu Huân lái xe đến bệnh viện.

Vừa vào bệnh viện, ba người đến phòng bệnh của Sở Vân Phi.

Hôm qua sau khi Diệp Viễn ra tay, Sở Vân Phi đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, Sở Vân Phi đã nghỉ ngơi cả một đêm, bây giờ được chuyển vào phòng bệnh thường.

Hôm nay, sau khi anh ta vừa tỉnh dậy, biết được là Diệp Viễn cứu mình, anh ta liền gọi cho Liễu Huân đầu tiên, muốn nói lời xin lỗi ngay trước mặt Diệp Viễn, hơn nữa còn muốn cảm ơn anh.

Sở Vân Phi thay đổi nhanh như vậy, đương nhiên là vì trước đó Diệp Viễn đã từng nói anh ta có tai kiếp, nhưng lúc đó mình lại không nghe.

Kết quả là không bao lâu, lời của Diệp Viễn liền linh nghiệm.

Điều này khiến anh ta hiểu rằng Diệp Viễn tuyệt đối không phải cái tên giang hồ lừa bịp, mà là người thật sự có bản lĩnh.

Đồng thời anh ta cũng đã hiểu tại sao Liễu Huân muốn gọi Diệp Viễn là đại sư.

Một người có thể nhìn ra người vận thế tai kiếp, không phải đại sư thì có thể là gì.